Triệu Hiểu Yến tự nhiên ngồi xuống ghế, mở máy tính bảng của tôi ra, vừa ăn vừa xem phim truyền hình.
"Ăn gì đấy Hiểu Yến, thơm thế?" Tôi ghé sát vào hỏi.
"M/ua đại thôi." Cô ta không thèm ngẩng đầu trả lời, miệng không ngừng nhai, mùi vị làm cô ta mê mẩn đến mức quên cả trời đất.
Ăn ngon là được, hôm nay sẽ cho cô biết ăn đồ của người khác ngon đến mức nào.
Đến chiều, mọi thứ vẫn bình lặng, có lẽ do kiếp này tôi đã nhúng tay vào nên nữ sinh bắt kẻ tr/ộm đồ ăn không tìm đến tận cửa.
Tôi đã sớm dự liệu được, sau khi trọng sinh, vì một vài chi tiết nhỏ mà hướng đi của sự việc sẽ thay đổi, nhưng để phòng trường hợp kế hoạch thất bại, tôi đã chuẩn bị sẵn đường lui.
"Hiểu Yến, cậu có muốn cùng tớ đi phỏng vấn vào ban Tuyên truyền không? Tớ định tham gia, hôm nay học trưởng Lục Tử Dật rất nổi tiếng cũng có mặt đấy." Tôi giả vờ như vô tình nhắc đến chuyện này.
Lục Tử Dật là nam thần của trường, đồng thời là trưởng ban Tuyên truyền, là người trong mộng của biết bao nữ sinh, tất nhiên bao gồm cả Triệu Hiểu Yến.
Triệu Hiểu Yến nghe tôi nói vậy thì kinh ngạc, cô ta không biết hôm nay học trưởng Lục Tử Dật cũng đến, anh ấy tuy là trưởng ban nhưng sắp tốt nghiệp rồi, rất hiếm khi xuất hiện.
Hôm nay cô ta ăn mặc xinh đẹp như vậy, biết đâu Lục Tử Dật sẽ thấy cô ta thanh khiết thoát tục và yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Đi chứ, tớ vốn cũng định đi mà."
Triệu Hiểu Yến lập tức trở mình xuống giường tô son, rồi dán thêm vài miếng tóc giả để che đi mảng da đầu bị hói.
"Nhưng lỡ tớ phỏng vấn đậu mà cậu không đậu thì sao, Lâm Kiều?" Cô ta có vẻ đắc thắng, dường như đã nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của tôi khi thất bại.
"Đến lúc đó rồi tính."
Không sợ cậu đi, chỉ sợ cậu không đi. Đến tiết học đầu tiên buổi chiều, tôi và Triệu Hiểu Yến cùng đến giảng đường lớn nơi phỏng vấn, bên trong đã gần như kín chỗ.
Sau khi đăng ký danh sách, chúng tôi vội tìm chỗ ngồi. Ở đây một nửa là người đến phỏng vấn, một nửa chắc là đến để ngắm Lục Tử Dật.
Chỉ thấy giữa phòng là hai mỹ nữ ban Tuyên truyền, ngồi giữa là một chàng trai đẹp mã chính là Lục Tử Dật. Anh ta mỉm cười, thỉnh thoảng lại ghé tai bàn bạc gì đó với mỹ nữ bên cạnh.
Tôi quay sang nhìn Triệu Hiểu Yến, ánh mắt cô ta đầy mê đắm và khao khát, dán ch/ặt vào Lục Tử Dật.
"Chào các bạn sinh viên buổi chiều tốt lành, chào mừng đến với ban Tuyên truyền. Buổi phỏng vấn bắt đầu, mời các bạn chuẩn bị sẵn sàng cho phần giới thiệu bản thân trong một phút." Lục Tử Dật tuyên bố, ánh mắt quét về phía chúng tôi, Triệu Hiểu Yến lập tức dời mắt đi, không dám nhìn chằm chằm nữa, thậm chí còn có chút e thẹn cúi đầu.
Theo danh sách từng người lên sân khấu, Triệu Hiểu Yến bắt đầu căng thẳng rõ rệt, tay vò vò vạt áo, đứng ngồi không yên.
Cô ta đứng trước tôi, chắc là sợ tôi thể hiện tốt hơn nên lúc mới vào đã tranh thủ đăng ký tên mình lên trước.
"Triệu Hiểu Yến."
Cô ta hít sâu một hơi rồi bước lên, đứng giữa ba vị giám khảo, giới thiệu ngọt xớt: "Chào mọi người, chào các vị giám khảo, em tên là Triệu Hiểu Yến."
Lục Tử Dật ngồi giữa rất lịch sự gật đầu khích lệ cô ta, Triệu Hiểu Yến lập tức lên tinh thần, bắt đầu tự tin giới thiệu bản thân.
"Em đến từ..."
"Khoan đã!"
Đột nhiên, mỹ nữ bên phải Lục Tử Dật đứng dậy với gương mặt khó chịu, c/ắt ngang lời cô ta. Cả phòng im phăng phắc, không hiểu cô ấy định làm gì.
Tôi phấn khích đến run người, gương mặt nở hoa.
Người đẹp này tên là Trịnh Giai Hân, chủ nhân phần đồ ăn mà Triệu Hiểu Yến tr/ộm được hôm nay tên là "Hân Hân".
Trùng hợp thay, "Hân Hân" này chính là Trịnh Giai Hân đang đứng đây.
Kiếp này cô ấy không tìm đến tận cửa ngay có lẽ là muốn xử lý xong việc phỏng vấn trước rồi tính sổ sau.
Tôi đã đoán chắc Triệu Hiểu Yến sẽ ngoan ngoãn đến đây, vì Lục Tử Dật sẽ xuất hiện, mà lần này anh ta đến là để truyền lại chức trưởng ban cho Trịnh Giai Hân.
Cô không đến bắt kẻ tr/ộm, tôi sẽ thay trời hành đạo, đưa kẻ tr/ộm đến tận tay cô.
Kiếp trước cô ấy hùng hổ tìm đến gây sự, suýt chút nữa đá/nh tôi một trận, sau khi hiểu lầm được hóa giải thì ép Triệu Hiểu Yến phải quỳ xuống xin lỗi mới chịu bỏ qua, tính tình vừa đanh đ/á vừa táo bạo.
Kiếp này trước mặt bao nhiêu người, Triệu Hiểu Yến khó mà thoát tội, lại còn ngay trước mặt chàng trai cô ta thích, điều này còn đ/au đớn hơn cả gi*t cô ta.
"Tôi vốn định đi tìm cô, không ngờ cô còn dám tự mình đến tìm tôi, gan cũng lớn thật đấy." Trịnh Giai Hân bước lên, lớn tiếng nói với Triệu Hiểu Yến.
"Tôi không quen cô, cô là ai vậy?" Triệu Hiểu Yến nhìn đối phương đầy khí thế, sợ hãi lùi lại vài bước.
"Cô không quen tôi, nhưng cô quen đồ ăn của tôi đúng không? Sao nào, cơm của người khác ăn có ngon không hả, đồ tr/ộm cắp mặt dày!" Trịnh Giai Hân túm lấy Triệu Hiểu Yến, gào lên.
Lời vừa dứt, cả hội trường ồ lên. Lục Tử Dật cũng đứng dậy, cau mày hỏi: "Chuyện này là sao, Giai Hân?"
Trịnh Giai Hân một tay túm ch/ặt Triệu Hiểu Yến, một tay lấy điện thoại ra phát video, vừa tường thuật: "Trưa nay tôi đặt đồ ăn, trễ hai phút xuống lấy thì đã mất tiêu. Làm tôi tức ch*t, lần này tôi đặt phần cơm rất đắt tiền định cải thiện bữa ăn, hơn nữa đây không phải lần đầu bị tr/ộm, tức quá nên tôi đi xem camera ở cửa để bắt tr/ộm. Hộp cơm của tôi khá tinh xảo, tôi thấy trong camera chính là cô ta đã lấy, tôi còn quay lại được đây."
Trong video, một nữ sinh mặc váy liền thân màu xanh trắng xách túi đồ ăn thản nhiên bước đi.
"Không phải tôi, có thể cô ấy mặc quần áo giống tôi, không phải tôi!" Triệu Hiểu Yến thấy video thì vô cùng hoảng lo/ạn, vừa vùng vẫy thoát khỏi Trịnh Giai Hân, vừa chối bay chối biến.
"Không phải cô? Cô tưởng tôi là đồ ngốc à? Trưa nay bạn cùng phòng của cô còn đăng ảnh cô lên tường trường để tìm người yêu, bộ cô đang mặc chẳng phải chính là bộ này sao!" Trịnh Giai Hân quát lớn, tay càng siết ch/ặt lấy cô ta.
Tường trường? Lâm Kiều không phải chỉ đăng trên vòng bạn bè thôi sao? Tim cô ta lạnh ngắt. Xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán của sinh viên, Lục Tử Dật cũng nhìn cô ta với vẻ mặt chán gh/ét.
Nếu thật sự bị bắt, cô ta tiêu đời rồi.
Cô ta chợt lóe lên ý nghĩ, như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, chỉ vào tôi gào lên: "Là Lâm Kiều tr/ộm, cái váy này là của nó, thật sự không phải tôi."
Theo lời buộc tội của cô ta, tôi trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Tôi biết ngay là cô ta sẽ giở trò này.
Tôi đứng dậy, đ/au lòng nói: "Triệu Hiểu Yến, chơi với cậu lâu như vậy, không ngờ cậu lại là người như thế. Tr/ộm đồ thì thôi đi, tớ coi cậu là bạn, cậu lại còn muốn đổ vấy lên đầu tớ! Lúc cậu ra ngoài tớ không hề xuống lầu, hơn nữa tớ còn đi qua hành lang để đưa đồ cho người khác, cần bằng chứng tớ có thể trích xuất camera hành lang, còn có bạn học làm chứng."
Mọi người nghe câu trả lời của tôi, thấy tôi tự tin điềm tĩnh như vậy, đương nhiên biết kẻ tr/ộm đồ ăn chính là Triệu Hiểu Yến.
Sau khi tr/ộm đồ ăn, cô ta lại còn thêm tội vu khống bạn bè.
Triệu Hiểu Yến mặt c/ắt không còn giọt m/áu, hôm nay cô ta không nhận cũng phải nhận.
"Mày còn muốn đổ cho người khác, đồ khốn nạn!"
Trịnh Giai Hân càng nghĩ càng tức, trút hết cơn gi/ận của mấy lần bị tr/ộm trước đó lên người Triệu Hiểu Yến, xông tới tung một cước đ/á cô ta ngã xuống đất.
"Được rồi, đưa đến phòng bảo vệ đi, ở đây ảnh hưởng không tốt." Lục Tử Dật thấy Trịnh Giai Hân định "xử lý tại chỗ" kẻ tr/ộm, vội vàng ngăn lại, rồi nhìn Triệu Hiểu Yến như nhìn một đống rác rồi bỏ đi.
Tôi tiễn Trịnh Giai Hân vừa đá/nh vừa m/ắng lôi Triệu Hiểu Yến ra khỏi phòng, thậm chí có cả mấy đứa hóng hớt đi theo đến phòng bảo vệ.
Chẳng mấy chốc, cả trường sẽ biết chúng ta có một nữ sinh chuyên tr/ộm đồ ăn ngoài.
Tôi cũng không còn tâm trí phỏng vấn nữa, rời khỏi phòng. Trên đường về ký túc xá, tôi cảm thấy trong gió tràn ngập niềm vui của sự trả th/ù.
Ăn miếng trả miếng, khiến danh tiếng cô ta thúi hoắc.
Tôi mới chỉ hoàn thành bước thứ hai.
Còn nhiều cuộc sống đặc sắc hơn đang chờ đợi cô ta. Sau lần đó, đúng như dự đoán, mọi chuyện không suôn sẻ như vậy.
Sau khi đưa đến phòng bảo vệ với bằng chứng rành rành, Trịnh Giai Hân tìm đến giáo viên chủ nhiệm, muốn báo cảnh sát và yêu cầu xử ph/ạt cô ta.
Giáo viên ban đầu muốn xử lý Triệu Hiểu Yến, nhưng trường không cho phép làm lớn chuyện đến mức báo cảnh sát, nên định đưa ra hình thức cảnh cáo mức nặng, nhưng cảnh cáo sẽ ghi vào hồ sơ, tương đương với một vết nhơ.
Triệu Hiểu Yến còn mặt dày hơn tôi tưởng, cô ta chạy lên sân thượng, đe dọa giáo viên rằng nếu ghi kỷ luật, cô ta sẽ ch*t cho xem. Cô ta cũng đe dọa Trịnh Giai Hân rằng nếu làm lớn chuyện, cô ta sẽ ch*t để Trịnh Giai Hân phải gánh một mạng người.
Làm như vậy mấy lần, giáo viên thật sự sợ cô ta ch*t thì chuyện lớn, nên đành để Trịnh Giai Hân chịu thiệt, dàn xếp cho qua.
Tuy nhiên, lúc đó người đến phỏng vấn ban Tuyên truyền rất đông, tin đồn lan ra nên thực tế ai cũng biết cô ta tr/ộm đồ ăn, danh tiếng đã thối nát.
Triệu Hiểu Yến chỉ đành tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà đi học, giả vờ không thấy ánh mắt kh/inh bỉ của mọi người, giả vờ không nghe thấy những lời bàn tán khi cô ta đi ngang qua.
Người không biết x/ấu hổ thật sự là vô địch thiên hạ.
Nhưng không sao, cũng đạt được mục đích của tôi rồi, tiếp theo cứ đi từng bước một.
"Lâm Kiều," Triệu Hiểu Yến đột nhiên đi đến trước mặt tôi, tủi thân nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào: "Lần trước là tớ không tốt, là tớ nhất thời hồ đồ, tớ thật sự coi cậu là bạn tốt mà, chúng ta tiếp tục làm bạn nhé?"
Tôi nhìn vào mắt cô ta, điềm nhiên gật đầu, vỗ vai an ủi: "Không sao, tớ không để bụng đâu."
Bây giờ nếu x/é rá/ch mặt với cô ta thì không tiện ra tay chỉnh đốn.
Đến tối sau khi tắt đèn, Triệu Hiểu Yến mới từ ngoài về ngủ.
Hôm nay cô ta có vẻ đặc biệt mệt, ném túi xách lên ghế của bạn cùng phòng, rồi cởi giày thay dép, tiếng động lạch cạch làm tỉnh giấc một bạn cùng phòng khác đã ngủ, nhưng bản thân cô ta hoàn toàn không thấy việc làm phiền người khác là có gì không ổn.
Tôi quay đầu nhìn, bạn cùng phòng bị tỉnh giấc đối diện trở mình, muốn ngủ tiếp.
Triệu Hiểu Yến trèo lên giường, lập tức mở một ván game, bật mic nói bằng giọng nũng nịu: "Có anh trai nào gánh em với không ạ?"
Lại nữa rồi, tiết mục cố định mỗi ngày, nghe cô ta bật mic chơi game đến tận nửa đêm.
Bạn cùng phòng đối diện nghe tiếng động, đ/au khổ bịt ch/ặt tai.
Triệu Hiểu Yến lúc thì gào thét gọi "anh trai gánh team" tới c/ứu, lúc thì ch*t lại kêu la.
Tôi bình tĩnh lấy nút bịt tai đã chuẩn bị sẵn đeo vào, lập tức yên tĩnh, rồi lấy một bộ ném cho bạn cùng phòng đối diện. Cô ấy thấy như vớ được cọng rơm c/ứu mạng, thì thầm cảm ơn tôi rồi đeo vào ngủ tiếp.
Kiếp trước, các bạn cùng phòng khác người chuyển đi, người dọn đi, ai xui xẻo không chuyển được cũng tránh xa Triệu Hiểu Yến, không thèm để ý đến cô ta.
Mà Triệu Hiểu Yến hoàn toàn không thấy mình có vấn đề gì, bảo với tôi rằng đều do lòng dạ người khác hẹp hòi.
Lúc đó tôi cũng thấy, mọi người không chơi với cô ta cũng có lý do của họ, nhưng cô ta một mình, hình như cũng hơi đáng thương.
Bây giờ tôi chỉ thấy, lương thiện không sai, sai là đặt nhầm chỗ cho kẻ vo/ng ân bội nghĩa như Triệu Hiểu Yến.
"Ông xã anh đến rồi à, hôm nay anh lên mạng muộn thế." Triệu Hiểu Yến đột nhiên phấn khích, nũng nịu với người ở đầu dây bên kia.
"Có nhớ em không bảo bối?" Giọng nam ở đầu dây bên kia là giọng trầm ấm tiêu chuẩn, nghe mà nổi hết da gà, cảm giác xào rau không cần bỏ dầu.
Gần đây Triệu Hiểu Yến yêu qua mạng, chắc là với gã đàn ông trong điện thoại này.
Kiếp trước không xảy ra chuyện này, hoặc có lẽ là tôi không biết.
Nghe trong giọng Triệu Hiểu Yến, niềm vui không phải là giả, cô ta thực sự rất thiếu thốn tình cảm.
Nghe cô ta kể nhà ở huyện nhỏ vùng ven biển, gia đình trọng nam kh/inh nữ, sinh năm con gái một con trai, cô ta là thứ ba. Bố ngoại tình, rư/ợu chè c/ờ b/ạc, mẹ chỉ thích em trai, ra lệnh năm đứa con gái sau này ra ngoài phải gửi tiền về nhà cho "cậu quý tử" lấy vợ m/ua nhà.
Lúc mới quen, cô ta kể với tôi rằng hồi nhỏ sữa m/ua về, mẹ cất đi chỉ cho chị cả và em trai út uống, cô ta và các chị em khác chỉ có thể đứng bên cạnh chảy nước miếng nhìn theo.
Những cô gái sinh ra trong gia đình như vậy, chỉ cần đàn ông cho một chút lợi lộc, đều sẽ bị lừa mất.
Liên tục nghe điện thoại mấy ngày, hình như sắp đến kỳ nghỉ, gã đàn ông kia sắp đến tìm Triệu Hiểu Yến, bảo muốn cùng cô ta đi du lịch ở các thành phố lân cận, không biết Triệu Hiểu Yến có đồng ý hay không.