“Lục Sác!”
Sở Tự Bạch hoảng lo/ạn mất h/ồn lao xuống vách đ/á.
“Lục Sác!”
“Ngươi đâu rồi?”
“Ngươi ở đâu!”
“Ngươi lại bỏ rơi ta nữa sao?”
“Ngươi lại bỏ rơi ta rồi!”
“Lục Sác…”
Gió núi rít gào.
Giữa hồ dưới vách đ/á, tiếng gào khản đặc của hắn vang vọng hồi lâu, gần như tuyệt vọng.
“Gào cái gì mà gào, gọi h/ồn à.”
Ta vạch đám dây leo, từ trong bụi cây bước ra.
Sở Tự Bạch như kẻ đi/ên lao tới.
Lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào.
Khi ôm ch/ặt lấy ta, ta cảm nhận được hơi nóng nơi cổ mình.
“Vừa nãy ngươi đi đâu?”
“Ngươi lại đi đâu rồi?”
“Đi đâu rồi?”
Thân thể Sở Tự Bạch r/un r/ẩy không ngừng, giọng nghẹn ngào.
Sao lại kích động đến thế này?
Ta thở dài một hơi.
Ôm ngược lại hắn:
“Vừa nãy có kẻ tiểu nhân muốn đợi ngươi hái Cửu Diệp Liên rồi ngồi mát ăn bát vàng.
Ta phát hiện ra, nên đi xử lý hắn rồi.”
Sở Tự Bạch sợ hãi nói:
“Ta còn tưởng ngươi lại vứt bỏ ta rồi.”
Thấy hắn bị dọa đến mức này, ta đến cười cũng không nổi.
Nghĩ ngợi hồi lâu, mới nói:
“Ngươi có phải quả bóng đâu, ta vứt ngươi đi làm gì?”
Sở Tự Bạch vùi đầu sâu hơn.
Ta gh/ét bỏ nói:
“Không được lau nước mũi vào áo ta!”
......
Ta hỏi:
“Cửu Diệp Liên đâu?”
Sở Tự Bạch còn chưa trả lời, ta đã trực tiếp cư/ớp lấy túi Càn Khôn của hắn, lấy ra hộp ngọc đựng Cửu Diệp Liên.
Toàn bộ quá trình, vô cùng thuận lợi.
Sở Tự Bạch thậm chí không chớp mắt lấy một cái.
Ta có chút tức gi/ận:
“Ta đang cư/ớp cơ duyên của ngươi, ngươi phải làm gì chứ?”
“Cho ngươi.”
Chậc, chán thật.
Ta nhét trả hộp ngọc vào lòng hắn:
“Này, trả ngươi đấy. Giờ thì luyện hóa Cửu Diệp Liên đi.”
Cửu Diệp Liên sau khi hái, trong một ngày linh khí sẽ tan biến.
Phải tranh thủ thời gian luyện hóa.
Nhưng Sở Tự Bạch từ chối.
“Không muốn, ngươi thừa lúc ta luyện hóa, ngươi lại biến mất như vừa nãy thì sao?”
Sở Tự Bạch còn khá thận trọng đấy.
Ta khựng lại, nói với hắn:
“Sẽ không đâu.”
“Ngươi luyện hóa đi, ta sẽ ở bên ngoài canh chừng cho ngươi.”
Hắn vẫn không tin.
Uy tín của ta trong lòng hắn thấp đến mức đó sao?
Để chứng minh bản thân, ta trực tiếp lập tâm m/a thệ.
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, Sở Tự Bạch đã trực tiếp bịt miệng ta lại.
“Không được, ngươi lập thệ không có tác dụng.
Ngươi dùng ta để lập thệ đi.”
Ta im lặng.
“Ngươi lập thệ đi!”
“Sao ngươi không nói gì?”
Hắn sốt ruột:
“Lục Sác, ngươi lừa ta đúng không.”
Hắn vừa khóc vừa làm lo/ạn:
“Quả nhiên, ngươi muốn vứt bỏ ta.
Nếu không, sao ngươi không lấy ta ra lập thệ!
Ngươi chỉ biết lừa ta!”
Thái dương ta gi/ật gi/ật.
Túm lấy tai hắn, m/ắng:
“Đồ ngốc cún này.
Lấy danh nghĩa người khác lập tâm m/a thệ, Thiên Đạo có ứng nghiệm được không hả!”
Nếu mà cách này thành công thật.
Ta sẽ mở sổ th/ù vặt của ta ra.
Ngày ngày lấy danh nghĩa bọn chúng mà lập tâm m/a thệ.
Sở Tự Bạch: “...”