“Nếu ông ta đã bất nhân, thì đừng trách chúng ta bất nghĩa.”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Lục Tiện Xuyên, có muốn trả th/ù lại không?”

“Muốn… ợ, trả th/ù thế nào?”

“Không phải ông ta không quan tâm đến cậu sao? Vậy thì chúng ta sẽ khiến ông ta buộc phải quan tâm.”

Tôi cầm lấy điện thoại, “Gọi video trực tiếp.”

Lục Tiện Xuyên hơi nhát gan, “Tôi không dám…”

“Sợ cái gì, tôi là dân chuyên nghiệp mà.”

Tôi bấm nút gọi video.

10

Tiếng chuông reo khoảng mười mấy hồi, ngay khi định tắt thì đầu dây bên kia bắt máy.

Trên màn hình xuất hiện một người đàn ông trung niên uy nghiêm, đang phê duyệt tài liệu mà không buồn ngẩng đầu lên.

“Nếu là đòi tiền, miễn bàn. Nếu là đòi mạng, cứ tự nhiên.”

Đủ tà/n nh/ẫn.

Lục Tiện Xuyên sợ đến mức co rúm vào góc sofa.

Tôi hít sâu một hơi, điều chỉnh lại giọng nói.

Dùng tông giọng cực kỳ chuyên nghiệp, cực kỳ bình tĩnh lại pha chút đi/ên cuồ/ng để cất lời:

“Chào Lục tổng.”

“Tôi là người phụ trách dự án b/ắt c/óc lần này, ông có thể gọi tôi là Ada.”

Lục Chấn Thiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn tôi đang đeo chiếc mặt nạ cáo Nick trên màn hình.

“Cô là ai?”

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là con trai ông, Lục Tiện Xuyên, hiện đang nằm trong tay tôi.”

“Tất nhiên, tôi biết ông không quan tâm đến sống ch*t của nó, dù sao thì gia tộc hào môn mà, con trai nhiều thì cũng chẳng đáng giá.”

Tôi chuyển giọng.

“Nhưng, ông có quan tâm đến giá cổ phiếu của tập đoàn Lục thị không?”

Lục Chấn Thiên dừng bút, “Ý cô là sao?”

“Thiếu gia Lục Tiện Xuyên tuy không nên thân, nhưng dù sao cũng là con trưởng nhà họ Lục. Nếu sáng mai, tiêu đề của các tờ báo lớn là 【Đại thiếu gia nhà họ Lục bị x/é x/ác, tỷ phú m/áu lạnh từ chối trả tiền chuộc】, ông đoán xem cổ phiếu Lục thị sẽ rớt bao nhiêu điểm? Đối thủ cạnh tranh của ông sẽ làm trò gì?”

Tôi mỉm cười, “50 triệu, đối với ông mà nói chẳng qua chỉ là hạt cát trong sa mạc. Nhưng để m/ua lấy danh dự và sự ổn định giá cổ phiếu của Lục thị, thương vụ này, chẳng phải rất hời sao?”

11

Lục Chấn Thiên im lặng.

Ông ta nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu, ánh mắt sắc bén như thể có thể xuyên qua màn hình để nhìn thấu linh h/ồn tôi.

“Cô rất có bản lĩnh.”

“Quá khen, chỉ là ki/ếm miếng cơm manh áo thôi.”

“Nhưng tại sao tôi phải tin người đang nằm trong tay cô?”

Tôi quay đầu, túm lấy Lục Tiện Xuyên đang trốn trong góc, nhìn gương mặt đầy nước mắt nước mũi của cậu ta, cưỡng ép cậu ta vào khung hình.

“Nói gì đi!”

Tôi nhéo cậu ta một cái.

Lục Tiện Xuyên vừa khóc vừa hét: “Bố… c/ứu con… người đàn bà này bị đi/ên… bà ta ép con ăn gừng…”

Tôi: …?

Thằng bé này có bị ngốc không vậy?

Lục Chấn Thiên nhìn thấy bộ dạng thê thảm đó của Lục Tiện Xuyên, cuối cùng cũng động lòng.

Hay nói đúng hơn là gh/ê t/ởm.

“Đồ vô dụng.”

Ông ta ch/ửi một câu.

