“Vậy con làm tròn nhé, 10 vạn.”

Mẹ lắc đầu liên tục: “Tiểu Chu, cậu không hiểu rồi.

Người ta vẫn nói ‘ngẩng đầu gả con gái, cúi đầu cưới vợ dâu’.

Hai nhà chúng ta cách xa, phong tục cưới hỏi khác nhau.

Cậu phải tôn trọng nhà gái, làm theo bên này.”

“Được, dì à, con nghe theo dì hết.” Chu Hạo đáp lại một cách sảng khoái.

Mẹ gật đầu liên tục: “Đứa trẻ ngoan.

Dì cũng không khách sáo nữa nhé.

Ở đây chúng ta thường là khởi điểm từ 18 vạn 8.

Điều kiện tốt hơn chút thì 28 vạn 8.

Em họ của Đình Đình năm ngoái cưới, 32 vạn 8.

Nó còn chẳng bằng Đình Đình nhà dì đâu.

Chỉ tốt nghiệp cao đẳng, công việc cũng không tốt bằng Đình Đình.

Đình Đình nhà dì, dì đã lo cho đến tận đại học đấy.”

Chu Hạo liếc nhìn tôi một cái, lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn.

Sau đó quay đầu mỉm cười nhìn mẹ tôi: “Dì à, dì cứ đưa ra con số đi.”

Mẹ hắng giọng: “Dì cũng không đòi nhiều, 38 vạn 8.”

“Không vấn đề gì.” Chu Hạo gật đầu đồng ý.

Anh ấy làm đúng theo những gì tôi đã dạy: “Vậy dì à, con cũng không khách sáo nữa.

Con có thể đưa 38 vạn 8 tiền sính lễ.

Vậy tương ứng, của hồi môn của Đình Đình là gì ạ?”

Mẹ chột dạ gãi đầu: “Của hồi môn thì là chăn, bộ ga gối.

Ở đây chúng ta thường chỉ hồi môn những thứ này.

Chăn chắc chắn là làm bằng loại bông tốt nhất.

Bộ ga gối cũng là chất liệu cotton xịn nhất.”

“Cũng được.” Ánh mắt Chu Hạo rực lên: “Vậy dì à, tiền sính lễ là để Đình Đình mang về tổ ấm nhỏ của chúng con đúng không?

Chỗ chúng con, cha mẹ mà bớt xén tiền sính lễ của con gái.

Là sẽ bị người ta chỉ trích đấy.”

“Cậu?” Mẹ cả đời này coi trọng thể diện nhất, lập tức bị đá/nh trúng điểm yếu.

“Sao cậu lại nói chuyện như thế?

Thế nào gọi là bớt xén?

Dì chỉ là giúp Đình Đình cất giữ thôi.

Nó nhẹ dạ cả tin lắm.

Nó cầm số tiền lớn thế này, dì sợ nó bị lừa.”

Hai người lập tức căng thẳng, không khí nồng nặc mùi th/uốc sú/ng.

Chu Hạo cười: “Dì à, chúng ta nói chuyện thẳng thắn đi.

38 vạn 8 này, con đưa cho dì.

Đình Đình không mang về tổ ấm nhỏ cũng không sao.”

Mẹ lập tức tươi cười rạng rỡ: “Thế thì tốt quá.”

Chu Hạo xoay chuyển câu chuyện: “Nhưng con có điều kiện.”

“Điều kiện gì?” Mẹ hỏi.

Chu Hạo nói thong thả: “38 vạn 8 này, coi như là m/ua đ/ứt.

Con biết Đình Đình hiện tại mỗi tháng đều đưa dì 5 nghìn tiền sinh hoạt phí.

Sau khi kết hôn, nó có gia đình riêng của mình rồi.

Vẫn nên ưu tiên tổ ấm nhỏ.

Tiền sinh hoạt phí sẽ không đưa nữa.

Nhiều nhất là lễ tết gửi chút quà cáp.

Dì thấy thế có được không ạ?”

6

Công việc đầu tiên của tôi, lương 5000, đưa mẹ 2000, đưa em trai 2000.

