Gai Nhọn

Chương 7

05/02/2026 17:56

Anh vẫn ngồi đó lặng lẽ đọc sách.

Chiếc điện thoại đặt ngay ngắn trên bàn, như đang chờ đợi điều gì đó.

Tôi bước lại gần.

Màn hình tối đen.

Đây là chiếc điện thoại tôi tặng anh mấy năm trước, không có mạng internet, chỉ có thể liên lạc hai chiều giữa chúng tôi.

Rốt cuộc cũng chẳng dùng được bao lâu, toàn là tôi gọi cho anh còn anh chẳng thèm nghe máy.

Giờ đặt nó ở đây để làm gì?

Phải chăng anh đang dọn dẹp đồ đạc của tôi để vứt đi hết?

Ôi.

Tôi cười khổ lắc đầu.

Cuộc đời này, cưỡng ép người không yêu mình quả thật chỉ chuốc lấy khổ đ/au.

Cây đắng trái đắng, ép dầu ép mỡ đâu có ngọt ngào.

Tôi lặng lẽ ở bên anh.

Đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ khuya.

Giang Hằng cuối cùng cũng động đậy.

Chắc là đi ngủ thôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Anh ngẩng mắt, lại liếc nhìn chiếc điện thoại vẫn tối om.

Một lát sau đứng dậy, cất sách lên kệ rồi hướng về phòng ngủ.

Tôi lẽo đẽo theo sau.

Khi đến cửa phòng, anh đột nhiên dừng bước, quay lại phòng khách.

Dưới ánh mắt ngơ ngác của tôi, anh cầm theo chiếc điện thoại rồi mới vào phòng ngủ.

Tôi cũng lén theo vào luôn.

Anh đi tắm, tôi nằm dài trên giường.

Lúc này chợt nghĩ, làm m/a cũng chẳng tệ.

Tiếng nước ngừng chảy, anh mặc đồ ngủ bước ra.

Tóc lau qua loa còn ướt sũng đã định lên giường ngủ.

Tôi bất lực lên tiếng: "Ít nhất lau khô tóc đi, không ngủ dậy lại đ/au đầu đó."

Nói xong tôi mới chợt nhớ ra, anh chẳng có phản ứng gì.

À phải rồi, tôi đã ch*t rồi mà.

Anh nằm trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Bỗng đứng dậy đi lấy máy sấy tóc.

Tôi ngồi bật dậy, chống cằm mỉm cười ngắm anh sấy tóc.

Ừ, cũng khá lắm, ít nhất vẫn nhớ lời tôi dặn.

Như thế tôi cũng yên tâm phần nào.

Khi tắt đèn, anh lại liếc nhìn chiếc điện thoại, mím ch/ặt môi.

Không vui rồi.

Tôi như vịt nghe sấm chẳng hiểu đầu đuôi.

Chiếc điện thoại này chỉ có liên lạc của mình tôi, lẽ nào anh quên mất?

Điện thoại cá nhân của anh tôi đã sạc đầy pin, để trong phòng mình rồi.

Chắc vài ngày nữa sẽ phát hiện ra thôi.

Tôi khẽ khàng chui vào vòng tay anh, mãn nguyện nhắm mắt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày tình yêu hết hạn, tôi không gia hạn nữa

Chương 8
Cố Thừa Châu mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, ghét nhất là người khác chạm vào đồ của anh. Kết hôn 5 năm, cốc của anh tôi không được dùng, quần áo chỉ cần dính chút mùi lạ là phải thay ngay lập tức. Có lần tôi sốt đến mất ý thức, tiện tay lấy cốc của anh uống một ngụm nước, anh quay đầu liền vứt luôn chiếc cốc đó đi. Tôi vẫn luôn cho rằng, quy tắc của anh không ai được phép phá vỡ. Cho đến tối hôm đó, Cố Thừa Châu tan làm trở về. Trên vành chiếc bình giữ nhiệt anh mang theo, tôi nhìn thấy một vết son môi màu đỏ nhạt. Tôi không dùng màu son đó. Huống hồ, Cố Thừa Châu chưa bao giờ dùng chung cốc với bất kỳ ai. Tôi nhìn chằm chằm vào vết son ấy rất lâu, bỗng nhiên cảm thấy thật nực cười. Hóa ra không phải anh không chấp nhận được người khác chạm vào đồ của mình. Anh chỉ không chấp nhận được người đó là tôi mà thôi.
Hiện đại
Nữ Cường
Ngược luyến tàn tâm
1