Nhớ lại những chuyện ấy, Bạo Ý Hành dùng sức ôm ch/ặt người trong lòng.

“Không phải phế vật.”

“Tôi đưa em về thượng thành.”

“Hả?”

Mọi chuyện tới quá đột ngột.

Tôi lập tức không khóc nữa, ngơ ngác nhìn Bạo Ý Hành.

Tôi quả thật muốn quay về, nhưng bây giờ bản thân thật sự chẳng có ích gì, quay về chỉ là tự chui đầu vào lưới.

T/ai n/ạn của cha mẹ tôi tuy không phải do người cố ý gây ra, nhưng chuyện phá sản thì…

“Yên tâm.”

Bạo Ý Hành nhìn tôi.

“Có tôi.”

Bạo Ý Hành nói được làm được.

Anh cũng cảm thấy cứ để tôi quanh quẩn trong nhà mãi không phải cách, hơn nữa nơi chúng tôi ở tuy tương đối an toàn nhưng thật ra vẫn rất hỗn lo/ạn, đương nhiên không thể so với thượng thành.

Ban đầu Bạo Ý Hành lén buôn t.h.u.ố.c ức chế và t.h.u.ố.c giảm đ/au.

Đó đều là vật tư khan hiếm ở hạ thành.

Cũng chẳng biết anh tìm được nguồn hàng từ đâu, dựa vào cách b/án số lượng lớn mà ki/ếm được một khoản, sau đó mò được đường dây của vài người có tiền, cuối cùng m/ua hai giấy phép cư trú ở thượng thành.

Loại giấy này vốn phải có bằng cấp, chứng nhận công việc hoặc chứng chỉ chuyên môn kỹ thuật mới xin được.

Ngày hôm ấy chúng tôi không trì hoãn, trực tiếp đi tàu sang thượng thành.

Bạo Ý Hành ở hạ thành đã đủ hung dữ, tới thượng thành lại càng quyết liệt hơn.

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trở thành nhân vật có m.á.u mặt.

Còn nhà họ Thẩm, trước đây từng góp phần đẩy gia đình tôi đến phá sản, thậm chí còn muốn xử lý luôn hậu họa là tôi, ngược lại ngày càng sa sút.

Tôi biết Bạo Ý Hành đang tính toán cách bắt nhà họ Thẩm trả giá, động tác lại vừa nhanh vừa tà/n nh/ẫn.

Tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng.

Rõ ràng là chuyện của tôi nhưng chẳng giúp được chút nào.

Tôi chỉ biết tiêu tiền.

Nhà chúng tôi ở càng ngày càng lớn, người làm và vệ sĩ cũng càng ngày càng nhiều.

Những người giàu trước kia từng qua lại với tôi cũng bắt đầu tìm đến.

Nhìn thấy tôi, ai cũng kinh ngạc.

Trong đó có một alpha đàn anh từng thích tôi.

Anh ta vẫn luôn hỏi thăm tung tích của tôi, nghe nói tôi lưu lạc xuống hạ thành còn từng nhờ người đi tìm, bây giờ thấy tôi bình an mới thở phào.

Tôi lúc này mới biết tất cả những chuyện ấy, cũng mới biết Bạo Ý Hành đã cố ý giấu tôi.

Nhưng những thiếu gia tiểu thư từng giao du ngày trước, biết tôi đi theo một tên nhà giàu mới nổi từ hạ thành đi lên, ngoài mặt thì lấy lòng, trong lòng lại cảm thấy tiểu thiếu gia từng cao cao tại thượng bây giờ chẳng phải vẫn phải dựa vào một kẻ xuất thân thấp kém để sống sao?

Đáng thương thật.

Đương nhiên, sau khi thế lực của Bạo Ý Hành càng ngày càng lớn, suy nghĩ của họ lại thay đổi.

Họ bắt đầu cảm thấy tôi số tốt.

Alpha không chỉ cao lớn đẹp trai mà còn cực kỳ có năng lực.

Biết tôi đối với Bạo Ý Hành đặc biệt kén chọn, trong giới còn có người chê tôi không biết tốt x/ấu, chẳng hiểu quý trọng.

