Đi được hai bước, anh đột ngột dừng lại, xốc tôi lên một cái.

"Cảm giác cậu nặng hơn trước rồi nhỉ?"

Tôi: "Cõng không nổi nữa rồi à?"

Chiêu Ngọc cười cười, tiếp tục bước lên trên.

"Dù nặng hơn nữa tôi vẫn cõng nổi."

"A, sư tử kìa."

Trên sườn núi, con sư tử đang nằm dang chân dang tay phơi nắng.

"B/éo thật đấy." Tôi cảm thán.

Chưa nhìn được bao lâu, sự chú ý của tôi lại bị thu hút trở lại. Vị trí này rất gần với tuyến thể của Chiêu Ngọc, pheromone cũng đặc biệt nồng đậm.

Pheromone vui vẻ tiết ra, không ngừng cho tôi biết tâm trạng của chủ nhân tuyến thể lúc này.

Tôi li/ếm răng, dời tầm mắt, cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn cắn vào tuyến thể của Chiêu Ngọc để đá/nh dấu.

"Thật muốn mỗi ngày đều được đi dạo như thế này."

Chiêu Ngọc không hiểu ý tôi: "Tôi cũng muốn, đợi một thời gian nữa bận rộn xong, chúng ta lại đi dạo ở những nơi khác."

"Được thôi."

Tôi áp sát vào, trán nhẹ nhàng cọ cọ bên cạnh tuyến thể của Chiêu Ngọc.

"Thật hy vọng có thể mãi mãi như thế này."

Cơ bắp Chiêu Ngọc căng cứng lại.

Chiêu Ngọc cõng tôi cả một ngày, từ lúc leo núi đến khi xuống núi, sau đó còn cõng tôi từ trên xe về đến tận nhà.

Bữa tối là hai gia đình chúng tôi ăn cùng nhau, Chiêu Ngọc ngồi cạnh tôi, trông rất bận rộn, lúc thì bóc tôm cho tôi, lúc thì rót nước, loay hoay nửa ngày mà bản thân anh cũng chưa ăn được miếng nào.

"Ôi chao, Chiêu nhỏ đừng chỉ lo bóc cho Đào Tấn nữa, con tự ăn đi."

Bố tôi phụ họa: "Đào Tấn nó tự bóc được, con không cần quản nó."

Tôi giả vờ như không nghe thấy, cứ từng miếng từng miếng đưa vào miệng.

Chiêu Ngọc từ nhỏ đã vậy, cứ hễ ăn cơm cùng nhau là tự động bao thầu việc bóc các loại vỏ, gỡ các loại xươ/ng, các loại gai.

Tay Chiêu Ngọc không ngừng lại: "Không sao, Đào Tấn cậu ấy không biết bóc."

"Thằng nhóc Đào Tấn này lúc ở nhà một mình nó bóc nhanh lắm đấy!"

Chiêu Ngọc như không nghe thấy, lại gắp một khúc xươ/ng lớn ra lọc th!t cho tôi.

Chủ đề câu chuyện từ tán gẫu chuyển sang Chiêu Ngọc.

"Ôi chao, thằng bé Chiêu Ngọc này vừa chăm chỉ vừa đẹp trai, sau này Omega nào cưới được nó thì đúng là hưởng phúc rồi."

Chiêu Ngọc không hề ngẩng đầu: "Chú ơi, tạm thời con chưa có ý định kết hôn."

Anh bưng phần th!t đã xử lý xong đưa cho tôi, tiện tay gắp luôn con tôm tôi ăn dở không muốn ăn nữa vào đĩa mình.

"Chúng con ở độ tuổi này chính là lúc nên nỗ lực."

Bóc vỏ, lọc xươ/ng xong, Chiêu Ngọc lại bắt đầu gắp rau cho tôi, đảm bảo tôi đủ chất dinh dưỡng.

