Tại sao lần trước đang làm dở dang Trần Ngọc Thư lại sợ hãi đến thế, nói rằng mình kỳ lạ?
Bởi vì cơ thể cậu ấy có thêm một thứ khác biệt.
Điều khiến cậu ấy sợ hãi chính là tôi, cậu ấy sợ vì điều này mà tôi sẽ chán gh/ét, gh/ê t/ởm, thậm chí là vứt bỏ cậu ấy.
Trần Ngọc Thư nhìn chằm chằm vào mắt tôi, không bỏ sót bất kỳ một tia cảm xúc lạ thường nào.
Dường như sự kinh ngạc của tôi đã dọa cậu ấy, nước mắt Trần Ngọc Thư đột ngột vỡ đê.
Cậu ấy đẩy tôi ra, che mặt lại:
"Tôi biết ngay là sẽ thế này mà, rất gh/ê t/ởm đúng không, tôi đúng là một con quái vật..."
Tôi kéo cậu ấy trở lại lòng mình, xoa xoa đầu cậu ấy.
"Cái gì thế, em coi anh là loại người nào, anh lại vì chuyện này mà vứt bỏ em sao?"
"Trần Ngọc Thư, từ ngày em bước chân vào nhà anh, em đã là của anh rồi, dù là thế nào em cũng không được rời xa anh."
Trần Ngọc Thư vẫn đang nức nở.
Tôi dỗ dành cậu ấy: "Dù em có là thế nào, anh cũng sẽ ở bên cạnh em, hiểu chưa?"
Trần Ngọc Thư dần dần trấn tĩnh lại.
Cậu ấy túm lấy áo tôi, nói một câu gì đó.
Tôi tức đến bật cười, trực tiếp lật người cậu ấy trên giường, đ/è cả thân mình lên.
Tôi ngậm lấy dái tai cậu ấy khẽ cắn:
"Được, lát nữa đừng có kêu đ/au đấy."
Sự thật chính là, Trần Ngọc Thư không chỉ kêu đ/au, mà còn cào tôi nữa.
Cuối cùng, tôi ôm lấy Trần Ngọc Thư, người đã sắp mở không nổi mắt, khẽ nói một câu:
"Em không phải quái vật, em là Trần Ngọc Thư của anh."
8
Chuyện ở trang trại chăn nuôi nhanh chóng có tiến triển.
Phía trên cử xuống một lãnh đạo mới, rất dám đột phá, đã chọn hợp tác với tôi.
Sự thật chứng minh hợp tác với tôi là một lựa chọn đúng đắn, trang trại chăn nuôi này nhanh chóng phát triển trong thành phố, ngấm ngầm trở thành người dẫn đầu trong lĩnh vực này.
Còn tôi cũng nhận được rất nhiều lợi ích.
Lợi ích lớn nhất tất nhiên là tiền nhiều hơn.
Sau khi sắm sửa thêm nhiều đồ đạc trong nhà, tôi đếm lại số tiền trong tay.
Đợi sau khi trang trại mở rộng hợp tác ra ngoài, chắc chắn sẽ có thêm một khoản chia lợi nhuận không nhỏ.
Mẹ đã lớn tuổi, tôi cũng không nỡ để bà làm những công việc đồng áng nặng nhọc, người già không ngồi yên được, nhưng nhờ vị thế của tôi, trang trại sẵn sàng cung cấp một vị trí công việc nhẹ nhàng hơn, cũng là một nơi tốt để bà làm việc.
Tôi cũng muốn đưa A Thư lên thành phố sống, theo tôi được biết thì cậu ấy vốn dĩ từ thành phố mà đến.
Vì cha ruột chán gh/ét cậu là một kẻ kỳ quái, nên ngay khi mẹ cậu mất, ông ta đã b/án cậu đi.
Đi theo tôi coi như là đã nếm trải hết những nỗi khổ mà cậu chưa từng biết.
Tôi không nhịn được thở dài: "Ai."
"Thở dài cái gì thế?" Trần Ngọc Thư nhìn tôi.
Tôi đáp: "Đang nghĩ làm sao để có nhiều tiền hơn, đi theo anh mà em bị vất vả đến mức này rồi."
Trần Ngọc Thư bây giờ đã xắn gấu quần lên, trên người mặc một chiếc áo ba lỗ to tướng.
Không biết học ai, ngồi đó một cách xuề xòa, thoải mái.
Trần Ngọc Thư nheo mắt nhìn tôi: "Anh chê tôi luộm thuộm!"
Tôi biết cậu ấy cố tình trêu tôi, nhưng vẫn giải thích:
"Làm gì có, anh chỉ thấy mình vẫn chưa chăm sóc tốt cho em thôi."
Trần Ngọc Thư kéo ghế lại gần, vươn tay vò mạnh tóc tôi.
"Nghĩ linh tinh gì thế, tôi tình nguyện đi theo anh như thế này."
Tôi thuận thế nằm luôn lên đùi cậu ấy, thoải mái thở phào một tiếng.
Trần Ngọc Thư buông tay đang vò tóc tôi ra, cúi đầu hôn tôi một cái.
Tôi nhìn Trần Ngọc Thư trên đỉnh đầu, đột nhiên hỏi cậu ấy:
"A Thư, em có muốn rời khỏi đây, đến một nơi tốt hơn để sống không."
Nói xong Trần Ngọc Thư sững sờ.
Điều tệ hơn là cậu ấy đã khóc.
Ở bên nhau lâu như vậy, ngoài việc trở nên xuề xòa hơn một chút, nhưng tính tình cuối cùng đã được tôi nuôi chiều cho một chút.
Cậu ấy biết biểu đạt sự không hài lòng và yêu thích, biết không che giấu cảm xúc để giao tiếp đàng hoàng.
Lần khóc này càng giống một tên tiểu thư đỏng đảnh hơn.
Nước mắt Trần Ngọc Thư rơi trên mặt tôi:
"Anh không thể như thế... Anh đã nói sẽ không bỏ rơi tôi, anh cưới tôi rồi, phải chịu trách nhiệm chứ."
"Anh đừng nghĩ rằng mình không chăm sóc tốt cho tôi, bản thân tôi muốn như vậy, hơn nữa cũng không phải lỗi của anh, là tôi tự nguyện."
Tôi vội vàng đứng dậy khỏi đùi cậu ấy, không chút do dự mà ôm lấy cậu ấy.
Trần Ngọc Thư ôm lại tôi.
Tôi vội vàng nói hết câu:
"A Thư, em nghĩ đi đâu thế, anh là muốn hỏi em có muốn cùng anh và mẹ lên thành phố sống không."
Trần Ngọc Thư vùi đầu vào lòng tôi, không chút do dự gật đầu:
"Anh đi đâu tôi đi đó."
9
Một năm sau chúng tôi chuyển nhà, chuyển lên thành phố.
Mẹ mỗi ngày đều theo tôi đến trang trại làm việc, A Thư cũng tìm được công việc ở một cửa hàng quần áo.
Tôi tan làm sớm, mỗi ngày đều đón mẹ rồi đi đón Trần Ngọc Thư tan làm.
Sau khi về nhà, cả nhà cùng nhau nấu bữa tối rồi nghỉ ngơi, cuộc sống cũng khá thảnh thơi.
Gần đến Tết, mẹ bắt đầu bắt tay vào dán câu đối và chữ Phúc, nói là muốn cảm nhận không khí Tết sớm một chút.
Tôi rửa bát trong tay, bất lực mỉm cười.
Trần Ngọc Thư muốn đến giúp tôi dọn bát, bị tôi chặn lại ngay lập tức.
"Trời lạnh thế này, đun một nồi nước nóng rồi hãy rửa, không thiếu chút thời gian đó đâu."
"Không sao, chỉ vài cái bát thôi mà." Nói thì nói vậy, Trần Ngọc Thư vẫn ngoan ngoãn nghe lời tôi làm.
Không rửa được bát, cậu ấy lại đến tranh bát của tôi để rửa.
Tôi thấy buồn cười: "Em đã nói chỉ vài cái bát, để anh rửa là được rồi."
Trần Ngọc Thư liếc mắt nhìn tôi:
"Sao nào, chê tôi cản trở anh à?"
Tôi ghé sát lại hôn cậu ấy một cái: "Không, ngày mai đến đón anh tan làm được không?"
Cửa hàng quần áo nơi Trần Ngọc Thư làm việc ngày mai được nghỉ.
Thông thường cậu ấy sẽ đi m/ua đồ ăn ngon, về nhà nấu cơm chờ tôi và mẹ.
Hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên tôi chủ động muốn cậu ấy đón mình tan làm, cậu ấy hỏi tôi: "Sao thế? Không rời xa tôi được à."
Tôi cười: "Đúng vậy, để mọi người đều nhìn thấy em, biết rằng anh có một người vợ xinh đẹp như thế này."
Trần Ngọc Thư chớp chớp mắt, đột nhiên hiểu ra ý tứ.
Cậu ấy cười mấy tiếng:
"Có người ở xưởng thích anh à."
Tôi lờ đi nụ cười trêu chọc của cậu ấy:
"Anh nói với mọi người rằng anh có một người vợ đ/ộc nhất vô nhị trên đời này, họ đều không tin, vậy thì anh phải để họ đều nhìn thấy chứ."
Trần Ngọc Thư đột nhiên rất tò mò, truy hỏi tôi người đó là ai.
Thực ra cũng chẳng là ai cả, chính là vị lãnh đạo mới dám cải cách, lựa chọn hợp tác với tôi.
Tần Thu rất quả quyết, trong tình cảm cũng vậy, ban đầu tôi còn chưa nhận ra, mãi đến ngày hôm qua cô ấy đột nhiên nói thẳng.
Cô ấy cho rằng tôi nói có người yêu chỉ là cái cớ để từ chối cô ấy, thêm vào đó lại chưa từng gặp Trần Ngọc Thư, nên có chút chấp niệm với điều này.
Trước kia không biết thì không sao, biết rồi thì tuyệt đối không được nhập nhằng như vậy nữa, tôi mới đưa ra quyết định này.
Trần Ngọc Thư nghe xong liền cắn mạnh vào miệng tôi một cái:
"Tôi biết rồi, anh chỉ có thể là của tôi thôi."
Tôi áp sát vào cậu ấy cọ cọ: "Em cũng chỉ có thể là của anh thôi."
Có lẽ là vì hơi gh/en, cũng có lẽ là bầu không khí buổi tối vừa đúng lúc, Trần Ngọc Thư đặc biệt quyến rũ.
Cậu ấy vắt chân ngồi trên eo tôi, đuôi mắt ửng hồng:
"Ngày mai tôi nghỉ, cứ tự nhiên đi."
Tôi nghiến răng, cái này hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Tôi đỡ lấy eo cậu ấy định lật người, nhưng lại bị cậu ấy ấn lại.
Trần Ngọc Thư giơ tay vén áo lên:
"Anh đừng động, để tôi tự làm."
Hậu quả của việc này là, cho đến tận khi tôi đi làm, cậu ấy vẫn chưa thể tỉnh dậy.
Trước khi đi, tôi không nhịn được xoa đầu cậu ấy:
"Ham chơi thật đấy."
10
"Đại Xuyên, tối nay cùng đi ăn cơm không?"
Tần Thu chặn đường rời đi của tôi, mời tôi.
Tôi cười lắc đầu:
"Chị Thu, người nhà đang chờ con về ăn cơm ạ."
Tần Thu không hề nản lòng, nửa đùa nửa thật nói:
"Đại Xuyên, cứ từ chối con gái mãi không tốt đâu nhỉ."
Tôi thở dài, ánh mắt vượt qua Tần Thu nhìn về phía sau cô ấy.
Tần Thu nhận ra ánh mắt của tôi, quay người lại theo.
Trần Ngọc Thư thấy tôi nhìn thấy cậu ấy đến, cũng đi tới.
Tôi bước lên phía trước, nắm lấy tay cậu ấy một cách tự nhiên trước mặt Tần Thu, giới thiệu với cô ấy:
"Chị Thu, đây là người yêu của con, Trần Ngọc Thư."
Tần Thu sững sờ, nhìn bàn tay nắm ch/ặt của chúng tôi, tôi thản nhiên nhìn cô ấy.
Trần Ngọc Thư cũng mỉm cười chào hỏi cô ấy.
Một lát sau Tần Thu mỉm cười nhẹ nhõm, cô ấy hào phóng vẫy tay:
"Được, chị hiểu lầm rồi, chị cũng không phải là người thích dây dưa, chúc hai người hạnh phúc."
Trong lòng tôi cũng nhẹ nhõm, Tần Thu là người như vậy đấy, thế nên mọi người trong xưởng mới phục.
Sau khi từ biệt, tôi đút tay Trần Ngọc Thư vào túi áo, nắm tay người đi mất.
Đi được một đoạn, Trần Ngọc Thư bên cạnh gãi gãi lòng bàn tay tôi, hỏi tôi:
"Thế nào, tôi thể hiện màn đó cũng khá chứ."
Tôi bị cậu ấy chọc cười: "Thế là quá tốt rồi, nếu mà hôn anh một cái nữa thì càng tốt hơn."
Tai Trần Ngọc Thư đỏ bừng, dùng sức nhéo tay tôi một cái.
"Ngoài đường ngoài xá nói bậy bạ gì thế."
Tôi nhướng mày, mặc kệ cậu ấy nghịch ngợm trên tay mình.
Nhưng Trần Ngọc Thư nhìn quanh trái phải, nhanh như chớp ghé sát vào má tôi chạm nhẹ một cái.
Tôi nhìn gương mặt càng lúc càng đỏ của cậu ấy, không nói gì thêm để chọc ghẹo cậu ấy nữa:
"Đi, gọi mẹ, chúng ta về nhà."
Chủ đề vừa chuyển, Trần Ngọc Thư liền thả lỏng.
Cậu ấy nắm tay tôi đi về phía trước:
"Về nhà!"
11
Ngày Tết, ngôi nhà chỉ có ba người cũng vô cùng náo nhiệt.
Luôn cảm thấy vào ngày này trong nhà có vô vàn việc không làm hết, cứ bận rộn không ngừng.
Mẹ còn đôn đốc hai chúng tôi mặc bộ quần áo đỏ mới m/ua cho, nói là cho có không khí vui vẻ.
Tôi và A Thư rất phối hợp thay quần áo mới, nhận lấy bao lì xì đỏ chót bà đưa.
Khi ăn cơm tất niên, tiếng pháo bên ngoài đã bắt đầu vang lên ngắt quãng.
Cho đến khi vừa qua mười hai giờ, năm mới đã đến.
Tôi nhìn hai người họ: "Mẹ, A Thư, chúc mừng năm mới!"
Mẹ ôm lấy tôi và Trần Ngọc Thư, lòng bàn tay vỗ vỗ lưng chúng tôi.
"Chúc mừng năm mới, các con phải luôn sống thật tốt nhé."
Thực ra tôi đã thấy, những giọt nước mắt dâng lên trong đáy mắt bà.
Tôi ôm ch/ặt lấy họ:
"Sẽ thôi ạ, chúng con đều sẽ sống thật tốt."
Mẹ không thức khuya nổi, rất nhanh đã đi ngủ.
Trần Ngọc Thư tựa vào vai tôi, trong tiếng pháo n/ổ không dứt, cậu ấy nói:
"A Xuyên, thực ra trước đây tôi vô cùng gh/ét bản thân mình. Gh/ét sự khác biệt trên cơ thể mình, cho nên cha tôi không thích tôi, ngoài mẹ tôi ra không ai cần tôi, nhưng ánh mắt bà nhìn tôi cũng rất đ/au lòng."
"Tôi cũng vì điều này mà luôn cảm thấy mình bị b/ệnh, thực tế cho đến tận bây giờ tôi vẫn nghĩ vậy. Dù không ai biết sự khác biệt của tôi, nhưng tôi luôn cảm thấy ánh mắt người khác nhìn tôi rất lạ."
"Sẽ không ai thích một người như tôi, cho đến tận khi... cho đến tận khi gặp được anh, mới khiến tôi có thể an tâm, có thể dần dần chấp nhận bản thân mình..."
Tôi ôm Trần Ngọc Thư vào lòng.
Cậu ấy nằm sấp trên vai tôi, cảm xúc bắt đầu dâng trào.
Tôi hôn cậu ấy từng cái một, cho đến khi cậu ấy ngừng khóc, đôi mắt ướt át nhìn tôi.
Tôi cười với cậu ấy: "Nhưng mà anh thích, anh thích tất cả mọi thứ của em."
Cho dù cậu ấy có khác biệt với người khác thế nào đi nữa, nhưng cậu ấy là Trần Ngọc Thư, thế là đủ rồi.
Tôi biết có lẽ cậu ấy vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn sự khác biệt của bản thân, nhưng tôi biết cậu ấy cần một người toàn tâm toàn ý chấp nhận cậu ấy như tôi.
Trần Ngọc Thư nói:
"Tôi thích anh nhiều lắm."
Tôi ôm cậu ấy đi về phía phòng:
"Thích nhiều thế nào?"
Trần Ngọc Thư quấn chân quanh eo tôi: "Thích nhiều lắm nhiều lắm."
Tôi âu yếm áp sát vào mặt cậu ấy:
"Vậy thì mỗi năm đều ở bên anh nhé, mỗi năm đều nói chúc mừng năm mới với anh được không?"
Trần Ngọc Thư gật đầu.
Tôi ôm cậu ấy, ngọn lửa nhiệt huyết dâng trào.
Chúc mừng năm mới, A Thư phải luôn luôn hạnh phúc nhé.
[Hết toàn văn]