Tôi là một kẻ m/ù lòa, ngày thường dùng dải lụa đen buộc mắt, ki/ếm sống bằng nghề bói toán xem tướng.
Để giải quyết rắc rối cho "thái tử đen" giới Thượng Hải, tôi đã lên tàu hỏa đi đến đất Vản Châu.
Đã lâu không đi xa, để tránh tai ương, trước khi xuất hành tôi đã cẩn thận chọn ngày lành tháng tốt.
Cứ ngỡ dọc đường bình an thuận lợi, nào ngờ vẫn xảy ra chuyện.
Trong toa vệ sinh trên tàu, xuất hiện một th* th/ể nữ không mặt với lớp da mặt bị l/ột sạch.
Tôi lập tức nhận ra, đây là do "Họa Bì Q/uỷ" – loài hung á/c nhất trong các loại lệ q/uỷ – gây ra.
1.
Tôi tên Ngô Quan Kỳ, năm năm tuổi bị cha mẹ vứt bỏ, may mắn được sư phụ nhặt về.
Thế là tôi theo người lên núi học pháp mười ba năm.
Năm mười tám tuổi, sư phụ tọa hóa trên núi Tuyết, tôi kế thừa y bát của người, dùng dải lụa đen buộc mắt, đóng cửa xuống núi, làm cái nghề bói toán xem tướng.
Lần này chọn ngày lành tháng tốt đi xa, tôi dẫn theo một con hồ ly đến Vản Châu giải quyết rắc rối.
Con hồ ly này là một đại yêu giữ núi chín đuôi đã hóa thành hình người.
Nó ở trên núi nhàn rỗi không có việc gì làm, cứ nằng nặc đòi theo tôi.
Mà tôi lại chẳng có cách nào cả.
Chẳng là hồi nhỏ theo sư phụ học pháp trên núi, tôi từng cư/ớp một con gà rừng của nó, từ đó về sau bị nó quấn lấy suốt mười mấy năm trời.
Con hồ ly này ngang ngược vô lý.
Tôi đuối lý trước nên đành mặc kệ nó muốn làm gì thì làm.
Nhưng tôi thật sự không muốn dẫn nó đi cùng, chỉ vì là hồ ly tinh nên ngoại hình nó quá nổi bật.
Cứ ra ngoài là y như rằng bị người ta vây quanh chụp ảnh xin phương thức liên lạc, chẳng khác nào ngôi sao.
Dù có mặc rá/ch rưới thế nào cũng không che giấu được vẻ quyến rũ pha chút cổ phong của đôi mắt đào hoa kia.
Tôi bảo nó biến x/ấu đi một chút, hay ít nhất là bình thường thôi cũng được.
Nó lại không chịu, bảo đàn ông sao có thể không đẹp trai? Thà biến x/ấu thì thà ch*t còn hơn!
Lần này lên tàu, để không cản trở giao thông, tránh gây tắc nghẽn, tôi đành ép nó đeo khẩu trang vào.
Lúc này, tôi đang mở cửa nhà vệ sinh, định lấy nước trong đó cho con hồ ly ch*t ti/ệt kia rửa nho ăn.
Thế nhưng, cảnh tượng bên trong khiến tôi phải rụt chân lại.
Trong nhà vệ sinh, một người phụ nữ tóc dài đang quay lưng về phía tôi, quỳ rạp trên mặt đất, vùi đầu vào trong bồn cầu.
Tóc tai xõa xuống theo bồn cầu, gần như chạm cả xuống sàn.
Tôi vốn còn định đùa một câu: "Chị gái à, khẩu vị tốt gh/ê, đang ăn gì trong bồn cầu thế?"
Nhưng đột nhiên tôi nhận ra, sao mình không nhìn thấy "khí" của người phụ nữ này?
Đôi mắt tôi m/ù hoàn toàn, ngày thường chỉ có thể quan sát khí thông qua thần thức, tác dụng không khác gì mắt thường, thậm chí còn có thể nhìn thấy những thứ mà mắt thường không thấy được như xươ/ng cốt, n/ội tạ/ng, linh h/ồn, thần h/ồn của con người.
Do cấu tạo cơ thể người, chỉ cần còn dương thọ, kinh mạch và chu thiên trong cơ thể vận hành bình thường thì đều sẽ có khí lưu chuyển.
Đã không nhìn thấy khí của cô ta, chẳng phải chứng tỏ... cô ta không phải người sống sao?
Ngay khoảnh khắc suy nghĩ đó lóe lên, tôi lại ngửi thấy mùi m/áu tanh nhàn nhạt phảng phất trong không khí.
Lòng tôi chùng xuống, tiến lên vỗ nhẹ vào vai người phụ nữ.
Quả nhiên, chạm vào lạnh buốt và cứng đờ...
Để x/ác nhận, tôi kéo cô ta một cái.
Người phụ nữ lập tức trượt cứng đờ khỏi bồn cầu, khuôn mặt cũng lộ ra.
Chỉ là không còn da mặt nữa, đôi mắt lộ trần ra không khí, và đã bị nước bồn cầu ngâm đến sưng tấy lên.
Tôi theo bản năng muốn đóng cửa nhà vệ sinh lại!
Nhưng, đã muộn rồi.
Một bé gái vừa đi đến định vào vệ sinh, nên đương nhiên đã nhìn thấy th* th/ể nữ.
Sự h/oảng s/ợ bắt đầu bao phủ lấy toàn bộ khuôn mặt con bé!
Giây tiếp theo...
"Á!"
Một tiếng hét thất thanh vang vọng khắp toa tàu!
2.
Chuyện trên tàu có người ch*t gần như không thể giấu giếm.
Bao nhiêu đôi mắt nhìn vào, tin tức lan nhanh như lửa gặp gió, nhanh chóng lan truyền khắp cả chuyến tàu.
Thứ thu hút đến không chỉ là những hành khách thích xem náo nhiệt quay video, mà còn có cả cảnh sát đường sắt và nhân viên công tác.
Lúc này, tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh, chằm chằm nhìn vào th* th/ể nữ này.
Không ổn...
Phải biết rằng, h/ồn phách của những người ch*t thảm, ch*t ngang khi dương thọ chưa tận, nếu không có âm sai hay đệ tử Phật Đạo dẫn độ siêu độ, sinh h/ồn của họ sẽ lưu lại nơi ch*t rất rất lâu.
Th* th/ể nữ này nhìn tình trạng thì chắc chắn thuộc loại ch*t thảm.
Nhưng tôi tìm quanh bốn phía, không hề thấy h/ồn phách của cô ta!
Hơn nữa, th* th/ể này không có ngoại thương, chỉ duy nhất da mặt bị l/ột sạch, xung quanh nhà vệ sinh thậm chí không có lấy nửa giọt m/áu.
Điều này rất không bình thường, người thường tuyệt đối không làm được...
"Tránh ra! Đừng vây quanh!"
Đúng lúc này, vài cảnh sát đường sắt mặc đồng phục và nhân viên công tác giải tán đám đông rồi đi tới.
Khi nhìn thấy cảnh tượng trong nhà vệ sinh, người cảnh sát dẫn đầu khựng lại, sắc mặt lập tức trở nên khó coi!
May mắn là những cảnh sát này chắc hẳn đã có phương án ứng phó khẩn cấp, ngay khi nhìn thấy th* th/ể liền lập tức phong tỏa toa tàu.
Trong lúc báo cáo lên trên, họ bắt đầu giăng dây phong tỏa, sơ tán và kiểm tra hành khách theo từng đợt.
Tôi do dự vài giây, vừa định tiến lên giải thích tình hình với họ thì đột nhiên bị một bàn tay to lớn kéo ra khỏi đám đông.
Là A Cửu – con hồ ly!
Lúc này, nó nhìn tôi, nhíu ch/ặt mày: "Chuyện gì thế?"
Tôi lập tức kéo nó ra một bên, kể lại sơ lược tình hình vừa rồi.
Nghe xong, nó liếc mắt nhìn quanh một vòng rồi trầm giọng lên tiếng:
"Phàm gian có quy tắc chấp pháp của phàm gian, ngươi đừng can thiệp."
"Những gì ngươi nói, họ sẽ không nghe, càng không tin."
"Thảo nào lúc nãy ta đi qua đây, bắt gặp mấy tia khí tà túy thoáng qua."
"Cứ tưởng là mình nhìn nhầm."
"Xem ra chuyện này không đơn giản."
"L/ột mặt, ăn h/ồn, kẻ có thể lặng lẽ làm xong hai chuyện này chỉ có một loại tà túy."
Nói đoạn, trong đôi mắt trong veo của nó lóe lên tia hung á/c hiếm thấy, rồi thốt ra ba chữ nhạt nhẽo:
"Họa Bì Q/uỷ."
3.
Họa Bì Q/uỷ...
Nhớ trong cuốn sổ tay sư phụ để lại cho tôi, từng mô tả về loài á/c q/uỷ này.
Họa Bì Q/uỷ vốn là một loại lệ q/uỷ, phần lớn xuất thân từ những linh h/ồn đầy oán h/ận.
Trang giấy tàn ghi chép lại rằng, loài q/uỷ mị này vì chấp niệm quá sâu mà lưu lại nhân gian, oán khí của chúng sẽ dần dần ăn mòn bản chất h/ồn thể.
Khi "Th/ai Quang" – h/ồn phách chủ chốt trong ba h/ồn – tan rã hoàn toàn, h/ồn y ban đầu sẽ dưới sự ăn mòn của âm khí mà bong tróc từng mảng, hình thành nên hình thái tàn khuyết đặc trưng của Họa Bì Q/uỷ.
Đến lúc đó, để giữ lại h/ồn y, chúng buộc phải liên tục tr/ộm lấy da người sống để duy trì sự tồn tại của h/ồn thân, thậm chí trốn thoát khỏi sự truy bắt của âm sai.
Tuy nhiên, khi thay da chín lần, lệ hóa thành sát, chúng có thể hoàn toàn thoát khỏi tam giới, không nằm trong ngũ hành, không chịu sự hạn chế của luân hồi, gây họa nhân gian!
Năm 1990, núi Long Hổ ở Giang Tây từng phát hiện dấu vết của một con Sát Q/uỷ, Thiên Sư phủ xuất trận bảy vị thiên sư, giao chiến mười ngày, lập đàn nhiều lần, cuối cùng ba ch*t bốn bị thương mới hoàn toàn trấn áp được con Sát Q/uỷ dưới chân núi Long Hổ!
Vì thế kể từ đó, núi Long Hổ liên kết với Võ Đang, Thanh Thành, ba tổ đình Đạo giáo đã hạ lệnh ch*t, phàm là Sát Q/uỷ xuất thế, tất sẽ liên minh thảo ph/ạt!
Trong vô số lệ q/uỷ, Họa Bì Q/uỷ là loại dễ hóa sát nhất, lại càng là đối tượng mà tất cả đệ tử huyền môn dù đá/nh đổi mọi giá cũng phải tiêu diệt!
Chúng thậm chí còn có một tên gọi riêng.
Cửu Chuyển Họa Bì!
A Cửu vốn dĩ lạnh nhạt, đối với chuyện dưới núi, trừ việc ăn ra thì chẳng bao giờ quan tâm quá nhiều.
Nhưng dù sao nó cũng là một tiểu sơn thần trăm năm.
Nó đã nói vậy rồi, thì chuyện này chắc chắn là tám chín phần mười.
Chỉ là tôi không ngờ sẽ gặp phải thứ này trên tàu hỏa.
Chỉ không biết con Họa Bì Q/uỷ này đã là mấy chuyển rồi.
Nếu như đã là cửu chuyển...
Tôi nắm ch/ặt tay, trên mặt thoáng vẻ nghiêm trọng, nhưng ngay sau đó sờ vào lá bùa trong túi, lòng đã quyết.
"Diệt nó."
A Cửu khoanh tay nhướng mày.
"Ngươi chắc chứ?"
"Nếu đối phương thực sự là Họa Bì Q/uỷ, dù chỉ là tam chuyển, với thực lực hiện tại của ngươi cũng chỉ có thể đấu ngang ngửa, ta tuy đang trong kỳ nghỉ nhưng chân thân khóa núi, chắc chắn không đến được."
"Nên dù có cộng thêm ta, cũng chỉ miễn cưỡng xử lý được con ngũ chuyển."
"Ngươi phải hiểu rõ, đây không phải mấy thứ rác rưởi ngươi từng gặp trước đây."
"Làm không khéo là mất mạng đấy."
"Hay là, tránh mũi nhọn trước đi?"
Đối mặt với gáo nước lạnh A Cửu tạt vào, tôi chỉ lặng lẽ vận khí truyền vào thần thức, một tay kết ấn, đ/è ch/ặt ba lá bùa trong túi, bước lên một bước.
Khi ngẩng đầu lên, trong lòng đã không còn sợ hãi, khuôn mặt lạnh nhạt.
"Ta tránh mũi nhọn của nó?"
"Sư phụ dạy ta Nhân Trí Lễ Nghĩa Tín, dạy ta cách làm người, cách tôn sư trọng đạo."
"Chứ chưa từng dạy ta phải tránh mũi nhọn của tà vật!"
"Học pháp mười chín năm, được sư phụ truyền thừa, được Đế Tôn phù trợ, sau lưng mang theo ba nghìn binh mã Phụng Hỏa Doanh."
"Nếu ta phải sợ một con Họa Bì Q/uỷ."
"Vậy ta học pháp này để làm gì?"
"Ngươi mà sợ thì cứ về núi làm tiểu sơn thần an ổn của ngươi đi, không ai cản ngươi cả."
Ngay khoảnh khắc lời nói dứt, tôi thấy A Cửu bất ngờ áp sát vào trước mặt mình.
Tim tôi đ/ập thình thịch, theo bản năng lùi lại nửa bước.
Dù cách lớp khẩu trang, tôi vẫn thấy được ý cười cong cong như vầng trăng khuyết trong mắt nó.
"Làm... làm gì thế?"
Nó giơ tay giúp tôi vén lọn tóc trước trán ra sau tai, giọng nói dịu dàng:
"Dáng vẻ bây giờ của ngươi, y hệt hồi đó cầm thanh ki/ếm gỗ nhỏ đòi đá/nh ch*t ta."
"Ngươi đấy, quả nhiên chẳng thay đổi chút nào."
Trong chớp mắt, tôi chỉ cảm thấy vành tai nóng rực.
"Cút! Không ta mở lôi đá/nh ngươi đấy!"
"Được được được."
"..."
"Quy tắc cũ, kẻ không tìm thấy phải đãi kẻ tìm thấy ăn gà nướng?"
"Được."
"Ngươi trái ta phải?"
"Được!"
4.
Sau khi tách khỏi A Cửu, tôi kẹp lá bùa diệt q/uỷ giữa hai ngón tay, kiểm tra dọc ba toa tàu.
Thế nhưng, chẳng thu hoạch được gì.
Kiểm tra đến toa cuối cùng, phía trước nữa là nơi hành khách bình thường không được phép vào.
Toa này trống không, không một bóng người.
Tôi từ từ thả lá bùa diệt q/uỷ trong túi ra.
Xem ra, thứ đó không ở phía bên này rồi.
Đang định quay lại tìm A Cửu, lúc quay người, một chi tiết trong thần thức khiến tôi đột nhiên dừng bước.
Tôi quay đầu, chợt phát hiện cửa nhà vệ sinh ở cuối toa này đang đóng, hơn nữa chỉ báo khóa cửa màu đỏ.
Điều này chứng tỏ bên trong có người!
Tôi nhíu mày.
Đã có người... tại sao tôi lại không nhìn thấy khí của hắn?
Thần thức không thể bị ảnh hưởng bởi kiến trúc.
Rõ ràng là có vấn đề...
Suy nghĩ một giây, tôi liền nhấn ch/ặt lá bùa diệt q/uỷ, chậm rãi bước tới.
Đứng trước cửa, tôi dường như nghe thấy tiếng thở bên trong.
"Ào ào..."
Bên trong truyền đến tiếng xả nước bồn cầu.
"Tạch."
Ngay khoảnh khắc tiếng khóa cửa vang lên, mí mắt tôi gi/ật gi/ật.
Đứng trước cửa, hai tay kết ấn, nhanh chóng giơ lá bùa vàng trong tay lên!
"Tít tít"
"Ù"
Đột nhiên, trước mắt chìm vào bóng tối đen kịt không thấy rõ năm ngón tay!
Tàu hỏa vào hầm rồi!
Giây tiếp theo, cửa nhà vệ sinh bị kéo mạnh ra!
Một bóng đen lao ra, hung hăng đ/âm sầm vào ngựk tôi!
May mà tôi đã đề phòng từ trước, lập tức lùi lại hai bước!
"Bộp!"
Thành tàu bằng sắt bị va đ/ập vang lên, tôi mượn đà lùi lại, tung một cú đ/á quét ngang mạnh mẽ vào bóng người trước mặt!
"Chát!"
Tôi nhíu mày.
Chỉ thấy người đàn ông trước mặt này đã nắm ch/ặt lấy cổ chân tôi.
Hắn đeo kính.
Dưới mắt kính, đôi mắt đỏ ngầu.
Lúc này, trên mặt hắn thoáng hiện ý cười dữ tợn!
"Chỉ là một nữ đạo sĩ... thích lo chuyện bao đồng sao?"
"Ta gi*t ngươi!"
Lời vừa dứt, ánh đỏ trong mắt hắn càng đậm, mạnh mẽ giơ tay định chộp lấy cổ họng tôi!
Tôi mặt lạnh như tiền, mượn lực nhảy lên không trung, giáng một cú đạp mạnh vào huyệt Đản Trung trên ngựk hắn!