Tôi hốt hoảng làm rơi điện thoại xuống đất, giọng nói lo lắng của Tô Dương vọng ra từ trong điện thoại.

“Tinh Loan! Mặc áo Hải Thanh anh tặng em lần trước! Bây giờ anh sang ngay lập tức!”

Tôi vội vã vừa chạy lẫn bò đến phòng bà ngoại, thuận tiện đóng cửa phòng lại, đồng thời quay gương đuổi m/a trong phòng bà ngoại về phía cửa phòng.

Sinh nhật tôi trước kia Tô Dương đã tặng tôi áo Hải Thanh, tôi chê x/ấu nên đã đưa cho bà ngoại.

Chạy đến trước tủ quần áo mở cửa tủ ra, quần áo của bà ngoại vẫn chưa kịp dọn dẹp, tôi lật tung cả tủ lên để ki/ếm.

Q/uỷ nam đồng ngoài cửa đổi sang giọng điệu nịnh nọt, nếu như người nào không biết có khi còn tưởng thật là trẻ con nhà nào lạc đường: “Chị ơi, một mình em ở ngoài này sợ lắm, chị có thể ra đây với em không?”

Tôi không rảnh bận tâm, liếc mắt thấy áo Hải Thanh bị bà ngoại treo sát cạnh tủ quần áo.

Kéo áo ra, một hồng y nữ co quắp với một tư thế kỳ lạ ở trong tủ tôi, đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt tái nhợt rải đầy vết s/ẹo ghé sát mặt tôi.

Tôi sợ hãi lùi liên tiếp mấy bước rồi ngã ngồi ra đất, choàng áo lên trước người, tay cũng đang run run: “Oan có đầu n/ợ có chủ, tôi không oán không th/ù với cô, cô đừng hại tôi...”

“Hở?”

Nữ q/uỷ áo đỏ bò ra khỏi tủ quần áo, cơ thể vặn vẹo bò đến phía tôi: “Cơ thể của cô thật tươi sống, nếu như có sống lại bằng cơ thể cô thì tôi có thể trùng phùng với tướng công nhà tôi rồi.”

Trong lúc cô ta nói chuyện, từng vết s/ẹo trên mặt dần lành lặn, biến thành dung nhan tuyệt mỹ làm lòng người dung động, nếu như không phải tứ chi vặn vẹo, có lẽ tôi cũng sẽ bị cô ta mê hoặc.

Trước kia tôi từng nghe bà ngoại nói, chắc có lẽ cô ta là q/uỷ mặt nạ có thể tùy ý thay đổi tướng mạo.

Q/uỷ mặt nạ hơi thổi hơi, cánh cửa phòng đã bị một trận gió mạnh mở ra.

Q/uỷ nam đồng không đầu ngoài cửa đã lắp đầu lên thân mình, trong tay ôm quả bóng da, nghiêng đầu nhe răng cười với tôi.

“Chị gái vẫn nên nhường cơ thể này cho tôi đi, sáu tuổi tôi đã bị ng/ược đ/ãi đến ch*t, còn quá nhiều lưu luyến với thế giới này.”

Có lẽ là kiêng kỵ áo Hải Thanh trên người tôi, q/uỷ nam đồng không đầu không dám trực tiếp tấn công, nhưng q/uỷ mặt nạ lại đang dần dà tiến đến gần tôi.

Rất rõ ràng, áo Hải Thanh gần như không có sức u/y hi*p đối với cô ta.

“Áo Hải Thanh này của cô thật sự quá x/ấu, chi bằng cởi bỏ vứt đi.”

Tứ chi của q/uỷ mặt nạ bò trên mặt sàn giống như nhện, nhưng bước đi lại linh hoạt và nhanh nhẹn.

Tôi nhìn mà da đầu tê rần, tôi vội vàng đứng dậy chạy ra bên ngoài.

Khi đi ngang qua q/uỷ nam đồng không đầu, thuận thế phủ áo Hải Thanh lên đầu cậu ta, trên chiếc áo lập tức tỏa ra làn khói trắng.

Q/uỷ nam đồng hét lên chói tai, thiếu điều chọc thủng màng nhĩ của tôi: “Gi*t cô ta! Gi*t cô ta! Gi*t! Gi*t! Gi*t!”

Vừa mở cửa ra, tôi va vào vòng tay ấm áp, muốn thoát ra theo phản xạ có điều kiện nhưng lại bị một đôi tay ôm ch/ặt.

Tô Dương bảo vệ tôi trong lòng, giọng nói trước nay vẫn luôn khiến lòng người vững tâm vang lên:

“Tinh Loan, là anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm