“Linh Lăng, cậu khiêu vũ đẹp quá! Có phải từng học ballet không?”

Lớp trưởng cúi xuống liếc nhìn đầu mũi chân Linh Lăng, mặt đỏ bừng.

Tôi đành không nhịn được nữa: “Lớp trưởng, cô ấy là...”

“Ahem, Kiều Mặc Vũ, đêm khuya thế này sao không về phòng ngủ sớm?”

Lớp trưởng mặt đỏ như gấc, vừa liếc mắt ra hiệu vừa méo xệch miệng nháy tôi:

“Đồ bóng đèn, cút nhanh đi!”

Tôi chớp mắt nhìn hắn, giọng đầy hoài nghi:

“Cậu chắc chứ?”

Trong lúc này, con m/a nữ đang gục đầu lên vai Linh Lăng, đôi đồng tử đen kịt lồi ra, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào lớp trưởng.

Trò chơi ba người này, thật ra chẳng có ai là thừa cả.

Lớp trưởng mím ch/ặt môi trên, môi dưới gi/ật giật sang trái liên tục, nét mặt méo mó đến mức sắp biến dạng, ra hiệu cho tôi biến đi.

Thấy tôi vẫn đờ đẫn, hắn đành đầu hàng:

“Vở ghi chép bài giảng mỗi tiết tặng cậu một bản.”

“Vâng ạ! Hai người cứ từ từ khiêu vũ, tôi về trước đây!”

Tôi cười toe toét vẫy tay.

Con m/a này sát khí không nặng, tạm thời chưa hại được người. Tôi yên tâm quay phòng lục ba lô, bỏ vào túi hai đồng tiền Ngũ Đế.

Khi quay lại boong tàu, chỉ hai phút ngắn ngủi, nhưng cả lớp trưởng lẫn Linh Lăng đều biến mất.

Boong tàu trống hoác, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống vũng m/áu tươi loang lổ giữa sàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
190