Sau đó nói với tôi: “Gửi tài khoản qua, nửa tiếng nữa tiền sẽ vào. Nếu cô dám đụng vào một sợi tóc của nó, tôi sẽ khiến cô hối h/ận vì đã đến thế giới này.”

Tút.

Điện thoại ngắt.

Tôi cũng đổ gục xuống sofa, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đàm phán với tỷ phú, áp lực này quả thực không phải chuyện đùa.

Lục Tiện Xuyên nhìn tôi đầy ngưỡng m/ộ: “Cô giáo Tống! Cô là thần của em! Ada! Cô ngầu quá!”

“Ngầu cái đầu, chân nhũn ra rồi đây này, đỡ tôi một cái.”

12

Nửa tiếng sau, 50 triệu đã vào tài khoản.

Nhìn hàng số 0 dài dằng dặc trong tài khoản ngân hàng của Lục Tiện Xuyên, tôi thừa nhận, tôi đã gh/en tị với người giàu.

“Tiền đến rồi, tôi đi đây.”

Lục Tiện Xuyên lại nắm ch/ặt lấy tay tôi, “Không được! Em không thể đi!”

“Lại sao nữa?”

Lục Tiện Xuyên tủi thân: “Em lấy được tiền rồi, nhưng em không biết đi đâu cả!”

“Hơn nữa em bỏ nhà đi, biệt thự này cũng là của bố em, chắc chắn ông ấy sẽ phái người đến bắt em ngay.”

“Tuy em có tiền, nhưng em không có n/ão!”

“Cô giáo Tống, cô đưa em đi cùng đi!”

Thật là tự biết mình biết ta.

Nhưng…

Tôi nhìn cậu quý tử ngốc nghếch nhà địa chủ này, bàn tính trong lòng gõ lách cách.

50 triệu.

Nếu tôi làm “cố vấn chạy trốn” cho cậu ta, thu 10% tiền hoa hồng thì cũng không quá đáng chứ?

Đó là 5 triệu đấy!

“Được,” tôi nghiến răng.

“Vì tiền… không đúng, vì chính nghĩa, tôi đưa cậu đi.”

Thế là, tôi, Tống Lý Lý, một con sen vì 3,58 tệ mà bị b/ắt c/óc, dẫn theo một gã phú nhị đại ngốc nghếch mang theo 50 triệu tiền mặt, bước lên con đường chạy trốn.

13

Trạm dừng chân đầu tiên, đi trung tâm thương mại trước.

“Cô giáo Tống, không phải chúng ta đang chạy trốn sao? Tại sao lại đi dạo phố?”

Lục Tiện Xuyên đeo kính râm khẩu trang, lén lút đi theo sau tôi.

“Đây gọi là ẩn mình nơi đông người.”

Tôi bước vào quầy Gucci.

“Hơn nữa, chạy trốn cũng phải ăn mặc tử tế một chút.”

“Thay bộ đồ hiệu nổi bật trên người cậu ra đi, quá phô trương.”

Tôi m/ua cho mình một chiếc kính mắt kiểu mới nhất.

Sau đó đi xuống tầng dưới vào Uniqlo, chọn cho cậu ta một bộ áo sơ mi kẻ caro và quần jean bình thường nhất.

Trong chớp mắt, gã phú nhị đại ngang ngược kia đã biến mất.

Thay vào đó là một nam sinh kỹ thuật trông có vẻ ngây ngô.

“Từ giờ trở đi, cậu tên Vương Thiết Trụ, tôi tên Lý Thúy Hoa. Chúng ta là vợ chồng trẻ lên thành phố làm thuê.”

Lục Tiện Xuyên phản đối: “Tên này quê quá!”

“Phản đối không hiệu quả.”

Tôi m/ua cho mình một bộ đồ leo núi, rồi m/ua thêm hai chiếc iPhone 17 Pro Max.

M/ua xong những thứ này, tôi tìm một nhà nghỉ nhỏ kín đáo để ở lại.

“Chỉ có một phòng thôi sao?”

Lục Tiện Xuyên nhìn chiếc giường lớn, đỏ mặt đến tận mang tai.

“Tống… Thúy Hoa, thế này không tiện đâu? Trai đơn gái chiếc…”

Tôi đảo mắt.

“Vì sự an toàn, chúng ta phải luôn ở bên nhau để tránh việc cậu bị bắt về.”

Thực ra chủ yếu là để tiết kiệm tiền, dù sao mỗi đồng tiêu ra, tương lai có khả năng đều sẽ chia cho tôi một phần.

14

Đêm đó, Lục Tiện Xuyên ngủ dưới sàn, tôi ngủ trên giường.

Nửa đêm, tôi nghe thấy cậu ta trằn trọc dưới đất.

“Không ngủ được à?”

“Ừm… sàn cứng quá.”

Vị đại thiếu gia được nuông chiều từ bé đang tủi thân.

“Nghĩ đến cảnh cậu bị bắt về đi.”

“…Hình như không cứng nữa rồi.”

Ngày hôm sau, chúng tôi lên chuyến tàu hỏa chậm hướng về Vân Nam.

Tại sao lại đi Vân Nam? Vì… tôi thấy nơi đó hợp để dưỡng già.

Trên đường đi, Lục Tiện Xuyên như một đứa trẻ hiếu kỳ.

“Thúy Hoa, mì tôm đó thực sự ngon đến thế sao?”

“Thúy Hoa, tại sao trên tàu lại có người cởi giày? Hôi quá.”

“Thúy Hoa, em muốn ăn cơm rang nấm truffle đen.”

Tôi không thể nhịn được nữa, búng một cái vào trán cậu ta, “C/âm miệng! Vương Thiết Trụ! Còn nói nhảm nữa là ném cậu xuống tàu đấy!”

Lục Tiện Xuyên ôm trán, ấm ức im lặng.

Nhìn bộ dạng đó của cậu ta, tôi lại thấy… hơi đáng yêu?

Xong rồi, chắc là tôi đ/ộc thân quá lâu rồi, nhìn một con chó ngốc cũng thấy thanh tú.

15

Chúng tôi thuê một cái sân ở Đại Lý.

Cuộc sống trôi qua rất dễ chịu.

Lục Tiện Xuyên tuy kỹ năng sống bằng không, nhưng cậu ta học rất nhanh.

Sau khi làm ch/áy hai cái nồi, n/ổ tung căn bếp một lần, cậu ta cuối cùng cũng học được cách nấu ăn.

Một ngày nọ, cậu ta bí mật xách một túi đồ từ chợ về.

Tôi ghé vào xem, chà, đỏ vàng tím, toàn là nấm.

“Ông chủ nói rồi, đây gọi là nấm Kiến Thủ Thanh, càng đ/ộc càng tươi, chỉ cần xào chín là mỹ vị nhân gian!”

Lục Tiện Xuyên tự tin thắt tạp dề.

“Hôm nay cho cô nếm thử tay nghề của đầu bếp này!”

Tôi b/án tín b/án nghi.

“Cậu biết xào không đấy? Thứ này làm không khéo là mất mạng đấy.”

“Yên tâm! Hướng dẫn em học thuộc lòng hết rồi!”

Nửa tiếng sau, một đĩa Kiến Thủ Thanh xào thơm nức mũi được dọn lên bàn.

Phải nói là Lục Tiện Xuyên thực sự có thiên phú nấu nướng, mùi vị quả thực tươi ngon đến mức khiến người ta muốn nuốt cả lưỡi.

Hai chúng tôi tận hưởng gió đêm Đại Lý, ăn sạch sành sanh đĩa nấm.

Sau bữa ăn, chúng tôi ngồi trong sân ngắm sao.

Ngắm một hồi, Lục Tiện Xuyên bỗng chỉ vào bầu trời cười lớn: “Ha ha ha ha, Thúy Hoa nhìn kìa, ngôi sao kia đang nhảy múa!”

Tim tôi thắt lại.

Chưa kịp nói gì, tôi đã cảm thấy cảnh vật trước mắt thay đổi.

Cái sân yên tĩnh ban đầu bỗng biến thành một hiện trường trình chiếu PPT khổng lồ.

Vô số khung thoại ghi “Ý kiến sửa đổi” bay về phía tôi như đạn b/ắn.

Còn Lục Tiện Xuyên, biến thành một… người sếp (bên A) khổng lồ có cánh?

“C/ứu mạng với! Đừng sửa nữa! Tôi không sửa nữa!” tôi h/oảng s/ợ vung tay lo/ạn xạ.

