Giang Từ không biết đã khóc xong chưa, dù sao giọng vẫn còn nghẹn, nhưng trong đó vẫn không che giấu được sự cố chấp:
“Lúc anh ngủ, em đã lén hôn anh, anh có biết không?"
“Em muốn ở bên anh, em thích anh, em không muốn anh chỉ là anh trai."
“Anh rõ ràng biết em đang nghĩ gì."
“Anh sớm đã biết tâm tư của em rồi… anh luôn hiểu, đúng không?"
“Em đối với anh, và đối với người thân bình thường, hoàn toàn không giống nhau."
“Thật ra anh cũng… biết mà."
“…Xin lỗi.”
Nhưng nói đến đây, Giang Từ lại đột ngột xin lỗi.
Cậu thò tay xuống, chạm vào tay tôi, khẽ khàng nhưng không nhẹ không nặng mà bóp một cái:
“Xin lỗi… anh à."
“Sau này em sẽ không nói những lời này nữa.”
"Đây là lần cuối cùng"
“Anh coi như chưa nghe thấy, được không?”
Khi cảm xúc dâng trào, con người rất dễ nói ra những lời vốn luôn giấu kín trong lòng.
Huống chi giữa tôi và Giang Từ, những lời ấy từ lâu đã chẳng còn là bí mật.
Có lẽ cậu cũng chưa từng nghĩ sẽ lập tức nhận được từ tôi một câu trả lời rõ ràng — dù là chấp nhận, hay từ chối.
Trên trời vẫn không thấy sao.
Một vầng trăng sáng treo giữa không trung, gió thổi làm bóng cây lay động.
Lâm An là thành phố nhiều ngày mưa.
Nhưng đêm ấy, hiếm hoi thay, trời lại không mưa.
Cuối cùng, tôi cõng Giang Từ về tới xe.
Khoảnh khắc tấm chắn được kéo lên, tôi nghiêng người sang, dùng khóe môi khẽ chạm vào khóe môi cậu.
Cái chạm ấy nhẹ đến mức, thậm chí không thể xem là một nụ hôn.
Nhưng có thể coi là một lời hồi đáp.
Giang Từ lập tức ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ bối rối, cùng niềm vui sướng khó tin.
Rồi tôi nghe thấy chính mình nói:
“Tôi biết rồi, em không cần xin lỗi."
“Tôi… cũng thích em.”
HẬU KÝ
“Hiện tại xin thông báo tình hình thời tiết trong thành phố: hôm nay là ngày 15 tháng 6, khu Cẩm Thành, thành phố Lâm An, cảnh báo mưa lớn cấp cam, đề nghị người dân ra ngoài mang theo dù mưa…”
Tôi liếc nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, cầm điều khiển tắt tivi.
Hệ thống trong đầu lại không chắc chắn hỏi thêm một lần nữa:
【Cậu x/á/c định muốn ở lại đây sao? Thật sự không còn cơ hội hối h/ận đâu.】
Khi Giang Từ còn nhỏ, tôi đã từng bao dung sự tà/n nh/ẫn, cố chấp, hẹp hòi của cậu.
【Nhưng cậu phải nghĩ cho kỹ! Ký chủ! Sau khi tách liên kết với tôi, cậu sẽ vĩnh viễn không thể quay lại nữa!】
“Ừ.”
Dù trong phòng lúc này không có người khác, tôi vẫn không tự nhiên mà kéo cao cổ áo lên, cố che đi những dấu hôn rõ ràng trên xươ/ng quai xanh và cổ.
Rồi cầm ly nước trên bàn uống một ngụm.
Cuối cùng mới chậm rãi gật đầu:
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi."
“Khoảng thời gian này… cảm ơn cậu.”
【Được rồi.】
Hệ thống đáp một tiếng.
Không bao lâu sau, âm thanh thông báo “Giải trừ liên kết thành công” vang lên.
Ngoài cửa sổ, gió nổi lên dữ dội, cơn mưa lớn được ấp ủ bấy lâu cuối cùng cũng ào ào trút xuống.
Trên màn hình điện thoại bật lên hai tin nhắn.
Là Giang Từ gửi tới.
【Khoảng năm phút nữa là về đến nhà.】
【Nhớ anh.】
Tôi mỉm cười, tắt màn hình, cầm ly nước quay về phòng.
Bên ngoài mưa gió cuồn cuộn, trong nhà lại yên tĩnh và ấm áp.
Tôi vẫn không có nơi để đến.
Nhưng dường như… đã tìm được con đường để trở về.
Sau cơn mưa lớn này, cuộc đời tôi — dù là phong ba tăm tối, hay nắng gắt chói chang — đều chỉ liên quan đến một người.
_END_