Ta sờ chuông dắt bên hông, đây là thứ Yến Vô Khuyết tiện tay vứt cho ta vào hôm đại hôn, nói không đáng tiền, mấy ngày trước khi chạy trốn hắn lại bỗng dưng đòi lại, nói có hơi hỏng hóc, để người sửa lại rồi đưa lại cho ta.

Xe ngựa rung lắc, ta bất cẩn lắc chuông, nhưng chẳng có gì xảy ra.

"Đừng ngốc nghếch nữa, đây là đồ giả, chuông Bạn Sinh thật sao có thể đưa cho cô được.”

"Nguyệt Nương, cô đoán ai sẽ tìm được chúng ta trước, người M/a Cung? Hay là người Tiên Môn?”

Nguyệt Nương nắm ch/ặt dây cương, nghiêng đầu cười dịu dàng: "Nói bậy bạ gì vậy, sao không nghĩ là chúng ta sẽ thuận lợi trở về Chung Sơn cô hằng nhớ mong, không phải cô còn rắn đen đang đợi gặp cô à?”

Ta lắc đầu, trong thoáng chốc chạm mắt nhau: "Thực ra cô hy vọng sư tôn ta tìm ta trước, đúng không?”

Nàng ấy bỗng cứng c/òng, ánh mắt thoáng qua sự hoảng lo/ạn, lại vội vội vàng vàng che giấu: "Sao có thể được?”

Ta tự nói tiếp: "Khi ta tr/ộm Tẩy Linh Đan cho mấy người phàm, là cô đi báo sư tôn đúng không? Sau đó ta và Yến Vô Khuyết ngắm pháo hoa ở quán rư/ợu nhân gian, cũng là cô để lại manh mối hành tung của ta cho sư tôn, đúng không?”

Ánh sáng trong mắt Nguyệt Nương dần ảm đạm, rõ ràng cả người được bao bọc bởi ánh nắng nhưng lại chẳng cảm nhận được một tia ấm áp.

"Chỉ là tôi không hiểu, tại sao? Ngay từ lúc đầu cô tiếp cận tôi, giúp tôi, tôi không hiểu.”

Nhưng ta vẫn ôm nàng ấy, bởi vì ta nghe thấy tiếng rền của ki/ếm Sóc Phong, hắn ta đã tới, ta không quay về được nữa.

"Nguyệt Nương, tôi không biết cô có mục đích gì, nhưng gặp được cô, tôi thật sự rất vui.”

Ta định một mình nhảy khỏi xe ngựa, dù sao đây cũng là ân oán giữa hai người ta và sư tôn, không nên liên lụy tới người khác.

Trong thoáng chốc, ta lại cảm giác cả người bị định chú, không động đậy được.

Nguyệt Nương hóa thành dáng vẻ của ta ngay trước mặt ta, tinh tế đến từng sợi tóc cũng giống hệt.

"Nha đầu ngốc.” Giọng nàng ấy khàn đặc, cả người nhẹ bẫng lơ lửng giữa không trung, khóe mắt như còn vương lệ: “Những chuyện trước đây, tôi chưa kịp giải thích, trở về Chung Sơn, đi sống cuộc sống cô muốn, cho dù là một ngày cũng được.”

Nguyệt Nương ở lại thay ta, nàng ấy muốn một mình chặn sư tôn, tranh thủ thời gian cho ta.

Tại sao nàng ấy lại làm như vậy, ta còn chưa kịp nghĩ kỹ lý do trong đó thì thuật định thân đã được giải. Theo lý mà nói, thuật pháp này tự động giải ít nhất phải cần sáu tiếng đồng hồ, khi đó ta đã ở Chung Sơn.

Tỉnh hình thế này chỉ có một loại khả năng, người thi triển thuật pháp đã xảy ra chuyện.

Quả nhiên, chỉ trong chớp mắt, sư tôn xách theo Nguyệt Nương thương tích đầy mình tới trước mặt ta.

Hắn ta vứt Nguyệt Nương xuống trước mặt ta, lạnh lùng nói: "Con linh này không biết trời cao đất dày, nếu không phải do nàng ta, sư đồ hai ta cũng sẽ không đến bước đường hôm nay.”

Ta hoàn toàn không có tâm tư để tâm đến hắn ta, ta cố gắng đậy vết ki/ếm đang không ngừng túa m/áu trên cổ Nguyệt Nương, nước mắt tuôn rơi không dừng.

"Nguyệt Nương, từ khi nào cô cũng trở nên ngốc nghếch như này? Không phải cô dạy tôi là người thì phải sống cho chính mình à, tại sao đến lượt bản thân mình lại không làm được?”

Nàng ấy ngửa đầu nhìn ta, đáy mắt vẫn dịu dàng giống như trước đây.

"Nha đầu ngốc.”

Mỗi khi nói ra một chữ là m/áu không ngừng rỉ ra từ khóe miệng.

"Nguyệt Nương, không nói chuyện nữa có được không, tôi đưa cô về nhà, cô đã hứa với tôi rồi.”

Nàng ấy đ/ứt quãng nói tiếp, ta vội vàng ghé tai lại gần miệng nàng ấy.

"Tôi không phải người của thế giới này, tới đây chỉ có một nhiệm vụ, chính là nhìn cô và sư tôn cô trở mặt thành th/ù, cô ch*t tôi cũng có thể quay trở về thế giới của mình, chỉ là tôi từng có một người rất quan trọng, bị gã đàn ông tồi tệ thao túng cuối cùng nhảy lầu t/ự s*t, nhưng tôi không làm gì được, nhìn thấy cô…”

Ta cố gắng hiểu ý nghĩa trong lời nói của nàng ấy, ra sức gật đầu: "Tôi biết mà Nguyệt Nương, tôi biết.”

Nàng ấy cố gắng giơ tay, dùng chỗ sạch của tay áo lau nước mắt cho ta: "Cô gái tốt như cô, phải sống trăm tuổi vô lo vô nghĩ.”

Nói xong câu cuối cùng, nàng ấy tắt thở, ta ôm x/á/c nàng ấy, muốn giữ lại hơi ấm cuối cùng trên người nàng ấy, nhưng làm thế nào cũng không giữ được.

Khoảnh khắc Nguyệt Nương ch*t, ta mới hiểu rõ đạo lý nàng ấy dạy ta.

Sự vật có thể yêu trên thế giới này có rất nhiều.

Ta có thể yêu trăm ngàn sông núi, có thể thích khói lửa nhân gian, có thể chí công vô tư thương xót chúng sinh, cũng có thể quên mình để yêu một người, chỉ là những điều này phải bắt đầu từ việc yêu chính mình.

Nếu như quên mất điều này, dẫu có vội vàng lên đường đến trèo đèo lội suối cũng chẳng còn vẻ đẹp nào, còn lại chỉ là sự mệt mỏi của đường xa; chìm sâu vào tình yêu cũng không còn cảm xúc chân thành, chẳng qua chỉ là tự chui đầu vào rọ mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67