"Chuyện kết hôn gì đó không cần vội, cứ thuận theo tự nhiên thôi."

Cả bốn người: "......"

Họ nhìn Chiêu Ngọc đang nịnh nọt, gần như viết hai chữ "lấy lòng" lên mặt mà không nói nên lời.

Chỉ có mẹ Chiêu và mẹ tôi là hiểu ý nhau, nheo mắt lại.

11

Không lâu sau ngày hôm đó, công ty bắt đầu bận rộn, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Chiêu Ngọc cũng ngoan hơn hẳn, không còn hễ tí là phát đi/ên nữa, chỉ đến giờ ăn trưa mới xuất hiện trước mặt tôi.

Công việc cường độ cao khiến tôi không có thời gian nghỉ ngơi, cơ thể ngày càng mệt mỏi.

Th/ai được bốn tháng, tôi bỗng thấy choáng váng, chân tay bủn rủn rồi ngất xỉu ngay tại hành lang công ty.

Khi tỉnh lại, tôi ngửi thấy mùi th/uốc sát trùng của b/ệnh viện.

Phòng b/ệnh rất đông đúc, thấy tôi tỉnh lại, bố mẹ tôi và bố mẹ Chiêu Ngọc đều vây quanh, pheromone lo lắng bao vây lấy tôi.

"Không sao, không sao." Mẹ tôi đỏ hoe mắt, nhẹ nhàng xoa đầu tôi, "Đây là b/ệnh viện rồi."

"Bác sĩ đâu? Sao vẫn chưa tới?" Chiêu Ngọc nắm ch/ặt tay tôi, lo lắng nhìn về phía cửa phòng b/ệnh.

Bác sĩ vội vã chạy đến.

"Cơ thể không có vấn đề gì, rất khỏe mạnh, chỉ là quá mệt thôi."

"Alpha tuy thể chất mạnh hơn Omega, nhưng thời kỳ mang th/ai cũng cần chú ý nghỉ ngơi mới đúng."

Phòng b/ệnh yên tĩnh trong giây lát, mọi người nhìn bác sĩ rồi chìm vào im lặng.

Việc mang th/ai tôi không nói cho người khác biết.

Nhìn vẻ mặt sững sờ của họ, tôi thở dài, giải thích ngắn gọn.

Chiêu Ngọc hiếm khi không nói năng gì.

Anh đứng bên giường, như thể phải chịu một cú sốc lớn mà r/un r/ẩy toàn thân, hốc mắt cũng đỏ lên.

Ngay khi mọi người đang kinh ngạc vì sao Alpha có thể mang th/ai, Chiêu Ngọc không hề báo trước mà phát ra một tiếng thét chói tai.

"Ai!"

"Con của đứa nào!!!"

12

Đưa bố mẹ ra ngoài, Chiêu Ngọc vẫn còn phát đi/ên trong phòng.

Nhìn thấy tôi, Chiêu Ngọc càng đi/ên cuồ/ng hơn.

"Ai!"

"Là ai!"

"A!!!"

Anh ôm đầu, càng nói cảm xúc càng kích động, nước mắt cũng trào ra.

"Cậu bình tĩnh chút đi..."

"Tôi không bình tĩnh nổi!"

Chiêu Ngọc như sụp đổ.

"A! Tại sao! Tại sao lại thành ra thế này!"

Tôi: "......"

Tôi không quản anh, tự rót cho mình cốc nước rồi mở một ván game.

Phát đi/ên nửa tiếng đồng hồ, trạng thái của Chiêu Ngọc dần ổn định.

Anh dừng lại, nhìn tôi đầy u ám.

Ván game trên tay vừa đúng lúc kết thúc, tôi đặt điện thoại xuống, nhìn lại Chiêu Ngọc.

Đầu có chút đ/au.

Một là do Chiêu Ngọc làm ồn.

Hai là vì mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên nói với Chiêu Ngọc thế nào.

Thực ra dù có nghĩ hay chưa, tôi cũng nên nói với Chiêu Ngọc rồi.

Bụng ngày càng lộ rõ, sớm muộn gì Chiêu Ngọc cũng phát hiện ra điểm bất thường.

Xoa xoa thái dương, tôi đành đá/nh liều mở miệng.

Chiêu Ngọc nhanh hơn tôi một bước: "Bố đứa bé là ai? Tại sao chưa bao giờ thấy hắn đến thăm cậu?"

"Hắn... vẫn chưa biết."

"Tại sao không nói cho hắn?"

"Hắn..." Tôi không biết giải thích thế nào.

Chiêu Ngọc như đọc được sự do dự của tôi, anh cười lạnh một tiếng: "Đồ khốn, lúc sướng thì rõ ràng hơn ai hết."

Tôi nghĩ một chút, gật đầu: "Điều đó thì đúng."

Thái dương Chiêu Ngọc gi/ật gi/ật, tức đến mức một bên mắt to một bên mắt nhỏ, như quả ớt hiểm sắp n/ổ tung.

"Cậu nói cho tôi biết hắn là ai!"

"Suỵt, cậu nói nhỏ thôi!"

Tôi vội bịt miệng Chiêu Ngọc lại.

"Nhỏ tiếng? Tôi không! Hắn dám làm mà không dám nhận à? Đồ khốn kiếp! Tra nam! Đồ súc vật! Đồ không bằng cầm thú! Sướng xong là chạy à? Tôi phải băm vằm hắn!"

"Sướng xong là chạy thì tính là Alpha gì chứ!"

"Loại người này nên thiến! Thiến đi!!!"

Tôi dùng cả hai tay bịt lên.

"C/âm miệng!"

Chiêu Ngọc bị tôi bịt đến mức không nói được gì, tức gi/ận lại tủi thân trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn vào tay tôi.

Nhưng anh lại không dám cắn mạnh, chỉ dùng răng nhẹ nhàng cọ cọ.

Dù rất nhẹ, nhưng răng nanh sắc nhọn của Chiêu Ngọc cũng làm tôi đ/au điếng.

Tôi rút tay về, vỗ mạnh anh một cái.

Chiêu Ngọc hoàn toàn sụp đổ, chạy quanh tôi nhảy cẫng lên, thậm chí còn muốn từ phía sau lao tới cắn tuyến thể của tôi, dù tôi có nói thế nào anh cũng không chịu dừng lại.

"Cậu vì hắn mà đá/nh tôi! Vì hắn mà đá/nh tôi!!!"

"Hắn có gì tốt! Tên Alpha tra nam đó có gì tốt! Cậu vậy mà vì hắn mà đá/nh tôi!"

"Chúng ta là thanh mai trúc mã! Tri kỷ! Anh em tốt! Qu/an h/ệ cùng mặc chung một cái quần thủng đít đấy!"

Chiêu Ngọc vẫn đang gào thét: "Vậy giờ cậu định làm thế nào?"

"Cậu không nói cho hắn, chẳng lẽ cậu muốn làm bố đơn thân à?"

"Cậu đi/ên rồi à?"

Chiêu Ngọc gào thét trong phòng b/ệnh, sau đó không biết nghĩ đến điều gì mà đột nhiên im lặng.

Trong phòng yên tĩnh, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng bước chân đi ngang qua ngoài phòng b/ệnh.

Tôi có chút không quen với việc Chiêu Ngọc im lặng như vậy, tâm trạng bỗng chốc trở nên căng thẳng.

"Chiêu Ngọc?"

Anh nhìn tôi, từng chữ từng chữ một: "Kết hôn với tôi, tôi sẽ làm bố của đứa bé."

"Quên tên Alpha vô trách nhiệm đó đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cậu."

Tôi: "......"

Tôi sững người một lát, nhận ra đây là một cơ hội tuyệt vời: "Dù đây không phải là con của anh?"

"Tại sao? Qu/an h/ệ chúng ta có tốt đến mấy cũng không cần vì tôi mà làm đến mức này chứ."

Trong sự truy hỏi dồn dập, đại n/ão Chiêu Ngọc dường như đang vận hành tốc độ cao, trong mắt xuất hiện rất nhiều loại cảm xúc.

Tôi dường như nghe thấy tiếng máy móc vận hành của Chiêu Ngọc cũng như âm thanh thông báo hệ thống của anh đã nâng cấp thành công.

Sau tiếng "ting" một cái, bug xung đột đoạn mã nền tảng của Chiêu Ngọc cuối cùng cũng được sửa chữa.

Anh như được khai trí, ánh mắt trở nên sáng suốt, nhưng sự sáng suốt đó nhanh chóng bị nỗi tủi thân thay thế.

Chiêu Ngọc ôm chầm lấy tôi: "Đúng, dù không phải con tôi, tôi cũng nguyện ý!"

"Đào Tấn... tôi thích cậu từ nhỏ rồi!"

Anh càng nói giọng càng nghẹn ngào: "Tại sao hu hu hu, tại sao chứ?"

"Tôi bám cậu sát như thế, tại sao, rốt cuộc là từ lúc nào hả hu hu hu..."

"Tôi phải diệt hắn! Diệt cửu tộc hắn!"

Tôi đẩy đẩy Chiêu Ngọc: "Đợi đã, cậu bình tĩnh chút, tôi nói cho cậu biết..."

"Không bình tĩnh nổi! Không bình tĩnh nổi! Cậu bảo tôi bình tĩnh thế nào được!"

Chiêu Ngọc như còi báo động gào thét liên hồi.

Tai bắt đầu ù, đại n/ão bị làm ồn đến choáng váng.

Trong lòng tôi tuy vui mừng, nhưng có một khoảnh khắc, tôi thực sự đã nghĩ đến chuyện ôm Chiêu Ngọc cùng ch*t.

Vì tôi hoàn toàn không dám tưởng tượng gen của Chiêu Ngọc sẽ sinh ra đứa trẻ như thế nào.

Nếu tính cách giống Chiêu Ngọc, thì khác gì M/a Hoàn giáng thế chứ?

Bên mặt ươn ướt, nhìn khuôn mặt đẫm lệ của Chiêu Ngọc tôi lại không nỡ.

Tôi điều hòa lại nhịp thở, dịu dàng lên tiếng.

"Là con của anh đấy."

"Lần đó chúng ta đi ăn cơm, anh uống say."

"Cả hai chúng ta đều uống rư/ợu, rồi thuê phòng ở khách sạn gần đó."

"Hôm đó tôi đến kỳ nh.ạy cả.m, không mang th/uốc ức chế, đợi đến khi đồ ăn giao tới, chúng ta liền..."

Chiêu Ngọc không gào không khóc nữa, cứ thế nhìn tôi.

"Thật sao?"

"Lừa anh làm gì?"

"Thật thật không?"

"Thật."

Sau đó anh lại khóc.

Tôi lau nước mắt trên mặt Chiêu Ngọc.

"Sao lại khóc nữa rồi?"

"Không nhớ gì cả..." Chiêu Ngọc vừa khóc vừa cười, lẩm bẩm trong miệng, "Lần đầu tiên của chúng ta."

"Tôi không nhớ, một chút cũng không nhớ."

Không nhớ là bình thường, hôm đó Chiêu Ngọc uống rất nhiều rư/ợu trắng, sáng hôm sau tỉnh dậy còn ngốc đến mức không nhớ nổi mình đang ở đâu, nửa đêm về sáng vẫn là tôi tự lo liệu.

"Cậu có quay phim không? Có ghi lại không?"

"Tôi quay cái đó làm gì?"

"Đó là lần đầu tiên của chúng ta đấy! Rất có ý nghĩa kỷ niệm!"

Tôi lại t/át Chiêu Ngọc một cái, "Cậu còn phát b/ệnh nữa là cút ngay cho tôi!"

Chiêu Ngọc ngoan ngoãn rồi, anh ôm lấy tôi, mặt cẩn thận áp lên bụng tôi, biểu cảm cũng trở nên dịu dàng hơn.

Pheromone an ủi lan tỏa, tâm trạng tôi cũng dần ổn định.

"Đào Tấn, tôi yêu cậu."

"Tôi yêu cậu rất nhiều, rất nhiều."

Tôi vò vò tóc anh.

"Tôi cũng vậy."

Ngoại truyện:

Chiêu Ngọc vắt óc suy nghĩ cuối cùng cũng nhớ lại được mảnh ký ức đêm đó.

Anh càng nghĩ mặt càng đỏ bừng, pheromone tràn ngập căn phòng.

Khi nhìn về phía tôi, Chiêu Ngọc lập tức bình tĩnh lại, lắc đầu thật mạnh, vội vàng nhận lấy quả cam trên tay tôi.

"Để tôi bóc cho."

Liếc nhìn xuống dưới, mặt tôi cũng hơi nóng lên.

"Nhẫn nhịn thêm chút nữa, bác sĩ bảo túi th/ai của Alpha rất mỏng manh, không thích hợp vận động."

Chiêu Ngọc nghe tôi nói vậy, phản ứng càng lớn hơn.

Anh bóc xong cam nhét vào tay tôi, còn mình thì ngồi xổm xuống.

"Cậu ăn đi." Chiêu Ngọc nói, "Đừng quản tôi, tôi ăn chút đồ ăn vặt là được."

Tôi: "......"

Đợi cơ thể hồi phục, tôi và Chiêu Ngọc cuối cùng cũng có thể thân mật.

Bầu không khí trong phòng đang rất tuyệt, pheromone m/ập mờ dính dấp.

Đúng lúc tôi và Chiêu Ngọc đang mê đắm thì một tiếng khóc phá vỡ sự riêng tư của chúng tôi.

Tôi đẩy Chiêu Ngọc ra, khoác áo chạy vào phòng trẻ.

Tiểu Chiêu đang đạp đôi chân ngắn, khóc rất to.

"Thằng bé đói rồi."

Tôi vén áo, ôm Tiểu Chiêu vào lòng.

Tiếng khóc trong phòng dừng lại, ngoài tiếng nuốt sữa nhè nhẹ, chỉ còn lại tiếng nghiến răng của Chiêu Ngọc.

Từ khi có Tiểu Chiêu, Chiêu Ngọc đã thu liễm hơn nhiều, đã rất lâu rồi không phát đi/ên gào thét như trước.

Nhưng cảm xúc vẫn dễ kích động, còn hay gh/en với cả con mình.

Tôi bị Chiêu Ngọc nhìn đến mức không tự nhiên, xoay người đưa lưng về phía anh.

Chiêu Ngọc lon ton chạy theo, đứng cạnh tôi nhìn chằm chằm vào cái đầu nhỏ trong lòng tôi.

Nhìn một hồi, anh nói: "Tôi cũng đói."

"Trong bếp có cơm đấy."

Chiêu Ngọc tức đi/ên lên, lại không dám gào, đứng bên cạnh như một cái cột.

Tôi: "......"

Thở dài một tiếng, tôi vén một bên áo lên.

"Anh nhẹ thôi đấy."

Chiêu Ngọc lao vào, cái đầu xù xì cọ cọ vào người tôi.

Tiểu Chiêu không vui dùng tay đẩy anh ra, kết quả bị Chiêu Ngọc dùng đầu húc ngược lại.

Biết mình không đá/nh lại bố, Tiểu Chiêu đành ấm ức thu mình vào góc.

Tôi: "......"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm