Sau khi biến thành một con rắn, tôi được kẻ th/ù không đội trời chung nhặt về nhà.
Để trả th/ù hắn, trong lúc hắn đang "bạch bạch bạch", tôi đã cố tình tấn công hắn.
Nhưng lại bị hắn bóp ch/ặt lấy đầu.
"Ngoan nào, chỗ này không được cắn."
Trong lúc vùng vẫy, tôi nhìn thấy thứ hắn đang cầm trên tay, mẹ kiếp, đó lại chính là ảnh của tôi.
Tôi sợ đến mức bỏ chạy thục mạng.
Sau đó, trong phòng nghỉ, hắn giữ ch/ặt lấy gáy tôi.
"Không phải muốn cắn sao? Cắn đi."
1
Trong studio, tất cả mọi người đều đang tìm Tạ Trì.
Mà tôi chính là Tạ Trì.
Tôi đã biến thành một con rắn.
Để không bị phát hiện, tôi đang định tìm cách chuồn khỏi hiện trường.
Nhưng lại bị Bùi Vãn bắt được.
Kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.
Lần chụp ảnh này vốn dĩ là lịch trình cá nhân của tôi.
Kết quả tên này đột nhiên từ trên trời rơi xuống, biến thành buổi chụp đôi.
Sau ống kính, tôi đi/ên cuồ/ng trợn mắt với hắn.
Cậy mình có địa vị cao hơn tôi thì giỏi lắm sao! Có thể muốn làm gì thì làm thế sao?!
Bùi Vãn quấn tôi trên tay, khiến quản lý của hắn gần như mất vía.
"Tổ tông của tôi ơi, cậu xem thử thứ cậu đang quấn trên tay là gì đi!"
"Mau vứt nó đi, lỡ con rắn này có đ/ộc thì sao? đ/áng s/ợ thật!"
Bùi Vãn nhẹ nhàng vuốt ve đầu tôi.
Nhìn tôi cười đầy cưng chiều.
"đ/áng s/ợ chỗ nào chứ?"
"Dễ thương thế này mà."
Tôi thè lưỡi rắn, hung dữ khè hắn một cái.
Anh mới dễ thương ấy! Lão tử là hệ cao lãnh cấm dục đấy!
Bùi Vãn không những không vứt tôi đi mà còn mang tôi về, nói là muốn nuôi.
Nhưng mà, chẳng phải hắn sợ rắn nhất sao?
Tôi nhớ trong một chương trình tạp kỹ, người dẫn chương trình hỏi Bùi Vãn sợ nhất điều gì, hắn nói là rắn.
Vì thế tôi đã đặc biệt m/ua một con rắn, nhân lúc Bùi Vãn đóng phim, thả vào xe nhà di động của hắn.
Kết quả Bùi Vãn còn chưa tan làm, ngược lại tôi là kẻ đứng rình rập bên ngoài lại bị con rắn trốn thoát cắn phải.
Sau đó tôi ngất đi.
Không phải vì trúng đ/ộc, mà là bị cú tấn công bất ngờ của nó làm cho sợ hãi.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy Bùi Vãn đang đứng cạnh giường mình.
Muốn ch*t thật, chắc chắn hắn đến để xem trò cười của tôi rồi.
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại lần nữa.
Giây tiếp theo, quả nhiên nghe thấy tiếng cười khẩy của người đàn ông.
Chuyện nh/ục nh/ã hơn là Bùi Vãn đã bế kiểu công chúa tôi lúc đang ngất xỉu đi.
Lại còn bị nhân viên hậu trường của đoàn phim chụp lại, đăng lên mạng.
Từ đó, siêu thoại CP "Tựu Trì Nhất Vãn" của chúng tôi lại tăng vọt lượng fan.
【Á á á, bế công chúa đậm chất bạn trai, thế này mà không phải yêu thì là gì?】
【Chèo được rồi!!! Đại tổng công bá đạo và tiểu kiều phu yếu đuối của anh ấy! Tôi có thể tưởng tượng ra cả triệu chữ!】
【Cười ch*t, lần đầu tiên thấy nam chính và nam hai còn có cảm giác CP hơn cả nam nữ chính, nữ chính: Vậy tôi đi đây?】
【Bế công chúa không phải trọng điểm, trọng điểm là vẻ mặt lo lắng của Bùi Vãn, đây đâu phải đối thủ, rõ ràng là đối tượng.】
Nhìn những bình luận này, tôi càng tuyệt vọng hơn.
Họ không hiểu, Bùi Vãn thế này đâu phải lo lắng! Rõ ràng là đang tức gi/ận!
Không thấy lông mày hắn sắp nhíu ch/ặt đến ch*t một con ruồi rồi sao?
Bế tôi lên là vì có máy quay, hắn đang diễn đấy!
Nhưng mà fan CP của chúng tôi thật sự rất đáng yêu.
Tôi trợn mắt với Bùi Vãn, fan CP: 【Á á á, mẹ đang liếc mắt đưa tình với bố kìa!】
Bùi Vãn cư/ớp đồ ăn vặt trong tay tôi, fan CP: 【Á á á, thứ vợ đang ăn trong miệng chính là ngon nhất!】
Mặc kệ đen hay trắng, tất cả đều biến thành sản phẩm tưởng tượng.
Tôi thật sự chỉ biết ôm trán cười khổ.
2
Bùi Vãn yêu thích không rời, quấn tôi trên tay.
Đầu ngón tay m/a sát lên thân rắn của tôi.
Cảm giác tê rần, thật kỳ lạ.
Chắc chắn là do tôi sinh lý gh/ét sự đụng chạm của hắn nên mới thấy buồn nôn.
Chắc chắn là như vậy.
Tôi nhìn bàn tay trắng trẻo thon dài kia, đầy vẻ c/ăm h/ận.
Chỉ vì tôi là tay ngắn, thấp hơn Bùi Vãn cao một mét chín vài centimet.
Bạn bè trên mạng liền x/ác định tôi là người nằm dưới.
Làm ơn, lão tử là Alpha thuần chủng được không?
Càng nghĩ càng tức, tôi liền cắn vào đầu ngón tay thon dài gợi cảm kia.
"Xì."
Bùi Vãn khẽ hừ một tiếng vì đ/au.
Tôi đắc ý ngẩng cao đầu.
Cuối cùng cũng gỡ gạc lại được một ván.
Bùi Vãn nheo mắt, khóe miệng khẽ nhếch.
Sau đó túm lấy tôi, nâng trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve đầu tôi.
"Bảo bối, em không ngoan."
"Không ngoan là phải chịu ph/ạt đấy nhé."
Xì, tôi đã biến thành một con rắn rồi, hắn có thể làm gì tôi?
Mệt mỏi cả ngày, tôi ngủ thiếp đi trong lòng Bùi Vãn.
Khi tỉnh dậy, nhìn khung cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ này, tôi còn ngẩn ngơ một lúc.
Đây là nhà của Bùi Vãn.
May mắn từng đến một lần.
Trước đây trong đoàn phim có một con chó hoang tên là Đô Đô.
Lúc mới phát hiện ra nó, nó đang lục lọi thức ăn trong đống rác.
Nó g/ầy trơ xươ/ng, trên lưng còn thiếu vài mảng lông, những sợi lông còn sót lại cũng không biết bị dính cái gì mà bết lại với nhau.
Sau đó để nó theo đoàn phim chúng tôi, ai cũng rất yêu quý nó.
Tình yêu sẽ nuôi dưỡng da th!t, lúc đóng máy, lông của Đô Đô đã mọc lại được chút ít, bị cho ăn đến mức sắp thành con lợn rồi.
Đương nhiên, Đô Đô chơi với tôi thân nhất.
Kết quả bị tên Bùi Vãn này cư/ớp tay trên, nhận nuôi trước, còn làm xong mọi giấy tờ cho Đô Đô.
Làm tôi buồn bực suốt hơn nửa tháng.
Những ngày đó tôi nhớ Đô Đô vô cùng, không biết nó ăn có ngon không, ngủ có ấm không.
Đến mức tôi phải bỏ Bùi Vãn ra khỏi danh sách đen.
