"Alo?"

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp, dễ nghe, nhưng lại khiến da đầu tôi tê dại.

"Là anh, Thẩm Diệc Chu."

Tôi: "..."

"Anh đang ở dưới lầu ký túc xá của em."

Tôi: "!!!"

Tôi lăn lộn bò dậy chạy ra ban công, nhìn xuống dưới, quả nhiên, một bóng dáng cao ráo đang đứng dưới ánh đèn đường trước cửa ký túc xá, trong tay còn xách một cái... túi đựng đồ ăn ngoài nhìn rất quen mắt?

Là quán bún cay mà tôi thích nhất gần trường.

Thẩm Diệc Chu dường như nhận ra ánh nhìn của tôi, ngẩng đầu lên, mỉm cười với tôi.

Ánh đèn đường rơi trên người anh, phủ lên anh một lớp viền vàng dịu nhẹ, khuôn mặt đẹp trai đến mức khiến người ta phải phẫn nộ kia, nhìn rõ ràng hơn và có sức công phá lớn hơn nhiều so với khi nhìn trên sân khấu.

"Em xuống lấy, hay để anh mang lên cho em?"

Đầu óc tôi chập mạch, buột miệng nói: "Cô quản lý ký túc xá không cho con trai vào."

Nói xong tôi chỉ muốn tự t/át mình một cái.

Đây là cái thứ vô nghĩa gì thế này!

Thẩm Diệc Chu dường như bị tôi chọc cười, lồng ngựk hơi phập phồng.

"Vậy anh đợi em xuống."

Tôi cúp điện thoại, nhìn Lâm Hề chằm chằm.

"Anh ấy... sao anh ấy biết mình thích ăn quán bún cay này?"

Sắc mặt Lâm Hề cũng rất phức tạp: "Niệm Niệm, cậu còn nhớ không, có một lần chơi game, cậu buột miệng nói một câu 'Thèm ăn bún cay quán xxx quá, tiếc là muộn quá rồi, quán đóng cửa rồi' không?"

Tôi: "..."

Hình như... có chuyện đó thật.

Vậy nên, anh ấy vẫn luôn ghi nhớ?

Nhận thức này khiến tim tôi hẫng một nhịp.

Phía bên kia, điện thoại của Lâm Hề cũng reo lên.

Cô ấy nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, biểu cảm như thể vừa nuốt phải một con ruồi.

"Là Thẩm Diệc Xuyên."

Cô ấy chần chừ không biết có nên nghe không thì điện thoại tự động ngắt.

Ngay sau đó, một tin nhắn gửi đến.

【Cho cậu ba phút, xuống lầu. Nếu không, tôi sẽ đứng dưới lầu ký túc xá của các cậu gọi tên cậu.】

Ngắn gọn, bá đạo, đầy vẻ đe dọa.

Đúng là phong cách của "Xuyên Thượng Nhất Khúc" rồi.

Lâm Hề tức đến mức giậm chân: "Đồ đàn ông tồi này! Chỉ biết đe dọa mình!"

Miệng thì m/ắng vậy thôi nhưng vẫn ngoan ngoãn thay đồ.

Hai đứa tôi nhìn nhau, thấy được sự bi tráng tương tự trong mắt đối phương.

Vươn đầu cũng là một đ/ao, rụt đầu cũng là một đ/ao.

Tránh được mùng một không tránh được ngày rằm.

Đi thôi, là phúc không phải họa, là họa thì không tránh được.

5

Hai đứa tôi, giống như hai phạm nhân sắp ra pháp trường, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, lết đến dưới lầu ký túc xá.

Thẩm Diệc Chu và Thẩm Diệc Xuyên đứng song song, một người ôn nhu như ngọc, một người lạnh lùng như băng, hai vẻ đẹp trai hoàn toàn khác biệt thu hút ánh nhìn của tất cả nữ sinh đi qua lại.

Nhìn thấy chúng tôi, trên mặt Thẩm Diệc Chu lộ ra nụ cười bất lực lại cưng chiều.

Anh đưa túi bún cay trong tay cho tôi: "Vẫn còn nóng, ăn đi."

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh, lí nhí nói một câu: "Cảm ơn."

"Tô Niệm." Anh đột nhiên gọi tên tôi.

"Hả?" Tôi vô thức ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi chằm chằm, trong đôi mắt đen láy như ẩn chứa cả một dải ngân hà sâu thẳm.

"Tại sao lại xóa anh?" Giọng anh rất nhẹ, mang theo chút tủi thân không dễ phát hiện, "Anh tưởng... chúng ta ở bên nhau rất vui vẻ."

Tôi bị anh nhìn đến mức hoảng lo/ạn, ấp úng không biết trả lời thế nào.

Chẳng lẽ phải nói với anh rằng, vì bạn thân của tôi thất tình, nên tôi đã bắt anh - người anh em vô tội - phải chịu liên đới sao?

Nghe có vẻ vô lý quá.

Ngay khi tôi đang khó xử đến mức muốn ch*t ngay tại chỗ, thì phía bên kia, Lâm Hề và Thẩm Diệc Xuyên đã giương cung bạt ki/ếm.

Thẩm Diệc Xuyên khoanh tay trước ngựk, nhìn Lâm Hề từ trên cao xuống, ánh mắt sắc lẹm như d/ao.

"Giải thích đi." Anh nói ngắn gọn.

Lâm Hề cũng không phải dạng vừa, cô ấy ngẩng đầu, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào anh: "Giải thích cái gì? Giải thích tại sao mình lại đ/á bay cái đồ cặn bã vì cô em gái trà xanh mà b/án đứng bạn gái mình như cậu sao?"

"Cô ấy không phải trà xanh." Thẩm Diệc Xuyên cau mày.

"Hừ," Lâm Hề cười lạnh, "Cô ta có phải trà xanh hay không mình không quan tâm, nhưng việc cậu vì cô ta mà b/án đứng mình là sự thật. Thẩm Diệc Xuyên, thứ mà Lâm Hề này gh/ét nhất đời chính là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Chúng ta xong rồi, nghe hiểu chưa?"

Nói xong, cô ấy quay người định bỏ đi.

Thẩm Diệc Xuyên lại nắm ch/ặt lấy cổ tay cô ấy.

Lực tay anh rất mạnh, Lâm Hề không thể thoát ra.

"Cậu buông mình ra!"

"Không buông." Ánh mắt Thẩm Diệc Xuyên trầm xuống, trong giọng nói mang theo chút nguy hiểm, "Lâm Hề, cậu có phải quên mất, lúc đầu là ai chủ động đến trêu chọc tôi không?"

Thấy hai người này sắp đá/nh nhau đến nơi, tôi vội vàng tiến lên giảng hòa.

"Cái đó... có chuyện gì thì nói từ từ, đừng động thủ."

Thẩm Diệc Chu cũng kéo tay Thẩm Diệc Xuyên, lắc đầu với anh.

"Anh, anh đừng quản." Thẩm Diệc Xuyên hất tay anh ra, vẫn nhìn chằm chằm Lâm Hề, "Hôm nay, cậu phải cho tôi một lời giải thích."

Lâm Hề tức cười: "Giải thích? Được thôi, mình cho cậu giải thích."

Cô ấy hít một hơi thật sâu, rồi dùng hết sức bình sinh, giẫm mạnh xuống chân Thẩm Diệc Xuyên.

Thẩm Diệc Xuyên đ/au điếng, hừ một tiếng, vô thức nới lỏng tay.

Lâm Hề nhân cơ hội thoát ra, kéo tôi chạy mất.

"Niệm Niệm, chạy mau!"

Tôi bị cô ấy kéo, quay đầu nhìn lại.

Thẩm Diệc Xuyên đứng tại chỗ, sắc mặt đen như đít nồi.

Còn Thẩm Diệc Chu, nhìn theo hướng chúng tôi bỏ chạy, thở dài bất lực, trong ánh mắt lại mang theo một tia... ý cười?

Chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.

6

Chạy về ký túc xá, hai đứa tôi khóa trái cửa, dựa lưng vào cửa, thở hổ/n h/ển.

"Kí... kí/ch th/ích thật!" Lâm Hề vỗ ngựk, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

"Cậu lúc nãy cũng mạnh bạo thật đấy? Trực tiếp giẫm chân luôn?" Tôi ngưỡng m/ộ nhìn cô ấy.

"Không thì sao? Chẳng lẽ còn thật sự giải thích với cậu ta à?" Lâm Hề trợn mắt, "Với cái loại đàn ông trong đầu chỉ có cô em gái thanh mai trúc mã kia thì không có gì để nói cả."

Tuy nói vậy, nhưng tôi thấy cảm xúc của cô ấy có chút sa sút.

Tôi vỗ vai cô ấy, an ủi: "Đừng nghĩ nữa, chia tay là chia tay, thế giới này thiếu gì hoa cỏ."

"Mình biết," Lâm Hề buồn bã nói, "Mình chỉ là... hơi không cam tâm."

Những ngày tiếp theo, Thẩm Diệc Chu và Thẩm Diệc Xuyên không đến tìm chúng tôi nữa.

Cuộc sống dường như lại trở về yên bình.

Nhưng tôi và Lâm Hề đều biết, đây chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Quả nhiên, không lâu sau, Mạnh Vãn Vãn tìm đến tận nơi.

Ngày hôm đó, tôi và Lâm Hề đang ăn cơm trong căng tin, một nữ sinh mặc váy trắng, mái tóc dài tung bay bưng khay cơm, ngồi xuống đối diện chúng tôi.

Là Mạnh Vãn Vãn.

Ngoài đời, cô ta còn khiến người ta cảm thấy... trà xanh hơn cả giọng loli ngọt xớt trong game.

Cô ta có khuôn mặt vô hại, đôi mắt to tròn, khi nhìn người khác luôn mang theo vẻ ngây thơ đáng thương.

"Hai chị, trùng hợp quá ạ." Cô ta cười chào chúng tôi.

Tôi và Lâm Hề không thèm để ý, tự mình ăn cơm.

Cô ta cũng không thấy ngại, tự nói một mình: "Em nghe anh Xuyên Xuyên nói, các chị hình như hiểu lầm anh ấy. Thật ra chuyện hôm đó, không trách anh ấy được, đều tại em. Sức khỏe em từ nhỏ đã không tốt, chơi game cứ căng thẳng là tay lại run, nên mới hay phạm lỗi. Anh Xuyên Xuyên là vì chăm sóc em nên mới mất tập trung thôi."

Cô ta dừng một chút, cắn môi, nhìn Lâm Hề đầy tủi thân: "Chị ơi, chị đừng gi/ận anh Xuyên Xuyên nữa được không? Các chị... các chị làm hòa đi, sau này em không bao giờ chơi game cùng các chị nữa."

Những lời này nói ra thật chân tình, không một kẽ hở.

Người không biết còn tưởng cô ta là đóa sen trắng hiểu đại nghĩa.

Nhưng nghe vào tai tôi và Lâm Hề, mỗi chữ đều đầy khiêu khích.

Cái gì gọi là "anh Xuyên Xuyên vì chăm sóc em"?

Cái gì gọi là "sau này em không bao giờ chơi game cùng các chị nữa"?

Đây chẳng phải đang ám chỉ Thẩm Diệc Xuyên vì cô ta mà cãi nhau với Lâm Hề sao?

Đây chẳng phải đang khoe khoang rằng địa vị của cô ta trong lòng Thẩm Diệc Xuyên quan trọng hơn Lâm Hề - người yêu chính thức sao?

Lâm Hề đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau miệng, rồi ngẩng đầu, nở một nụ cười rạng rỡ với Mạnh Vãn Vãn.

"Em Mạnh, đúng không?"

"Vâng ạ." Mạnh Vãn Vãn ngoan ngoãn gật đầu.

"Em có biết sự khác biệt giữa trà xanh và sen trắng không?"

Mạnh Vãn Vãn sững sờ, rõ ràng không ngờ cô ấy lại hỏi vậy.

Lâm Hề cũng không đợi cô ta trả lời, tự nói: "Trà xanh ấy, là trong lòng thì lẳng lơ hết mức, nhưng bề ngoài lại phải giả vờ trong sáng ngây thơ. Còn sen trắng ấy, là tự cho mình trong sáng ngây thơ, nên làm gì cũng đúng."

Cô ấy tiến lại gần, hạ thấp giọng, từng chữ một: "Còn em, hội tụ cả hai, đúng là nhân tài hiếm có."

Mặt Mạnh Vãn Vãn lập tức đỏ bừng như gan heo.

"Chị... chị nói bậy bạ gì đấy!"

"Mình có nói bậy hay không, tự em biết rõ." Lâm Hề thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên lạnh lùng, "Mạnh Vãn Vãn, mình không quan tâm em với Thẩm Diệc Xuyên có qu/an h/ệ gì, cũng đừng diễn kịch trước mặt mình. Mình không ăn bộ này đâu. Còn nữa, tránh xa mình và bạn mình ra, nếu không, thấy em lần nào mình x/é lần đó."

Nói xong, cô ấy kéo tôi đi thẳng, không thèm quay đầu lại.

Để lại Mạnh Vãn Vãn một mình, tức gi/ận đến mức r/un r/ẩy tại chỗ.

7

Tôi tưởng rằng sau lời cảnh cáo "thân thiện" của Lâm Hề, Mạnh Vãn Vãn sẽ yên tĩnh một thời gian.

Không ngờ, cô ta không những không thu liễm mà còn tệ hơn.

Cô ta bắt đầu đăng bài ẩn danh trên diễn đàn trường, ám chỉ bôi nhọ tôi và Lâm Hề.

Tiêu đề bài viết là: 《Bóc phốt hai "nữ thần" khoa Khoa học máy tính chuyên dùng chiêu yêu qua mạng để leo lên cao》.

Nội dung đại loại là có hai nữ sinh, trong game giả làm tiểu thư nhà giàu, lừa tình và tiền của hai đàn anh cấp đại thần khoa Khoa học máy tính, kết quả gặp mặt ngoài đời thì phát hiện là "xe tăng", các đại thần muốn chia tay thì họ cứ bám riết không buông, còn đe dọa đi gây rối ở trường.

Bài viết viết như thật, còn đính kèm vài tấm ảnh chụp lén không biết từ đâu, là ảnh góc nghiêng của tôi và Lâm Hề.

Tuy ảnh rất mờ, nhưng người quen chúng tôi vẫn nhận ra ngay.

Trong chốc lát, tôi và Lâm Hề trở thành tiêu điểm của toàn trường.

Đi trên đường, luôn cảm nhận được những ánh mắt lạ lùng và những lời xì xào từ mọi phía.

"Nhìn kìa, chính là hai người đó."

"Trông cũng bình thường mà, sao lừa được Thẩm Diệc Chu và Thẩm Diệc Xuyên nhỉ?"

"Nghe nói th/ủ đo/ạn cao tay lắm, trong game giả vờ trong sáng lắm."

Lâm Hề tức đến mức suýt chạy đến ký túc xá của Mạnh Vãn Vãn để đối chất.

Bị tôi kéo ch/ặt lại.

"Cậu bây giờ tìm cô ta, chẳng phải trúng kế của cô ta sao?" Tôi khuyên cô ấy, "Cô ta chính là muốn chọc gi/ận cậu, để cậu mất lý trí, rồi cô ta có thể đóng vai nạn nhân bị b/ắt n/ạt."

"Vậy làm sao đây? Chẳng lẽ cứ mặc kệ cô ta nói nhảm trên diễn đàn à?" Lâm Hề không cam tâm nói.

"Tất nhiên là không." Tôi nheo mắt, lóe lên tia sáng lạnh, "Cô ta không phải thích diễn kịch sao? Vậy chúng ta cùng cô ta diễn một màn lớn."

Hôm sau, trên diễn đàn trường xuất hiện một bài viết hot mới.

Tiêu đề là: 《Sự thật về chuyện "yêu qua mạng leo cao", và một bức thư ngỏ gửi em Mạnh Vãn Vãn》.

Người đăng là tôi.

Trong bài, tôi không gào thét thanh minh, cũng không chỉ đích danh nhục mạ.

Tôi chỉ bình tĩnh thuật lại toàn bộ quá trình tôi và Lâm Hề quen biết Thẩm Diệc Chu và Thẩm Diệc Xuyên trong game, trở thành cp, và chia tay vì sự can thiệp của Mạnh Vãn Vãn.

Tôi còn đăng cả ảnh chụp màn hình trò chuyện với Chu Hành Thiên Lý, và ảnh chụp màn hình chuyển khoản anh m/ua trang phục cho tôi (sau này anh kiên quyết đưa, tôi từ chối không được nên nhận, nghĩ bụng sau này tìm cơ hội trả lại).

Ở cuối bài viết, tôi viết:

"...Chuyện tình cảm, không có đúng sai, chỉ có yêu hay không yêu. Câu chuyện của chúng tôi và hai đàn anh đã kết thúc rồi. Chúng tôi chọn buông tay, cũng chúc họ bình an.

Còn về em Mạnh Vãn Vãn, chị không biết tại sao em lại đăng bài viết như vậy để bôi nhọ chúng chị. Có lẽ là xuất phát từ sự quan tâm và bảo vệ hai đàn anh. Nhưng chị muốn nói, sự quan tâm thực sự không phải dùng lời nói dối và bôi nhọ để làm tổn thương người khác.

Cuối cùng, chị muốn nói với tất cả các bạn đang quan tâm đến chuyện này, thế giới mạng, thật giả khó phân, hy vọng mọi người đều có thể ăn dưa một cách lý trí, không bị kẻ có ý đồ x/ấu lợi dụng.

Cảm ơn mọi người."

Bài viết của tôi giống như một quả bom hạng nặng, làm n/ổ tung diễn đàn.

Dư luận lập tức đảo chiều.

Những người trước đó m/ắng chúng tôi hám tiền, l/ừa đ/ảo, đều quay sang chỉ trích Mạnh Vãn Vãn là tâm cơ, trà xanh.

"Ôi trời, hóa ra sự thật là thế này!"

"Mạnh Vãn Vãn này cũng kinh t/ởm quá nhỉ? Tự mình muốn leo lên cao, rồi tạt nước bẩn vào người khác?"

"Thương chị Tô Niệm và chị Lâm Hề, gặp phải loại người này đúng là xui tám đời."

"Thẩm Diệc Xuyên cũng m/ù mắt rồi sao? Lại vì loại phụ nữ này mà chia tay với chị Lâm Hề?"

Mạnh Vãn Vãn rõ ràng không ngờ tôi lại dùng chiêu này.

Cô ta xóa bài viết cũ, rồi đăng một bài mới, khóc lóc nói mình không cố ý, chỉ vì quá lo lắng cho hai anh nên mới bị người ta lợi dụng, đăng tin sai sự thật, còn nói mình đã bị trầm cảm, mong mọi người đừng tấn công cô ta nữa.

Lại là chiêu này.

B/án thảm, c/ầu x/in sự thương hại.

Đáng tiếc, lần này, cư dân mạng không m/ua hàng nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm