Đã kết hôn được ba năm với alpha liên hôn, anh ta vẫn lạnh lùng với tôi như ngày đầu.
Không chủ động, không dây dưa, ngay cả những lúc quấn quýt trong kỳ phát tình cũng chỉ như đang làm việc công.
Chỉ cần tôi buông lỏng một chút, anh ta sẽ lập tức rút lui không chút do dự, chẳng hề màng đến cảm giác đang lưng chừng của tôi.
Thà tự mình giải quyết chứ nhất quyết không nhìn tôi thêm dù chỉ một lần.
Lòng tôi nguội lạnh, d/ục v/ọng thì bùng ch/áy, tôi quyết định ly hôn.
Thế nhưng, tình cờ tôi lại nghe thấy anh ta than phiền với anh em tốt của mình.
"Lúc đang làm, rõ ràng em ấy có cảm giác, vậy mà vẫn cứng đầu không chịu để tôi chạm thêm chút nào."
"Quả nhiên, hoa trong nhà không thơm bằng hoa ngoài đường, em ấy đã bị mấy gã tiểu th!t tươi bên ngoài câu mất h/ồn rồi."
"Tôi mãi mãi không thể làm tan chảy trái tim em ấy."
Giọng nói phía bên kia điện thoại đầy vẻ phóng khoáng.
"Cóc ba chân thì khó tìm chứ omega hai chân thì thiếu gì?"
"đ/á cậu ta đi, anh em tìm cho cậu mấy em xinh đẹp tuyệt trần."
Nào ngờ, kẻ đối đầu với anh ta lại không đồng ý.
Giọng điệu trầm xuống:
"Cậu đừng nói thế, cậu ấy chỉ phạm phải lỗi lầm mà tất cả omega trên đời đều mắc phải thôi, suy cho cùng là do mấy gã alpha bên ngoài dụ dỗ người đã có chồng."
"Chỉ cần cậu ấy chịu về nhà, nghĩa là trong lòng cậu ấy vẫn còn có tôi."
1
Đầu óc choáng váng, tuyến thể cũng nóng ran.
Tôi cuộn mình trên chiếc giường lớn, cảm giác khó chịu vô cùng.
Qua khe cửa khép hờ, đôi mắt vô h/ồn nhìn về phía cửa lớn.
Rõ ràng theo tính toán, kỳ phát tình của tôi phải vài ngày nữa mới đến.
Không hiểu sao lại đến sớm thế này.
Lại trùng hợp làm sao, Lục Vọng Tân đi tiếp khách không có ở nhà.
Dù tôi đã gọi điện ngay lập tức, nhưng chỉ nhận lại được ba chữ lạnh lùng:
"Tôi về nhanh nhất có thể."
Nghe tiếng tút dài sau khi điện thoại bị ngắt, lồng ngựk tôi nghẹn ứ, sống mũi cay cay.
Kết hôn ba năm, Lục Vọng Tân luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng như vậy.
Không chủ động, không dây dưa, luôn giữ một khoảng cách chừng mực.
Tôi từng có lúc tưởng rằng anh ta đã có người khác bên ngoài, cưới tôi chỉ coi tôi như một món đồ trưng bày tạm bợ.
Nhưng không biết đã thuê bao nhiêu thám tử tư điều tra sạch sành sanh cuộc sống của Lục Vọng Tân, kết quả nhận được vẫn chỉ có một kết luận:
"Không nhân tình, không m/ập mờ, giữ mình trong sạch, sạch sẽ đến mức đ/áng s/ợ."
Nhận được câu trả lời này, tôi lại nhìn thấy một tia hy vọng mong manh.
Tôi hạ mình quan tâm anh ta, mưu cầu làm dịu đi mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Nhưng vẫn vô ích, Lục Vọng Tân vẫn cứ giữ thái độ tự giác, lễ độ như trước.
Anh ta cho tôi cuộc sống đầy đủ nhất, hoàn hảo thực hiện mọi lời nói dù là bâng quơ của tôi.
Tôn trọng tôi, chiều chuộng tôi.
Nhưng lại không yêu tôi.
Thậm chí ngay cả khi quấn quýt trong kỳ phát tình cũng giống như đang làm việc công.
Cho dù đang cố nhịn, chỉ cần nghe thấy ti/ếng r/ên rỉ của tôi, anh ta sẽ không chút do dự đẩy tôi ra.
Thà tự mình vào phòng tắm giải quyết.
Chỉ để lại một mình tôi x/ấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Số lần như vậy nhiều lên, dường như tôi cũng không cười nổi nữa.
Tôi cũng là một omega bình thường.
Cũng khao khát một đời sống tình dục hòa hợp.
Vì vậy, tối nay tôi chỉ khoác mỗi chiếc áo ngủ mỏng manh, rộng thùng thình.
Định thử lần cuối cùng.
Nếu vẫn như vậy, dù có phải ra đi với hai bàn tay trắng, tôi cũng nhất quyết ly hôn.
2
"Cháo Cháo."
Cửa lớn bị đ/á văng.
Tiếng thở dốc của Lục Vọng Tân vang lên.
Anh ta dựa người yếu ớt vào khung cửa, nhờ ánh đèn vàng vọt ở huyền quan, tôi có thể nhìn thấy rõ mọi thứ.
Bộ vest vốn luôn chỉn chu của Lục Vọng Tân đang mở toang đầy lộn xộn, lồng ngựk phập phồng liên hồi.
Mái tóc rối bời rủ xuống trước trán, đôi môi mỏng mím ch/ặt đến trắng bệch, đuôi mắt dài hẹp đỏ ửng, trông vô cùng chật vật.
Trong khoảnh khắc tôi còn đang ngẩn người, anh ta đã đẩy cửa phòng ngủ ra, đi thẳng về phía tôi.
Bàn tay nắm ch/ặt lấy chăn hơi r/un r/ẩy.
Nhưng tôi vẫn hạ quyết tâm, hất tung chiếc chăn che thân.
Chân trần lao thẳng vào lòng Lục Vọng Tân.
Cơ thể Lục Vọng Tân cứng đờ.
Ánh mắt né tránh, hơi thở dồn dập.
Không biết có phải do tôi bị sốt đến ngốc rồi không, mà lại cảm thấy mùi rư/ợu vang nồng đượm, hơi đắng xung quanh dường như muốn nhấn chìm tôi.
"Thẩm Chu..."
Lục Vọng Tân dùng giọng nói đầy kiềm chế gọi tên đầy đủ của tôi.
Cả người tôi nóng ran vì x/ấu hổ.
Thôi thì cứ c/ắt đ/ứt cho nhanh.
"Tôi đang kỳ phát tình, tìm anh để ngủ."
"Thỏa mãn tôi đi."
Đôi mắt mờ đục của Lục Vọng Tân không nhìn rõ cảm xúc.
Nhưng thứ kia lại cọ vào bụng dưới tôi đ/au điếng.
Tôi hơi dỗi, đẩy người về phía trước.
Ngay lập tức, hơi thở của Lục Vọng Tân càng thêm nặng nề.
Cánh tay mạnh mẽ ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng.
Anh ta như một chú chó dụi tới dụi lui trên người tôi.
Hôn lên cổ, li/ếm vành tai tôi.
Cơ thể không ngừng r/un r/ẩy, tinh thần như đang bay lên chín tầng mây.
Chân nhũn ra, tai ù đi, trước mắt mờ mịt.
"Cháo Cháo, cảm ơn em đã cho anh cơ hội."
"Lần này anh nhất định sẽ phục vụ em thật tốt."
"Nếu không thoải mái thì đừng nhịn, cứ cắn anh, anh sẽ dừng lại."
Tiếng nói phiền phức cứ vo ve bên tai không ngừng.
Tôi bực bội đ/á vào cẳng chân Lục Vọng Tân.
3
Phải nói rằng, bản lĩnh và kỹ thuật của Lục Vọng Tân đều rất đáng nể.
Chẳng bao lâu sau, tôi đã được phục vụ đến mức rên rỉ không ngừng.
Lại một lần nữa leo lên đỉnh cao.
Cơ thể co gi/ật không tự chủ.
"Không... đừng mà..."
Đột nhiên, hơi ấm nơi nửa thân dưới biến mất.
Làn da tiếp xúc trực tiếp với không khí.
Tôi lạnh đến rùng mình.
Đầu óc cũng tỉnh táo lại.
Lục Vọng Tân đứng như khúc gỗ bên cạnh giường.
Bàn tay rõ từng đ/ốt xươ/ng nắm ch/ặt lấy thắt lưng.
Tôi hơi nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy thứ vẫn còn đang cương cứng kia.
Được, được lắm!
Lại là như vậy.
