Trong đại trướng.
Hiên Viên Nghị quay lưng ngồi đó.
Ta hắng giọng: "Lời đồn là giả, thành chủ dựng lều phát cháo là để hạ đ/ộc dân tị nạn, á/c đ/ộc vô cùng! Vợ con lão cũng hay đá/nh đ/ập hạ nhân, đáng phải xuống địa ngục. Ta đã tìm hiểu rõ ràng từ trước, không tin người cứ hỏi hắn!"
Ta đ/á Tạ Uyên một cái.
Tạ Uyên lập tức nói: "An tướng quân nói đúng, cả nhà thành chủ đúng là đáng ch*t. Ta cũng đã sớm chướng mắt bọn chúng, chỉ vì vướng bận chức vụ nên mới nhẫn nhịn đến nay."
Ta tán thưởng nhướng mày với Tạ Uyên.
Tạ Uyên quay mặt đi, mặt đỏ bừng tận mang tai.
Không biết bị b/ệnh gì nữa!
Hiên Viên Nghị thở dài thườn thượt: "Ai! Cô đã nghe nói rồi, cô đang buồn cho những người ch*t oan kia thôi."
Nói đoạn, người chậm rãi quay người lại, tầm mắt rơi trên mặt Tạ Uyên, đột nhiên sững sờ.
Ta giải thích: "Ồ! Đây là tướng giữ thành Trần Thương, Tạ Uyên. Lữ Cẩu nói hắn là người tốt, nên ta không gi*t, bắt về đây. Hiện tại xem ra, hắn rất nghe lời."
Hiên Viên Nghị đột ngột nhìn ta, trên mặt không hiểu sao lại phủ một tầng gi/ận dữ: "Không gi*t thì thả là được. Có phải ngươi thấy hắn có tướng mạo đẹp đẽ nên mới mang người về không?"
Ta sờ sờ chóp mũi: "Không có!"
Hiên Viên Nghị cười gi/ận: "Lần nào ngươi nói dối cũng vô thức sờ mũi. Ngươi mang người về, có từng nghĩ đến cảm nhận của cô không?"
Ta lập tức hạ tay xuống, trợn mắt: "Chính vì nghĩ đến cảm nhận của người nên ta mới không gi*t đấy chứ! Sao người lại không vui?"
"Ngươi..."
Ánh mắt Hiên Viên Nghị quét qua ta và Tạ Uyên một lượt, hừ lạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
Đây lại là làm sao nữa?
Sao gi*t người cũng gi/ận, mà không gi*t cũng gi/ận?
Ta ngơ ngác hỏi Tạ Uyên: "Ngươi có biết hắn bị làm sao không?"
Tạ Uyên cụp mắt: "Không biết! Ừm... ta ở đây lạ nước lạ cái, có thể ở bên cạnh ngươi không?"
Ta cười: "Nghĩ thông rồi à! Tất nhiên là được rồi! Sau này, ngươi làm thân vệ của ta đi!"
Khóe miệng Tạ Uyên hơi nhếch lên, khẽ ừ một tiếng.