Nhưng tôi không ngã xuống giường cứng của phòng y tế, tôi cảm nhận được một vòng tay vững chắc đã đỡ lấy mình. Mùi xà phòng thanh khiết quen thuộc lại xộc vào mũi, nhận thức cuối cùng của tôi là: Thôi xong, ngất trong vòng tay crush.

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng y tế một lần nữa bị đạp tung.

"Họ Trình! Anh đã làm gì anh em của tôi?"

Tiếng gầm của lão đại vang lên. Tôi dù đang bất tỉnh nhưng cũng cảm thấy rùng mình.

Tôi nghe thấy giọng nói bình tĩnh đến đ/áng s/ợ của Trình Phong: "Cậu ấy sốt cao, ngất đi."

"Ngất?" Lão Nhị hét lên, tiếng quả tạ 5kg va vào khung cửa nghe cạch một tiếng: "Không! Đây rõ ràng là bị khí thế của anh áp đảo! Anh đang cố bẻ g/ãy ý chí của nó! Anh muốn cư/ớp công của 404!"

Tôi cảm thấy cơ thể mình bị giằng co.

"Buông ra!" Đó là Trình Phong.

"Anh buông trước! Đây là người của 404!" Lão đại cũng không vừa.

Tôi, một bệ/nh nhân sốt 40 độ đang bất tỉnh, đã trở thành cái dây trong trò chơi kéo co giữa nam thần và ba thằng bạn cùng phòng. Lão đại và lão nhị mỗi người giữ một cánh tay tôi, Trình Phong thì đang giữ phần vai và đầu tôi.

"Các cậu... Các cậu có dừng lại không!"

Giọng nói của cô y tá vang lên, nhưng lần này không còn là sự tức gi/ận, mà là sự hoảng lo/ạn: "Bệ/nh nhân đang sốt cao! Các cậu kéo rá/ch người nó bây giờ!"

"Cô đừng lo! Công nhà cháu khỏe lắm!" Lão nhị vẫn cố chấp.

"Khỏe cái đầu cậu!" Cô y tá rít lên, và tôi nghe thấy tiếng lách cách của kim loại: "Tôi gọi bảo vệ! Tôi tiêm th/uốc an thần cho cả lũ bây giờ! Buông ra!"

Trận chiến chỉ dừng lại khi cô y tá chọc thẳng mũi kim tiêm hạ sốt vào mông tôi.

Tôi gi/ật b/ắn mình, tỉnh lại trong một giây, rồi lại ngất đi vì đ/au và x/ấu hổ.

Lần thứ hai tôi tỉnh lại, mọi thứ đã yên tĩnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
3 Miên Miên Chương 12
4 Không chỉ là anh Chương 17
6 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm