Càng Yêu, Càng Đau, Càng Sâu Đậm

Chương 9

09/04/2024 16:49

9

Trên đường đến Nam Dương trời mưa suốt ngày, xe ngựa mắc kẹt trong hố bùn không thể di chuyển.

Khi đoàn người nhức đầu không thôi ta nắm ch/ặt dây cương rồi phóng người lên ngựa.

Ta đưa tay về phía Tần Thừa Diễn, trên mặt lộ ra vẻ bình tĩnh trước nay chưa từng có: "Ngài có tin ta không?"

Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt nghiêm nghị của hắn.

Ta dùng sức kéo hắn lên ngựa, đôi chân thon dài của hắn yếu ớt, vô lực buông thõng ở hai bên ngựa.

"Ngươi hãy ôm ch/ặt ta." Ta nói.

Hắn dừng lại một chút và ôm lấy eo ta.

Con ngựa phi nước đại.

Ngay sau đó, bọn ta vượt qua sự truy đuổi của vô số sát thủ và

thành công đến được thành Nam Dương.

Thống đốc huyện Nam Dương đã sớm chờ sẵn trước cổng thành.

Đáng tiếc, tình hình ở Nam Dương phức tạp hơn dự đoán, Tần Thừa Diễn đã không có mặt ở quân doanh mấy ngày.

Trưởng nữ của Thống đốc mang theo thiệp chúc mừng đến gặp ta .

Lúc đó ta đang nhờ thái y tới bắt mạch cho ta.

Nàng ta mặc y phục váy mỏng màu xanh lá cây, ánh mắt linh động không cố kỵ chút nào quan sát ta.

Cả người nhìn qua toát lên vẻ ngây thơ và h/ồn nhiên.

"Ngươi có phải là công chúa của Nhạc Uyển đến hòa thân không? Ngươi trông cũng không giống lắm."

Nàng ta đi tới đi lui, cuối cùng dừng lại trước mặt ta và nói điều này.

Ta xoa xoa mi tâm, trong lòng không khỏi m/ắng Tần Thừa Diễn.

Cả hai chân đều bị phế nhưng hắn vẫn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi.

Ta chế nhạo nhìn nàng ta: “Một trưởng nữ nho nhỏ của một tên thống đốc, sao khi gặp ta lấy thân phận của ngươi thấy ta vì sao còn không mau quỳ xuống hành lễ?”

Nàng ta khó coi quỳ xuống, một lát sau đứng lên, kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn tôi: "Ngươi chớ đắc ý đích quá sớm, rất nhanh ta ở trước mặt ngươi cũng không cần quỳ xuống."

Khi ta đang cố hiểu ý nàng ta thì bên ngoài nhà vang lên tiếng động khê khẽ.

Nàng ta đột nhiên tiến lại gần, nắm lấy cổ tay ta, ngả người ra sau:

“A!”

Nàng ta ngã xuống tỏ vẻ yếu ớt.

Tần Thừa Diễn đẩy cửa đi vào: "Xảy ra chuyện gì?"

Nàng ta rưng rưng nước mắt nhìn hắn: "Vương gia, tất cả là lỗi của ta. Ta đã chọc gi/ận vương phi nương nương nên nàng đẩy ta là phải."

Nàng ta xinh đẹp nhưng không có đầu óc.

Loại phương pháp vu oan giá họa này th/ủ đo/ạn quá thấp kém.

“Những gì nàng nói có phải là sự thật không?”

Nàng ta rúc vào sau lưng Tần Thừa Diễn, kiêu ngạo nhìn ta.

Ta nhìn cổ tay hơi ửng đỏ của mình, bình tĩnh nói: “Tay ta đ/au quá.”

Tần Thừa Diễn nháy mắt lập tức lạnh lùng: "Người đâu, mau bắt nàng ta quỳ xuống ph/ạt ba mươi trượng."

Nữ nhi của Thống đốc huyện vẫn còn ở sau lưng hắn giả bộ uất ức: "A, vương gia, điều này không ổn, vương phi nương nương mỏng manh và yếu đuối, ngài lại trừng ph/ạt nàng vì ta, đến lúc đó nương nương sẽ ghi h/ận ta ."

Điều bất ngờ là có hai tên thị vệ cao lớn bên cạnh kéo nang ta và bước ra ngoài.

Nàng ta h/oảng s/ợ: "Ngài làm gì vậy? Người vương gia đang trừng ph/ạt là vương phi. Tại sao các ngươi lại bắt ta?"

Nàng ta vùng vẫy chỉ trong chốc lát, ngoài nhà truyền tới âm thanh gào thét thê thảm của nàng ta.

Tần Thừa Diễn tiến lên phía trước, cẩn thận xoa xoa vết đỏ trên cổ tay ta, ta mỉm cười nói: “Xong chuyện rồi à?”

Hắn nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thuở ấy hoa đường khiến ta lầm lỡ.

Chương 6
Trong yến thưởng hoa của Hoàng hậu, Thẩm Hoài Thanh nhặt được chiếc trâm hoa đường của ta vô tình đánh rơi xuống khe suối. Hoàng hậu nhìn thấy cảnh tượng ấy, liền khen ta cùng Thẩm Hoài Thanh thật xứng đôi vừa lứa, là mối nhân duyên mệnh định, lập tức ban hôn cho chúng ta. Tiếc thay, đến ngày thành hôn ta mới biết, hắn sớm đã có người trong tim. Người ấy cùng hắn đi qua những ngày tháng vô danh tiểu tốt cho đến khi đỗ tân khoa Trạng Nguyên. Ta làm sao so bì được? Sau khi chúng ta kết tóc xe tơ, người trong tim hắn thề không làm thiếp, bỏ xa kinh thành về quê cũ. Từ đó về sau, hắn đối đãi với ta cực kỳ lạnh nhạt, đêm đêm hai ta thường ngồi đối diện trong im lặng đến tận sáng. Nhưng ta vẫn gượng gạo giữ thể diện, không muốn ai nhìn thấy sự thất bại của mình. Ta vẫn quán xuyến việc nhà cho hắn, vẫn thay hắn ra ngoài dự yến tiệc, giả vờ làm một đôi phu thê ân ái. Mãi đến ngày Thẩm Hoài Thanh qua đời, hắn bình thản nhìn ta, trong mắt không còn chút hờ hững ngày thường. "Tạ Thái Vi, cả đời này ta chưa từng cầu xin nàng điều gì, giờ đây chỉ mong nàng đem ta chôn về quê cũ Vận Thành, gần mộ phần của Tống Nhược một chút..." Lúc ấy ta mới bừng tỉnh, đây nào phải nhân duyên mệnh định của ta? Rõ ràng ta chính là cây gậy chia lìa đôi uyên ương trong màn kịch tình bi thương này. Nước mắt ta rơi đầy mặt, không phải vì hắn, mà vì chính bản thân mình. Giá như có kiếp sau, ta nhất định sẽ không còn cưỡng cầu hôn sự nữa.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1