Còn trong mắt Lục Tiện Xuyên, tôi dường như đã biến thành loài khác.

Cậu ta ôm ch/ặt lấy tôi, khóc nức nở.

“Nàng tiên cá ơi! Cô đừng biến thành bọt biển! Tôi m/ua chân cho cô! Tôi có tiền! Tôi m/ua cho cô đôi chân giả tốt nhất!”

16

Khi chúng tôi tỉnh lại lần nữa, là ở phòng cấp c/ứu của b/ệnh viện.

Hai người nằm cạnh nhau truyền dịch, sắc mặt tái nhợt.

Cô y tá vừa thay th/uốc vừa cố nhịn cười.

“Lần sau xào nấm nhớ xào chín nhé. Hai người hét cả đêm “b/ắt c/óc”, “x/é x/ác” đấy.”

Tôi muốn ch*t.

Thật sự.

Lục Tiện Xuyên nghiêng đầu nhìn tôi, yếu ớt nở một nụ cười.

“Tống Lý Lý, chúng ta coi như là… đồng sinh cộng tử rồi nhỉ?”

Tôi lườm cậu ta một cái sắc lẹm.

“Lần sau còn m/ua Kiến Thủ Thanh, tôi hầm cậu luôn.”

Cậu ta lại bỗng nhiên đưa tay ra, khẽ móc lấy ngón út của tôi.

“Tống Lý Lý.”

“Gì?”

Giọng cậu ta rất khẽ, nhưng rất nghiêm túc, “Cô đừng biến mất như bọt biển, được không?”

Tôi hất tay cậu ta ra, nói thầm một câu.

“Đồ ngốc.”

17

Loay hoay một ngày một đêm, tôi và Lục Tiện Xuyên về nhà.

Buổi tối, hai chúng tôi nằm cạnh nhau trên mái ngói.

Th/uốc b/ệnh viện kê có tác dụng mạnh, khiến đầu óc lâng lâng nhưng lại vô cùng tỉnh táo.

Lục Tiện Xuyên cầm lon coca, chỉ vào những vì sao trên trời nói:

“Tống Lý Lý, cô nhìn ngôi sao kia xem, có phải rất cô đơn không?”

Không biết từ lúc nào, cậu ta không còn gọi tôi là cô giáo Tống nữa.

Tôi nhìn theo hướng ngón tay cậu ta.

“Đó là sao Kim, đang sáng rực rỡ thế kia, cô đơn chỗ nào.”

“Sáng mới cô đơn chứ.”

Lục Tiện Xuyên cười cười, giọng điệu mang theo một chút buồn bã chưa từng có.

“Vì nó quá sáng, xung quanh chẳng có lấy một ngôi sao làm nền. Tất cả mọi người chỉ ngước nhìn nó một cái, nói một câu “Wow, sáng thật”, rồi lại cúi đầu tiếp tục đi đường. Chẳng ai hỏi nó có lạnh không, cũng chẳng ai hỏi nó treo ở đó có mệt không.”

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta.

Dưới ánh trăng, gương mặt nghiêng của cậu ta đường nét rõ ràng, nhưng lại toát lên vẻ mong manh dễ vỡ.

Tôi biết, cậu ta đang nói về chính mình.

“Lục Tiện Xuyên,” tôi khẽ gọi.

“Thực ra cậu b/ắt c/óc tôi không phải vì tiền đúng không?”

Cậu ta im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng cậu ta đã ngủ thiếp đi.

“Ngày mẹ em mất, cũng là một đêm trời trong xanh như thế này.”

Cậu ta bỗng lên tiếng, giọng rất nhẹ, như đang kể chuyện của người khác.

“Lúc đó em mới bảy tuổi.”

“Mẹ bị b/ệnh nặng, cần người nhà ký tên làm phẫu thuật. Em gọi điện cho Lục Chấn Thiên, gọi suốt một tiếng đồng hồ, toàn là máy bận. Sau đó kết nối được thì là thư ký của ông ta bắt máy, nói Lục tổng đang đàm phán một vụ sáp nhập 20 triệu, không thể bị làm phiền.”

Lục Tiện Xuyên bóp méo lon nước trong tay, khớp ngón tay trắng bệch.

