Tôi vừa gửi đi các bằng chứng đã được đóng gói, vừa nói vào điện thoại: "Lão Vương, có việc rồi. Có kẻ đá/nh cắp hình ảnh thương mại của tôi để quảng cáo sai sự thật, còn khẳng định chất tóc của tôi là nhờ dùng sản phẩm của cô ta."
Giọng luật sư Vương lập tức nghiêm nghị: "Tiệm nào? Quyền hình ảnh mái tóc của cô thuộc sở hữu của công ty, đây là hành vi xâm phạm tài sản thương mại của công ty, còn liên quan đến quảng cáo sai sự thật."
"Tôi đã gửi định vị và bằng chứng cho anh rồi."
Cúp điện thoại, tôi mở khung chat của Trần Chi Chi, chậm rãi gõ một dòng chữ.
"Bà chủ Trần, cô có biết tôi làm nghề gì không?"
Đối phương đáp ngay lập tức: "Cô chẳng qua chỉ là đứa b/án hàng dạo! Đừng có mà lên mặt dạy đời!"
Tôi gửi tấm poster quảng cáo sản phẩm chăm sóc tóc mùa mới nhất mà công ty vừa gửi cho tôi qua, trên đó chính là bóng lưng của tôi, bên cạnh in logo thương hiệu và tên ký kết của tôi.
"Tôi là người mẫu tóc chuyên nghiệp."
"Thư luật sư đang trên đường tới rồi, chờ mà đền bù đi."
Sau khi chặn Trần Chi Chi, tôi không hề nhàn rỗi.
Tôi gửi tất cả những ảnh chụp màn hình đã sắp xếp xong cho Linda, người phụ trách phía thương hiệu.
Làm việc với công ty lớn đúng là nhanh gọn, không cần tôi phải nói nhiều.
Tôi cũng không vội đi ngủ, tiện tay chuyển sang tài khoản video ngắn của Trần Chi Chi.
Trước đó toàn là người hỏi giá, giờ đã có thêm vài tiếng nói bất hòa.
Có một người dùng đăng một bức ảnh, là ảnh chụp phía sau gáy, da đầu đỏ ửng một mảng lớn, nhìn thôi đã thấy đ/au.
"Có phải tiệm ở đường Kiến Thiết không? Tuyệt đối đừng đến! Tôi làm tuần trước, da đầu đến giờ vẫn còn chảy mủ, bà chủ cứ khăng khăng bảo là do cơ thể tôi tự đào thải đ/ộc tố, sống ch*t không chịu trả lại tiền."
Dưới đó lập tức có người hùa theo: "Tôi cũng bị lừa! Cái thứ gọi là th/uốc nhập khẩu đó, mùi như nước tẩy bồn cầu, làm xong tóc g/ãy mất một nửa."
Tôi nhìn những bình luận này, trong lòng đại khái đã hiểu rõ. Cái tiệm của Trần Chi Chi này, bom đã ch/ôn từ lâu rồi chứ chẳng phải ngày một ngày hai.
Đúng lúc này, trên đỉnh điện thoại hiện lên một thông báo: "Chi Chi làm tóc cao cấp đang livestream".
Người này tâm lý đúng là tốt thật, bị người ta bóc phốt rồi mà vẫn còn tâm trí livestream.
Trần Chi Chi mặc một chiếc áo cổ thấp, tay cầm một chai tinh dầu dưỡng tóc của thương hiệu chúng tôi.
Đó là bao bì cũ, đã ngừng sản xuất từ hai năm trước.
Cô ta phun nước bọt vào ống kính: "Mọi người ơi, đừng nghe mấy kẻ anti-fan dắt mũi! Hôm nay phòng livestream lượt tương tác cao thế này, chắc chắn là do đối thủ cạnh tranh gh/en ăn tức ở rồi! Họ thuê seeding để bôi nhọ tôi, chỉ vì gh/en tị với kỹ thuật tốt và sản phẩm xịn của nhà chúng ta!"
"Sản phẩm nhà chúng ta là hàng nhập khẩu chính ngạch, có giấy ủy quyền đàng hoàng!"
Vừa nói, cô ta vừa làm bộ làm tịch rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy lắc qua lắc lại, động tác nhanh đến mức không thể nhìn rõ chữ trên đó.
"Những kẻ nói da đầu bị đỏ, đó là do thể chất các người kém, không chịu nổi dưỡng chất cao cấp! Giống như kiểu 'hư không chịu nổi bổ' ấy, hiểu không?"
Tôi nghe mà chỉ muốn cười.
Đổ lỗi dị ứng cho thể chất khách hàng, đổ lỗi đá/nh giá x/ấu cho đối thủ.
Hóa ra cô ta chẳng có vấn đề gì hết.
Ngay lúc cô ta đang hét lên "Mười đơn cuối cùng, cư/ớp xong tắt livestream", thì tin nhắn của Linda gửi tới.
"Tra rõ rồi. Giấy ủy quyền của tiệm cô ta đã hết hạn từ năm 2021, sau đó không hề gia hạn. Hơn nữa, số hàng trong tay cô ta, mã lô không khớp, toàn là hàng giả."
"Đây là tuyên bố công ty vừa ra, đã đăng trên Weibo chính thức rồi."
Tôi quay lại phòng livestream.
Lúc này phần bình luận đúng là hiện trường "lật xe" quy mô lớn.
"Mọi người mau qua Weibo của hãng xem đi! Tuyên bố vừa đăng kìa! Tiệm này không hề có ủy quyền, b/án toàn hàng giả!"
Còn có người đăng một video quay lén.
Trong video, Trần Chi Chi đang ngồi xổm ở gian bếp sau, dùng phễu đổ một xô lớn chất kem màu trắng không nhãn mác vào những chiếc vỏ chai trống in logo các thương hiệu lớn.
"Pha thêm ít nước vào, lũ ng/u này không phân biệt được đâu, chỉ cần hương liệu đủ nồng là chúng nó tưởng hàng cao cấp thôi."
Video này vừa tung ra, phòng livestream lập tức bùng n/ổ.
"Vãi thật! Bảo sao về nhà da đầu ngứa kinh khủng!"
"Trả tiền! Đồ l/ừa đ/ảo khốn kiếp!"
"Hóa ra là hàng vỉa hè pha nước mà thu của tôi 6888 tệ? Báo cảnh sát thôi!"
Trần Chi Chi rõ ràng không nhìn bình luận, vẫn đang rao: "Các bảo bối ơi, tay chậm là hết nhé! Đây là sản phẩm cùng loại mà các ngôi sao dùng đấy..."
Đột nhiên, màn hình livestream của cô ta bị khựng lại.
"Phòng livestream này nghi ngờ vi phạm quy định, đã bị phong tỏa."
Thế giới yên tĩnh trở lại.
Khoảng hai mươi phút sau, tôi lướt thấy cập nhật trên vòng bạn bè của Trần Chi Chi.
"Lòng người khó đoán! Các người liên kết lại để hại tôi đúng không? Lũ sói mắt trắng nuôi không lớn! Cả cái đứa đăng video kia nữa, đừng tưởng tôi không biết cô là ai, chúng ta cứ chờ xem!"
Sáng sớm hôm sau, cửa nhà tôi bị đ/ập vang dội.
Trần Chi Chi với đôi mắt thâm quầng, tóc tai bù xù như tổ chim, vừa thấy tôi đã phun nước bọt: "Thời Bình! Sao lòng dạ cô á/c đ/ộc thế? Cục Công thương niêm phong tiệm của tôi rồi, hàng hóa bị kéo đi hết, cô hài lòng chưa?"
Tôi tựa vào khung cửa, lạnh lùng nhìn cô ta: "Kẻ b/án hàng giả là cô, bị niêm phong chẳng phải đáng đời sao?"
Trần Chi Chi nghe vậy thì nổi đóa: "Cả cái phố đó ai chẳng pha nước? Ai chẳng b/án hàng giả? Sao cứ phải là cô lên tiếng? Th/uốc đó tuy giả nhưng cũng đâu có làm ch*t người! Mọi người đều là ki/ếm miếng cơm ăn, chuyện nhỏ thế này cô cũng phải làm căng tới mức dồn tôi vào chỗ ch*t sao?"
Trong mắt loại người này, l/ừa đ/ảo chỉ cần không ch*t người thì không tính là chuyện gì.
Tôi lười giải thích luật pháp cho kẻ m/ù luật, trực tiếp đóng sầm cửa lại.
Chưa đầy hai ngày sau, cô ta lại đến.
Lần này không đ/ập cửa, mà ngồi xổm trong góc tối cầu thang, thấy tôi là lao ra, cái dáng vẻ đó h/ận không thể quỳ xuống trước mặt tôi.
"Chị Bình! Em sai rồi! Bên trên nói phải ph/ạt 200.000 tệ... 200.000 tệ đấy! Còn phải truy c/ứu trách nhiệm hình sự nữa! Chị nói với công ty chị một tiếng, rút đơn khiếu nại đi, em c/ầu x/in chị!"
Tôi nhìn cô ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, chưa kịp nói gì, cô ta đã r/un r/ẩy rút từ trong túi ra một xấp giấy nhăn nhúm dúi vào tay tôi.
"Em cũng chẳng có gì cho chị, đây là voucher gội đầu, c/ắt tóc của tiệm, 50 cái đấy, sau này chị dẫn bạn bè đến đều miễn phí."
Tôi nhìn đống voucher in dòng chữ "Quyền giải thích cuối cùng thuộc về cửa hàng" đó, tức đến bật cười.
Tôi ném voucher lại vào người cô ta:
"Trần Chi Chi, cô coi tôi là ăn mày à? Thứ tôi muốn là một lời xin lỗi công khai, và bồi thường phí sử dụng hình ảnh của tôi, 50.000 tệ, thiếu một xu cũng không được."
Nghe thấy đòi tiền, mặt cô ta xị xuống, nhặt đống voucher dưới đất lên:
"Thời Bình, cô thế này là không hay rồi. Cô dựa hơi công ty lớn, một tháng ki/ếm mấy chục vạn, còn để ý mấy đồng lẻ của tôi à? Tôi chỉ là dùng mấy tấm ảnh của cô thôi mà, có mất miếng th!t nào đâu. Cô nhất định phải dồn người ta vào đường cùng, không sợ bị quả báo à?"
Thấy đạo đức giả không có tác dụng với tôi, đôi mắt cô ta đảo một vòng, đột nhiên tiến lại gần tôi, hạ thấp giọng.
"Chị Bình, thực ra chúng ta không cần căng thẳng thế đâu. Thế này đi, chị giúp em giải quyết vụ ủy quyền đó. Chúng ta chia năm x/ẻ bảy! Chị chỉ cần đứng ra thôi, tiền chúng ta cùng ki/ếm, thế chẳng phải ki/ếm tiền nhanh hơn làm cái nghề người mẫu tóc kia sao?"
Tôi nghe mà thấy buồn nôn.
Loại người này hết th/uốc chữa rồi, ch*t đến nơi vẫn còn nghĩ đến chuyện lôi tôi xuống nước cùng l/ừa đ/ảo.
"Cút."
Tôi chỉ vào cửa cầu thang, "Cút ngay lập tức."
Trần Chi Chi đứng thẳng người dậy, cô ta nhìn tôi đầy thâm đ/ộc: "Được, cô thanh cao. Nhưng cũng đừng đắc ý, trong tay tôi có ảnh nóng của cô đấy, chúng ta cứ chờ xem."
Tôi cúi đầu suy nghĩ.
Tôi bình thường ra ngoài đều ăn mặc kín mít, ảnh nóng ở đâu ra?
Tôi cũng đâu có ngủ với phụ nữ.
Con mụ đi/ên này chắc chắn là đang lừa tôi.
Tôi cười lạnh một tiếng, khoanh tay nhìn cô ta diễn, "Không lấy ra được thì cô là đồ cháu chắt."
Trần Chi Chi trực tiếp mở khóa điện thoại, dí thẳng màn hình vào mặt tôi.
"Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, đây có phải là cô không?"
Người trong ảnh đúng là tôi.
Bối cảnh chính là chiếc giường gội đầu trong tiệm cô ta.
Tôi nhắm mắt nằm ở đó, tóc đầy bọt, rõ ràng là lúc đang xả nước.
Góc quay đó, đúng là đê tiện đến cực điểm.
Ống kính quay từ trên xuống dưới, chĩa thẳng vào cổ áo tôi.
Vì lúc gội đầu nước b/ắn làm ướt áo, cổ áo phông của tôi ướt một mảng lớn, dính ch/ặt vào da.
Cô ta cố ý kéo tấm vải choàng của tôi ra, ống kính gần như chui tọt vào trong cổ áo tôi.
Viền nội y, cùng mảng da lớn ở ngựk, lộ ra trực tiếp.
Tuy không lộ điểm nh.ạy cả.m, nhưng loại ảnh góc chụp lén này, nhìn còn kinh t/ởm hơn cả lúc không mặc gì.
Tôi chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên, như vừa nuốt phải một con ruồi.
Trần Chi Chi thấy sắc mặt tôi thay đổi, đắc ý hừ một tiếng.
Ngón tay cô ta lướt trên màn hình.
Một tấm, hai tấm, ba tấm.
Toàn là những kiểu chụp cận cảnh như vậy.
"Sao hả? Độ nét này không tệ chứ?"
Cô ta ra vẻ l/ưu ma/nh.
"Tôi nghe nói mấy người làm người mẫu tóc như các cô, trong hợp đồng đều có điều khoản hình ảnh gì đó? Nếu những bức ảnh này lọt ra ngoài, đăng lên mấy diễn đàn chuyên lấy cái này làm trò vui, tiêu đề tôi cũng nghĩ xong rồi, gọi là 'Ghi chép thực tế người mẫu tóc nổi tiếng nhận khách riêng'."
"Cô nói xem, công ty các cô có hủy hợp đồng với cô không? Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng là bao nhiêu? Một triệu? Hay hai triệu?"
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta.
"Trần Chi Chi, cô đây là truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, cũng là tống tiền. Nếu tôi báo cảnh sát, chuyện này không chỉ là ph/ạt tiền đâu, cô phải vào trong đó ngồi vài năm đấy."
Trần Chi Chi đảo mắt, dáng vẻ "ch*t trôi không sợ nước sôi".
"Báo cảnh sát? Cô báo đi!"
"Tôi bây giờ đang gánh khoản ph/ạt 200.000 tệ, tiệm cũng bị niêm phong rồi, tôi còn gì để sợ nữa? Kẻ đi chân đất không sợ kẻ mang giày, cùng lắm thì chúng ta cùng ch*t."
Cô ta cầm điện thoại, lắc lắc trước mặt tôi.
"Cho nên mới nói, chúng ta hợp tác đi. Cô giúp tôi giải quyết vụ ủy quyền, chúng ta cùng ki/ếm tiền. Nếu cô còn muốn hại tôi... hì hì, tôi chỉ cần lỡ tay một cái, đăng hết lên. Đến lúc đó tất cả đều không có kết cục tốt đẹp."
Cô ta vừa nói vừa cúi đầu nhìn màn hình, ngón tay vẫn phóng to thu nhỏ trên những bức ảnh đó, miệng chậc chậc tiếng.
"Phải nói là, da của cô bảo dưỡng tốt thật đấy, mấy tấm này mà b/án cho mấy lão già bi/ến th/ái kia, cũng ki/ếm được kha khá tiền..."
Cô ta đang đắc ý quên mình thưởng thức "con bài tẩy" của mình.
Tôi nhắm đúng vị trí đó.
Ngay lúc cô ta chuẩn bị lướt sang tấm tiếp theo, tôi đột ngột lao tới.
Tay trái như cái kìm, giữ ch/ặt lấy cổ tay cô ta, tay phải thuận thế gi/ật lấy điện thoại.
Trần Chi Chi gi/ật nảy mình, theo phản xạ muốn cư/ớp lại.
"Cô làm gì đấy!"
Muộn rồi.
Điện thoại đã nằm trong tay tôi.
Tôi vung tay hết cỡ, t/át thẳng một cái vào khuôn mặt đáng gh/ê t/ởm của cô ta.
"Chát!"
Cái t/át này, tôi dùng hết sức bình sinh.
Trần Chi Chi không kịp kêu lấy một tiếng, cả người xoay tại chỗ nửa vòng.
Tôi đưa thẳng chiếc điện thoại cư/ớp được cho Linda vừa chạy tới.
"Cầm lấy, đừng để ai chạm vào."
Trần Chi Chi vẫn còn rên rỉ dưới đất, gã chồng bám váy của cô ta không biết từ đâu lao ra.
Tay cầm một phong bì căng phồng, mặt đầy dầu mỡ, lao tới định dúi vào người tôi.
"Chị Bình! Bớt gi/ận! Đều là người một nhà, đừng làm chuyện tuyệt tình thế!"
Cái phong bì đó nhìn phải có hai, ba vạn.
Người đàn ông vừa lau mồ hôi vừa cười lấy lòng: "Chi Chi đúng là con mụ phá gia chi tử, nó chỉ muốn đùa với chị thôi. Chúng ta hòa giải riêng, tiền này chị cầm lấy m/ua chút đồ bổ, chuyện này coi như cho qua được không?"
Tôi lùi lại một bước, đẩy cái phong bì đó ra.
"Cất tiền của ông đi. Tôi chỉ muốn nhìn cô ta ngồi tù mọt gông thôi."
Người đàn ông cuống lên, những thớ th!t trên mặt rung lên hai cái: "Thời Bình! Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Đều là hàng xóm láng giềng, nhất định phải làm cho tất cả mọi người không xuống đài được sao?"
"Người không xuống đài được là các người. Chờ nhận trát tòa đi."
Tôi không thèm để ý đến tên phế vật này nữa, cùng Linda quay người bỏ đi.
Chưa đầy vài ngày sau, Trần Chi Chi lại đến.
Lần này cô ta cầm trát tòa của tòa án, đứng trước cửa khu chung cư nhà tôi làm lo/ạn.