Rõ ràng chính mình cũng không thoải mái, vậy mà cứ đến giữa chừng lại dừng lại.
Chẳng phải là không thích tôi, nhìn thấy cơ thể tôi là thấy gh/ê t/ởm sao!
Chẳng phải là muốn nói thẳng với tôi rằng, đá/nh dấu em chỉ là nghĩa vụ của người chồng, nhưng tôi không thích em, cũng sẽ không bao giờ cùng em chìm đắm trong d/ục v/ọng!
Cơ thể trong kỳ phát tình vốn dĩ đã chẳng dễ chịu gì.
Bây giờ lại bị treo lơ lửng, không lên cũng chẳng xuống được.
Trong lòng tôi nén một cục tức.
Nhìn thấy cái bản mặt đưa đám của Lục Vọng Tân.
Sắc mặt tôi đen lại ngay lập tức.
"Cút!"
"Không khí đang tốt đẹp, anh bày cái bản mặt đó ra cho ai xem chứ."
"Tôi không rẻ mạt như anh nghĩ đâu, bây giờ nhìn thấy cái bản mặt này của anh là tôi thấy buồn nôn rồi."
Tôi m/ắng xối xả vào mặt Lục Vọng Tân.
Nhưng anh ta chỉ dùng đôi mắt mờ sương nhìn tôi.
Thậm chí còn có vài phần tủi thân khó hiểu.
Cuối cùng, Lục Vọng Tân bị tôi đuổi sang một bên.
Còn tôi thì cố gượng dậy, loạng choạng đi về phía phòng ngủ phụ.
4
"Bố mẹ, con muốn ly hôn với Lục Vọng Tân."
"Không có gì to t/át cả, chỉ là báo trước cho bố mẹ một tiếng, để đến lúc đó khỏi phải hoảng lo/ạn."
Tôi đã hạ quyết tâm.
Ngày hôm sau liền gọi điện cho bố mẹ.
Đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài.
Một lát sau, bố lên tiếng trước.
"Cháo Cháo, có phải Lục Vọng Tân b/ắt n/ạt con không?"
"Nếu nó dám b/ắt n/ạt con, bố mẹ dù có không cần đầu tư cũng phải liều mạng đòi lại công bằng cho con."
"Nhưng hôn nhân không phải trò đùa, con cần suy nghĩ kỹ, đừng hành động theo cảm tính."
Mẹ ở bên cạnh cũng hùa theo.
"Cháo Cháo, mẹ biết tính con từ nhỏ đã nóng nảy, không chứa nổi hạt cát nào trong mắt."
"Nhưng bố mẹ nhìn ra được, Tiểu Lục thật lòng yêu con."
"Con thường ngày tiêu xài hoang phí, đối với Lục Vọng Tân cũng hay cãi vã ầm ĩ, Tiểu Lục lúc nào cũng cười trừ chiều chuộng con."
"Bình thường đối với chúng ta cũng rất lễ phép hiếu thảo, yêu ai yêu cả đường đi, nó thực sự có tình cảm thật lòng với con."
"Với tính cách của Tiểu Lục, nó không làm ra chuyện gì thái quá đâu."
Bây giờ ngay cả bố mẹ ruột của tôi cũng thiên vị Lục Vọng Tân.
Trong lòng tôi ấm ức.
Gọi hội bạn thân đến câu lạc bộ quẩy cả ngày trời.
Lại đua xe suốt cả một đêm.
Lúc trời tờ mờ sáng mới lầm lũi đi về nhà.
Lục Vọng Tân ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.
Râu trên cằm vẫn chưa kịp cạo.
Bộ đồ trên người cũng nhăn nhúm.
Chẳng hề giống phong thái tinh anh thường ngày của anh ta chút nào.
Tôi đang đứng ở quầy bar rót nước uống.
Đột nhiên, cả người bị ôm ch/ặt từ phía sau.
Cằm của Lục Vọng Tân tì lên vai tôi.
Hơi cộm.
Hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi.
Mùi rư/ợu vang quen thuộc thoang thoảng nơi chóp mũi, lúc này còn lẫn thêm chút mùi vị khác.
"Cháo Cháo..."
"Cháo Cháo..."
Lục Vọng Tân không biết chán mà gọi tên thân mật của tôi.
Tôi đáp lại một cách vô h/ồn.
Anh ta lại im lặng.
Một lúc sau, mới truyền đến tiếng thì thầm nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Nghe bố mẹ nói em muốn ly hôn với anh."
"Có phải anh làm gì không tốt không... Anh có thể sửa."
"Họ có biết em thích ăn gì không? Biết em thích màu gì không? Biết cà phê của em phải cho bao nhiêu đường, dùng loại tinh dầu thơm mùi gì không?"
"Họ không chăm sóc tốt cho em được đâu, để... để anh ở bên cạnh em đi."
"Đừng đuổi anh đi."
Giọng nói Lục Vọng Tân hơi nghẹn ngào.
Anh ta luôn là người vạn năng, cao cao tại thượng, mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát.
Tôi chưa bao giờ thấy anh ta như thế này.
Cổ họng tôi hơi chua xót.
Nhưng đã c/ắt đ/ứt thì phải dứt khoát, sự dây dưa không hồi kết không thể mang lại cho chúng ta sự ấm áp thực sự.
Anh ta không thích tôi.
Tôi vùng ra khỏi vòng tay anh ta.
Quay người lại, đối mặt với Lục Vọng Tân.
"Anh không thích tôi."
"Chúng ta buông tha cho nhau đi, rồi anh sẽ gặp được người thực sự muốn nâng niu trong lòng bàn tay."
Tôi chật vật bỏ chạy khỏi hiện trường.
"Nhưng mà... anh thích em mà."
Giọng Lục Vọng Tân quá khẽ, còn tôi lại bước đi quá vội.
Trớ trêu thay, cuối cùng vẫn không thể nghe rõ.
5
Vì đã quyết định ly hôn, chuyện tài sản đương nhiên phải phân chia rõ ràng.
Hơn nữa, trước đây khi chuỗi vốn của công ty gia đình bị đ/ứt, chính Lục Vọng Tân đã chủ động mang số tiền lớn đến giúp gia đình vượt qua cơn hoạn nạn.
Những năm qua dù có cãi vã, Lục Vọng Tân không hề làm gì có lỗi với tôi.
Tôi còn có lương tâm, không thể làm ra chuyện lấy oán báo ân.
Hai ngày nay, một mặt tôi sắp xếp lại tài sản, một mặt chuẩn bị khoản bồi thường cho Lục Vọng Tân, tôi bận đến mức quay cuồ/ng.
Cơ thể mệt mỏi, tinh thần cũng chẳng khá hơn.
Trong lòng như có tảng đ/á lớn đ/è nặng, không thở nổi.
Không sao, đây đều là chuyện tạm thời.
Thời gian sẽ xoa dịu tất cả.
Sau khi ly hôn, anh ta đi đường anh ta, tôi đi đường tôi.
Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.
Tôi chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Điện thoại cầm trong tay xoay một hồi lâu, cuối cùng cũng gọi đi.
"Alo, dì Lâm ạ."
"Hôm nay Nguyên Bảo không cần dắt đi dạo đâu, lát nữa con qua chơi với nó."
Giọng dì Lâm ở đầu dây bên kia nghe rất vui vẻ.
"Được, được, được."
"Mấy hôm nay con không đến, không biết Nguyên Bảo b/éo lên bao nhiêu cân rồi, như cái xe tải ấy."
"Khôn ranh lắm."
"Gâu gâu gâu, gâu gâu."
Ngay lập tức, chú chó b/éo ú không vui.
Qua điện thoại tôi cũng có thể nghe thấy tiếng chó sủa đầy bất mãn.
Dì Lâm trò chuyện thêm vài câu với tôi rồi mới lưu luyến cúp máy.
Chiều hôm đó, người còn chưa bước vào biệt thự.
Một chú chó b/éo ú đã lao đến như núi đ/è.
Tôi bị đ/âm loạng choạng, suýt chút nữa ngã xuống đất.
Rõ ràng từ lần gặp trước cũng chẳng cách bao lâu, chú chó Golden vốn đã b/éo nay lại tròn trịa thêm một vòng.
Không chỉ lông mượt mà, mà lông trên người cũng gần như muốn xù ra.
Nó nịnh nọt chạy qua chạy lại dưới chân tôi.
Cái đuôi có lực sát thương không kém gì vũ khí cứ đ/ập bành bạch vào bắp chân tôi.
Tôi ngồi xổm xuống, vò vò cái mõm của nó.
"Mày b/éo quá rồi đấy."
"B/éo thêm chút nữa có phải là không đi nổi nữa không."