Sinh tồn trong thành phố

Chương 4

21/11/2023 16:30

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Tôi không hiểu nhìn chằm chằm vào cô gái trước mắt, vẻ mặt hoảng hốt hỏi cô ấy.

Cô ấy cũng lắc đầu: “Tôi cũng không biết rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì nhưng chị gái của tôi là phóng viên, tối hôm qua chị ấy gửi cho tôi một đoạn tin nhắn, nói toàn thành phố đều bị vây kín, kêu tôi không được tin tưởng bất cứ người nào đi ở bên ngoài.”

“Người đi ở bên ngoài?” Tôi lập tức nhớ ra nhân viên c/ứu hộ dẫn cả nhà hàng xóm đi lúc trước, có chút bất an, hỏi: “Nhưng người nhân viên c/ứu hộ đó trông có vẻ giống y hệt người.”

“Tối hôm qua, kế bên đã có người bị một người mặc quần áo c/ứu hộ dẫn đi nhưng bọn họ vẫn luôn chưa ra khỏi toà nhà.” Cô gái giải thích với tôi, tôi lại suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy có khi nào bọn họ đi thang máy xuống tầng hầm, ngồi xe ra ngoài rồi không?!”

“Không! Cửa sổ nhà tôi đối diện với đường lớn, trước mắt trên đường lớn không có một chiếc xe nào.” Sau khi cô gái nói xong dường như lo lắng sợ tôi không tin cô ấy, lại nhanh chóng bổ sung một câu: “Anh nhất định phải tin tôi.”

Tôi không nói chuyện, tất cả những thứ này đều vô cùng kỳ lạ còn tôi thì hoàn toàn không có cách nào hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Đầu tiên là tiểu khu bên cạnh truyền tin có m/a, tiếp đến có nhân viên đến bảo mọi người không được tin bất cứ ai sau đó chính là có cô gái đến tìm tôi để cầu c/ứu, còn có một người đàn ông mặc áo nhân viên c/ứu hộ dẫn cả nhà hàng xóm đi.

Tôi cảm thấy nếu như không phải th/ần ki/nh tôi xảy ra vấn đề thì chắc chắn là thế giới này đã có vấn đề.

Nhưng bình thường tôi cũng thích suy nghĩ vu vơ, vì vậy khi xảy ra chuyện này tôi không kiên quyết ra khỏi nhà để tìm hiểu mọi chuyện, tôi lựa chọn tin tưởng điều mà cô gái nói.

Còn chưa đợi tôi trả lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ, đồng thời truyền đến một giọng nói nữa.

“Trong nhà tôi không có thức ăn, tôi đã một ngày một đêm không ăn uống rồi, có thể cho tôi chút thức ăn không.”

Giọng nói này tôi vô cùng quen thuộc, tôi bất an nhìn cô gái ở trước mặt còn cô ấy cũng hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa.

Giọng nói ở ngoài cửa giống hệt với giọng nói của cô gái trước mặt tôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0