Nơi Ta Không Thuộc Về

Chương 8

12/11/2024 17:23

8

Lại một lần nữa, Diệp Ngữ bảo vệ tôi.

Mấy ngày trước cô ấy mới trở về.

Diệp Ngữ đi thẳng tới và vòng tay qua eo tôi, ngồi xuống cùng tôi trên ghế sofa, "Cô ấy bị dị ứng với dứa, Diệp Trì không nói cho cô biết sao?"

Không khí chợt lặng xuống, ánh mắt Diệp Trì dừng lại trên người cô ấy, mày khẽ nhíu lại.

"Xin lỗi, em không biết." Thẩm Hạ Nùng cười gượng gạo.

"Giả vờ cái gì." Một anh chàng ngồi cạnh khẽ hừ một tiếng.

Diệp Ngữ không nói gì, lạnh lùng nhìn anh ta một lúc.

Anh chàng cảm thấy bối rối, bèn quay mặt đi.

Có Diệp Ngữ ở đây, tôi hoàn toàn thả lỏng.

Cô ấy vừa cầm một đĩa bánh bông lan cacao, vừa ngồi thì thầm kể cho tôi nghe về những khách hàng kỳ quặc mà cô ấy gặp trong chuyến công tác.

Diệp Trì bỗng lên tiếng, "Ban nhạc nghỉ rồi, chúng ta về thôi."

Tôi ngước lên, chạm phải ánh mắt của anh ta.

"Bây giờ về sao? Không phải đã nói là đi xem kịch với nhau sao?" Thẩm Hạ Nùng nhìn đồng hồ treo tường, "Thời gian cũng vừa đẹp mà."

Diệp Trì suy nghĩ hai giây, "Vậy đi thôi."

Điện thoại của Diệp Ngữ đổ chuông, cô ấy hừ nhẹ một tiếng, bóp nhẹ má tôi, "Em đợi chị dưới lầu nhé, chị ra ban công nghe điện thoại đã."

"Vâng."

Chúng tôi đang ở tầng hai, cầu thang của quán bar vừa hẹp vừa dốc, ánh sáng lại mờ.

Mắt trái của tôi đã m/ù, tầm nhìn bị hạn chế, vì thế tôi phải hết sức cẩn thận.

Thẩm Hạ Nùng đi sau lưng tôi, bỗng nhiên hét lên rồi lao tới trước, tôi bị cô ấy đẩy vào lưng và suýt ngã xuống cầu thang, may mà tôi kịp bám vào lan can.

"Cẩn thận!" Diệp Trì trầm giọng nói.

Anh ta đứng ở phía dưới bên cạnh tôi, phản ứng đầu tiên là đỡ lấy cánh tay của Thẩm Hạ Nùng.

"Em không sao chứ?" Anh hỏi.

Thẩm Hạ Nùng lắc đầu, "Chỉ là trượt chân thôi, xin lỗi nhé."

Cuối cùng, Diệp Trì mới nhớ đến tôi.

Có lẽ nhận thấy sắc mặt tôi không được tốt, anh ta nhíu mày, giọng nói quan tâm, "Em sao thế?"

Tôi bỏ tay ra khỏi bụng, lạnh nhạt nói, "Không sao."

Anh ta nắm lấy tay tôi, ánh mắt dừng lại ở mắt trái của tôi, "Ở đây tối, đi theo anh."

Tôi rút tay lại, "Không cần, em nhìn được mà."

Anh ta khựng lại, quay đầu nhìn tôi với ánh mắt dò xét.

Tôi lách qua anh ta, bước xuống trước.

Chẳng bao lâu sau, Diệp Ngữ cũng đi xuống.

Cả nhóm đứng trước quán bar, tôi lấy cớ sức khỏe không tốt muốn về nhà sớm.

Diệp Ngữ ôm lấy tôi, "Để chị đưa Nặc Nặc về."

Diệp Trì nhìn cô ấy vài giây, rồi nhìn tôi, vẻ mặt không vui, vừa định nói gì đó.

"Anh Trì, nếu muộn sẽ không kịp mất, chị Hạ Nùng đã chờ rất lâu để được xem vở kịch này rồi, hiếm khi có dịp phù hợp như vậy."

"Đi thôi đi thôi, sắp mở màn rồi."

Diệp Trì mím môi, anh ta có vẻ chần chừ.

Mấy người bạn lại tiếp tục giục giã.

"Về đến nhà thì nhắn tin cho anh." Anh ta dặn tôi.

Tôi cười nhẹ, "Được."

Diệp Trì, làm sao anh xứng đáng làm bố của con tôi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7