“20 triệu. Vào khoảnh khắc đó, mạng sống của mẹ em, còn không bằng con số lạnh lẽo kia.”

“Sau đó phẫu thuật xong, người không qua khỏi. Khi Lục Chấn Thiên đến b/ệnh viện, còn không kịp nhìn mặt lần cuối. Trợ lý nói ông ta đã khóc, khóc rất đ/au lòng.”

“Nhưng có ích gì chứ? Từ ngày đó em đã biết, trong gia đình này, tiền là vạn năng, cũng là vạn á/c. Em h/ận tiền của ông ta, nhưng em cũng không thể rời xa tiền của ông ta.”

“Em trở thành một kẻ chỉ biết phung phí, vì chỉ khi em gây họa, em tiêu tiền, ông ta mới chịu dừng công việc lại, nhìn thẳng vào em một lần.”

Cậu ta quay đầu lại, đôi mắt đào hoa xinh đẹp ngập tràn nước mắt, nhưng vẫn cố chấp không chịu để rơi xuống.

“Tống Lý Lý, em có phải rất nực cười không?”

“Vậy mà lại muốn thông qua việc làm kẻ b/ắt c/óc, để giành lấy một chút quan tâm của ông ta.”

18

Tôi cũng im lặng.

Hóa ra, vị phú nhị đại tưởng chừng như có tất cả này, trong lòng lại có một lỗ hổng lớn như vậy, gió vẫn luôn lùa qua.

Tôi đưa tay ra, khẽ đặt lên mu bàn tay lạnh lẽo của cậu ta.

“Lục Tiện Xuyên, cậu có biết tại sao tôi lại yêu tiền đến thế không?”

Cậu ta sụt sịt mũi, “Vì cô nghèo?”

“…Cút.”

Tôi lườm cậu ta một cái, bầu không khí hơi dịu lại, “Cũng không hẳn.”

Tôi nhìn dãy Thương Sơn phía xa, chậm rãi nói:

“Bố tôi là một con bạc. Trong ký ức của tôi, ông ấy luôn trốn n/ợ.”

“Trước đây trong nhà có người gõ cửa, những đứa trẻ khác sẽ vui vẻ chạy ra mở cửa, tưởng bố về. Còn tôi, dù đang làm bài tập, cũng sẽ ngay lập tức tắt đèn, trốn dưới gầm giường r/un r/ẩy.”

“Chúng tôi phải giả vờ như nhà không có người, nghe những kẻ đòi n/ợ bên ngoài tạt sơn vào cửa, đạp cửa, ch/ửi bới những lời khó nghe nhất.”

“Có một lần, mẹ tôi sốt cao, trong nhà không có cả tiền m/ua th/uốc hạ sốt. Bố tôi lại lấy tr/ộm số tiền sinh hoạt mẹ tôi tích cóp nửa năm để đi gỡ gạc.”

“Đêm đó, tôi tưởng mình sắp không còn mẹ nữa rồi. Tôi thề, cả đời này tôi tuyệt đối không bao giờ sống những ngày tháng sợ hãi vì không có tiền đó nữa.”

“Tôi cần tiền, không phải để m/ua túi hàng hiệu, cũng không phải để khoe khoang. Tôi chỉ muốn dùng tiền, xây cho tôi và mẹ một bức tường.”

“Một bức tường thật dày, chặn đứng tất cả những sợ hãi, nghèo đói, bất lực ở bên ngoài.”

Tôi vừa nói, nước mắt vừa không kìm được chảy xuống.

Những nỗi tủi nh/ục và sợ hãi thời niên thiếu, như thủy triều nhấn chìm tôi.

Bỗng nhiên, một đôi tay ấm áp vươn tới, kéo tôi vào lòng.

Trên người Lục Tiện Xuyên có mùi th/uốc sát trùng thoang thoảng, và mùi xà phòng dễ chịu.

“Đừng sợ.”

Cậu ta khẽ nói bên tai tôi, “Tống Lý Lý, đừng sợ.”

“Sau này, em chính là bức tường của cô.”

Tôi vừa khóc vừa đ/ấm cậu ta một cái.

“Cậu? Cậu còn chẳng bảo vệ nổi chính mình, còn làm tường, làm bùn nhão thì có.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm