Thi xong bằng lái xe, tôi và Tiểu Quyển Mao vừa du lịch các thành phố lân cận vừa làm thêm ki/ếm tiền.
Nửa đêm, Giang Nghiễn lại gọi cho tôi rất nhiều cuộc.
Tối đó tôi thắng game nên tâm trạng khá tốt, bấm nghe.
Ngay lập tức, giọng nói tức gi/ận của cậu ta vang lên.
“Trình Trạch! Tại sao anh lừa em?!”
“Tại sao anh không điền trường trong thành phố?”
“Anh chạy xa như vậy… chỉ vì muốn ở cùng Lâm Quyện sao?!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta hoảng lo/ạn như vậy.
“Tôi lừa cậu thì lừa thôi, cần lý do à?”
Tôi cười lạnh.
“Cậu tưởng một tấm ảnh là có thể kh/ống ch/ế được tôi?”
“Nằm mơ đi!”
Lâm Quyện tắm xong bước ra, giục tôi đi tắm.
Hôm nay chúng tôi đi tham quan rất nhiều điểm du lịch, ai cũng mệt rã rời.
Giang Nghiễn nghe thấy động tĩnh, giọng càng trầm xuống, lạnh đến mức như có thể rơi ra từng mảnh băng.
“Các anh vẫn ở cùng nhau à? Còn ở chung một phòng?”
“Không thì sao?” Tôi cười lạnh.
“Sau này tôi ở với ai cũng không liên quan đến cậu nữa. Đừng hòng quản tôi.”
“Trình Trạch!”
Cậu ta nghiến răng ken két.
“Anh tốt nhất đừng để em bắt được… nếu không thì em—”
Lười nghe cậu ta phát đi/ên, tôi cúp máy luôn.
Chặn số, xóa liên lạc, làm một lượt trọn gói.
8
Khai giảng rồi.
Tôi và Tiểu Quyển Mao đến đại học Lan Thông ở thành phố Tùy phía Bắc.
Khí hậu ở đây khá khô, nhưng môi trường lại rất tốt.
Ký túc xá của tôi và Tiểu Quyển Mao ở hai tầng trên dưới, vừa hay có thể chăm sóc lẫn nhau.
Trong suốt một năm, tôi đã quen thuộc hết khu vực quanh trường, còn kết thêm rất nhiều bạn mới.
Ba tôi không còn càm ràm tôi nữa.
Tên đi/ên kia cũng không còn bám lấy tôi.
Tự do thật.
Chỉ là…
Những lúc đêm khuya yên tĩnh, tôi lại cảm thấy bên cạnh mình trống rỗng.
Dường như dù có nhiều bạn bè đến đâu… vẫn có một khoảng trống nào đó không thể lấp đầy.
…
Suốt một năm đó, Giang Nghiễn không hề quấy rầy tôi.
Lần nữa nghe tin về cậu ta là vào đầu năm hai đại học, khi ba tôi gọi điện báo rằng Giang Nghiễn cũng thi vào đây rồi.
Tôi ngơ ngác.
“Hả? cậu ta thi vào đây? Sao có thể chứ? Với thành tích của cậu ta, chẳng phải đủ vào đại học Thanh Bắc sao?”
Ba tôi thở dài.
“Hè vừa rồi con đi làm thêm không về nên không biết. Thi đại học lần đó nó thi môn vật lý bị trượt, đáng tiếc lắm!”
“Nhưng đại học Lan Thông cho nó suất bảo nghiên, nó lập tức đồng ý.”
“……”
Đầu tôi trống rỗng.
Những lời sau đó của ba tôi, tôi hoàn toàn không nghe vào nữa.
Tôi không tin Giang Nghiễn lại thi trượt.
Vật lý rõ ràng là môn mạnh nhất của cậu ta.
Ba tôi nói tiếp:
“Trình Trạch, chắc Giang Nghiễn đến trường rồi. Con đi dẫn em nó làm quen môi trường, tiện thể chăm sóc nó một chút.”
“Con không rảnh.”
Tôi bực bội cúp máy.
Ba tôi tức đến mức gửi cho tôi mấy đoạn voice 60 giây liên tiếp để m/ắng.
Tôi mặc kệ, đi thẳng xuống lầu ăn cơm.
Tôi lướt qua một nhóm tân sinh viên.
Đang định đi tìm Tiểu Quyển Mao thì… một người đột nhiên nắm lấy tôi.
“Anh trai, giúp em xách hành lý với.”
“……”
Cả người tôi cứng đờ.
9
Giang Nghiễn xách vali, bên chân còn có một ba lô lớn.
Cậu ta cười với tôi, trông vô hại như con người hiền lành, dường như không còn vẻ cố chấp hung lệ như trước.
Tôi do dự một chút… cuối cùng vẫn bước lên giúp.
Cái ba lô này rất nặng.
Chắc toàn là đồ ăn và đồ dùng dì Giang nhét vào cho cậu ta.
Hồi tôi đến trường, dì Giang cũng nhét đầy cho tôi như vậy.