Cũng đúng.

Omega ưu tú muốn ở bên cạnh Bạo Ý Hành càng ngày càng nhiều.

Trong đó có một người nghe nói độ tương hợp tin tức tố với anh cao tới hơn chín mươi phần trăm.

Người này còn là tinh anh công sở, gia thế tốt, bản thân ưu tú, ngoại hình đẹp, nghe thế nào cũng là một omega cực kỳ hoàn mỹ.

Một lần tôi ra ngoài làm việc, tình cờ gặp người ấy.

Hắn mặc vest chỉnh tề, dáng người thanh tú, thẳng tắp, trong xươ/ng còn có một loại tự tin phóng khoáng.

Ở quán cà phê, hắn ngồi đối diện tôi.

“Thiếu gia Châu An, nghe nói hiện giờ cậu đang sống trong nhà anh Bạo.”

Tôi tựa ra sau.

“Có gì chỉ giáo?”

Thanh niên mỉm cười.

“Đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì cả. Cậu cũng không cần phải có địch ý với tôi như vậy.”

“Tôi chỉ muốn nhắc vị thiếu gia chưa từng trải sự đời một chuyện.”

“Alpha và omega vốn trời sinh một đôi. Độ tương hợp hơn chín mươi phần trăm đã đủ để gọi là bạn đời định mệnh.”

Thái dương tôi gi/ật gi/ật.

Cố nhịn không nổi nóng.

Omega nhấp một ngụm cà phê, vẫn dịu dàng nói tiếp.

“Tôi cần được anh Ý Hành đ.á.n.h dấu, mà anh ấy cũng có nhu cầu tương tự.”

“Theo tôi biết, cậu là beta. Beta không thể được đ.á.n.h dấu.”

“Cậu có biết nếu cứ như vậy, khả năng alpha ngoại tình cao tới mức nào không?”

“Cậu có biết việc đ.á.n.h dấu có thể đẹp đẽ và tự do đến mức nào không?”

Hắn cười.

“Đương nhiên, tôi chỉ vì tốt cho cậu nên mới nói.”

“Hiện giờ cậu không có công việc, không còn gia thế như trước, đã tách rời xã hội quá lâu, rất dễ bị tổn thương.”

“Tiểu thiếu gia, thời đại khác rồi. Omega ở thượng thành đang theo đuổi một cuộc sống đ/ộc lập hơn, alpha và omega cũng đang hướng tới sự bình đẳng.”

“Huống chi cậu còn là beta.”

“Cậu cảm thấy bản thân có thể dựa vào anh Ý Hành bao lâu? Thân phận thiếu gia ấy còn có thể dùng được tới khi nào?”

Tôi nâng cằm.

“Sửa cho anh một điểm.”

“Căn nhà hiện giờ chúng tôi ở đứng tên tôi.”

Omega ngẩn ra.

Tôi cong môi.

“Còn nữa, tôi đúng là beta, cho nên chẳng cần chịu đựng sự đ/au khổ khi không được đ.á.n.h dấu.”

“Thời đại tiến bộ thế nào, tôi không hiểu.”

“Tôi chỉ biết tài nguyên xã hội và ưu thế sinh lý vẫn nghiêng về alpha.”

“Không thể phủ nhận chuyện đó chứng minh anh rất ưu tú.”

“Đã vậy thì anh càng nên hiểu.”

“Độ tương hợp cao không có nghĩa Bạo Ý Hành có qu/an h/ệ gì với anh.”

Nói xong, tôi đứng dậy rời đi, lưng thẳng, bước chân vững vàng.

Vệ sĩ thấy tôi đi tới mới hoàn toàn yên tâm, lập tức bảo vệ tôi rời khỏi quán.

Về đến nhà, tôi càng nghĩ càng tức.

Ngồi trong phòng khách chờ mãi cũng chẳng thấy Bạo Ý Hành về, nhưng tôi nhất quyết không nhắn tin giục.

Trong đầu lại cứ nghĩ lung tung, sau đó càng nghĩ càng tức.

Đúng là quá đáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0