Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3260: Ngồi đợi phế vật (1)

05/03/2025 17:15

- Không sai.

- Tốt!

Lăng Hàn vung ra một quyền, bành, Bạch Diễm Thiên Tôn lập tức bị đá/nh bạo.

Lúc trước đối phương gi*t tới cửa, muốn giết chết hắn, luyện hóa ra Thiên Tôn ký hiệu, không có cho hắn đường sống, dựa vào cái gì muốn Lăng Hàn hạ thủ lưu tình.

Tự nhiên là gi*t.

Lăng Hàn lại nhìn về phía bốn tên Tứ Bộ còn lại, ánh mắt đảo qua, để bốn người này không khỏi phát run.

- Các hạ, chúng ta là người của Tuyên Vũ minh.

Tứ Bộ áo tím nói, lúc này chỉ có thể chuyển ra hậu trường đến dọa Lăng Hàn.

- Tuyên Vũ minh?

Lăng Hàn kinh ngạc, trước đó hắn chính là gi*t người Tuyên Vũ minh, ngay cả khoáng mạch cuối cùng có giá trị nhất cũng không có tham dự tranh đoạt, chỉ có thể rút lui về sau, tìm một chỗ bế quan đột phá.

Không nghĩ tới, không phải oan gia không tụ đầu, ở chỗ này lại gặp được người của Tuyên Vũ minh.

Tuyên Vũ minh là một thế lực Ngũ Bộ, mặc dù so sánh với thế lực Lục Bộ còn có chút kém, nhưng trên đời này Lục Bộ mới chừng trăm cái, thế lực Ngũ Bộ cũng có tệ rồi.

Thấy Lăng Hàn do dự, bọn người Tứ Bộ áo tím lộ ra phấn chấn, thấy được một chút hi vọng sống.

Lăng Hàn cười hắc hắc:

- Lão tử của Phí Bạch Chư, ở trong Tuyên Vũ minh đứng hàng thứ mấy?

- Phí Vũ đại nhân?

Tứ Bộ áo tím sững sờ, không nghĩ tới Lăng Hàn biết Phí Bạch Chư cùng lão tử của hắn, nhưng trong lòng hắn hi vọng càng thêm mãnh liệt, có giao tình vậy thì càng tốt hơn.

- Phí Vũ đại nhân cùng Thích Tuyên đại nhân chung một chỗ thành lập Tuyên Vũ minh, là một trong hai vị Minh chủ.

Hắn nhịn không được hỏi:

- Các hạ nhận biết Phí thiếu sao?

Hắn không dám nói Phí Bạch Chư đã ch*t, sợ Lăng Hàn bởi vậy không nhận giao tình này.

- Biết, đương nhiên quen biết.

Lăng Hàn cười.

- Ta tự tay gi*t hắn, làm sao có thể không biết, ngươi thật sự là thích nói giỡn.

Phốc, bọn người Tứ Bộ áo tím phun ra.

Người Tuyên Vũ minh đương nhiên biết Phí Bạch Chư ch*t rồi, nhưng tin tức cụ thể lại không rõ ràng.

Hiện tại nghe Lăng Hàn nói như thế, mới biết được gia hỏa này chính là hung thủ.

Tê, lần này thật đúng là nguy rồi.

Lúc trước ch*t cũng không phải một Phí Bạch Chư, mà còn có hai tên Tứ Bộ, một tên Tam Bộ.

Rất kỳ quái, Tứ Bộ ch*t rồi, Tam Bộ ngược lại trốn trở lại một cái.

Nhưng Lăng Hàn đã gi*t ba Tứ Bộ của Tuyên Vũ minh, không đúng, tăng thêm Bạch Diễm Thiên Tôn chính là bốn cái, vậy hắn sẽ còn để ý lại gi*t bốn cái sao?

Bọn hắn đều khóc không ra nước mắt, mình làm sao lại không may như thế?

Lần này chắc là bị Lăng Hàn diệt khẩu.

Lăng Hàn nghĩ nghĩ:

- Ta ngược lại đang muốn chiếu cố tên phế vật kia… kì quái, như thế nào có người gọi thẳng mình là phế vật nhỉ?

- Gọi Phí Vũ.

Nữ Hoàng ở một bên đính chính.

- Chính là phế vật nha.

Hổ Nữu thì tranh cãi.

Lăng Hàn cười ha ha:

- Ta cần có người giúp ta đi thông tri tên phế vật kia, nói ta ở chỗ này đợi hắn, muốn báo mối th/ù gi*t con, thì tranh thủ thời gian tới, bằng không đợi ta đào xong khoáng mạch, sẽ không rảnh tiếp tục chờ hắn.

Đám người sững sờ, Lăng Hàn đây là ý gì, thật đúng là muốn cùng Phí Vũ chơi một trận?

Tê, mặc dù ngươi rất mạnh, có thể nghiền ép Tứ Bộ, nhưng thực sự có thể địch nổi Ngũ Bộ sao? Hơn nữa, Phí Vũ là Ngũ Bộ trung kỳ, chiến lực thông thiên triệt địa, vô cùng kinh khủng.

Tên này cuồ/ng đến đột phá chân trời a.

Thế nhưng mà cứ như vậy, trong bọn họ liền có một người có thể rời đi nơi này, còn sống.

Những người này ai cũng tràn đầy khát vọng đối với sinh mệnh, Thiên Tôn cao cao tại thượng, trời cũng phải tôn, địa vị tôn sùng cỡ nào, lại có cái nào nguyện ý ch*t? Bởi vậy, mặc dù bọn hắn trở ngại tôn nghiêm không có một cái nào c/ầu x/in tha thứ, nhưng ánh mắt lại toàn bộ b/án đứng bọn hắn, như Tiểu Cẩu nhìn chằm chằm Lăng Hàn.

Tuyển ta! Tuyển ta!

Đây là bọn hắn im ắng hò hét.

Lăng Hàn đưa tay nhấn một cái, ba ba ba, Thiên Tôn nơi này ai cũng bị lực lượng đ/áng s/ợ của hắn ngh/iền n/át, vẻn vẹn chỉ có một tên Nhị Bộ mới may mắn thoát khỏi.

Thiên Tôn đều trải qua cảnh tượng hoành tráng, nhưng nhìn đến mười mấy tên Thiên Tôn cùng giai, cao giai như cỏ rác ch*t ở trước mặt mình, tên Nhị Bộ kia vẫn sợ đến hai chân như nhũn ra, có một loại khó chịu nôn mửa.

- Đi thôi, không nên làm trễ nải thời gian.

Lăng Hàn ôn nhu nói với hắn.

Nhưng ở trong mắt tên Nhị Bộ, Lăng Hàn chính là một M/a Q/uỷ, hắn vội vàng co cẳng chạy, thẳng đến chạy ra thật xa, hắn mới vững tin Lăng Hàn thực sự buông tha mình, không khỏi dâng lên một cảm giác may mắn, chỉ cảm thấy phía sau lưng ướt nhẹp.

- Ngươi thật muốn đá/nh cùng Ngũ Bộ?

Nữ Hoàng nhìn về phía Lăng Hàn, nàng là biết Ngũ Bộ khủng bố cỡ nào.

Lăng Hàn gật đầu:

- Cảnh giới tại tăng lên, tránh không được phải cùng dạng cường giả này đối đầu, không bằng hiện tại trước chơi một trận.

- Có nắm chắc không?

Nữ Hoàng hỏi lại.

Lăng Hàn gật đầu.

- Hì hì, Lăng Hàn đã nói có nắm chắc, vậy thì nhất định có nắm chắc!

Hổ Nữu cười nói.

Ba người tiếp tục đào quáng, có máy gian lận như Lăng Hàn, tốc độ khai thác khoáng thạch của bọn hắn nhanh đến kinh người, chỉ là đầu khoáng mạch này chỉ ra đại dược, Thiên Tôn ký hiệu lại một cái không thấy, để Lăng Hàn cực kỳ thất vọng.

- Đại dược cũng không tệ, có thể để ngươi tiến cảnh không đến mức tụt lại phía sau.

Nữ Hoàng an ủi hắn.

Lăng Hàn gật đầu, theo hắn bước vào Tam Bộ, sinh mệnh tinh khí của cường giả Tứ Bộ đối với hắn cũng không đáng chú ý, hai ba lần liền hấp thu sạch sẽ, muốn giống như trước sinh ra cảm giác “no”, khẳng định phải Ngũ Bộ mới được.

- Chỉ là, nguyên thạch nơi này đều đã khai thác đến không sai biệt lắm, làm sao tên phế vật kia vẫn còn chưa qua, thật đúng là phế vật hay sao?

Lại mười ngày sau, khoáng mạch bị khai thác sạch sẽ, Lăng Hàn quyết định đợi Phí Vũ mười ngày, nếu như đối phương còn chưa tới, vậy hắn coi như lười nhác đợi thêm nữa, dù sao về sau luôn có thời điểm đối mặt, mà trên đời cũng không phải chỉ có Phí Vũ là Ngũ Bộ.

Bất quá, chỉ bảy ngày sau, Phí Vũ đã đến.

Một cỗ khí tức cực kỳ đ/áng s/ợ bao phủ, trong nháy mắt liền để Lăng Hàn gi/ật mình, có một loại cảm giác đối mặt thiên địa vứt bỏ.

Chỉ là hắn đã không phải Nhị Bộ lúc trước, hiện tại chiến lực hoàn toàn có thể địch nổi Ngũ Bộ.

- Bản tôn đã tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27
8 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
Cổ trang
Ngôn Tình
Trọng Sinh
1