Sau này tăng lương lên 8000, mẹ cũng bắt tôi tăng phí sinh hoạt, đưa mẹ 3000, đưa em trai 3000.

Từ đó tôi bắt đầu đề phòng.

Cho dù lương tăng lên 3 vạn, tôi cũng chỉ nói với mẹ là 1 vạn.

Lúc đó mẹ bảo tôi tiêu xài hoang phí, không biết tiết kiệm.

Bảo tôi tự giữ 2000, đưa em trai 3000.

5000 còn lại đưa hết cho bà.

Bà giúp tôi cất giữ, sau này làm của hồi môn cho tôi.

Sau này em trai tốt nghiệp đi làm, tôi không đưa phí sinh hoạt cho nó nữa.

Mẹ muốn tôi đưa cả 3000 đó cho bà.

Tôi nói ký túc xá công ty không cho nhân viên cũ ở nữa, 3000 chỉ vừa đủ thuê nhà.

Bà mới chịu thôi.

Còn chê tôi ở sang quá, lãng phí tiền.

Như vậy mỗi năm tôi đưa cho bà 6 vạn tiền sinh hoạt.

Cộng thêm phong bao lì xì và quà cáp lễ tết.

Một năm ít nhất đưa cho gia đình 8 vạn.

Mẹ tuy học vấn thấp, nhưng khoản này vẫn biết tính.

38 vạn 8 trả một lần m/ua đ/ứt, và 8 vạn mỗi năm đều đặn.

Chỉ cần biết tính toán, ai cũng biết nên chọn thế nào.

Cho dù mẹ chọn cách m/ua đ/ứt một lần.

Tôi cũng vui vẻ chấp nhận.

Coi như 38 vạn 8 m/ua lấy sự tự do của tôi.

Mẹ suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng, không cam tâm nói:

“Dì đâu có b/án con gái.

Vốn dĩ là định giúp nó cất thôi.

Đã không tin tưởng dì thì cứ để nó tự giữ lấy.”

Sau đó, mẹ không còn giục tôi kết hôn nữa.

Tôi sợ bà lại đổi ý, nên đã nói với cậu chuyện tôi sắp kết hôn.

Cậu là người chuyên tổ chức tiệc cưới ở nông thôn.

Chỗ chúng tôi sính lễ cao, người kết hôn ngày càng ít.

Cậu đang lo không có việc làm.

Nghe tin tôi sắp cưới, cậu nhiệt tình dẫn mẹ đi xem ngày lành tháng tốt.

Cậu bảo tôi mùng một tháng sau là ngày hoàng đạo 20 năm mới có một lần.

Bỏ lỡ ngày này thì phải đợi thêm 20 năm nữa.

Tôi sao có thể đợi được, lập tức chuyển cho cậu 1 vạn tiền đặt cọc.

Cậu quả nhiên không phụ sự tin tưởng.

Loa phát thanh thông báo cho tất cả họ hàng.

Mẹ cưỡi hổ khó xuống, đành phải tổ chức đám cưới cho tôi ở quê.

Bố vợ của cậu viết chữ đẹp, thường xuyên giúp ghi chép tiền mừng ở các đám tiệc.

Tôi đã dặn trước với cậu, đám cưới chi phí lớn không có tiền dư.

Cậu hiểu ngay.

Để bố vợ bóc phong bì xong là trừ thẳng vào tiền tiệc.

Còn chuyển lại 1 vạn dư cho tôi.

Mẹ là người coi trọng thể diện nhất, đối với cậu chỉ biết gi/ận mà không dám nói gì.

7

Ngày thứ hai sau đám cưới, tôi lấy cớ công việc bận rộn, vội vàng cùng Chu Hạo quay lại thành phố làm việc.

Và từ đó về sau không bao giờ trở về quê nữa.

Trước đây gần như tháng nào tôi cũng về.

Gặp ngày lễ tết, càng là xách túi lớn túi nhỏ quà cáp trở về.

Vừa về đến nhà đặt đồ xuống, tôi đã đeo tạp dề bắt đầu dọn dẹp nấu nướng.

Chẳng khác nào về nhà đi phu dịch.

Bây giờ tôi có thể đi du lịch.

Cũng có thể nằm trên giường nghỉ ngơi thật thoải mái.

Ba tháng sau, mẹ không ngồi yên được nữa.

Bà gọi điện chất vấn tôi: “Đình Đình, sao lâu thế rồi con không về nhà?”

“Chồng không cho.” Tôi nén cười nói: “Anh ấy bảo mới kết hôn, thường xuyên về nhà ngoại không hay lắm.”

“Thế sao ngay cả tiền cũng không gửi về nữa?” Mẹ truy hỏi: “Còn yến sào trước đây bảo con m/ua cho mẹ đâu?

Cả máy tính mới của em trai con nữa.

Chúng ta đều đang ngóng trông đây này!”

Tôi trả lời thống nhất: “Chồng không cho.”

Mẹ lập tức vỡ trận: “Nó dựa vào cái gì mà không cho chứ?”

Tôi ấp úng nói: “Chồng bảo là...

Con đã gả cho anh ấy rồi, thì là người nhà họ Chu.

Anh ấy bảo con phải ưu tiên tổ ấm nhỏ.

Chúng ta không có cha mẹ nâng đỡ, mọi thứ chỉ có thể dựa vào chính mình.

Tiền bạc đều phải tiêu vào chỗ cần thiết.

Con nghĩ lại, thấy anh ấy nói đúng.”

“Đúng cái con khỉ!” Mẹ ch/ửi: “Mẹ thấy đầu óc con hỏng hết rồi!

Mẹ vất vả nuôi con khôn lớn.

Con lấy chồng rồi, liền không cần mẹ nữa đúng không?

Đồ sói mắt trắng này!”

Đợi mẹ m/ắng xong, tôi hỏi đầy ẩn ý: “Mẹ, sao con lại là sói mắt trắng?”

“Con không phải sói mắt trắng thì là gì?” Mẹ phẫn nộ: “Trước khi cưới đã thỏa thuận tiếp tục đưa tiền sinh hoạt.

Mẹ mới không lấy sính lễ của con đấy.

Bây giờ tiền sinh hoạt cũng không đưa nữa.

Hai đứa bay đúng là nuốt lời, sẽ bị sét đá/nh đấy!”

“Mẹ, chẳng phải mẹ nói sính lễ là giúp con cất giữ sao?”

“Mẹ...” Mẹ ngụy biện: “Mẹ nói câu đó bao giờ?

Sính lễ vốn dĩ là cho cha mẹ.

Đã không đưa phí sinh hoạt, thì chuyển 38 vạn 8 tiền sính lễ qua đây!”

8

“À...” Tôi giả vờ thở dài: “Mẹ, con nói thật với mẹ nhé.

Toàn bộ tiền của chúng con đều trả tiền đặt cọc nhà rồi.

Bây giờ mỗi tháng tiền trả góp đã hơn 1 vạn.

Nhà là nhà hình thành trong tương lai, chúng con vẫn phải thuê nhà ở.

Gần như tháng nào cũng sạch túi.

Đừng nói là 38 vạn 8.

Bây giờ 3 vạn 8 chúng con cũng không lấy ra nổi.

Tiền sinh hoạt thực sự không đưa được nữa.”

Mẹ hoàn toàn sụp đổ: “Vậy mẹ ăn gì uống gì?”

Tôi nhắc nhở bà: “Bây giờ Triệu Diệu cũng đi làm rồi.

Con nuôi gia đình bao nhiêu năm, bây giờ cũng đến lượt nó rồi.”

Triệu Diệu là em trai tôi, hiện tại lương 5000.

Tiết kiệm một chút, nuôi hai mẹ con họ không thành vấn đề.

“Dựa vào nó?” Mẹ quát lớn: “Nó còn không đủ tiêu.

Triệu Đình, con là muốn ép ch*t mẹ đúng không?”

“Mẹ, mẹ nói chuyện đừng khó nghe như vậy.” Tôi trầm giọng nói: “Là mẹ ép con kết hôn.

Con kết hôn rồi, đương nhiên phải tính toán cho tổ ấm nhỏ.

Bây giờ mẹ lại không vui.

Mẹ rốt cuộc muốn con thế nào?”

“Ly hôn, mau ly hôn với gã đàn ông tồi đó đi.” Mẹ ra lệnh.

“Mẹ, Chu Hạo đối xử với con rất tốt, con sẽ không ly hôn đâu.”

“Con đúng là bị nó lừa rồi...” Mẹ khuyên nhủ: “Con gái ngoan.

Mẹ biết con là hiếu thảo nhất.

Đừng để nó tẩy n/ão.

Sao có thể kết hôn rồi liền không màng đến mẹ nữa chứ?”

“Nhưng mẹ luôn nói nuôi con để dưỡng già, mẹ già rồi thì dựa vào Triệu Diệu, không dựa vào con.”

“Con nói bậy, mẹ mới không nói thế.” Mẹ phủ nhận.

“Con có ghi âm, mẹ có muốn nghe không?” Tôi lừa bà.

Lúc mẹ giục tôi kết hôn, đã dùng đủ mọi cách.

Lời hay tiếng dở gì cũng đã nói hết rồi.

Mẹ chột dạ nói: “Không cần, không cần.”

“Mẹ, vậy không còn chuyện gì khác thì con cúp máy đây.”

“Đình Đình...”

Coi như không nghe thấy lời mẹ, tôi cúp điện thoại.

Thực ra tôi cũng không hiểu.

Trước đây tôi nuôi mẹ ăn ngon mặc đẹp.

Nhưng chỉ vì tôi không kết hôn, làm bà cảm thấy mất mặt.

Bà liền m/ắng tôi là đứa con gái bất hiếu nhất thiên hạ.

Dùng những ngôn từ đ/ộc địa nhất để hạ thấp tôi.

Chà đạp lên sự hy sinh của tôi dành cho bà.

Thậm chí ép tôi gả cho kiểu đàn ông như Vương Chí.

Tôi thực sự không hiểu.

9

Ban đầu tôi còn định tìm một cuối tuần về thăm mẹ.

Nhưng không ngờ, họ lại tìm đến tôi trước.

Tôi đang làm việc ở công ty thì nhận được điện thoại của mẹ.

“Con mau đến ga tàu cao tốc đón chúng ta.”

Tôi ngơ ngác: “Mẹ, ga tàu cao tốc nào ạ?”

“Thành phố A chứ còn đâu nữa?” Mẹ gầm lên.

“Mẹ đến sao không báo trước một tiếng?”

Mẹ oán trách: “Chồng con không cho.

Cái này không cho, cái kia cũng không cho!

Nói với nó chúng ta đến, nó sẽ đồng ý sao?”

Tôi vội vàng bắt taxi đến nhà ga.

Mẹ và Triệu Diệu xách hành lý đợi ở quảng trường bên ngoài.

“Triệu Diệu, sao em cũng đến đây?” Tôi hỏi.

“Chị không chào đón à?” Triệu Diệu mỉa mai.

“Chị không có ý đó, hôm nay em không cần đi làm sao?”

“Em nghỉ việc rồi.”

“Hả?” Tôi kinh ngạc, công việc của Triệu Diệu chỉ riêng tiền chạy qu/an h/ệ đã mất 5 vạn.

Còn cả nhân tình và công sức bỏ vào đó.

Bây giờ chưa đầy một năm nó đã nghỉ việc.

Đúng là đi làm trả phí.

“Hả cái gì mà hả?” Mẹ tranh lời nói: “Cái công việc tồi tệ đó một tháng chỉ có 5000.

Nó tự tiêu còn chẳng đủ.

Bây giờ con lại không đưa tiền sinh hoạt.

Để hai mẹ con ta uống gió Tây Bắc à?”

Nghĩ lại 5000 đưa cho mẹ trước đây, phần lớn là để bù đắp cho Triệu Diệu.

Tôi tức gi/ận: “Trước đây lương con 5000, con chỉ tiêu 1000.

Còn phải nuôi hai người.

Bây giờ nó mỗi tháng 5000, sao lại không nuôi nổi hai người các người?”

