Sau ba ngày làm thêm giờ liên tục, trên đường về nhà, tôi bị b/ắt c/óc.
Kẻ b/ắt c/óc cười khẩy một tiếng đầy âm hiểm bên tai tôi: "Muốn tiền, hay muốn mạng?"
Tôi suy nghĩ một lát: "Lấy tiền đi, mạng thì tôi có sẵn rồi."
Kẻ b/ắt c/óc: “???”
Chuyện tốt gì cũng để cậu chiếm hết rồi!!!
Kẻ b/ắt c/óc rõ ràng đã bị logic của tôi làm cho chấn động.
Bàn tay cầm con d/ao gọt hoa quả của hắn đang khẽ r/un r/ẩy.
"Chị đại à, chị làm ơn nhìn rõ tình hình giùm cái, bây giờ là tôi đang b/ắt c/óc chị đấy!"
"Tôi đang bảo chị chọn một trong hai, chị nộp tiền, hoặc tôi x/é x/ác!"
Tôi thở dài, cố gắng điều chỉnh tư thế ngồi bị trói sao cho thoải mái hơn.
"Tôi cũng muốn nộp tiền lắm chứ, nhưng anh trai à, anh xem số dư của tôi đi."
1
Tôi dùng cằm chỉ vào chiếc điện thoại đang vứt trên thùng dầu bỏ đi.
Kẻ b/ắt c/óc nhìn tôi đầy nghi hoặc, vồ lấy điện thoại, dùng FaceID để mở khóa.
Hắn nhấn vào số dư WeChat, im lặng.
Nhấn vào Alipay, im lặng.
Không cam tâm, hắn lại nhấn vào Cloud QuickPass và app của các ngân hàng lớn.
Ba phút sau.
Kẻ b/ắt c/óc đeo mặt nạ đen, chỉ để lộ đôi mắt to tròn trong veo này, hỏi tôi bằng giọng điệu gần như đồng cảm:
"Rốt cuộc là làm thế nào mà cô sống được đến ngày hôm nay vậy?"
Trên màn hình, cộng tất cả số dư lại.
Tổng tài sản: 3,58 tệ.
Nỗi buồn dâng trào trong tôi.
"Lúc đầu là có 36,58 tệ đấy, trước khi bị anh bắt, tôi vừa chi đậm để m/ua một cốc Starbucks."
Kết quả là vừa mới uống được một ngụm đã bị tên này dùng tay ch/ặt vào gáy ngất xỉu.
Nghĩ thôi đã thấy đ/au lòng đến mức không thở nổi.
Kẻ b/ắt c/óc bực bội vò đầu bứt tai.
"Không phải chứ, tôi thấy cô ăn mặc trông cũng ra dáng lắm mà."
"Áo khoác là MaxMara, túi là Hermes."
"Sao cô có thể là kẻ nghèo rớt mồng tơi được?"
Câu hỏi của hắn cũng chính là tiếng lòng của tôi.
"Hàng A đấy, đặt trên Pinduoduo, áo khoác ba trăm, túi một trăm rưỡi, anh thích thì tôi gửi link cho."
Kẻ b/ắt c/óc: ...
2
"Xui xẻo thật!"
Hắn ch/ửi thề một tiếng.
"Định làm một vụ lớn, bắt lấy một quý bà, ai ngờ lại bắt phải một 'n/ợ bà'!"
Hắn đ/ập con d/ao xuống bàn.
"Thôi, cô đi đi, phí cả tiền m/ua ether của tôi."
Hắn thực sự muốn thả tôi đi?
Tôi nhìn quanh bốn phía.
Đây là một nhà kho bỏ hoang, gió lùa, dột mưa, nhưng được cái yên tĩnh.
Không có WeChat giục mạng của bên A, không có điện thoại nửa đêm của sếp, không có tiếng gầm rú đòi tiền thuê nhà của chủ trọ.
Tuy cái ghế hơi cứng, nhưng ngồi còn dễ chịu hơn cái ghế lạnh lẽo mà sếp cho tôi ngồi.
Nếu bây giờ tôi ra ngoài, tôi sẽ phải đối mặt với cuộc họp lúc chín giờ sáng mai, và phải đối mặt với hóa đơn Huabei.
Tôi nhìn kẻ b/ắt c/óc với ánh mắt kiên định:
"Tôi không đi."
Kẻ b/ắt c/óc kinh ngạc: "Cô bị đi/ên à? Tôi thả cô đi mà cô không đi?"
"Ở đây có bao ăn ở không?"
Tôi chân thành hỏi.
Kẻ b/ắt c/óc ngẩn người, theo bản năng đáp: "...Tôi chỉ m/ua hai thùng mì tôm thôi."
"Vị bò hầm cay à?"
"Vị dưa chua Laotan."
Tôi nuốt nước bọt.
"Được, tôi ở lại làm con tin. Nhưng tôi có một điều kiện, anh phải trả tiền công b/ắt c/óc cho tôi."
Kẻ b/ắt c/óc hoàn toàn phát đi/ên.
Hắn gi/ật phăng chiếc mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt... đẹp trai đến mức quá đáng.
Trông chỉ tầm hơn hai mươi tuổi, mày ki/ếm mắt sáng, chỉ là cái đầu có vẻ không được thông minh cho lắm.
Hắn chỉ vào mũi mình gào lên:
"Tôi là kẻ b/ắt c/óc! Cô là con tin! Từ trước đến nay chỉ có con tin đưa tiền cho kẻ b/ắt c/óc, làm gì có chuyện kẻ b/ắt c/óc trả tiền cho con tin? Cô có hiểu luật chơi không vậy?!"
3
"Đây chính là chỗ anh không hiểu rồi."
Tôi khởi động chế độ l/ừa đ/ảo, dù sao tôi cũng từng làm thêm nghề sale, việc b/án lược cho nhà sư là danh thiếp của tôi mà.
"Anh xem, anh b/ắt c/óc tôi là để tống tiền đúng không?"
"Đúng vậy!"
"Vì tôi không có tiền, anh phải tìm người để lấy tiền. Ví dụ như bố mẹ tôi, hoặc bạn trai tôi."
Kẻ b/ắt c/óc đẹp trai nhíu mày: "Vậy đưa số điện thoại bố cô cho tôi."
"Bố tôi cũng không có tiền, tôi còn có một đứa em trai kế cần m/ua nhà, nếu anh gọi điện cho ông ấy, có khi ông ấy còn hỏi v/ay tiền anh đấy."
Anh đẹp trai: ...
"Thế bạn trai thì sao?"
"Chia tay rồi, vì tôi không có tiền."
Anh đẹp trai tuyệt vọng: "Thế cô đi đi, tôi xin cô đấy."
"Đừng vội,"
Tôi dụ dỗ, "Tuy tôi không có tiền, nhưng anh có tiền mà."
Anh ta cảnh giác che túi quần: "Cô muốn làm gì? Định 'cá lớn nuốt cá bé' à?"
"Nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh xem, Richard Mille, chắc cũng tầm ba triệu nhỉ?"
"Đôi giày dưới chân, AJ bản giới hạn ngược dấu."
"Ngay cả con d/ao gọt hoa quả này cũng là của Zwilling."
Tôi nheo mắt, "Thiếu gia, ra ngoài trải nghiệm cuộc sống à?"
Sắc mặt anh đẹp trai thay đổi, "Cô... cô nhìn ra được à?"
Nói nhảm, tưởng đống hàng A kia tôi m/ua vô ích à!
"Đã là trải nghiệm cuộc sống thì phải làm cho trọn vẹn. Quy trình b/ắt c/óc hiện tại của anh rất thiếu chuyên nghiệp, thậm chí có thể nói là rất nghiệp dư."
Tôi bắt đầu thao túng tâm lý anh ta.
"Anh có biết một vụ b/ắt c/óc hoàn hảo cần những gì không?"
"Cần sự hoạch định tinh vi, sự giằng co cực hạn, và cả cái cảm giác kí/ch th/ích khi thử thách ranh giới pháp luật."
"Anh nhìn anh xem, tùy tiện bắt một người qua đường, kiểm tra số dư thấy có ba tệ rưỡi, chuyện này mà lan ra ngoài, anh còn lăn lộn trong giới b/ắt c/óc kiểu gì? Mặt mũi anh để đâu?"
Thiếu gia bị tôi nói cho ngẩn ngơ, "Vậy... vậy tôi phải làm sao?"
Tôi mỉm cười.
"Thuê tôi."
"Tôi là nhà hoạch định chuyên nghiệp, chỉ cần năm vạn, tôi sẽ dạy anh cách lên kế hoạch cho một vụ b/ắt c/óc chấn động."
"Giúp anh nở mày nở mặt, thế nào?"
4
Thiếu gia tên là Lục Tiện Xuyên.
Là một phú nhị đại bỏ nhà đi bụi.
Vì bố anh ta ép kết hôn, còn khóa luôn thẻ đen của anh ta.
Trong lúc tức gi/ận, anh ta quyết định b/ắt c/óc một người để chứng minh với bố mình rằng — anh ta không phải là kẻ dễ bị b/ắt n/ạt.
"Năm vạn, chốt đơn, nhưng bây giờ tôi chỉ có năm trăm, bốn vạn chín ngàn năm trăm còn lại n/ợ trước."
Lục Tiện Xuyên chuyển khoản rất sòng phẳng.
Nhìn số dư WeChat tăng thêm năm trăm tệ, tôi rơi những giọt nước mắt cảm động.
Ai mà ngờ được chứ?
Số tiền đầu tiên tôi ki/ếm được sau khi tốt nghiệp đại học, lại là do kẻ b/ắt c/óc đưa cho.
"Cái đó... cô giáo Tống,"
Lục Tiện Xuyên khiêm tốn thỉnh giáo.
"Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Đã nhận tiền thì phải làm việc.
Tôi hắng giọng.
"Đầu tiên, môi trường không đạt. Cái nhà kho rá/ch nát này quá tồi tàn, không phù hợp với khí chất kẻ b/ắt c/óc của anh. Chúng ta phải chuyển địa điểm."
"Đi đâu?"
"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất."
"Đến căn biệt thự đứng tên anh."
Đôi mắt Lục Tiện Xuyên sáng lên.
"Có lý! Sao mình không nghĩ ra nhỉ!"
5
Thế là, nửa tiếng sau, tôi đã ngồi trong căn biệt thự đơn lập trên sườn núi của Lục Tiện Xuyên.
Ghế sofa da thật, TV 150 inch, tủ rư/ợu giữ nhiệt, còn có điều hòa trung tâm.
Tôi thoải mái nằm dài trên ghế sofa, chỉ huy Lục Tiện Xuyên.
"Đi, rót cho tôi cốc nước, nước ấm 45 độ ấy."
Lục Tiện Xuyên lon ton chạy đi, quay lại mới phản ứng kịp.
"Không đúng, mình mới là kẻ b/ắt c/óc mà!"
"Đây là để làm tê liệt con tin, khiến cô ấy mất cảnh giác, đây gọi là chiến thuật tâm lý!"
Tôi nói dối một cách nghiêm túc.
Lục Tiện Xuyên gật đầu đầy suy tư.
"Cô giáo Tống kiến thức uyên thâm."
"Bây giờ, thực hiện bước thứ hai: Thư tống tiền."
Tôi lấy điện thoại của anh ta, "Trước đó anh định gửi thế nào?"
"Thì gửi tin nhắn, bảo người đang trong tay tôi, chuyển tiền đi."
"Không có hình ảnh thì không có bằng chứng!"
Tôi chê bai.
"Bây giờ toàn là smartphone. Nào, tôi trang điểm cho anh trước."
Tôi lấy phấn phủ và son môi từ trong túi ra, trang điểm cho anh ta một kiểu "trang điểm chiến tổn" thê thảm.
Tóc tai làm rối lên, cổ áo kéo lệch sang một bên.
6
"Tách."
Lục Tiện Xuyên nhìn vào bức ảnh.
"Đỉnh thật, cô giáo Tống, cái vẻ mong manh dễ vỡ này, đến tôi nhìn còn muốn chuyển tiền."
"Soạn nội dung: 【Mạng chỉ có một, nhưng chuyện mất mạng đang ở ngay trước mắt. Nếu trong vòng 24 giờ không thấy 50 triệu, cái mạng này cũng sẽ tan theo gió.】"
"50 triệu?!" Lục Tiện Xuyên kêu lên, "Tôi chỉ định đòi 5 triệu thôi mà!"
"Tầm nhìn hạn hẹp quá! Anh đòi 5 triệu, chứng tỏ trong lòng bố anh anh chỉ đáng giá 5 triệu thôi à?"
"Anh đòi 50 triệu, đó là sự công nhận đối với tài chính của ông ta, cũng là sự khẳng định đối với giá trị của bản thân anh!"
Lục Tiện Xuyên bừng tỉnh, giơ ngón tay cái với tôi.
"Nghe lời cô một buổi, hơn đọc sách mười năm."
Tin nhắn được gửi cho bố của Lục Tiện Xuyên.
Lục Chấn Thiên, vị tỷ phú trong truyền thuyết.
Sau đó hai chúng tôi ngồi trên ghế sofa chờ phản hồi.
Chờ mãi, cả hai đều đói.
Bụng kêu lên bản song tấu.
7
Lục Tiện Xuyên tuy bị khóa thẻ, nhưng anh ta rõ ràng không biết gì về hai chữ "không tiền".
Anh ta nhíu mày lướt lướt app của một nhà hàng cao cấp nào đó.
Định đặt đồ ăn ngoài.
"Cô giáo Tống, để ăn mừng sự hợp tác của chúng ta, trước tiên hãy ăn một bữa ngon để bổ sung thể lực."
"Cô thấy nhà hàng Kaiseki này thế nào?"
Tôi nhìn vào những "món ăn bát nhỏ" có giá trung bình 5000 tệ, vội vàng đ/è tay anh ta lại.
Đắt, mà lại không no.
Hơn nữa anh ta còn hết tiền rồi.
Phải tiêu tiền của tôi.
Tôi nhìn anh ta như nhìn một kẻ phá gia chi tử.
"Lục Tiện Xuyên, bây giờ anh là kẻ b/ắt c/óc, tôi là con tin, còn là kiểu con tin sắp bị x/é x/ác ấy. Chúng ta ăn Kaiseki? Anh sợ cảnh sát không tìm thấy lịch sử tiêu dùng của anh à?"
Lục Tiện Xuyên sững sờ.
"Thế ăn gì? Tôi không ăn tinh bột, cũng không ăn th!t đỏ..."
"Đưa điện thoại đây."
Tôi gi/ật lấy điện thoại của anh ta, thoát khỏi cái app đầy mùi tiền đó.
Sau đó thuần thục chia sẻ link mời người mới cho anh ta, rồi nhấn vào Taobao, nhận "Siêu voucher mỗi ngày".
Mười phút sau, tôi ném điện thoại trả lại cho anh ta.
"Hai phần cơm chân giò, thêm th!t thêm trứng, tính cả giảm giá và voucher người dùng mới, tổng cộng 18 tệ 5."
Lục Tiện Xuyên nhìn đơn hàng trên màn hình, đồng tử chấn động.
"Cơm... chân giò?!"
"Mười tám tệ năm?!"
"Còn hai phần?!"
Anh ta khó khăn nuốt nước bọt.
"Cô giáo Tống, con lợn này nó có chính chuyên không vậy? Nó lúc còn sống có tiền án tiền sự gì không? Tại sao lại rẻ thế?"
"Vì nó là nuôi theo lô, không có qu/an h/ệ xã hội phức tạp, càng không có quyền kén ăn."
Tôi vỗ vỗ vai anh ta.
"Thiếu gia, đây là bài học đầu tiên anh được học: Mỗi một xu, đều phải tiêu trên lưỡi d/ao."
8
Nửa tiếng sau, đồ ăn đến.
Lục Tiện Xuyên đeo găng tay dùng một lần, cẩn thận mở hộp cơm chân giò bóng loáng như đang tháo bom.
Một mùi thơm nồng nàn xộc vào mũi.
Anh ta hít hít mũi, thử gắp một miếng da lợn rung rinh, nhắm mắt đưa vào miệng.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy đôi mắt to tròn trong veo của anh ta mở to, tỏa ra ánh sáng kỳ lạ.
Ngay sau đó, là cảnh quét sạch đĩa.
"Ưm... thơm! Thơm quá!"
Lục Tiện Xuyên dính hạt cơm bên khóe miệng, cảm thán không rõ chữ.
"Những thứ tôi ăn trước đây chỉ có thể gọi là thức ăn gia súc, đây mới là thức ăn của con người!"
"Nước kho này, collagen này, niềm vui của tinh bột này!"
Nhìn vẻ mặt cảm động đến rơi nước mắt khi ôm hộp cơm dùng một lần của anh ta, tôi không nhịn được thở dài trong lòng.
Xong đời, khiến anh ta yêu cả dầu bẩn luôn rồi.
"Tống Lý Lý, hay là cô đừng đi nữa, tôi b/ắt c/óc cô cả đời đi."
Tôi đang uống rư/ợu vang, nghe vậy suýt chút nữa phun ra.
"Đẹp mặt nhỉ, tôi còn phải đi tán trai đẹp nữa."
Đúng lúc này, điện thoại rung lên.
Lục Chấn Thiên trả lời tin nhắn rồi.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ: 【X/é đi.】
9
Không khí bỗng chốc im lặng.
Tôi và Lục Tiện Xuyên nhìn nhau.
Hốc mắt Lục Tiện Xuyên đỏ hoe ngay lập tức, cái dáng vẻ ấm ức đó, giống như một chú chó Golden bị bỏ rơi.
"Mình biết mà... mình biết ông ấy không quan tâm đến mình mà... trong mắt ông ấy chỉ có kinh doanh, chỉ có đứa con riêng đó... hu hu hu..."
Anh ta thực sự khóc.
Vừa khóc vừa đ/ập vỡ ly rư/ợu vang xuống sàn.
"Đừng khóc đừng khóc," tôi sợ nhất là thấy trai đẹp khóc, vội rút khăn giấy lau nước mắt cho anh ta.
"Có khi nào bố anh tưởng đây là tin nhắn l/ừa đ/ảo không? Dù sao bây giờ toàn dân đang chống l/ừa đ/ảo mà."
"Không thể nào! Đây là số cá nhân của tôi!"
Lục Tiện Xuyên khóc to hơn.
"Ông ấy chính là muốn mình ch*t!"
Xem ra ân oán hào môn sâu như biển thật.
Tôi nhìn Lục Tiện Xuyên đang khóc như một chú cún, lòng trắc ẩn trỗi dậy.
Tuy tên này là một kẻ b/ắt c/óc ngốc nghếch, nhưng anh ta trả tiền sòng phẳng thật.
Là bên B, tôi phải bảo vệ tôn nghiêm của bên A.
"Đừng khóc nữa! Đứng dậy!" tôi quát lớn.
Lục Tiện Xuyên gi/ật mình nấc lên một cái, vừa sụt sịt mũi vừa nhìn tôi.