13

Gần như theo phản xạ, tôi nhìn thấy bàn tay hắn đang giấu ra sau lưng.

Nhưng lúc nãy khi hắn nắm tay tôi, tôi đã cảm nhận được chiếc nhẫn trên ngón tay hắn.

“Không phải của tôi, anh không thể chỉ vì quen biết mình tôi là bạch tuộc mà đổ cho tôi được chứ?”

Hắn che giấu cảm xúc rất tốt, rất nhanh lại trở nên ngang ngược như thường.

“Anh rất thích đeo nhẫn.”

Tôi tiếp tục nói một mình, “Bạch tuộc thường rất反感 đeo đồ vật lên những xúc tu linh hoạt của mình, sẽ có cảm giác bị gò bó, nhưng anh thì khác.”

Đây là lời Mo Miao từng nói với tôi, thậm chí cả chiếc nhẫn tôi từng tặng cậu, cậu cũng chỉ cẩn thận cất vào một chiếc hộp.

Nhân lúc hắn ngẩn người, tôi nhanh chóng tóm lấy tay hắn, gỡ chiếc nhẫn trên ngón tay hắn ra.

“Trả lại cho tôi!”

Trước khi hắn lao tới gi/ật lại, tôi đưa chiếc nhẫn lên ánh sáng nhìn một cái, lại cảm thấy vô cùng quen mắt.

“Trả cho tôi, đây là của tôi, nhẫn của tôi.”

Hắn cẩn thận lau chiếc nhẫn, sau đó lại trang trọng đeo vào ngón áp út tay trái.

Tôi cuối cùng cũng lục tìm được trong trí nhớ, chiếc nhẫn đó rất giống kiểu nhẫn tôi từng định tặng Mo Miao, do chính tôi thiết kế, bên trong có chữ viết tắt tên tôi và Mo Miao.

Chỉ là không biết tại sao sau đó lại tìm không thấy, nên cũng không tặng được.

“Đây là của tôi.”

Đón ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, hắn nhìn tôi lặp lại một lần nữa, như thể đang bảo vệ một bảo vật trong lòng.

14

“Lúc Mo Miao gặp t/ai n/ạn xe tôi quả thực có mặt ở hiện trường, vì hai chúng tôi cãi nhau. Lúc xe đ/âm tới, tôi định né, nhưng bị cậu ấy đẩy một cái, nhưng cậu ấy không ngờ tôi lại kéo theo cả cậu ấy, sau đó xúc tu của cậu ấy đ/ứt hai cái, của tôi đ/ứt một cái.”

Do màu sắc của bọn họ đều là đen, nên tôi nhất thời không phân biệt được.

“Vậy hai người đang cãi nhau chuyện gì?”

Chu Mẫn Hòa siết ch/ặt chiếc nhẫn trong tay, “Cậu ấy nói tôi là con bạch tuộc xấu纠缠 anh, nói tôi chen chân vào tình cảm của hai người, còn muốn lấy lại chiếc nhẫn.”

“Nhưng hôm đó anh根本没要我的触手...戒指我是不会给他的,这里面也有我的名字缩写,它也可以是我们的戒指!”

Lúc này mắt hắn đỏ ngầu, cảm xúc kích động không thể tả.

Tôi lúc này mới biết thì ra lúc đó còn xảy ra chuyện như vậy, cũng là Mo Miao chủ động đi tìm Chu Mẫn Hòa.

Nhưng... Mo Miao luôn rất ngoan mà, ít nhất trước kia là rất ngoan.

Chu Mẫn Hòa nhìn tôi thật sâu, nở một nụ cười có chút thê lương.

“Anh muốn看清他的真面目吗?他不一定比我好到哪里去。我知道你不会接受我了,我帮你看清他,这枚戒指可以让我一直留着吗?”

Đón ánh mắt mong chờ của hắn, tôi gật đầu.

Hắn如愿地坐到了我的怀里,却没有了以前的期待。

Xúc tu của hắn mơn trớn da th!t tôi, là cảm giác khác với Mo Miao.

Rất lạnh, còn mang theo chút ngứa ngáy tê tê.

Tôi mặc cho xúc tu của hắn để lại chất nhầy và hơi thở lên toàn thân tôi, cuối cùng nhìn hắn một cái.

“Tôi cũng không phải người tốt gì. Chu Mẫn Hòa, anh xứng đáng được người tốt hơn.”

Hắn ngồi ngây ngốc tại chỗ, tôi cũng không biết hắn có nghe vào không.

Chỉ là sau đó tôi nghe nói hắn称病休养了好久,更是在年后准备退圈了。

Sau đêm đó không lâu, tôi找人将那枚戒指的另一半给他送了过去。

Chiếc nhẫn thiếu một nửa không tặng được năm xưa, giờ có thể đoàn tụ rồi.

15

Tôi về nhà đã là凌晨了。

Phòng kéo rèm dày, vẫn tối om một mảnh.

Tôi theo thói quen cơ bắp摸向床边,打算看看他醒了没有,却只摸到了冰冷的床,以及散落的锁链。

Trên giường không có Mo Miao, cậu đã挣脱了。

Nhưng tôi biết cậu không rời khỏi căn phòng này.

Gần như vừa chạm vào giường, gáy tôi đã贴上了灼热的气息,顺着力道将我压在了床上。

Miệng tôi bị捂住。

“Thối quá... sao vừa về đã muốn惹我生气呢,我不想惩罚你的...”

Trên eo传来刺痛。

“Tôi đã cảnh báo anh rồi, tôi rất gh/ét hắn, bảo anh đừng tiếp xúc với hắn nữa, sao anh không nghe!”

Giọng cậu càng lúc càng gấp, nhưng tôi lại không nhìn thấy mặt cậu.

Nụ hôn ướt át vừa hung hãn vừa vội vã, cố gắng muốn xóa sạch mùi Chu Mẫn Hòa trên người tôi.

“Nói, anh yêu tôi.”

Tôi bị cậu lật người lại, cuối cùng cũng đối diện với mắt cậu, đỏ ngầu.

“...那场车祸,是你策划的,对吗?”

16

Câu hỏi chẳng liên quan này lại không ngăn được động tác vuốt ve mặt tôi của cậu, ngược lại càng放肆地滑进了我的衣襟。

“Chủ nhân thông minh thật, đều biết rồi à... con bạch tuộc thối kia nói cho anh biết? Điều kiện để hắn nói là gì? Là vừa làm thế này với anh, vừa nói sao?”

Bốp!

Cậu nhặt起床上散落的锁链,扣在了我的手腕上。

Tôi nhíu mày, mối qu/an h/ệ bị đảo ngược này khiến tôi cảm thấy rất lạ.

“Tôi là học anh đấy, chủ nhân. Anh thích trói tôi, tôi còn đi/ên hơn anh, anh biết không? Mỗi lần anh muốn nh/ốt tôi, kh/ống ch/ế tôi, tôi vui lắm vui lắm, điều này chứng tỏ anh quan tâm tôi...”

Trên mặt cậu, tôi nhìn thấy sự khao khát kh/ống ch/ế b/ệnh hoạn giống hệt tôi.

X/ác nhận qua ánh mắt, đúng là thú cưng giống chủ.

Chỉ là bộ dạng giả vờ vô tội này không biết cậu học ở đâu ra.

“Giúp tôi được, lừa tôi cũng được, nói cho tôi biết tại sao lại gây ra vụ t/ai n/ạn đó.”

Xúc tu của cậu siết ch/ặt eo tôi, như thể phải nhét tôi vào cơ thể cậu mới yên tâm.

“Hắn chính là con bạch tuộc phá hoại tình cảm của chúng ta! Còn ăn tr/ộm nhẫn của chúng ta, đó rõ ràng là anh tặng tôi, tôi muốn lấy lại, tiện thể...”

“Tiện thể cho hắn ch*t luôn?”

Tôi bổ sung nửa câu sau của cậu, tuy cậu chưa nói hết, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự ấm ức nồng đậm của cậu.

Làm ra chuyện như vậy, sao cậu còn có mặt mũi mà ấm ức?

“Tôi đã chuẩn bị hai phương án, cũng cho hắn con đường sống. Chỉ cần lúc đó hắn chịu乖乖交出戒指,以后远离你,我就可以放过他的。可是他就是不还给我,说什么那是他的,你送他的定情信物。”

Ánh mắt Mo Miao dần hung dữ lên, xúc tu ôm tôi lại siết ch/ặt thêm.

Vậy nên cậu vì gi*t Chu Mẫn Hòa mà còn tự hủy mình, đ/ứt mất hai xúc tu?

Thương địch một trăm tự tổn tám ngàn, cậu đúng là đủ狠的。

“Gi*t đồng loại, anh đi/ên hơn tôi.”

Tôi语气平平,他却找补似的接着说。

“Anh以为周泯禾又是什么好东西?他该死,得了戒指就算了,是他主动挑衅我的,拿着偷来的东西说我上不得台面!主人,要怪还是怪你,是你太疏忽我了...”

17

Hai con bạch tuộc đều không phải đồ tốt, một con确实渴望爱但是爱显摆,另一条会装心狠,谁都不是善茬。

Ồ, tôi cũng không phải người tốt.

Ba chúng tôi注定纠缠在一起,蛇鼠一窝。

“Không phải rắn chuột, tôi là bạch tuộc, anh là người, chúng ta là một nhà hạnh phúc, con bạch tuộc kia là kẻ chen chân.”

Cậu ôm tôi vào lòng, kiên nhẫn sửa lại.

Tôi抵着他的额头将他推远,“就算是这样,我们什么时候是一家了?你是我的保镖,我是你的主人。”

Cậu nắm ch/ặt tay tôi, ấn lên bụng tôi.

“Trong này có con của chúng ta, tôi là cha của bọn trẻ, chúng ta là một nhà.”

Tôi há miệng, vừa định反驳他男人是生不了孩子的,可诡异的是,我真的感受到了手掌下传来的蠕动感。

Dái tai bị con bạch tuộc phía sau hôn một cái, “Chúng nó迫不及待想要出来了呢,放心,等到那天我会帮你接生的。”

Người và bạch tuộc không phải có cách ly sinh sản sao?!

“Giữa các loài确实有這個,但是我也是妖,我跟普通的章鱼可不一样。”

Tôi nghe mà有点头皮发麻,对了,他能化形,自然也有办法让我生孩子。

“Anh害怕吗?阿凌,你应该爱我的呀...别怕我好不好?”

Mắt bị cậu che lại, cậu dùng nụ hôn试图来安抚我。

Nhưng tôi không phải sợ, tôi chỉ có chút hưng phấn, sinh con cho Mo Miao, chuyện này nghĩ thôi đã kí/ch th/ích lắm rồi đúng không?

Tôi không sợ cậu, dù cậu không đơn thuần như bề ngoài.

Nhưng偏偏他强大的占有欲跟我产生了灵魂的共鸣,我们生来就是一类人,而我现在还跟他有了孩子,一层更为隐秘的联系。

So với tôi, Mo Miao lại bất an hơn một chút.

18

Để tiện cho tôi dưỡng th/ai tốt hơn, tôi推掉了歌星的工作,残留的乱七八糟的事都交给了墨淼这个贴身保镖。

Ngày临盆,他戴着手套帮我接生,就在我们日夜睡的那张床上。

“Đừng sợ. Tôi sẽ chăm sóc hai người.”

Có lẽ vì con bạch tuộc khác với người, tôi并没有感受到什么不适。

Mo Miao一边安抚我,一边将接生出来的卵放进准备好的鱼缸里。

“A Lăng, thư giãn chút được không?”

Có lẽ do ảnh hưởng của hormone từ trứng bạch tuộc, tôi bây giờ không những không đ/au đẻ,反而全身跟着火了一样,急需抚慰。

Tôi hỗn lo/ạn gật đầu, nhưng vẫn忍不住抓紧了身下的床单。

Cho đến khi quả trứng bạch tuộc cuối cùng顺利出来,Mo Miao才结结实实松了口气。

Cậu ôm tôi vào phòng tắm, dùng nước ấm清洗 tôi。

Trong hỗn lo/ạn tôi nắm lấy tay cậu, nhíu mày, “Cho tôi...”

Tôi抓紧浴缸壁,迷迷糊糊睁开眼想去找些什么,可入目却一片空荡荡。

Mo Miao望着我的样子,有些束手无策。

“Tôi... không còn nữa, chủ nhân.”

Tôi nhắm mắt, cố gắng tự mình压抑过去。

Trong mơ hồ, tôi cảm thấy被人抱了起来,接着被放在了一片宽阔的胸膛上。

“Đừng嫌弃我好不好,我会让您快乐的...”

19

Vượt qua thời khắc khó khăn nhất, tôi mới tỉnh táo hơn một chút.

Cúi đầu看清局势时,我有些怀疑我没睡醒。

Xúc tu của Mo Miao lỏng lẻo ôm lấy eo tôi,防止我掉下去,他却在我身下有些失神。

Ừm... tuy trước kia tôi确实这样想的,但是墨淼之前死活都不同意啊!

Tôi微微一动弹,Mo Miao被牵连著也倒抽了一口冷气。

Tiếng thở dốc溢出唇边听得我恨不得让他出不了这个浴缸。

“Tình huống gì thế này?”

Cậu缓出力气,包住了我戳他的手指,放在唇边亲吻,眼里是满满的深情。

“Hormone sinh sản trứng bạch tuộc khiến母体有些失控,但是我沒有触手了,没办法满足您。”

Vậy?! Cậu就心甘情愿被我压了?!

Xúc tu của cậu环紧了我的腰,压得更紧了些,低喘直听得我心痒痒。

“Tôi不想让您嫌弃我,觉得我没用了...不要去找其他人好不好?我还可以伺候您,用别的方式。”

Ánh mắt cậu紧紧盯着我,生怕我不同意。

Tôi却气急了,在他唇上狠狠咬了一口。

接着不等他呼痛,便按着他身体力行地告诉他答案。

“Chủ nhân... tôi yêu anh...”

“Vậy thì永远呆在我的身边,别再玩消失。我对你,永远都不会腻。”

(Hết truyện)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm