Đêm trước ngày đính hôn, ai nấy đều cá cược xem khi nào thì Quý Tri M/ộ sẽ chán ngấy tôi.
Suy cho cùng, anh ta và thanh mai trúc mã Tô Hân Khả vốn có tình thâm nghĩa trọng.
Còn tôi chỉ là món đồ trang trí được anh ta cưới về nhà do ép buộc bởi hoàn cảnh.
Ngay cả váy cưới và nhẫn kim cương cũng là đồ cô ta bỏ lại.
Ngày Tô Hân Khả dỗi hờn bỏ ra nước ngoài.
Bề ngoài Quý Tri M/ộ tỏ ra thản nhiên, nhưng sau lưng lại bóp ch/ặt tay tôi đến hằn vết đỏ.
Anh ta mỉa mai: "Hài lòng rồi chứ? Tôi không ngờ cô lại thâm hiểm đến thế."
Tôi không hài lòng.
Vì vậy, khi bà Quý lại một lần nữa hỏi liệu Quý Tri M/ộ có cưới tôi hay không,
Tôi đã cư/ớp lời trước.
"Hay là thôi đi ạ."
1
Lời vừa dứt, cả khán phòng kinh ngạc.
Quý Tri M/ộ hít sâu một hơi, rồi nhìn tôi đầy lạnh lùng: "Hứa Gia Tuệ, đừng làm lo/ạn nữa."
Quý Tri M/ộ hai mươi bốn tuổi, lớn lên trong nhung lụa.
Tuy chưa hoàn toàn nắm giữ quyền hành, nhưng khí thế đã chẳng thua kém bậc cha chú.
Tôi nén lại ý muốn nhận thua, từng chữ một rành mạch nói: "Môn không đăng hộ không đối, nhân lúc mọi chuyện còn có thể c/ứu vãn, hay là thôi đi."
Bà Quý thở dài khó xử, trên mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm không giấu giếm:
"Các con đúng là trẻ con, nghĩ sao làm vậy!"
Bà Quý lập tức đứng dậy, liên hệ với nhân viên hủy tiệc đính hôn.
Quý Tri M/ộ gõ ngón tay lên mặt bàn từng nhịp, giọng điệu lạnh lùng và cứng rắn, tựa như đang đàm phán với đối thủ.
"Hứa Gia Tuệ, đừng có được voi đòi tiên."
Tôi khẽ cười: "Là do tôi không biết điều."
Người ta đến đường cùng thì phải biết quay đầu.
Đó gọi là kịp thời dừng lỗ.
2
Quý Tri M/ộ đứng dậy bỏ đi, chỉ để lại một cơn gió.
Tôi không còn hạ mình níu kéo như trước, mà bưng chén trà lên, khẽ thổi lá trà, tựa như một tiểu thư khuê các thực thụ.
Sau khi làm xong những việc đó, tôi không nhịn được mà mỉm cười.
Ai mà ngờ được, mười năm trước, cũng tại trang viên này.
Quý Tri M/ộ mười bốn tuổi đã nhặt được tôi đang hoảng lo/ạn chạy trốn, cũng từng hứa hẹn sẽ bảo vệ tôi.
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó và đổ nát.
Cha đẻ chẳng ra gì, ban ngày ở ngoài chịu ấm ức, chỉ biết về nhà trút gi/ận lên vợ.
Mẹ tôi là một người phụ nữ truyền thống.
Bị chồng đá/nh đến bầm dập mặt mày, bà vẫn gạt nước mắt nấu cơm.
Bà luôn nghĩ chồng mình sẽ có ngày quay đầu.
Nhưng khi bà khó sinh, chồng bà vẫn cuỗm đi số tiền c/ứu mạng duy nhất của bà.
Ông ta nói, sẽ gỡ gạc lại được, sẽ làm giàu được.
Rồi mặc kệ vợ đ/au đớn đến ngất đi, ông ta vẫn không chút do dự lao vào sò/ng b/ạc.
Khi đó tôi mới mười hai tuổi, mẹ nằm trên giường b/ệnh ở hành lang, m/áu đã chảy đầy sàn.
Nhưng tôi lục tung mọi túi áo, chỉ có sáu đồng một hào.
Bác sĩ và y tá lộ vẻ không đành lòng, nhưng cũng lực bất tòng tâm.
Quý Tri M/ộ chính là người đã xông vào thế giới của tôi ngay khoảnh khắc tôi tuyệt vọng nhất.
Anh ta vừa đua xe xong với đám bạn.
Đuôi mắt có vết bầm to tướng, đ/au đến nhăn nhó mà vẫn an ủi tôi: "Đừng khóc nữa em gái, có anh đây rồi."
Anh ta dùng tiền mở ra con đường sống cho mẹ và em gái tôi.
Còn cho mẹ tôi một công việc, tránh cho chúng tôi kiếp sống vất vả.
Thậm chí khi biết tôi không đóng nổi học phí, anh ta còn sắp xếp cho tôi học cùng lớp.
Đôi khi tình yêu đến thật đơn giản.
Quý Tri M/ộ ngoại hình nổi bật, thành tích xuất sắc.
Nhiều cô gái thích anh ta, nhưng anh ta chẳng thèm đoái hoài, chỉ bắt tôi đưa nước, m/ua cơm.
Tôi rất ngại, nhưng cũng có chút đắc ý.
Tôi tưởng mình là người đặc biệt.
Nhưng khi đối mặt với Tô Hân Khả, tôi luôn là kẻ thua cuộc.
Năm lớp mười hai, suất tuyển thẳng của tôi bị Quý Tri M/ộ lấy tặng cho Tô Hân Khả.
Tôi rất buồn, nhưng thân gửi nhờ nhà người ta, cũng chẳng tiện nói gì.
Tô Hân Khả vẫn chưa thỏa mãn, còn đ/á đổ ngăn bàn của tôi: "Giả vờ thanh cao cái gì? Loại người hạ đẳng đến học phí còn phải để anh Tri M/ộ trả như cô, tôi lấy suất của cô là nể mặt cô rồi!"
Người hiền cũng có lúc nổi gi/ận.
Tôi từ bỏ suất tuyển thẳng, suất đó được chuyển cho bạn học tiếp theo.
Tô Hân Khả mất cả chì lẫn chài, khóc lóc không chịu đi học nữa.
Quý Tri M/ộ không nói gì, chỉ dùng qu/an h/ệ xin một suất khác.
Còn bảo tôi đừng b/ắt n/ạt Tô Hân Khả nữa.
Tôi cố gắng giải thích với Quý Tri M/ộ rằng Tô Hân Khả là người khiêu khích trước, tôi chỉ đáp trả vài phần.
Anh ta nhìn tôi sâu sắc, tự cho rằng đã nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của tôi.
"Cô ấy chỉ là người thẳng tính, cũng không nói sai điều gì."
"Còn cần phải ra tay đ/ộc á/c như vậy sao?"
Tôi đứng sững tại chỗ.
Sự thật mà tôi cố tình lờ đi cuối cùng cũng bị phơi bày trần trụi.
Khi người khác mỉa mai tôi nghèo hèn, sự im lặng của Quý Tri M/ộ không phải là phủ nhận.
Anh ta chỉ là kh/inh thường không thèm nói.
Chứ không phải vì anh ta thấy họ nói sai.
3
Đến khi lên đại học, doanh nghiệp nhà họ Tô lụi bại.
Cha Tô Hân Khả bị chủ n/ợ ép đến t/ự s*t, mẹ cô ta tái giá với người khác.
Quý Tri M/ộ dùng hết sức lực để bảo vệ cô ta, còn quỳ xuống trước mặt ông Quý c/ầu x/in cưới cô ta.
Ông Quý thái độ kiên quyết: "Con đi/ên rồi à? Cưới con gái của một kẻ l/ừa đ/ảo?"
Quý Tri M/ộ vốn dĩ ngạo nghễ, anh ta không phí lời.
Chỉ tuyên bố với mọi người rằng anh ta sẽ đính hôn với tôi.
Tôi có chút vui mừng, nhưng nhiều hơn là nỗi buồn.
Tôi cũng có lòng tự trọng của mình.
Nếu người không tình, tôi xin dừng lại.
Tôi không muốn trở thành lựa chọn miễn cưỡng của anh ta.
Nhưng đứa trẻ thiếu thốn tình yêu luôn hèn mọn hơn.
Trong lòng vẫn dấy lên chút hy vọng xa vời.
Ngộ nhỡ thì sao?
Ngộ nhỡ tôi ngoan ngoãn hơn, nỗ lực hơn, liệu anh ta có thể nhìn thấy tôi không?
Nhưng năm tốt nghiệp, suất học lên thạc sĩ của tôi lại một lần nữa bị cư/ớp mất.
Tô Hân Khả xách túi Hermes, viên kim cương hồng trên tay tỏa sáng lấp lánh.
Biến cố gia đình chẳng ảnh hưởng gì đến cô ta.
Cô ta vẫn là đóa hồng được cưng chiều.
"Hứa Gia Tuệ, cô phải hiểu rằng," cô ta ngẩng cao đầu, "cô vĩnh viễn không bao giờ tranh nổi với tôi đâu."
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Khi lý trí trở lại, Tô Hân Khả đang che mặt, vùi trong lòng Quý Tri M/ộ nức nở.
Những giọt nước mắt trong veo lăn trên má, cô ta khóc đầy đáng thương: "Nếu chị Tuệ Tuệ đá/nh em mà thấy hả gi/ận, Hân Khả cam tâm tình nguyện."
Quý Tri M/ộ nổi trận lôi đình, tuyên bố sẽ không quản tôi nữa.
Nhưng tôi không lùi bước.
Đàn ông có thể nhường, tương lai thì không.
Tôi thu thập bằng chứng Tô Hân Khả gian lận cuối kỳ, nhưng mọi thứ lại thay đổi.
Bạn cùng phòng vốn thân thiết bắt đầu bàn tán sau lưng tôi, đi trong khuôn viên trường, bắt đầu có những ánh mắt á/c ý đổ dồn về phía tôi.
Điện thoại luôn nhận được những tin nhắn kỳ quặc, giữa đêm khuya sẽ có những cuộc gọi quái dị.
Những gã đàn ông thở dốc, hỏi tôi một đêm bao nhiêu tiền.
Tôi suy sụp.
Sau khi tìm ki/ếm sự giúp đỡ từ nhà trường, tôi điều tra ra kẻ chủ mưu.
Quả nhiên là Tô Hân Khả.
Tháng năm ở Hàng Châu, nhiệt độ lên đến ba mươi lăm độ C.
Mưa trút xuống không ngừng, cảm giác ẩm ướt và dính dấp.
Tôi lại như bị tạt một gáo nước lạnh, tức đến mức răng va vào nhau lập cập.
Quý Tri M/ộ ôm lấy tôi, an ủi như thời niên thiếu: "Đừng khóc, có anh đây rồi."
Tôi bước vào phòng quan sát với cái đầu nặng trĩu.
Tô Hân Khả ngồi trên ghế, cơ thể r/un r/ẩy nhẹ, khóc rất đáng thương.
Cứ như thể cô ta mới là người bị hại.
Tôi nghe thấy giáo viên hướng dẫn và Quý Tri M/ộ nói chuyện ngoài cửa.
Giáo viên cảm ơn Quý Tri M/ộ vì đã rút đơn kiện, và hứa sẽ không ảnh hưởng đến hồ sơ của Tô Hân Khả.
Tô Hân Khả được mở c/òng tay trước mặt tôi, lao vào lòng Quý Tri M/ộ như một chú chim nhỏ.
Cô ta nũng nịu trách móc Quý Tri M/ộ đến muộn, mang theo vẻ kiêu kỳ được sủng ái.
Cô ta nhìn tôi, vẫn che miệng cười tr/ộm.
Tôi không muốn hòa giải.
Nhưng mọi nỗ lực đều là lấy trứng chọi đ/á.
Ổ đĩa lưu trữ bằng chứng phạm tội của Tô Hân Khả đã mất tích một cách khó hiểu.
Tôi đứng sững tại chỗ, đến khóc cũng không khóc nổi.
Quý Tri M/ộ ngồi trước máy tính, nói một cách thản nhiên.
"Hân Khả đã nhận được bài học rồi, em phải biết điểm dừng."
4
Những lời đồn trên diễn đàn đã bị xóa.
Nhà trường cũng đưa ra tuyên bố, nói đó là thông tin sai sự thật do người lạ phát tán.
Không ai dám nói người lạ đó là ai.
Tô Hân Khả cũng chẳng phải chịu bất kỳ hình ph/ạt nào.
Vẫn như trước, cầm thẻ phụ của Quý Tri M/ộ m/ua đồ xa xỉ khắp nơi, thỉnh thoảng lại đăng những dòng trạng thái bình yên trên mạng xã hội.
Chỉ có tôi, bị mắc kẹt tại chỗ.
Mọi ánh mắt nhìn tôi, những lời bàn tán nhỏ nhặt, dù là thiện ý hay á/c ý.
Đều khiến tôi như đứng trên đống lửa.
Đêm bắt đầu trở nên dài đằng đẵng và khó khăn.
Tôi phải dựa vào th/uốc mới có thể nhắm mắt vào lúc rạng sáng.
Có lẽ để an ủi tôi, Quý Tri M/ộ bắt đầu tổ chức tiệc đính hôn rầm rộ.
Váy cưới đặt may riêng, nhẫn kim cương mười carat.
Thứ gì cho được anh ta đều cho.
Có lẽ tôi thực sự đi/ên rồi.
Cấp bách muốn nắm giữ Quý Tri M/ộ, cố gắng chứng minh điều gì đó.
Đêm trước lễ đính hôn, tôi đột nhiên tỉnh giấc từ cơn mê.
Vị trí bên cạnh đã trống từ lâu, đưa tay chạm vào, là cái lạnh thấu xươ/ng.
Chiếc điện thoại trên ban công đang tỏa ra ánh sáng trắng mờ nhạt.
Quý Tri M/ộ chưa bao giờ kiên nhẫn với tôi như thế.
"Mau về nước đi, váy cưới và nhẫn đều được làm theo số đo của em, thế đã đủ để em nguôi gi/ận chưa?" Anh ta dịu dàng nói, "Ngoan, em ở một mình, anh không yên tâm."
Thì ra là vậy.
Trách sao nhân viên b/án hàng lại cười kỳ quặc.
Trách sao váy cưới lại rộng vài phân, nhẫn cứ lỏng lẻo trên ngón tay tôi.
Hóa ra mọi thứ đều có dấu vết.
Tôi bịt ch/ặt miệng, đến tiếng khóc cũng không dám phát ra.
Đến khi nước mắt cạn khô, Quý Tri M/ộ mới trở về phòng ngủ.
Thấy tôi tỉnh, anh ta khẽ hôn lên khóe môi tôi: "Sắp đính hôn rồi, em có mong chờ không?"
Tôi ngẩn ngơ mở to mắt.
Quý Tri M/ộ không đợi được câu trả lời của tôi, tự mình nằm xuống.
Một lúc sau, phía sau truyền đến một tiếng thở dài mệt mỏi.
Quý Tri M/ộ nắm ch/ặt tay tôi, bóp đến hằn vết đỏ.
Anh ta mỉa mai: "Hân Khả đã bị em ép đi rồi, vẫn chưa hài lòng sao?"
"Tôi không ngờ cô lại thâm hiểm đến thế."
Tôi có mong chờ không?
Tôi có hài lòng không?
Vậy còn anh thì sao, Quý Tri M/ộ? Anh có mong chờ không?
Khi anh nằm bên cạnh tôi, anh đang nghĩ về tương lai của chúng ta.
Hay là đang hồi tưởng lại tình yêu sâu đậm với Tô Hân Khả?
Cảm lạnh đến nhanh và dữ dội, tôi nuốt khan vài viên th/uốc, tâm trí bắt đầu chạy như đèn kéo quân.
Trong mơ, Quý Tri M/ộ dịu dàng biết bao.
Nhưng chỉ cần Tô Hân Khả xuất hiện, anh ta lại thay đổi bộ mặt.
Quý Tri M/ộ dịu dàng quỳ một chân xuống, nâng niu chiếc nhẫn kim cương không vừa vặn đó.
Anh ta nói, Tuệ Tuệ, em có nguyện ý gả cho anh không?
Tôi khóc nức nở trong mơ.
Tôi nói, tôi không nguyện ý.
Tôi không muốn làm vật chú giải nực cười cho tình yêu của các người nữa.
Vị đắng của viên th/uốc muộn màng lan tỏa.
Giống như chén trà đắng hôm nay, chảy vào tận xươ/ng tủy tôi.
5
Tôi vỗ vỗ mặt, cố nặn ra vài phần cười.
Trước khi lật bài ngửa, tôi đã thu dọn xong hành lý.
Sau khi ra khỏi cửa, chiếc Maybach đã chặn đường đi.
Cửa kính đóng ch/ặt, không nhìn rõ người ngồi ghế sau là ai.
Tôi rũ mắt, cắm cúi đi về phía trước.
Cửa kính từ từ hạ xuống.
Quý Tri M/ộ mím ch/ặt môi, nhìn xa xăm về phía tôi.
Anh ta vẫn như thường lệ, đợi tôi cúi đầu nhận lỗi như trước đây.
Bà Quý sinh được hai người con, đứa đầu là con trai, thông minh tự giác, từ nhỏ thành tích xuất sắc, mười lăm tuổi đã đỗ vào Trường Kinh doanh Harvard.
Bà Quý được khích lệ, sinh Quý Tri M/ộ ở tuổi ba mươi.
Không ngờ khi sinh Quý Tri M/ộ, bà Quý khó sinh băng huyết, ông Quý đ/au lòng quyết định giữ mẹ.
May mà Quý Tri M/ộ mệnh cứng, nằm trong NICU ba tháng mới giữ được mạng.
Bà Quý và ông Quý cảm thấy có lỗi, nên đặc biệt nuông chiều anh ta.
Vì vậy Quý Tri M/ộ chưa bao giờ cần cúi đầu.
Anh ta chỉ cần một ánh mắt, mọi thứ tốt đẹp đều sẽ có người dâng tận tay.
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên tôi cãi nhau với anh ta.
Quên là vì lý do gì rồi, tóm lại là chuyện rất nhỏ.
Quý Tri M/ộ cũng nhìn tôi đầy lạnh lùng như bây giờ, không nói một lời.
Sau đó lãnh đạo của mẹ nói nhân sự dư thừa, bảo mẹ về nhà chờ thông báo.
Người cha đẻ đã mất tích từ lâu lảng vảng quanh trường của em gái tôi, muốn dùng điều đó để u/y hi*p mẹ cung phụng cho ông ta đá/nh bạc.
Khi tôi đi đón em gái, suýt chút nữa bị cha đẻ phát hiện.