Suốt ngày hỏi thăm tình hình của Đô Đô, bắt hắn gửi ảnh và video cho tôi.
Hắn gửi thì cứ gửi, còn luôn vô tình để lộ cơ bụng của mình.
Khoe khoang cái gì chứ, như ai không có không bằng.
Nếu không phải vì muốn xem Đô Đô, những bức ảnh đó tôi chẳng thèm mở ra.
Về sau tôi tương tư thành b/ệnh, hẹn hắn ra ngoài uống rư/ợu, lừa được mật khẩu khóa cửa nhà hắn.
Nghe xong mật khẩu, mặt tôi đen lại ngay lập tức.
Gh/ét tôi đến thế sao? Ngay cả mật khẩu khóa cửa cũng là ngày sinh của tôi.
Ngay cả nhập mật khẩu, cũng phải đ/è bẹp tôi dưới tay.
Đây chẳng qua là cách hắn dùng để tự nhắc nhở bản thân, đừng để tôi vượt mặt hắn.
Hừ, coi như hắn còn chút tự biết mình, nhận ra tôi có tiềm năng vượt qua hắn.
M/ê t/ín đúng không? Hôm nào tôi đi đặt làm một tấm thảm chùi chân hình hắn, giẫm hắn dưới chân!
Sau đó, tôi nhân lúc hắn đi tham gia sự kiện, lẻn vào nhà hắn.
Ăn tr/ộm chó.
Không ngờ lại bị tay săn ảnh vốn đang bám theo Bùi Vãn chụp được.
【Chuyện tình cảm được x/ác nhận? Sao nam lưu lượng đình đám nửa đêm xuất hiện tại nhà Ảnh đế!】
Tôi: "..."
Nhìn đoạn video bị phanh phui và cái tiêu đề hoang đường này, tôi thật sự muốn cười.
Gh/ét thuần túy cũng có thể nói thành yêu thuần túy.
Chính vì đoạn video này, Bùi Vãn đã xông đến nhà tôi đòi lại con chó!
Tôi h/ận tay săn ảnh!
3
Sau khi tỉnh dậy, tôi không thấy bóng dáng Bùi Vãn đâu.
Định đi tìm Đô Đô.
Lạ thật, chó đâu rồi?
Chẳng lẽ không ở trong phòng cho chó sao?
Thế là tôi bò vào phòng của Bùi Vãn...
Đúng lúc hắn tắm xong, từ trong phòng tắm bước ra.
Đồng tử rắn của tôi lập tức tập trung.
Ôi mẹ ơi!
Bốn mắt nhìn nhau, thời gian như ngừng trôi.
Tôi ngưỡng m/ộ cái khỉ gì chứ! Tôi cũng có, chẳng hề tự ti chút nào.
Trước đây vào năm chúng tôi gh/ét nhau nhất, tôi đã đăng ký một tài khoản phụ làm anti-fan của Bùi Vãn.
Ch/ửi nhiều nhất là hắn "cây to treo ớt".
Kết quả bị fan lấy ảnh hắn mặc quần tây và quần thể thao màu xám, cũng như ảnh lúc treo dây cáp đu người ra phản bác.
Lúc đó tôi còn khẳng định chắc nịch, chắc chắn là hắn độn đồ vào trong.
Không ngờ, lại là thực lực thuần túy.
Nhưng mà, tên này bị th/ần ki/nh à, tắm xong không mặc quần áo.
Đồ bi/ến th/ái!
Đừng tưởng có tám múi cơ bụng và cơ ngựk to là có thể muốn làm gì thì làm.
Ở bên ngoài thì bảo thủ hết mức.
Cả mạng không ai thấy được ảnh Bùi Vãn lộ th!t.
Bức duy nhất, là lúc tôi lén chụp hắn chơi bóng, cơ bụng thấp thoáng ẩn hiện.
Không chú ý lắm, tiện tay đăng làm ảnh quảng bá phim.
Lúc đó fan của hắn thi nhau quỳ lạy cảm ơn trong phần bình luận của tôi.
Tôi thật sự cạn lời.
Thấy con rắn là tôi đây đang lấm lét, Bùi Vãn nhếch môi quấn khăn tắm.
Đường gân xanh bên hông biến mất dưới chiếc khăn tắm màu trắng.
Ngay sau đó, hắn đi về phía tôi.
"Bảo bối, tỉnh rồi à?"
Đừng gọi tên gh/ê t/ởm đó, cơm tối qua cũng muốn nôn ra rồi.
Hắn túm lấy tôi, treo trên cổ.
Đầu rắn của tôi vừa vặn tiếp xúc thân mật với cơ ngựk của hắn.
Hu hu hu, tôi không trong sạch nữa rồi.
Chẳng lẽ hắn không biết thỏa thuận bảo mật sao?
Mẹ kiếp, luyện cơ ngựk to thế làm gì?
Lại còn khá thoải mái nữa chứ.
Khi tôi chưa kịp hoàn h/ồn, hắn đã túm lấy đuôi rắn của tôi.
"Để bố xem nào, bảo bối nhỏ hung dữ này là gái hay trai đây?"
"Nghe nói rắn đực có hai..."
Ch*t ti/ệt! Tôi coi anh là kẻ th/ù, anh lại muốn làm bố tôi?
Tôi quẫy người, không cho hắn tìm tòi.
Còn nhân cơ hội cắn hắn một cái.
Cắn răng nanh sâu hết mức.
Đáng tiếc, tôi không có đ/ộc.
Nếu không đã tiễn hắn đi luôn một thể!
"Lại còn biết x/ấu hổ à?"
"Được rồi, không xem nữa, chúng ta đi ngủ."
Thế là, hắn mang tôi vào trong chăn.
Ôm ch/ặt lấy tôi, không cho thoát ra.
Này, ai muốn ngủ cùng anh chứ?!
Không biết nam nữ thụ thụ bất thân à? Đặc biệt là mối qu/an h/ệ cần tránh hiềm nghi như chúng ta.
Lỡ tôi đột nhiên biến thành người thì ra thể thống gì nữa!
Chúng ta đáng lẽ phải cấu x/é nhau mới đúng.
"Xì xì xì!"
Ngay trong lúc tôi đang ch/ửi bới, tôi lại ngủ thiếp đi.
4
Từ khi được Bùi Vãn nhặt về nhà, tôi cứ hở tí là lại cắn hắn một trận.
Còn thỉnh thoảng quấn ch/ặt lấy hắn, cố gắng siết ch*t hắn.
Nhưng dù tôi có làm lo/ạn thế nào, Bùi Vãn vẫn đầy vẻ cưng chiều.
Thậm chí ai cũng biết, Bùi Vãn mới có thêm một thú cưng, đi đâu cũng mang theo.
Đô Đô, thú cưng cũ lại bị gửi về nhà bố mẹ.
Những ngày làm rắn, tôi sống cũng không tệ.
Còn về việc tôi biến mất, tôi đã gửi tín hiệu cho bố rắn của mình, bảo ông ấy xử lý truyền thông cho tôi.
Dù sao ông ấy cũng là chỗ dựa của tôi.
Ban đầu tôi muốn vào giới giải trí, ông ấy trực tiếp mở cho tôi một công ty giải trí.
Nhưng về kỹ năng diễn xuất, vẫn phải dựa vào bản thân tôi bò lên.
Bùi Vãn m/ua cho tôi lồng ấp và thức ăn b/éo ngậy.
Tôi cứ thế được cung phụng ăn ngon mặc đẹp.
Chỉ không biết nếu Bùi Vãn biết con thú cưng mà hắn chăm bẵm kỹ lưỡng lại chính là Tạ Trì mà hắn đấu đ/á ngày đêm, thì sẽ có biểu cảm "bẽ mặt" thế nào.
Nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
Nhưng tôi phát hiện hắn thật sự gh/ét tôi thuần túy.
Ví dụ như tuần trước, hắn ôm tôi trong lòng lướt video ngắn.
Đúng lúc đẩy đến video biến hình giày đế đỏ mà tôi đã đăng trước đó.
Hắn xem video này không dưới trăm lần thì cũng mấy chục lần.
Xem xong, hắn đột nhiên buông một câu.
"Th/ủ đo/ạn cao tay."
Tôi tức đến n/ổ tung, th/ủ đo/ạn cao tay cái gì? Tôi đây là cưng chiều fan!
Đâu như hắn, trang chủ toàn là những vị trí quảng cáo lạnh lẽo.
Được fan tag đi/ên cuồ/ng cũng không thèm để ý.
Thật vô tình.
Cuối cùng tưởng hắn sắp thoát khỏi video này, không ngờ hắn lại lưu lại.
Tên này chắc chắn là muốn học từng khung hình.
Không lâu sau sẽ xuất hiện tư liệu hắn "khổng tước xòe đuôi", rồi so sánh với tôi.
Thật là nham hiểm.
Còn có một lần, lúc hắn lướt tin tức bảng xếp hạng giải trí, lướt trúng bài bóc phốt tôi hát lệch tông.
Còn lấy giọng hát lệch tông của tôi ra để nhai đi nhai lại.
Nghe xong còn nhếch môi cười nhạo.
Ôi mẹ ơi, hắn rốt cuộc đang đắc ý cái gì?
Chẳng lẽ hắn hát hay lắm sao?
Chim sơn ca ngang tài ngang sức, ai đừng cười ai!
Những chuyện này đều là chuyện nhỏ, dù sao gh/ét một người, nhìn cái gì cũng thấy chướng mắt.
Biết hắn gh/ét tôi, nhưng không ngờ lại gh/ét đến thế.
Có lần tôi đi ngang qua phòng tắm, nghe thấy Bùi Vãn đang tắm gọi tên tôi.
Tôi suýt chút nữa tưởng danh tính mình bị lộ.
Không ngờ hắn gọi hết lần này đến lần khác, từ tiếng thở dốc ban đầu, đến sau này là nghiến răng nghiến lợi gọi.
Gọi đến mức sau đó còn xuất hiện ti/ếng r/ên rỉ trầm đục.
Cuối cùng truyền ra một tiếng cười khổ bất lực, hình như còn nói cái gì mà muốn làm ch*t tôi.
Xem ra là thật sự gh/ét tôi tận xươ/ng tủy.
5
Sau đó tôi bắt gặp hắn đang làm "thủ công" trong phòng.
Tôi cũng hiểu mà.
Ai cũng là đàn ông cả.
Nhưng nghĩ đến những hành động của hắn đối với tôi, để trả th/ù hắn, tôi nảy ra một ý định x/ấu xa.
Tôi lén lút bò lên giường.
Đồng tử rắn hướng về phía đó của hắn, thè lưỡi rắn về phía hắn.
Nhưng lại bị hắn lúc đang ở cao trào bóp ch/ặt lấy đầu.
"Ngoan nào, chỗ này không được cắn."
Không cho tôi cắn, tôi cứ cắn.
Toàn thân hắn đã bị tôi cắn khắp nơi, khó khăn lắm mới tìm được một điểm yếu của hắn.
Tôi làm sao có thể bỏ qua?
Ngay trong lúc vùng vẫy, mắt tôi đột nhiên liếc thấy, thứ hắn cầm trên tay để hỗ trợ, mẹ kiếp, lại chính là ảnh của tôi!
Trong chớp mắt, tôi ngẩn người.
Hắn hắn hắn, sao hắn có thể cầm ảnh của tôi làm chuyện đó!
Đồ bi/ến th/ái!
Thứ bẩn thỉu rơi lên mặt tôi, tôi lập tức phát đi/ên.
Thân rắn bắt đầu vặn vẹo dữ dội, còn đi/ên cuồ/ng hơn cả lúc thợ làm mì kéo mì.
"Xin lỗi bảo bối, bố giúp em rửa sạch."
Tôi nhe răng trợn mắt.
Đầy vẻ gi/ận dữ.
Thật ra trong nhà Bùi Vãn có rất nhiều ảnh của tôi.
Còn có một căn phòng chuyên để đồ của tôi, có ảnh, đồ lưu niệm, và cả standee người thật.
Mà bên cạnh ảnh của tôi chắc chắn sẽ có một tấm của hắn.