Mấy ngày nay, Tần Lịch luôn đi sớm về muộn, trông có vẻ rất bận rộn. Tôi cũng chẳng hỏi, chủ trương một mực ngoan ngoãn, rộng lượng và biết điều.

Lăng Kiêu bảo tôi, Tần Lịch vẫn luôn gặp Tiêu M/ộ Vân ở huyện thành.

Tôi chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Lăng Kiêu không nhịn được nữa: "Cậu rộng lượng thật đấy à? Nhìn chồng mình ngoại tình ngay trước mắt mà không nhúc nhích?"

Tôi không tỏ thái độ: "Không thế thì sao! Anh em à, anh thử nghĩ xem kết cục của chúng ta? Tình yêu sao quan trọng bằng mạng sống chứ!"

Lăng Kiêu hừ lạnh một tiếng, đảo mắt như đang nghĩ ra mưu kế gì đó.

Tôi gi/ật mình kêu lên: "Không phải chứ! Người anh em! Tôi van anh, anh không định bỏ th/uốc lần nữa đấy chứ? Đừng mà! Nhỡ vạ lây đến tôi thì sao!"

Lăng Kiêu nhếch mép cười đểu.

"Ngủ xong rồi chạy, đằng nào chồng cậu cũng chẳng còn trong trắng, Tiêu M/ộ Vân một mình giữ mình thì chẳng phải thiệt thòi sao!"

Cái gì cơ?

Đây là suy nghĩ của người bình thường à?

Tôi khuyên hắn mấy ngày trời, Lăng Kiêu chẳng nghe lọt tai câu nào.

Sức hút của nhân vật chính thụ thật đ/áng s/ợ!

Xem ra Tiêu M/ộ Vân này chắc chắn là một con mị cơ đỉnh cao, khiến cả Tần Lịch lẫn Lăng Kiêu đều mê muội đến thế.

"Nếu Tần Lịch thật lòng yêu Tiêu M/ộ Vân thì hắn sẽ không để ý đâu, đằng nào bản thân hắn cũng chẳng phải loại quân tử giữ mình trong sạch." Lăng Kiêu nhướn mày, "Còn nếu hắn để ý, vậy thì càng tốt, hai vợ chồng khỏi bị chia c/ắt, tôi và Tiêu M/ộ Vân cũng có thể đến với nhau, đôi bên cùng vui."

Tôi bỗng nhiên thông suốt, quả thực là một ý hay.

"Cần làm thế nào, tôi sẽ giúp anh."

Lăng Kiêu vỗ vai tôi: "Anh em quả là trọng nghĩa khí, cảm ơn nhé."

Giữa không trung, bình luận trên màn hình liên tục ch/ửi tôi và Lăng Kiêu ng/u ngốc.

【Thảo nào là pháo hôi công và pháo hôi thụ, ng/u ra tận biển!】

【Hai ngôi sao song sinh đáng đưa vào bảo tàng trưng bày!】

【Nhưng mà tôi thấy họ cũng khá si tình, chỉ là quá ng/u thôi.】

Ng/u thì ng/u!

Ch/ửi thì ch/ửi!

Dù sao bản thiếu gia tôi cũng chỉ có thế thôi!

Một tên pháo hôi thụ như tôi thì làm được gì chứ!

Mấy bình luận này đứng ở góc nhìn thượng đế mà mỉa mai lạnh nhạt, nhưng từ đầu đến cuối tôi đã làm chuyện x/ấu gì?

Chỉ vì tôi không phải nhân vật chính thụ trong sách, nên làm gì cũng là tội á/c tày trời sao?

Dựa vào cái gì chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0