Thấy cô ta được bắt chuyện, khung chat trong phòng livestream càng trở nên sôi nổi.
"Người đàn ông này nhìn quen quen..."
"Lầu trên nói đúng thật, để tôi nhớ lại xem gã này rốt cuộc có lai lịch thế nào." Lưu Phán Phán liếc nhìn khung chat, càng thêm tự tin.
Cô ta ngẩng cao đầu, chiếc cổ bôi đầy kem làm nâu da vươn lên, tựa như một con thiên nga đen đầy khí thế.
Lưu Phán Phán gật đầu đầy kiêu kỳ và tự phụ.
"Người muốn biết tên tôi nhiều vô kể, nhưng người dám bước tới bắt chuyện thì cậu là người đầu tiên đấy."
Đột nhiên, phòng livestream bị hàng loạt bình luận tràn ngập.
"Tôi nhớ ra rồi, bảo sao nhìn gã này quen thế! Hóa ra hắn là người thừa kế của gia tộc Monica!"
"Ý cậu là gia tộc Monica hô mưa gọi gió cả giới hắc bạch đạo ở Đông Nam Á sao? Mẹ ơi! Đại gia mà lại xuất hiện trong livestream của streamer sao!"
"Đúng là streamer nhà mình, quá đẳng cấp! Đến cả người thừa kế có bối cảnh thế này cũng tới bắt chuyện."
Lưu Phán Phán thấy những bình luận đó thì mở to mắt kinh ngạc, đôi môi khẽ hé, nhất thời quên cả khép lại.
Hai vệt đỏ ửng hiện lên trên má, vẻ mặt cô ta e thẹn ngại ngùng, đâu còn dáng vẻ vênh váo lúc nãy nữa.
Cô ta chắp hai tay, hơi cúi đầu, thực hiện một kiểu chào hỏi kiểu Thái chuẩn mực với nam diễn viên mà tôi đã thuê.
"Sawasdee-ka, tên tôi là Lưu Phán Phán, rất vui được làm quen với anh."
Chàng thanh niên cùng Lưu Phán Phán trò chuyện vui vẻ rồi rời đi. Với một người có bối cảnh như vậy, cô ta còn tâm trí đâu mà livestream, chẳng bao lâu sau đã tắt phòng phát sóng.
Khi cô ta trở về ký túc xá, tôi đang nằm trên giường nghỉ ngơi.
Lưu Phán Phán hưng phấn lao đến trước giường tôi, lay tôi dậy, mắt lóe lên ánh sáng kích động.
"Thẩm Ngọc, cậu cho tớ v/ay thêm chút tiền đi, Monica nói anh ấy rất coi trọng tớ, muốn tiến cử tớ sang Thái Lan thi làm Vương phi!"
Tôi giả vờ ngơ ngác nhìn cô ta, "Monica nào, sao tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì thế?"
Lưu Phán Phán mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay.
"Mày đừng quan tâm, tóm lại mày mau đưa tiền cho tao là được, tao phải đi làm thẩm mỹ."
"Monica nói rồi, Hoàng gia Thái Lan thích kiểu ngựk nở mông cong, chỉ cần thân hình tao đạt chuẩn, anh ấy chắc chắn sẽ giúp tao được chọn làm Vương phi!"
Tôi sững người, muộn màng nhận ra sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát của mình.
Khi thuê diễn viên, tôi đâu có bảo họ khuyên Lưu Phán Phán đi phẫu thuật thẩm mỹ thân hình đâu!
Tôi ngẩn ngơ gật đầu, sau khi chuyển cho Lưu Phán Phán thêm một ngàn tệ, cô ta thỏa mãn rời đi.
Sau khi cô ta đi xa, tôi nhanh chóng khóa cửa, lưng tựa vào cửa, mở điện thoại tìm người diễn viên tôi đã thuê.
Tôi gõ tin nhắn, "Tại sao anh không làm theo kịch bản? Kịch bản đã thống nhất trước đó đâu có như thế này!"
Đầu dây bên kia lập tức gọi điện cho tôi.
Giọng người diễn viên đầy vẻ mơ hồ và vô tội, "Sếp ơi, tôi còn phải hỏi cô đây này, sao cô thuê tôi rồi mà còn tìm thêm đồng nghiệp khác làm gì?"
"Người đồng nghiệp đó cứ quấn lấy mục tiêu, tôi làm gì có cơ hội nào để tiếp cận bắt chuyện đâu!"
Tôi ch*t lặng ngay tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Cái gì?
Người bắt chuyện với Lưu Phán Phán, hóa ra không phải là diễn viên do tôi thuê.
Tôi lơ đễnh nói vài câu với người diễn viên rồi cúp máy.
Sau đó, tôi nhớ tới những bình luận nhảy liên tục trong livestream của Lưu Phán Phán, họ đều nói chàng thanh niên đó là người thừa kế gia tộc Monica.
Tôi muộn màng mở WeChat, tìm nhóm người làm thuê (seeding) mà tôi đã thuê, thấy trong lịch sử đối thoại không hề có chuyện này.
Sau khi x/ác nhận lại với họ, tôi kinh ngạc phát hiện những người bình luận trong livestream của Lưu Phán Phán hoàn toàn không phải là người của tôi.
Chẳng lẽ Lưu Phán Phán thực sự đã thu hút được một lượng lớn fan Đông Nam Á trên YouTube sao?
Chẳng lẽ chàng thanh niên đó thực sự là người thừa kế gia tộc Monica? Mang theo suy nghĩ đó, tôi mở Baidu tìm ki/ếm cụm từ "Gia tộc Monica".
Rất nhanh, trình duyệt đẩy cho tôi rất nhiều thông tin về gia tộc Monica.
Tôi đọc kỹ lại, không thấy có gì bất thường, nhưng trong lòng luôn có linh tính rằng chuyện này không đơn giản.
Nhớ lại vẻ mặt đi/ên cuồ/ng của Lưu Phán Phán khi trở về, tôi thầm đề phòng, lắp một chiếc camera siêu nhỏ trong ký túc xá.
Trải qua kiếp trước, tôi hiểu rằng dù ở đâu cũng không được thiếu sự đề phòng người khác.
Liên tiếp mấy ngày, Lưu Phán Phán không về ký túc xá, cũng không livestream, cả người như thể đã biến mất khỏi trường học.
Linh tính trong tôi càng mạnh mẽ hơn, với tư cách là bạn cùng phòng, tôi đã báo cáo sự mất tích của Lưu Phán Phán với giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên sau khi nhận tin thì nhíu mày thật ch/ặt, thở dài một tiếng thật dài.
"Tôi đã biết Lưu Phán Phán kiểu gì cũng gây chuyện mà, giờ thì hay rồi, chẳng ai được yên thân cả!"
Với sự can thiệp của giáo viên, diễn đàn trường tự phát tổ chức hoạt động tìm ki/ếm Lưu Phán Phán.
Đã mấy ngày trôi qua, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của cô ta.
Ngay khi giáo viên đang bó tay chuẩn bị báo cảnh sát, thì Lưu Phán Phán lại nghênh ngang trở về ký túc xá.
Cô ta đ/á văng cửa, ưỡn bộ ngựk đầy đặn về phía tôi, vẻ kiêu ngạo trên mặt không hề che giấu.
Tiếp đó, cô ta lắc lắc mông trước mặt tôi, đầy tự hào hỏi.
"Thẩm Ngọc, thân hình hiện tại của tao đẹp không?"
Tôi vội vàng ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi cô ta, "Phán Phán, mấy ngày nay cậu đi đâu vậy? Tớ lo ch*t đi được!"
"Giáo viên tìm cậu mãi không được, đã chuẩn bị báo cảnh sát rồi đấy."
Nghe vậy, mày Lưu Phán Phán nhíu lại, đủ sức kẹp ch*t một con ruồi.
Cô ta ngẩng đầu mỉa mai đầy kh/inh bỉ, "Người đàn bà già đó mà lo cho tao à, bà ta lo cho chỉ tiêu thành tích của mình thì có."
"Đừng nói nhiều nữa, mày mau đi cùng tao một chuyến, tao đến để làm thủ tục thôi học."
Tôi kinh ngạc ngước đầu lên, vì quá kích động mà giọng nói cũng r/un r/ẩy.
"Cái gì! Cậu muốn thôi học?"
Tin tức Lưu Phán Phán trở về và đòi thôi học lan nhanh như gió khắp khuôn viên trường.
Bên ngoài văn phòng giáo viên chủ nhiệm chật kín sinh viên đứng xem náo nhiệt.
Lần này nhìn thấy Lưu Phán Phán ngựk nở mông cong, giáo viên không còn vẻ ân cần như ngày xưa nữa.
Bà lạnh nhạt ngước mắt lên, liếc nhìn Lưu Phán Phán đang uốn éo tạo dáng.
"X/ác định là muốn thôi học đúng không? Vậy thì ký vào đây."
Lưu Phán Phán bị thái độ lạnh nhạt của bà kí/ch th/ích, như thể bị giẫm phải đuôi, hậm hực vồ lấy đơn xin thôi học, ký tên mình vào thật nhanh.
Ký xong, cô ta không khách khí ném tờ đơn lên người giáo viên, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.
"Có mấy người đàn bà già nua chỉ biết gh/en tị với người khác, thấy người trẻ hơn tốt đẹp hơn là không chịu được, là ai thì tôi không nói, trong lòng tự hiểu."
Giáo viên bị Lưu Phán Phán mỉa mai nhưng cũng chẳng nổi gi/ận.
"Đây là khuôn viên đại học, những người không liên quan vui lòng ra ngoài cho."
Bị bà phớt lờ, Lưu Phán Phán lập tức thay đổi sắc mặt, trong mắt lóe lên tia đ/ộc á/c, gi/ận dữ dậm đôi giày cao gót cộp cộp bỏ đi.
Trở về ký túc xá, tôi nhìn bóng lưng Lưu Phán Phán đang đóng gói hành lý, vẻ mặt khó hiểu.
Do dự một lúc, cuối cùng tôi vẫn lên tiếng.
"Phán Phán, cậu thực sự quyết định thôi học sao?"
"Tất nhiên rồi! Monica đã nói với tao, sau khi sang Thái Lan, anh ấy sẽ lo cho tao vào Đại học Bangkok. Có bằng cấp của Đại học Bangkok rồi, ai còn thèm cái trường đại học rá/ch nát này nữa?"
"Tao là Vương phi Thái Lan tương lai, phải vào trường tốt nhất Thái Lan mới xứng với thân phận của tao!"
Nói xong, cô ta lại tự nhiên nói tiếp, "Thẩm Ngọc, mày cho tao v/ay thêm chút tiền đi, làm thẩm mỹ tốn kém quá, giờ trong tay tao chẳng còn tiền để ăn cơm nữa."
Tôi mỉm cười, không hề tỏ thái độ khó chịu vì cô ta cứ v/ay tiền mãi.
Tôi mở điện thoại, cho Lưu Phán Phán thấy số dư WeChat hai ngàn tệ của mình, rồi chuyển hết cho cô ta.
Nhận được tiền, Lưu Phán Phán ngẩng cao đầu, vỗ vỗ vai tôi như thể cấp trên vỗ vai cấp dưới.
"Trong cái trường này, cũng chỉ có mày Thẩm Ngọc là người biết nhìn xa trông rộng."
"Mày yên tâm, đợi tao làm Vương phi Thái Lan rồi, chắc chắn sẽ không quên ơn mày đâu."
Tôi giả vờ kích động gật đầu, biết ơn phụ họa.
"Thế thì cảm ơn cậu nhiều lắm Phán Phán, cả đời này tớ chưa từng được ra nước ngoài bao giờ, vậy tớ trông cậy cả vào việc cậu cho tớ mở mang tầm mắt về sự sang trọng của Thái Lan đấy!"
Thấy tôi như vậy, trong mắt Lưu Phán Phán thoáng qua vẻ kh/inh bỉ trần trụi.
Cô ta thản nhiên ngồi trên giường, ra lệnh cho tôi thu dọn hành lý giúp mình.
Tôi làm theo từng bước, còn mời cô ta đi ăn, tiễn tận ra cổng trường.
Monica trong truyền thuyết đang đợi bên ngoài, sau khi đón Lưu Phán Phán thì gật đầu với tôi, khi bốn mắt nhìn nhau, tôi quay mặt đi chỗ khác.
Lưu Phán Phán thấy Monica nhìn tôi thì trong mắt thoáng vẻ khó chịu, dậm chân thật mạnh.
Cô ta khoác tay Monica, dùng bộ ngựk đầy đặn cọ qua cọ lại, chu môi làm nũng, "Monica, anh nhìn con nhỏ nhà quê bạn cùng phòng em làm gì, nhìn nó chỉ làm bẩn mắt anh thôi."
Bị cô ta mỉa mai thẳng mặt, tôi lại không hề tức gi/ận, thuận theo ý cô ta mà gật đầu, rồi vẫy tay chào tạm biệt họ.
Lưu Phán Phán rất hài lòng với thái độ của tôi, lúc đi còn nói đợi cô ta làm Vương phi rồi chắc chắn sẽ giúp tôi leo lên cành cao, để người khác phải gh/en tị.
Tôi biết ơn cúi đầu trước cô ta, lưng cúi thật thấp, đến khi họ đi xa rồi mới ngẩng đầu lên.
Bất chấp ánh mắt kh/inh bỉ của mọi người xung quanh, tôi bước đi nhẹ nhàng trở về ký túc xá.
Sau khi đóng cửa lại, tôi nằm trên giường, tầm mắt vô tình chạm vào chiếc camera siêu nhỏ mình đã lắp đặt.
Sau đó, tôi tự nhiên lật người quay lưng lại với nó, che giấu sự tỉnh táo trong đáy mắt.
Sau đó tôi vẫn đi học theo lịch trình, như thể Lưu Phán Phán chưa từng xuất hiện trong thế giới của tôi.
Tôi cũng rất lâu rồi không còn quan tâm đến phòng livestream của cô ta, cho đến khi giáo viên chủ nhiệm nhíu mày, gọi tôi ra khỏi lớp.
"Cha mẹ Lưu Phán Phán báo cảnh sát, nói con bé mất tích rồi, em có biết chuyện này không?"
Tôi mở to mắt kinh ngạc, vì quá sốc mà cằm như muốn rớt xuống.
"Cái gì? Cậu ấy mất tích? Chẳng phải cậu ấy nói muốn sang Thái Lan làm Vương phi sao?"
Giáo viên mặt trầm xuống lắc đầu, "Chuyện rất phức tạp, em về trước đi."
Nhận ra có thể có chuyện đã xảy ra, lần này tôi không nghe lời giáo viên mà đứng yên tại chỗ nhìn bà, chờ đợi một kết quả.
"Phán Phán dù sao cũng là bạn cùng phòng sống chung với em ba năm, dù cậu ấy thôi học thì tình cảm trước đây cũng không thể quên được, cô nói cho em biết đi ạ!"
"C/ầu x/in cô đấy cô ơi, em thực sự rất muốn biết tình hình của cậu ấy."
Thấy vẻ lo lắng của tôi, giáo viên thở dài, đưa tôi vào văn phòng của bà.
Ngồi trên ghế sofa, tôi nghe xong toàn bộ câu chuyện.
Hóa ra sau khi Lưu Phán Phán thôi học, cô ta về nhà nói với cha mẹ chuyện mình muốn sang Thái Lan làm Vương phi, nhưng bị cha mẹ phản đối quyết liệt.
Cô ta ở trường đã quen được tôi tâng bốc, trong phòng livestream lại được fan tung hô lên tận mây xanh, sau đó vì cuộc gặp gỡ với Monica mà càng thêm tự tin. Nghe cha mẹ phản đối, cô ta lập tức thay đổi sắc mặt, cãi nhau to với họ ở nhà.
Nghe nói cuộc cãi vã rất dữ dội, hàng xóm xung quanh đều nghe thấy, bát đũa vỡ tan tành khắp sàn, ngay cả tivi cũng bị đ/ập nát.
Khuyên bảo không được, cha mẹ Lưu đành nh/ốt Lưu Phán Phán trong nhà, bắt cô ta suy ngẫm lại, rồi học lại một năm để thi đại học.
Kết quả là sau khi đi làm về, họ phát hiện cửa sổ bị đ/ập vỡ một lỗ lớn, tiền mặt và trang sức trong phòng ngủ cũng bị lấy sạch.
Bản thân Lưu Phán Phán thì không thấy tăm hơi đâu nữa.
Cha mẹ Lưu đã tìm khắp những nơi có thể tìm, tất cả khách sạn trong vùng đều hỏi qua, nhưng chẳng tìm thấy Lưu Phán Phán ở đâu cả.
Trong đường cùng, họ đành phải báo cảnh sát.
Nói xong, giáo viên lại thở dài một tiếng.
"Gặp phải chuyện thế này đúng là nghiệp chướng, em là bạn tốt của Lưu Phán Phán, nếu nhận được tin tức của cậu ấy, nhất định phải liên hệ với cô nhé."
Tôi vội gật đầu, bày tỏ mình nhất định sẽ biết gì nói nấy.
Trở về ký túc xá với tâm trạng nặng nề, vừa mở cửa ra, tôi đã bị một cú đá/nh vào đầu khiến ngất đi.
Khoảnh khắc trước khi ngất xỉu, tôi nghe thấy giọng của Lưu Phán Phán.
"Xin lỗi nhé Thẩm Ngọc, mày mong tao làm Vương phi Thái Lan đến thế, chắc chắn cũng sẵn lòng giúp tao việc cuối cùng này chứ."
……
Khi tỉnh lại lần nữa, đầu óc tôi choáng váng, trước mắt tối đen, chẳng thấy gì cả.
Tay chân bị trói ch/ặt, tôi bị đặt trong tư thế co quắp, nằm nghiêng trong cốp xe, cảm nhận những cú xóc nảy của xe đang chạy.
Cơ thể không tự chủ được mà lắc lư, va đ/ập vào ghế sau của xe.