Lúc ấy, nghe xong nội dung nhiệm vụ, tôi suýt nữa tối sầm mắt ngất luôn tại chỗ.
Sau khi hệ thống giải thích cho chúng tôi ABO là gì, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Vận may của tôi từ trước đến nay luôn rất tệ. Quả nhiên, tôi xuyên thành một omega có tin tức tố vị dâu tây.
Còn Sở Minh Dữ là alpha có tin tức tố mùi rư/ợu rum.
Chúng tôi còn là một đôi chồng chồng đã đăng ký kết hôn.
Nhiệm vụ chính là sinh ra nam chính của thế giới này.
Tôi tiêu hóa thông tin rất lâu mới phản ứng lại được rằng mình phải cùng Sở Minh Dữ sinh một đứa con.
Hơn nữa còn là tôi sinh.
Đương nhiên tôi không thể chấp nhận được.
Khoan nói tôi là một trai thẳng sắt thép.
Tôi và Sở Minh Dữ là tình nghĩa vào sinh ra tử, tình anh em cứng như thép, sao có thể làm loại chuyện đó được?
Chẳng phải như vậy là làm vấy bẩn tình cảm thuần khiết giữa chúng tôi sao?
Tôi không chấp nhận nổi, suýt nữa thì một khóc hai nháo ba thắt cổ.
Kết quả tên Sở Minh Dữ kia lại an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu chỉ cần nằm lên giường, nhắm mắt lại là được.”
Tôi không nhịn được, hung hăng đ/á/nh cậu ấy một trận.
Dù sao con cũng không phải cậu ấy sinh, cậu ấy đứng nói chuyện nên không thấy đ/au lưng.
Vì vậy thanh nhiệm vụ của chúng tôi mãi không có tiến triển.
Hệ thống đưa ra cảnh cáo cuối cùng cho chúng tôi, nếu còn không mang th/ai trong thời hạn quy định, chúng tôi sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.
Tối hôm đó vừa khéo là kỳ phát tình của tôi.
Thật ra tôi đã chuẩn bị tâm lý nhắm mắt nằm lên giường rồi.
Hôm đó, tôi cố ý không tiêm th/uốc ức chế.
Kết quả tên Sở Minh Dữ này, đến phút cuối rồi còn lằng nhà lằng nhằng.
“Tạ Hành Chu, thật ra nếu cậu không muốn, chúng ta có thể đi làm thụ tinh ống nghiệm…”
Mẹ nó, sao cậu không nói sớm?
Bây giờ tên đã lên dây rồi, cậu mới bắt đầu giả vờ giả vịt!
“C/âm miệng!”
Tôi không nhịn được, hung hăng cắn một cái lên cổ cậu ấy.
“Sở Minh Dữ, tốt nhất cậu đ/á/nh nhanh thắng nhanh cho tôi, được không?”
Yết hầu Sở Minh Dữ lăn nhẹ một cái, rồi cậu ấy khẽ gật đầu.
Tên này đúng là đồ l/ừa đ/ảo, cái gì mà đ/á/nh nhanh thắng nhanh, toàn là gạt người!
Cả một đêm lăn qua lăn lại, ngày hôm sau tôi căn bản không xuống giường nổi.
Sau đó cậu ấy giải thích rằng không ngờ kỳ phát tình của omega lại mãnh liệt như vậy, cậu ấy căn bản không kh/ống ch/ế được bản thân.
Được rồi, tôi miễn cưỡng tin cậu ấy vậy.
Cái thế giới ch*t ti/ệt này, ai cũng bị tin tức tố ảnh hưởng.
Một khi phát tình, căn bản đều không thể kh/ống ch/ế được bản thân.
Tôi gh/ét ch*t cái thế giới này rồi!
Muốn nhanh chóng biến về làm người bình thường quá đi mất!
Ôm tâm thái như vậy, khi biết mình đã thuận lợi mang th/ai, ngược lại tôi còn thở phào nhẹ nhõm.
Tiến độ nhiệm vụ mau nhanh lên đi, tôi thật sự không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.
3
Thật ra khi mang th/ai, trong lòng tôi đã sụp đổ rất nhiều lần.
Đủ loại khó chịu của cơ thể khiến tôi không thể kh/ống ch/ế cảm xúc của mình.
Khoảng thời gian đầu, tôi thường lén dậy khóc vào nửa đêm.
Sau đó Sở Minh Dữ phát hiện ra, cậu ấy vừa vỗ nhẹ lưng tôi, vừa dỗ dành tôi.
“Xin lỗi… đều tại tôi, mới khiến cậu khó chịu như vậy… Đợi sau khi quay về, cậu muốn bồi thường gì, tôi đều có thể cho cậu…”
“Thật sao?”
Mắt tôi sáng lên, nhưng giọng vẫn nghèn nghẹn.
“Vậy tôi muốn mấy mô hình giới hạn trong phòng cậu, được không?”
“Được, cậu muốn gì, tôi đều có thể cho cậu!”
Cậu ấy nhìn tôi rất nghiêm túc.
Tôi miễn cưỡng kéo ra một nụ cười. Thật ra tôi vẫn không muốn để cậu ấy quá lo lắng.
Dù sao cũng là vận may của tôi không tốt, mới phải gánh chịu tất cả những chuyện này.
Hơn nữa Sở Minh Dữ cũng đâu phải không bỏ công sức.
Từ sau đó, cậu ấy không còn cãi nhau với tôi nữa, chuyện gì cũng chiều theo tôi.
Còn thay đổi đủ mọi cách để làm bữa ăn dinh dưỡng cho tôi.
Cuối cùng đứa bé thuận lợi chào đời, cũng coi như hữu kinh vô hiểm.
Khi tôi được đẩy ra khỏi phòng sinh, mắt Sở Minh Dữ đã khóc sưng cả lên.
Trong miệng cậu ấy vẫn luôn nói xin lỗi.
Quen biết cậu ấy hơn hai mươi năm, tôi vẫn luôn xem cậu ấy là anh em tốt nhất của mình.
Bây giờ bị cái thế giới ch*t ti/ệt này ảnh hưởng, tôi thật sự sắp không thể nhìn thẳng vào cậu ấy nữa rồi.
Hệ thống còn yêu cầu chúng tôi nuôi đứa bé đến bốn tuổi mới được rời đi.
Tất cả đều là vì cốt truyện của thế giới này.
Chúng tôi không còn cách nào khác.
Vì vậy trong bốn năm ấy, chúng tôi nghiêm túc làm theo cốt truyện, cho nam chính một tuổi thơ tốt đẹp.
Sau đó vào năm sinh nhật bốn tuổi của thằng bé, theo đúng cốt truyện, chúng tôi ch*t trong một chuyến bay công tác.
Từ đó để lại thằng bé cô đ/ộc lẻ loi một mình, chịu đủ mọi gian khổ đến năm mười tám tuổi, rồi gặp nữ chính c/ứu rỗi nó.
Trong bốn năm ấy, có đôi khi tôi cũng sẽ hoảng hốt.
Thậm chí còn sinh ra suy nghĩ rằng cứ tiếp tục như vậy hình như cũng không tệ.
Sau khi trở về thế giới hiện thực này, thật ra tôi cũng không thể nhanh chóng bước ra.
Nhưng Sở Minh Dữ chịu ảnh hưởng còn nặng hơn tôi.
Trước kia ở thế giới đó, trước mặt người ngoài, cậu ấy sẽ gọi tôi là vợ.
Bây giờ quay về thế giới ban đầu rồi, trước mặt người ngoài, cậu ấy vẫn sẽ vô thức gọi tôi là vợ.
Khiến rất nhiều người tưởng rằng hai chúng tôi đã lén lút yêu nhau từ lâu rồi.
Đã một năm rồi, thói quen x/ấu này của cậu ấy vẫn chưa sửa được.