Cô Nhẫn

7-9

19/03/2026 21:22

7

Căn cơ của Tạ Trường Canh nằm ở Sóc Phương.

Sóc Phương là vùng biên viễn, nghèo khổ lạnh lẽo nhưng dân phong hung hãn, trai gái đều giỏi cưỡi ngựa b/ắn cung. Ba năm trước hắn bị tước binh quyền, nhưng bộ hạ cũ vẫn còn không ít người tản mát khắp vùng biên để đợi hắn quay về.

Chúng ta xuất phát từ Nha Lĩnh, đi ngược lên phía Bắc mất gần hai tháng trời.

Trong hai tháng này, ta học được ba điều.

Thứ nhất, Tạ Trường Canh không phải kẻ hữu dũng vô mưu. Hắn tòng quân nhiều năm, đ/á/nh trận rất giỏi, nhưng tâm tư của hắn còn sâu sắc hơn chiến trường nhiều. Dọc đường đi qua mỗi địa phương, hắn đều dò hỏi về quan lại, đồn trú và lòng dân nơi đó, rồi đêm đến lại cùng ta thảo luận.

Trí nhớ của hắn cực tốt, con đường đã đi, người đã gặp, lời đã nghe, hắn đều nhớ sạch, tùy ý có thể lôi ra dùng ngay.

Ông nội nói đúng, thứ hắn thiếu không phải là cái đầu, mà là một người có thể chắp nối tất cả những mảnh vụn thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Thứ hai, hắn đối xử với người khác cực tốt. Cái “tốt” này không phải là kiểu ban ơn, mà là một loại... nói sao nhỉ, hắn nhìn mỗi người như đang nhìn một con d/ao. Không phải muốn lợi dụng bạn, mà là nhìn thấu bản chất của bạn... con d/ao này thẳng hay cong, hợp để ch/ém hay để đ/âm.

Rồi hắn sẽ đặt bạn vào vị trí thích hợp nhất.

Triệu Thất bảo đó gọi là tài “nhìn người”, là bản lĩnh thiên bẩm.

Thứ ba, cũng là điều chí mạng nhất... Ta phát hiện ra mình rất khó để không nhìn hắn.

Điều này thật nực cười. Thẩm Hạc Y ta sống trên đời 20 năm, 14 tuổi gi*t người không chớp mắt, đọc binh thư có thể thức trắng đến sáng, vậy mà lại bị bóng lưng của một người làm cho t/âm th/ần bất định.

Ta tự nhủ đó là vì đi đường mệt quá thôi.

Lại tự nhủ đó là vì vùng biên lạnh quá, hắn cưỡi ngựa đi trước đã che chắn hết gió cho ta.

Ta tự tìm cho mình 17 cái lý do.

Nhưng chẳng có cái nào lừa nổi chính mình.

8

Lúc đến Sóc Phương vừa vặn vào giữa mùa hạ.

Mùa hè vùng biên đến muộn đi nhanh, giống như một mồi lửa xẹt qua vội vã.

Căn cứ của bộ hạ cũ của Tạ Trường Canh ở Sóc Phương tên là Hoàng Tuyền Quan, cái tên nghe thật xúi quẩy, nhưng địa thế lại cực kỳ hiểm trở: ba mặt giáp núi, một mặt kề sông, dễ thủ khó công.

Bộ hạ cũ của hắn đông hơn ta tưởng... có đến hơn 3000 người.

Quá nửa là những lão binh theo hắn nhiều năm, số còn lại là những người rải rác tìm đến đầu quân trong ba năm qua. Thấy Tạ Trường Canh, có người quỳ sụp xuống tại chỗ, có người đỏ hoe mắt, có người đứng lặng không nói lời nào nhưng tay siết ch/ặt lấy chuôi đ/ao.

Tạ Trường Canh đỡ từng người dậy, gọi tên từng người một.

Hắn thực sự nhớ rõ từng người.

Tối đó, hắn triệu tập các tướng lĩnh nòng cốt để bàn việc.

Chủ soái trong trướng ở Hoàng Tuyền Quan rất đơn sơ, một tấm bản đồ trải dưới đất, bốn góc chèn đ/á.

Có tổng cộng bảy người ngồi đó.

Phó tướng lĩnh binh Tần Mục, mình đồng da sắt, trên mặt có một vết s/ẹo ngang, là người ít nói nhưng sát khí rất nặng.

Người quản lý quân nhu Đỗ Sương Nương, một góa phụ ngoài ba mươi, làm việc lanh lẹ, gảy bàn tính còn nhanh hơn cả kế toán.

Đứng đầu toán trinh sát là Hàn Khê, nhỏ thó tinh ranh như một con cáo luôn ẩn mình trong bóng tối.

Còn lại là mấy vị doanh hiệu, ta không nhớ hết tên nhưng có thể thấy lòng trung thành của họ với Tạ Trường Canh là khắc tận xươ/ng tủy.

Và cuối cùng là ta.

Tạ Trường Canh đẩy ta lên phía trước: “Đây là Thẩm Hạc, kể từ hôm nay sẽ là quân sư của ta.”

Cả trướng im phăng phắc.

Tần Mục là người đầu tiên lên tiếng: “Công tử, người này... bao nhiêu tuổi?”

Tạ Trường Canh đáp: “20.”

Tần Mục nhíu mày. Hắn ta có vẻ định nói “quá trẻ”, nhưng cái nhìn của Tạ Trường Canh quét qua làm hắn ta nuốt lời vào trong.

Đỗ Sương Nương thì nhìn ta thêm vài lượt, ánh mắt dừng lại ở yết hầu... hay đúng hơn là cái cổ không có yết hầu của ta trong chốc lát.

Nàng ta chẳng nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.

Lòng ta thầm kêu không ổn.

Nữ nhân lừa nam nhân thì dễ, chứ lừa nữ nhân mới khó.

9

Quả nhiên, ngay tối hôm đó Đỗ Sương Nương đã tìm đến ta.

Nàng ta bưng một bát canh nóng, ngồi trên tảng đ/á trước trướng của ta thong thả uống, không vào trong cũng chẳng nói năng gì.

Ta ở trong trướng đợi chừng một khắc đồng hồ, cuối cùng không nhịn được mà vén rèm bước ra: “Đỗ tỷ tỷ có việc gì sao?”

Nàng ta mỉm cười: “Thẩm quân sư gọi ta là tỷ tỷ, nghe chừng còn thân thiết hơn gọi là Đỗ quản sự.”

Ta cũng cười đáp lại: “Thế thì phải xem Đỗ tỷ tỷ muốn thân thiết với ta đến nhường nào.”

Nàng ta vỗ vỗ vào tảng đ/á bên cạnh, ra hiệu cho ta ngồi xuống.

Ta ngồi xuống theo lời Đỗ tỷ.

“Đừng căng thẳng, ta sẽ không nói ra đâu.” Đỗ tỷ hạ thấp giọng hỏi: “Công tử có biết không?”

“Có biết.”

“Thế thì tốt.” Đỗ Sương Nương thở phào nhẹ nhõm: “Hắn biết là ta yên tâm rồi. Nếu không sau này lỡ có lộ chuyện, ngươi gánh không nổi đâu.”

“Đỗ tỷ tỷ không tò mò vì sao ta lại cải trang nam nhi à?”

“Không tò mò.” Đỗ tỷ lắc đầu: “Cái thời buổi này, đàn bà con gái muốn sống sót thì giả dạng kiểu gì cũng chẳng có gì lạ.”

Đỗ tỷ khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Huống hồ nếu ngươi dùng bộ dạng thật mà đứng trước đám quân lính sát thủ kia nói 'Ta là quân sư của các người', e là bọn họ sẽ vác đ/ao ch/ém ngươi trước khi kịp nghe giải thích.”

Ta gật đầu. Đó là lời thật lòng.

Đỗ Sương Nương đứng dậy, đưa bát cho ta: “Canh cho ngươi đấy, vùng biên ải lạnh lẽo, đêm xuống uống một bát cho ấm bụng.”

Ta đón lấy: “Đa tạ Đỗ tỷ tỷ.”

Đỗ tỷ quay người đi được vài bước thì dừng lại, không ngoảnh đầu mà gọi: “Thẩm quân sư...”

“Vâng?”

“Công tử... đáng giá đấy.”

Giọng tỷ rất nhẹ, gió đêm vừa thổi qua đã tan biến mất.

Nhưng ta nghe rất rõ.

Đáng giá cái gì? Đáng giá để liều mạng? Đáng giá để đi theo? Hay đáng giá để...

Ta không dám nghĩ tiếp.

Cúi đầu uống canh, nước canh rất nóng, dường như đã ép những suy nghĩ không nên có kia lặn hết vào trong lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dạy Cho Hàng Xóm Nam Bệnh Hoạn Một Bài Học Nhớ Đời

Chương 6
Sau khi một gã hàng xóm chuyển đến đối diện, mỗi sáng thức dậy tôi đều phát hiện trên người lấm tấm những vết đỏ mơ hồ. Nhưng tên kia quả thực là cáo già khôn ngoan, chẳng để lại manh mối gì. Là một thằng trai thẳng, tôi không thể tiếp tục chịu đựng trò quấy rối vô tận này được nữa, thế là tôi lắp camera ở hành lang, nhất định phải bắt sống tên biến thái ẩm ướt đang thèm khát cơ thể mình. Cuối cùng cũng có bằng chứng trong camera. Tôi nóng lòng túm cổ áo tên biến thái, đè hắn xuống giường, mở video trước mặt hắn. Trong đoạn phim, nửa đêm tôi gõ cửa phòng hắn, bất chấp ánh mắt sửng sốt, đã mạnh mẽ đè hắn xuống và cưỡi lên người: "Anh không muốn em nữa sao? Tại sao mấy ngày nay không hôn em?". Y hệt tư thế tôi đang đè hắn lúc này. ?! Hóa ra kẻ biến thái ẩm ướt đó lại là chính mình.
Hiện đại
Boys Love
23
biển hồng Chương 6
Áo Cưới Chương 5