Sau chín mươi chín lần xin việc thất bại.
Tôi đ/á vào tảng đ/á trước cửa khách sạn rồi lễ phép chất vấn ông trời.
Một nhóm vệ sĩ mặc đồ đen, vẻ mặt nghiêm nghị bất ngờ tiến về phía tôi.
Chẳng lẽ tảng đ/á của khách sạn cao cấp cũng không được đụng vào sao?
Tôi vừa kinh hãi đứng dậy thì nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên không trung.
“Tổng tài bắt đầu tìm nữ chính trong đêm tình một đêm của mình rồi à?”
“Có đào ba thước đất cũng không tìm thấy đâu, nữ chính chạy lâu rồi!”
“Phải năm năm sau mới dắt theo cặp song sinh trở về!”
【......】
Tôi sững người, chăm chú đọc những dòng chữ, n/ão bộ vận hành hết tốc lực. Phu nhân mang th/ai bỏ trốn? Tổng tài siêu tỷ phú?
Kiểu nhân vật cấp cao mà cửu tộc nhà tôi cũng khó lòng chạm tới, đây là cơ hội ngàn năm có một!
Tôi nhanh như chớp nhảy lên tảng đ/á, ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại.
Người đàn ông mặc đồ đen vừa định hỏi đã bị tôi ngắt lời.
“Cuối cùng cũng đến! Tạo hóa, đúng là tạo hóa.”
“Tôi xem thiên văn, Cố tổng của các người sắp gặp một đại kiếp nạn!”
1
Các vệ sĩ nhìn nhau, mỗi khi định nói gì đó lại bị tôi c/ắt ngang.
Cuối cùng, họ không thể nhịn thêm được nữa nên đưa tôi vào trong khách sạn.
Phần bình luận đã bùng n/ổ.
“Cốt truyện gì thế này, không phải nhanh đến mức có người giả mạo danh tính nữ chính đấy chứ!”
“Tuy tuổi tác cũng xấp xỉ, nhưng tổng tài đâu có m/ù, thật sự nghĩ tổng tài ng/u đến mức không phân biệt được mình đã ngủ với ai sao! Đêm qua tận ba lần đấy, hi hi hi.”
“Tuy sau này có tình tiết nữ phụ đ/ộc á/c giả mạo, nhưng đó là chuyện xảy ra sau khi nam chính gặp t/ai n/ạn xe, trí nhớ có chút hỗn lo/ạn rồi.”
“Đoán mò là kết cục của cô gái này chắc chắn sẽ rất thảm. Không phải nữ phụ số mấy này đâu, sao đến cái tên cũng không có vậy?”
Cẩn thận ghi nhớ những chi tiết quan trọng, tôi phát hiện ra mình có lẽ chỉ là một vai quần chúng.
Cố Hàn Tranh ngồi trên ghế sofa, dù chỉ liếc nhìn tôi một cái, nhưng khí thế còn sắc bén hơn cả tôi đang đứng.
“Đêm qua là cô?”
Vệ sĩ bước lên thì thầm vào tai anh ta vài câu.
Tôi không nói gì, đi quanh anh ta, nhìn chằm chằm vào gương mặt đó một vòng.
Tranh thủ lúc anh ta nhíu mày nổi gi/ận, tôi lên tiếng.
“Anh đẹp trai này, tôi xem sắc diện của anh, số đào hoa đang động, đêm qua anh...”
“Đêm qua anh đã phá thân đồng tử!”
Hiện trường bỗng chốc im lặng, ánh mắt Cố Hàn Tranh lạnh đến đ/áng s/ợ.
Trợ lý nam bên cạnh anh ta ho sặc sụa.
“Cô là ai, làm nghề gì, nói bậy bạ gì thế? Người đâu, đuổi đi!”
“Anh cứ nói xem tôi có tính sai không, tôi tính mệnh số cho anh, anh có một kiếp nạn ngay sau khi phá thân đồng tử!”
Trợ lý nam hơi tức gi/ận phất tay.
“L/ừa đ/ảo thì cũng phải chọn chỗ chứ, thần côn ở đâu ra thế này, đuổi ra ngoài, không thấy Nhị gia đang phiền lòng sao?”
Vệ sĩ đến lôi tôi, tôi giơ ba ngón tay lên hét lớn.
“Ba lần! Một đêm ba lần!”
Cố Hàn Tranh giơ tay ra hiệu.
“Tất cả lui ra.”
Cố Hàn Tranh ngước mắt đá/nh giá tôi một lượt từ đầu đến chân.
“Ồ? Cô là người xem bói? Ở ngọn núi nào?”
Trợ lý nam Mạnh Cận nhìn tôi đầy giễu cợt.
“Những năm qua không biết bao nhiêu bậc thầy phong thủy đã làm việc cho Nhị gia, nhìn thế nào cô cũng giống kẻ l/ừa đ/ảo.”
Tôi liếc nhìn Cố Hàn Tranh rồi quay sang anh ta. “Vị huynh đài này, gần đây anh có vận đào hoa? Tiếc là, đào hoa thối. Ồi~ chậc chậc chậc.”
Tôi tỏ vẻ chê bai, lặng lẽ lùi xa anh ta một bước.
Mạnh Cận tức gi/ận, “Cô có ý gì? Nói rõ ràng xem nào!”
Phần bình luận tràn ngập.
【Cái quái gì vậy? Cô gái này tôi cứ tưởng là nữ phụ muốn trèo cao? Cô bảo tôi đây là thầy bói á.】
【Không, phải nói là cứ thế xông đến trước mặt người giàu nói mình là thầy bói, ai mà tin chứ, kẻ l/ừa đ/ảo giờ ngang nhiên thế sao.】
【Q/uỷ quái gì thế, ba lần, ha ha ha, sao cô ta biết được, đó phải là bí mật tình thú của nam nữ chính khi tái ngộ sau năm năm chứ.】
【Phải chăng điểm cuối của khoa học là huyền học, tôi không tin cô ta tính chuẩn đến vậy, cô ta còn tính ra cả trợ lý đặc biệt của Cố Hàn Tranh...】
Cố Hàn Tranh nhìn Mạnh Cận, đôi môi mỏng khẽ mở.
“Nói tiếp đi.”
Mạnh Cận vừa lúc nhận được điện thoại.
“Chi Chi đang ở gần đây, cô ấy đẹp hơn cô, cao hơn cô, g/ầy hơn cô, để tôi xem cô nói thế nào là đào hoa thối. Cố tổng, tôi đã nói với anh là tôi sắp xin nghỉ phép kết hôn rồi.”
“Ừm, đúng là đẹp hơn tôi, còn có thêm một thứ so với tôi nữa!”
Tôi lắc đầu, cố nhịn cười.
Tiên phong đạo cốt đúng là khó diễn thật.
Nếu có thể làm một thần côn, không, là thần toán bên cạnh nam chính Cố Hàn Tranh.
Ki/ếm một chút là có thể nằm không, ki/ếm hai chút là tiêu cả đời không hết, tôi còn tìm việc làm gì nữa.
Chẳng bao lâu, Mạnh Cận dẫn một mỹ nữ dáng người quyến rũ với mái tóc xoăn sóng lớn đến.
Anh ta đắc ý liếc nhìn tôi và Cố Hàn Tranh, giới thiệu một câu.
Tôi tranh thủ gọi một vệ sĩ của Cố Hàn Tranh đến thì thầm.
Rồi lại nhìn mỹ nữ kia.
Ngay sau đó, tôi giơ ngón cái lên điểm tới điểm lui trên mấy ngón còn lại.
“Phá.”
Mỹ nữ còn chưa kịp phản ứng đã bị vệ sĩ l/ột quần xuống.
Mạnh Cận trợn tròn mắt, giây tiếp theo ôm mặt khóc nức nở.
Phần bình luận giải thích càng đặc sắc hơn.
“Trợ lý thân cận của nam chính bị lụy tình, bị một kẻ l/ừa đ/ảo giả gái lừa hẹn hò mấy tháng, sau khi biết sự thật thì thất h/ồn lạc phách, có lần suýt lái xe đưa nam chính lao xuống mương.”
“Người biết chuyện cứ gặp là cười nhạo anh ta, biệt danh là Mạnh Nữ Nữ, đóng góp rất nhiều tiếng cười.”
“Mỹ nữ này, không phải, vị đại sư này, cũng ra gì đấy chứ, đến chuyện này cũng tính ra.”
“Cô ta có tính ra được nữ chính hiện đang ở trên máy bay ở nước ngoài không...”
Mạnh Cận khóc xong lấy tay che miệng.
“Cố tổng, vậy đêm qua thực sự là ba lần sao?”
“Mắt anh tốt thế này, chi bằng điều đi châu Phi đào mỏ đi, chẳng cần mang theo đèn!”
Sau khi bạn gái của Mạnh Cận bị xử lý, hiện trường nhanh chóng im lặng trở lại.
Cố Hàn Tranh m/ắng xong Mạnh Cận, đứng dậy đi về phía tôi.
“Vậy cô tính xem, tối hôm qua, ai ở trên giường tôi?”
2
Tôi lùi lại hai bước rồi ngồi xuống sofa.
Ngay lập tức có người rót cho tôi một ly nước.
Tôi hắng giọng.
“Chuyện này ấy à, không thể nói, không thể nói.”
“Anh muốn tìm chậm hay tìm nhanh?”
Mạnh Cận đã bình tĩnh lại.
“Cô không phải nói nhảm sao? Cố tổng chắc chắn là muốn tìm nhanh rồi. Không, cái gì nhanh với chậm, cô nói nhanh lên.”
Tôi bấm đ/ốt ngón tay, vẻ mặt khó xử.
Mạnh Cận hừ lạnh một tiếng, đưa ra một tấm thẻ.
Tôi lập tức né tránh.
“Anh làm gì thế? Tôi thấy Cố tổng và tôi có duyên nên mới nói thêm vài câu. Người có duyên, anh có hiểu không?”
Cố Hàn Tranh đặt một tấm chi phiếu vào tay tôi.
“Một triệu, cái duyên này đủ chưa?”
Vì con ngươi đảo đi/ên cuồ/ng không nghe theo sự kiểm soát của tôi, tôi đành nhắm mắt lại.
“Các người... làm hỏng đạo tâm của tôi rồi, thôi được, tôi đành miễn cưỡng nói thêm vài câu.”
“Cố tổng, vận đào hoa lần này của ngài là chính duyên, người đêm qua sẽ tái ngộ với ngài sau năm năm nữa. Còn là song hỷ lâm môn đấy.”
“Mọi thứ đều là định mệnh, định mệnh đã được an bài. Ngài cứ yên tâm chờ đợi là được.”
Ánh mắt Cố Hàn Tranh nheo lại, giọng điệu mang theo vẻ bá đạo của kẻ bề trên.
“Nếu cô ấy đã định mệnh sẽ trở thành người của tôi sau năm năm nữa, vậy tại sao tôi không thực hiện quyền lợi của mình sớm hơn.”
“Nếu cô có thể tính ra, tìm được cô ấy, tôi lại cho cô một triệu.”
Tôi: ... Bất cẩn quá!
Mạnh Cận lại vỗ đầu nhớ ra điều gì đó, chen ngang.
“Không phải cô nói Cố tổng phá thân đồng tử xong là có kiếp nạn ngay sao? Nói nhanh đi.”
Tôi nhân tiện đổi chủ đề.
Hiện tại rõ ràng Cố Hàn Tranh vẫn chưa yêu nữ chính.
Chỉ là cảm thấy rất ấn tượng với đêm qua, dù sao phần bình luận cũng nói anh ta chưa bao giờ gần gũi phụ nữ.
Phần bình luận nói nữ chính tái ngộ Cố Hàn Tranh sau năm năm.
Trải qua mấy trăm chương, mới biết hai đứa trẻ song sinh của nữ chính là con của nam chính.
Tôi sờ sờ tấm chi phiếu một triệu trong túi.
Đã rất nhiều rồi, lần đầu tiên xem bói không được quá tham lam.
“Cố tổng, cô ấy ở phương Tây, lời chỉ có thế, nói thêm nữa tôi sẽ bị thiên đạo trừng ph/ạt.”
“Ngài cũng biết đấy, nghề của chúng tôi, nhìn thấu thiên cơ sẽ bị phản phệ, người có duyên cho tiền chỉ là để cầu một sự an tâm.”
“Đêm nay ngài ra ngoài, hãy nhớ kỹ, đừng ngồi xe.”
Mạnh Cận còn muốn ngăn tôi lại nói gì đó nhưng bị Cố Hàn Tranh ngăn lại.
Khi tôi bước ra ngoài.
Phần bình luận bắt đầu vỗ tay.
【Trong chốc lát ki/ếm được một triệu, tuy đối với người giàu như nam chính thì chỉ là hạt cát trong đại dương, con nhóc ch*t ti/ệt này vận may thật tốt.】
【Nhưng cô ta tính chuẩn thật đấy, sao cô ta biết năm năm sau nữ chính mới quay về nhỉ.】
【Cô ta đã tính ra nữ chính ở phương Tây rồi, chả phải sao, nữ chính hiện đang ở các nước phương Tây mà.】
【Đại sư, cô tính xem khi nào tôi phát tài đi. Tín nữ chỉ cầu giàu sang phú quý, không cầu một chút chân tình.】
Đại sư, cô tính xem khi nào sầu riêng giảm xuống một tệ một cân đi, vừa nhìn thấy mà thèm quá, đắt quá.
【Đại sư, sư phụ thuộc phái nào vậy?】
Tôi m/ua một bàn đầy những món ngon được nhắc đến trong phần bình luận, nào là sầu riêng lớn.
Do đi xin việc khắp nơi đều bị từ chối, bình thường tôi chỉ dám ngửi thử.
Trong lòng thầm niệm.
“Phái bình luận.”
“Những thứ này, các tổ tông bình luận của tôi ăn trước đi.”
Chỉ là cầu nguyện xong chưa kịp đưa vào miệng, tôi đã bị Mạnh Cận dẫn người đến bắt đi.
3
Chính x/ác mà nói, Mạnh Cận là mời tôi đi.
Trên xe, vẻ mặt anh ta nghiêm nghị nhưng miệng thì không tha cho ai, có chút lấy oán báo ân.
“Đại sư, cô giỏi tính toán thế, có tính ra được m/ua đống đồ này là vô ích không, còn chưa kịp ăn đã bị bắt rồi.”
Tôi hơi c/âm nín.
“Trợ lý Mạnh, cái gì đã che mắt anh khiến anh không phân biệt được đại và thái (lớn và quá) vậy.”
Anh ta lại ôm mặt khóc.
Trong biệt thự, Cố Hàn Tranh vừa chỉ đạo người lôi một kẻ đầy m/áu ra ngoài.
Thấy tôi đến, anh ta ném một tập tài liệu.
Đó rõ ràng là sơ yếu lý lịch của tôi.
“Đào Tri, Đại học Nông nghiệp, bốn năm qua trồng trọt không thu hoạch được hạt nào, tốt nghiệp đều là nhờ hưởng ké thành quả của bạn học, còn học thêm ngành khảo cổ.”
“Cô học xem bói từ lúc nào?”
Tim tôi đ/ập thình thịch, đây chính là cái gọi là "năm phút tôi sẽ điều tra ra thông tin của cô" trong truyền thuyết sao?
Nhưng đối tượng không nên là tôi mới đúng.
Phải là nữ chính mới phải.
May mà một triệu đó đã vào tài khoản của tôi rồi.
Hay là dừng lại ở đây thôi, tôi là sinh viên mới tốt nghiệp, ki/ếm được thế này là quá đủ rồi.
“Nghề của chúng tôi, chẳng lẽ không được có thân phận xã hội?”
“Anh nghi ngờ vụ t/ai n/ạn xe liên quan đến tôi nên muốn dằn mặt tôi? Tha cho tôi đi, tôi làm gì có năng lực lớn đến thế.”
Cố Hàn Tranh không ngờ tôi lại trực diện như vậy.
Khẽ ho một tiếng.
“Tôi nghe nói cô mãi không tìm được việc? Từ hôm nay trở đi làm cố vấn đặc biệt cho tôi, cũng coi như là trợ lý.”
Tôi vô cùng phấn khích.
Không biết tại sao.
Chín mươi chín lần xin việc đều thất bại vì đủ loại lý do kỳ quái.
Lần này tôi đã đến khách sạn cao cấp ứng tuyển làm nhân viên vệ sinh, kết quả vẫn thất bại.
Tôi còn nghe lén được quản lý vệ sinh nói tôi trẻ khỏe, nhưng trông giống chồng cũ của bà ta, quá xui xẻo, không thể nhận.
Vì vậy, trong lúc tức gi/ận đã đ/á vào tảng đ/á trước cửa khách sạn, mới đụng phải Cố Hàn Tranh và những người kia.
Nếu không phải vấp ngã nhiều lần như vậy, tôi đã chẳng liều lĩnh đến thế.
Bây giờ tôi có việc làm rồi? Tôi có việc làm rồi!
Liếc nhìn Mạnh Cận đang ngẩn ngơ.
“Lương của tôi cao hơn anh ta chứ, vì thị lực của tôi tốt hơn anh ta.”
“Nhưng tôi phải nói trước, trợ lý là trợ lý, tôi không tùy tiện xem bói cho người khác, các người phải giữ bí mật thân phận của tôi. Nếu không, những tai họa tôi giúp các người cản, có thể sẽ quay lại.”
Sống lưng Mạnh Cận thẳng tắp, lấy tay che miệng gật đầu đầy tôn kính.
【Con nhóc ch*t ti/ệt này số thật tốt, chớp mắt đã lọt vào bát cơm vàng rồi. Sinh viên đại học tìm việc khó biết bao nhiêu.】
【Trợ lý thân cận của nam chính ai cũng có học vấn siêu cao, năng lực cũng lớn, gia cảnh lại tốt, lương lại cao, tùy tiện lấy ra cũng mạnh hơn cả ông chủ công ty nhỏ.】
【À, ra là vậy sao, Mạnh Cận là ngoại lệ à?】
【Lầu trên cười ch*t mất, Mạnh Cận là vì bản thân vốn là công tử bột, đá/nh cược thua nên mới đến làm trợ lý cho nam chính, anh ta coi như là vai phụ, lúc nữ chính chưa khôi phục thân phận hình như hai người...】
Mạnh Cận vỗ đùi nói chuyện với tôi, may nhờ tài thần toán của tôi hôm nay.
Xe của Cố Hàn Tranh vừa ra khỏi nội thành đã bị một chiếc xe bồn đ/âm phải.
May mà anh ta nghe lời tôi không ngồi trên đó, nếu không thì cử tử nhất sinh.
Rõ ràng có người âm mưu.
Tôi nhớ đến những sóng ngầm trong gia tộc họ Cố được nhắc đến trong phần bình luận.
Công việc này không tệ, nhưng muốn ki/ếm đủ tiền mà còn mạng để tiêu, e là phải sớm rút lui, tránh xa nam nữ chính.
Hoặc là sống sót đến đại kết cục hạnh phúc mà không gặp khủng hoảng.
Phần bình luận nói Cố Hàn Tranh vì vụ t/ai n/ạn này mà nằm viện nửa năm, tỉnh dậy thì không còn tâm trí tìm nữ chính nữa.
Sau đó chớp mắt đã là năm năm sau.
Hiện tại khủng hoảng đã được giải trừ, Cố Hàn Tranh vẫn đang đi/ên cuồ/ng tìm người.
“Đào Tri, cô tính giỏi như vậy, thực sự không biết cô ấy ở đâu sao?”
Tôi xua tay bịa đặt.
“Ngày tháng năm sinh không có, anh tưởng tôi là thần thánh à? Tôi chỉ tính được cô ấy ở phương Tây.”
Tôi đang do dự có nên đích thân đi gặp nữ chính một lần không.
Cố Hàn Tranh dẫn về một người phụ nữ có vẻ ngoài thanh thuần.
Anh ta đặt một tấm thẻ vào tay tôi, khóe miệng nở nụ cười.
“Năng lực của cô, quả nhiên không tệ.”
Tôi đang suy nghĩ, Mạnh Cận nháy mắt với tôi.