“Chị, chị lại lôi chuyện cũ rích đó ra nói.” Triệu Diệu bĩu môi.

“Trước đây chị đưa em 2000 tiền sinh hoạt.

Là thấp nhất trong ký túc xá của bọn em.

Em còn không dám nói với chị đấy!”

Mẹ đ/au lòng: “Con nhìn Diệu Diệu xem nó hiểu chuyện thế nào.

Chỉ có con là chị mà chỉ biết nghĩ cho bản thân.

Bây giờ Diệu Diệu lớn rồi, còn phải yêu đương.

Trong túi không có tiền thì phải làm sao?”

“Không có tiền thì bảo nó tự đi ki/ếm!” Tôi không phục: “Chẳng lẽ sau này vợ con nó cũng để chị nuôi?”

“Con nói thế mà nghe được à!” Mẹ lắc đầu: “Em trai con là chỗ dựa nhà ngoại của con.

Sau này Chu Hạo b/ắt n/ạt con, nó còn chống lưng cho con.”

Tôi kh/inh bỉ: “Ai cần nó chống lưng?”

Mẹ dùng ngón tay ấn mạnh vào đầu tôi: “Đợi sau này bị đàn ông đá/nh, con mới biết người nhà ngoại tốt thế nào!”

Tôi lùi lại giữ khoảng cách với họ: “Các người đến, chỉ để nói với chị chuyện này thôi sao?

Vậy các người có thể về rồi đấy.”

10

Mẹ sầm mặt: “Chúng ta đường xa đến thăm con, con tiếp khách như thế đấy à?”

“Chị, em với mẹ đều chưa ăn gì đâu.” Triệu Diệu cười nói lời mềm mỏng: “Mau dẫn bọn em đi ăn đi.

Cơm hộp trên tàu cao tốc đắt quá.

Mẹ không nỡ m/ua.

Bọn em đói cả ngày rồi.

Lúc chị đến đây, em đã tìm sẵn nhà hàng rồi.”

Nó lấy điện thoại cho tôi xem, là một nhà hàng hải sản.

Bắt taxi đến nơi, vừa vào cửa Triệu Diệu đã nói là có đặt chỗ.

Phục vụ dẫn chúng tôi vào phòng riêng.

Triệu Diệu kéo ghế ngồi xuống: “Chị, chị đi gọi món đi.”

Phục vụ dẫn tôi ra sảnh gọi món.

Tôi nhìn quanh một vòng, toàn là hải sản vài trăm tệ một cân.

Mở điện thoại thấy họ có suất ăn theo nhóm.

Tôi chọn suất rẻ nhất là 388.

Quay lại phòng, chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng Triệu Diệu bên trong:

“Mẹ, mẹ nhất định phải bảo chị tìm cho con một công việc ở đây.

Anh rể lương năm 50 vạn, con chỉ cần 30 vạn là đủ rồi.”

“Được, vì chị con không chịu đưa tiền sinh hoạt, không chịu đưa sính lễ.

Công việc cũng phải sắp xếp cho con, không thì quá đáng quá.”

“Đúng vậy, đến lúc đó con đón Trân Trân đến.

Bảo anh rể m/ua cho con căn nhà, chiếc xe.

Lại đưa cho con một khoản sính lễ, Trân Trân sẽ chịu cưới con thôi.”

“Vì họ là chị và anh rể con, nên phải lo cho con.”

Tôi đứng trước cửa phòng, trong lòng lạnh toát.

“Mẹ, lúc đó mẹ nên giữ lại sính lễ của chị mới đúng.” Triệu Diệu nói: “Tình thân m/áu mủ, sao có thể m/ua đ/ứt một lần được?

Đến lúc đó chị không đưa tiền nữa.

Thì kiện ra tòa, kiện là thắng chắc.

Đảm bảo mỗi tháng chị ngoan ngoãn chuyển tiền phụng dưỡng cho mẹ.”

“Mẹ đúng là hồ đồ rồi.” Mẹ thở dài: “Ai mà biết chị con lấy chồng rồi.

Giống như biến thành người khác.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm