Khi bạn trai đưa tôi về quê, một hàng bình luận đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi.
【Nữ chính chạy mau đi, bạn trai cô định lừa cô vào thôn để b/án đấy!】
【Gã đàn ông này thật sự quá gh/ê t/ởm, chuyên nhắm vào những đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, có mất tích cũng chẳng ai hỏi đến.】
【Đừng hoảng, bộ phim này tôi đã xem lại lần hai rồi, nữ chính cũng chẳng phải dạng vừa đâu, các người cứ đợi mà xem kịch hay đi.】
Tôi nghi hoặc, bình luận đang nói về tôi sao? Tôi thực sự chỉ là một đứa trẻ mồ côi đáng thương thôi mà.
1
Tôi có một người bạn trai.
Anh ta là một sinh viên ưu tú, năng lực làm việc mạnh mẽ, ngoại hình cũng rất ưa nhìn.
Tôi không hiểu vì sao Chu Quyết lại để mắt đến mình, dù sao tôi cũng chỉ là một người bình thường không thể bình thường hơn, ngoài việc gan dạ hơn người khác một chút.
Sắp đến cuối năm, khi Chu Quyết hỏi tôi có muốn về quê ra mắt bố mẹ anh ta không, tôi đã vui vẻ đồng ý.
Trước khi khởi hành, Chu Quyết đã đặc biệt nhắc nhở tôi rằng nhà anh ta rất hẻo lánh, lúc đó tôi chẳng hề để tâm.
Cho đến khi tôi cùng anh ta ngồi mười lăm tiếng trên tàu hỏa, đến huyện lỵ rồi lại chuyển sang xe máy, máy kéo, xóc nảy suốt năm sáu tiếng đồng hồ, vòng vèo mãi mới đến đầu thôn, tôi mới nhận ra nhà anh ta hẻo lánh hơn mức bình thường.
"Đi thôi."
Chu Quyết rất lịch thiệp, sau khi đỡ tôi xuống khỏi máy kéo, anh ta còn giúp tôi xách hành lý.
Ngay khi tôi đang nghĩ chắc hẳn mình đã tích đức tám kiếp mới tìm được người bạn trai tốt như vậy, một hàng bình luận đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi.
【Nữ chính chạy mau đi, bạn trai cô định lừa cô vào thôn để b/án đấy!】
【Gã đàn ông này thật sự quá gh/ê t/ởm, chuyên nhắm vào những đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, có mất tích cũng chẳng ai hỏi đến.】
【Đừng hoảng, bộ phim này tôi đã xem lại lần hai rồi, nữ chính cũng chẳng phải dạng vừa đâu, các người cứ đợi mà xem kịch hay đi.】
Tôi cứ tưởng mình bị hoa mắt, nhưng nhìn lại, những dòng bình luận đó vẫn lơ lửng giữa không trung.
Theo ý nghĩa của những dòng bình luận này, thế giới tôi đang sống là một bộ phim về đề tài buôn b/án người, và tôi chính là nữ chính bị lừa b/án.
"Đường Nguyệt, em đang nghĩ gì vậy, mau về nhà thôi, bố mẹ đang đợi chúng ta ở nhà đấy."
Giọng nói dịu dàng của bạn trai vang lên từ phía trước, đối diện với ánh mắt thúc giục của anh ta, tôi bàng hoàng kinh hãi.
Tôi khom người ôm bụng, vẻ mặt đ/au đớn: "Em đ/au bụng quá..."
"Ráng chịu chút đi, sắp đến nhà rồi."
"Không được, em không chịu nổi nữa."
Tôi kéo vali chạy vào khu rừng nhỏ bên cạnh, rồi nói với bạn trai: "Anh trông chừng chú lái máy kéo kia đi, đừng để chú ấy nhìn lén em."
"Được."
Giọng điệu của Chu Quyết vẫn dịu dàng, nhưng tôi nhìn rõ sự chán gh/ét không thể che giấu trong mắt anh ta.
Lòng tôi chùng xuống, biết rằng những gì bình luận nói mười phần thì chín phần là sự thật.
Nấp sau bụi cây nhỏ, tôi lấy điện thoại ra.
Điện thoại không có lấy một vạch sóng, điều này có nghĩa là tôi không thể báo cảnh sát.
Bình luận:
【Ơ, nữ chính phát hiện ra có gì đó không ổn rồi.】
【Tiếc là muộn rồi, nơi này khỉ ho cò gáy, đến mạng cũng không có.】
【Nếu nhớ không lầm thì chỉ có tiệm tạp hóa trong thôn là có điện thoại bàn thôi.】
Chu Quyết thúc giục bên ngoài: "Đường Nguyệt, xong chưa?"
"Sắp rồi, sắp rồi."
Tôi lấy một con d/ao gọt hoa quả từ trong vali ra, giấu vào sau lưng.
Sau đó, tôi giữ vẻ mặt bình tĩnh, theo Chu Quyết vào thôn.
Đúng như bình luận nói, nơi này khỉ ho cò gáy, gã lái máy kéo kia và anh ta là một bọn, tôi muốn chạy cũng không chạy được, chỉ có thể tạm thời tĩnh quan kỳ biến.
2
Thôn Chu gia trông rất tồi tàn, nhà cửa thấp bé, ánh mắt những người đàn ông bên đường nhìn tôi khiến tôi cảm thấy khó chịu, giống như đang nhìn một con heo con.
Họ thì thầm: "Chu Quyết lại đưa phụ nữ về nhà rồi."
"Vẫn là Chu Quyết có bản lĩnh, không như con trai nhà tôi, chỉ có thể dùng vũ lực."
"Không còn cách nào khác, ai bảo Chu Quyết là sinh viên ưu tú, lại là một tên mặt trắng, phụ nữ thành phố đều ham hư vinh, đáng đời chúng bị..."
Chu Quyết liếc nhìn họ một cái, những người đàn ông đó lập tức im bặt.
Anh ta trấn an tôi: "Đám đàn ông này rảnh rỗi không có việc gì làm nên thích ngồi lê đôi mách, em đừng để tâm."
Tôi giả vờ không quan tâm: "Em biết mà, anh là người thế nào em còn không rõ sao?"
Trái tim tôi không ngừng chìm xuống.
Nghe ý tứ trong lời nói của đám đàn ông đó, Chu Quyết không chỉ lừa b/án một cô gái, mà cả thôn này đều làm nghề buôn người.
Giờ phút này, kẻ địch của tôi không chỉ có Chu Quyết, mà là cả ngôi làng này.
Đi thêm vài bước, tôi nghe thấy tiếng khóc thê lương của một người phụ nữ.
"Đừng đá/nh nữa, c/ầu x/in anh đừng đá/nh nữa."
Kèm theo đó là tiếng ch/ửi rủa đ/ộc á/c của người đàn ông.
"đá/nh là đá/nh mày đấy, không phải thích chạy lắm sao, tao phải đá/nh cho mày không chạy được nữa mới thôi."
Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy dưới bức tường thấp, một gã đàn ông chột mắt khoảng bốn mươi tuổi đang kéo lê một người phụ nữ g/ầy gò vào trong nhà.
Giữa mùa đông giá rét, cô ấy chỉ mặc một chiếc áo đơn mỏng manh, trên cánh tay lộ ra ngoài có rất nhiều vết s/ẹo, mới cũ đan xen.
Một bên chân bị vặn vẹo ở một góc độ bất thường, kéo lê trên mặt đất một vệt m/áu dài ngoằn ngoèo.
Gã đàn ông thấy tôi nhìn sang còn đắc ý nhướng mày với tôi.
Bình luận phẫn nộ:
【Lại nữa rồi, mỗi lần trong thôn có phụ nữ bị lừa b/án, Chu Quyết sẽ sắp xếp cho lão Triệu đá/nh Hạ Kỳ Vân một trận, chỉ để người mới nhìn thấy kết cục của Hạ Kỳ Vân mà không dám chạy nữa.】
【Nếu nhớ không lầm thì cô ấy là người Chu Quyết lừa về khi vừa tốt nghiệp đại học.】
【Đúng là lòng dạ đàn ông đ/ộc á/c nhất.】
【Haizz, tối nay Hạ Kỳ Vân sẽ chọn t/ự s*t để giải thoát khỏi cuộc đời đ/au khổ này, coi như là giải thoát vậy.】
Tôi siết ch/ặt tay cầm vali, cơn gi/ận bùng lên trong lồng ngựk, tôi nhất định phải tìm cách báo cảnh sát.
C/ứu Hạ Kỳ Vân, cũng là c/ứu chính mình.
Tôi lại ôm bụng.
Chu Quyết nhíu mày: "Lại sao nữa?"
"Hình như em tới tháng rồi, tiệm tạp hóa ở đâu, em phải m/ua băng vệ sinh."
Chu Quyết thở phào nhẹ nhõm: "Anh đưa em qua đó ngay."
Tiệm tạp hóa khá hẻo lánh, nằm dưới chân núi.
Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy chính là chiếc điện thoại màu đỏ đặt trên quầy.
Tiệm tạp hóa chỉ có một bà chủ.
Ngay khi tôi đang suy nghĩ làm sao để đá/nh lạc hướng bà chủ và Chu Quyết.
Bà chủ lên tiếng trước, rất nhiệt tình: "Chu Quyết, cuối cùng cháu cũng đến rồi, ta đợi cháu lâu lắm rồi đấy."
Bà ta lại nhìn tôi đầy soi mói, như đang đá/nh giá một con lợn nái có thể đẻ con: "Người phụ nữ này trông hơi g/ầy, mông cũng nhỏ, liệu có thể sinh cho nhà ta một thằng cu m/ập mạp không nhỉ?"
Ch*t ti/ệt!
Tôi thầm ch/ửi trong lòng.
Hóa ra bà chủ tiệm tạp hóa này chính là người m/ua!
3
Tôi đã bị Chu Quyết b/án, b/án với giá tám vạn.
Thật nực cười, cuộc đời tươi đẹp của tôi lại chỉ đáng giá vài xấp nhân dân tệ mỏng manh này.
Trước khi bị b/án, tôi đã thử chạy trốn, phản kháng.
Tôi ghi nhớ lời bình luận, tôi không phải là dạng vừa.
Tôi nghĩ, biết đâu mình có siêu năng lực gì đó mà chính bản thân cũng không biết.
Kết quả của sự phản kháng là tất cả dân làng gần đó đều đến giúp bắt giữ tôi, dù tôi có thói quen tập gym thì cũng không phải là đối thủ của họ.
Sau khi ăn vài cái t/át và vài cú đ/á, tôi chọn từ bỏ kháng cự, bảo toàn sức lực, vì vậy tôi đã không rút con d/ao giấu sau lưng ra.
Tôi rất nghi ngờ bình luận đã nhầm, tôi đã dùng hành động để x/ác nhận rằng mình thực sự chỉ là một người bình thường.
Chu Quyết trước khi đi đã đặc biệt cảnh báo tôi: "Đường Nguyệt, em đừng trách anh, muốn trách thì trách em không biết tự lượng sức mình. Em là đứa mồ côi cha mẹ, sao anh có thể nhìn trúng em được.
"Ngoan ngoãn ở nhà họ Trương đi, kết cục của người phụ nữ hôm nay em cũng thấy rồi đấy. Em mà dám chạy, thì cứ đợi bị đá/nh g/ãy chân đi."
Bình luận:
【Á á á, nắm đ/ấm của tôi cứng lại rồi, đây là cái kiểu lý luận nạn nhân có tội ng/u ngốc gì thế này, Chu Quyết, mày có thể ch*t đi được không hả.】
【Yên tâm đi, sau này nữ chính sẽ truy sát hắn đến chân trời góc bể.】
【Đúng vậy, Chu Quyết bây giờ càng hống hách bao nhiêu thì sau này sẽ càng hèn nhát bấy nhiêu.】
Tôi nhìn cơ thể mình bị trói như cái bánh chưng, im lặng.
Tôi truy sát thế nào đây, chẳng lẽ sau khi ch*t tôi sẽ biến thành lệ q/uỷ sao?
Là một người theo chủ nghĩa vô thần, tôi đã nhanh chóng phản bội để trở thành người theo chủ nghĩa hữu thần.
Nhưng tôi vẫn không dám thử ch*t để kiểm chứng giả thuyết của mình.
4
Sau khi Chu Quyết đi, tôi bị bà chủ nh/ốt trong một căn hầm, tay chân đều bị trói.
Tôi lén dùng con d/ao giấu sau lưng để tự cởi trói cho mình, rồi ngụy trang một chút, trong mắt người ngoài, tôi vẫn bị trói ch/ặt chẽ.
Trong thời gian này, có một người phụ nữ g/ầy gò đến đưa cơm cho tôi.
Cô ấy tên là Tiểu Phương, gương mặt sầu khổ, trông chỉ mới ngoài hai mươi tuổi.
Tôi hỏi: "Cô cũng bị Chu Quyết lừa đến đây sao?"
Cô ấy lắc đầu: "Tôi bị người khác trong thôn lừa đến."
Cô ấy khuyên tôi: "Cô ngoan một chút, còn bớt chịu khổ hơn."
"Được, cô đút cho tôi ăn đi."
Ăn no rồi mới có sức làm việc.
Cô ấy đút cho tôi ba bát cơm.
Cô ấy hỏi tôi: "Còn ăn không?"
Tôi cố ăn!
Ăn xong không lâu, bà chủ tiệm tạp hóa đã dẫn đứa con trai b/éo ị của bà ta đến.
"Con trai, mẹ lại m/ua cho con một cô vợ nữa, cô vợ mới này rất biết ăn, chắc chắn sẽ sinh cho con một thằng cu m/ập mạp."
Đứa con trai b/éo cười hì hì, vỗ tay: "Muốn thằng cu m/ập mạp, muốn thằng cu m/ập mạp!"
Thấy Tiểu Phương còn đứng bên cạnh, nó đ/á cô ấy sang một bên: "Cút, tao muốn sinh con, con cơ."
Tiểu Phương bị bà chủ kéo đi.
Trước khi đi, Tiểu Phương không quên dặn dò tôi: "Cô đừng chống đối lại anh ta, như vậy sẽ bớt chịu khổ hơn."
Bà chủ hừ lạnh: "Mày tưởng nó giống mày, mới đến đã tuyệt thực à. Người ta vừa đến đã ăn năm bát cơm, sẽ không để mình chịu chút thiệt thòi nào đâu.
"Mày vẫn nên lo cho bản thân mình đi, tối nay tao sẽ b/án con gà không biết đẻ trứng như mày đi."
Tiểu Phương tái mét mặt mày, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, như thể đã chấp nhận số phận.
Rất nhanh, căn hầm tối tăm chỉ còn lại tôi và đứa con trai b/éo ị kia.
5
"Hì hì, vợ ơi."
Đứa con trai b/éo nghiêng đầu, nước dãi chảy ra, cười một cách ngây thơ và tà/n nh/ẫn.
Hiển nhiên, trí thông minh của người này có vấn đề.
Nó nhanh chóng nhào lên người tôi.
Cơ thể như núi th!t đ/è khiến tôi không thở nổi.
Đôi mắt vẩn đục tràn đầy sự phấn khích, nước dãi dính đầy mặt tôi, buồn nôn vô cùng.
Tôi không chút biểu cảm, lấy con d/ao gọt hoa quả giấu sau lưng, đ/âm mạnh vào sau gáy nó.
M/áu phun ra, làm đỏ cả mắt tôi.
Đứa con trai b/éo phản ứng hơi chậm, từ từ ngẩng đầu lên.
Tôi dứt khoát rút d/ao ra, nhắm thẳng vào động mạch chủ của nó, đ/âm thêm một nhát nữa.
Bình luận:
【Trời ơi, nói gi*t là gi*t, nữ chính là người tà/n nh/ẫn thật sự.】
【Ai hiểu được chứ, tôi xem đến đoạn này cuối cùng cũng thấy đã đời.】
Đứa con trai b/éo cuối cùng cũng phản ứng lại, nó bị tôi đ/âm.
Nó gầm lên gi/ận dữ, đ/ấm tôi một cú khiến tôi choáng váng.
Nhưng rất nhanh, nó không còn tâm trí để ý đến tôi nữa, nó chảy quá nhiều m/áu, nhiều đến mức nó bắt đầu sợ hãi.
Nó vừa tuyệt vọng gọi mẹ, vừa dùng tay bịt lấy cái cổ đang phun m/áu.
Bà chủ đứng ngay ở cửa, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng mở cửa chạy vào.
Nhìn thấy con trai mình như con gà bị c/ắt tiết, co gi/ật không ngừng, bà ta hoảng lo/ạn.
"Con trai, đừng sợ, mẹ đến đây."
Lúc này, trong lòng bà ta chỉ có con trai mình, không đoái hoài gì đến tôi, vội vội vàng vàng tháo chiếc khăn quàng cổ trên cổ xuống, bắt đầu cầm m/áu cho nó.
Đây là cơ hội tốt để tôi trốn thoát, cũng là cơ hội tốt để tôi gi*t bà ta.
Tôi chọn gi*t bà ta trước rồi mới chạy.
Nếu không, đợi khi bà ta hoàn h/ồn, chắc chắn sẽ gọi dân làng đến bắt tôi.
Tôi lặng lẽ đi đến sau lưng bà ta, giơ tay lên, nhưng lại bị người ta đ/á văng đi.
Cú đ/á này thực sự rất mạnh, tôi nằm bò trên mặt đất, nôn ra một ngụm m/áu, hồi lâu không bò dậy được.
Không biết từ lúc nào, trong nhà xuất hiện một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi.
Ông ta tóc hoa râm, trên gương mặt đen nhẻm là những nếp nhăn như vỏ cây.
Bà chủ nhìn thấy người đàn ông đó, lập tức như tìm được chỗ dựa.
"Chồng ơi, cuối cùng ông cũng về rồi."
Ch*t ti/ệt.
Là ông chủ đi nhập hàng đã về.
6
Bà chủ khóc lóc: "Con trai chảy nhiều m/áu quá, tôi không cầm m/áu được, ông mau đưa nó đến b/ệnh viện đi."
"Nó không c/ứu được nữa rồi."
Đầu óc bà chủ trống rỗng: "Không c/ứu được nữa rồi sao? Là nó gi*t con trai, tôi muốn nó phải đền mạng."
Bà ta lao đến muốn gi*t tôi, nhưng bị ông chủ ngăn lại.
"Nó còn chưa ch*t được," ông chủ nhìn tôi bằng đôi mắt âm hiểm, "Nó gi*t con trai tôi, tôi muốn nó đền cho tôi một đứa con trai."
Tôi lập tức hiểu ý ông ta, toàn thân lạnh toát.
Người đàn ông lớn tuổi hơn cả bố tôi này muốn tôi sinh cho ông ta một đứa con.
Bình luận chạy nhanh trước mắt tôi.
【Xong đời rồi, cuộc đời đ/au khổ kéo dài ba năm của nữ chính sắp bắt đầu rồi. Cô ấy sẽ bị bẻ g/ãy tay chân, sinh ba đứa con trong căn hầm này, cuối cùng ch*t vì khó sinh.】
Ch*t ư? Vậy ra tôi thực sự sẽ biến thành lệ q/uỷ để b/áo th/ù sao?
Những dòng bình luận tiếp theo phủ nhận giả thuyết của tôi.
【Tiếp theo sẽ là bộ phim b/áo th/ù sảng khoái, nữ chính là người thiện lương mười kiếp, định sẵn sẽ sống đến một trăm tuổi, ch*t rồi cũng sẽ hồi sinh ở bất kỳ ngóc ngách nào trong thôn.】
【Cô ấy sẽ không ngừng bị gi*t, không ngừng hồi sinh, cho đến khi gi*t sạch những kẻ á/c trong thôn.】
Tôi đột nhiên hiểu ra, tại sao năm tôi sáu tuổi, tôi và bố mẹ gặp t/ai n/ạn giao thông.
Họ ch*t ngay tại chỗ, còn tôi lại xuất hiện trong bụi cỏ không xa hiện trường vụ t/ai n/ạn, kỳ diệu sống sót.
Ai cũng nói là mẹ tôi trong lúc sinh tử đã ném tôi ra ngoài cửa sổ.
Mà thực tế, tôi đã ch*t trong xe, nhưng lại hồi sinh ở không xa nơi xảy ra t/ai n/ạn, và sống sót một cách nguyên vẹn.
Ông chủ đã đi đến trước mặt, lên tiếng một cách âm hiểm:
"Tao sẽ bẻ g/ãy tay chân mày, khiến mày sống không bằng ch*t trong căn hầm này. Như một con chó cái, sinh cho tao hết đứa con trai này đến đứa con trai khác."
"Thế sao?"
Tôi nhếch mép cười, không chút do dự rạ/ch một nhát vào cổ mình.
Gi*t người chuyện này, một lần lạ hai lần quen.
Vừa dùng đứa con trai b/éo để luyện tay, tôi đã biết làm thế nào để gi*t chính mình với tốc độ nhanh nhất.
Sợ mình ch*t chưa đủ thấu, tôi lại đ/âm một nhát vào bụng mình, rồi xoay mạnh hai vòng.
M/áu b/ắn tung tóe lên người ông chủ.
Ông ta bị dọa sợ, không nhịn được lùi lại hai bước: "Đồ đi/ên, đây là đồ đi/ên."
Bình luận cũng chấn động.
【Tôi nói sai rồi, nữ chính này là sói, còn tà/n nh/ẫn hơn cả người tà/n nh/ẫn!】
【Tốt quá, cô ấy tà/n nh/ẫn với chính mình như vậy, chắc chắn sẽ còn tà/n nh/ẫn hơn với bọn buôn người.】
【Tôi rất vui khi thấy nữ chính trốn thoát, nhưng cốt truyện này sao không giống với những gì tôi đã xem trước đó nhỉ.】
7
Đúng như bình luận nói, sau khi ch*t tôi sẽ trọng sinh.
Khi khôi phục ý thức lần nữa, tôi thấy cơ thể mình nguyên vẹn, trên người vẫn mặc bộ quần áo cũ, xuất hiện cạnh một bức tường thấp.
Trong nhà, là tiếng khóc của Hạ Kỳ Vân.
"Đừng đá/nh nữa, c/ầu x/in anh đừng đá/nh nữa."
Giọng người đàn ông vặn vẹo: "Mày là vợ tao bỏ tiền m/ua về, tao thích đá/nh thế nào thì đá/nh."
Hạ Kỳ Vân dường như đã chấp nhận số phận: "Tôi hứa với anh, sau này không bao giờ chạy nữa, ngoan ngoãn sống với anh."
Người đàn ông cười lạnh: "Mày tưởng tao đá/nh mày vì mày chạy à? Tao nói thật cho mày biết, hai năm trước cơ thể tao có vấn đề, cái thứ đó không dùng được nữa rồi. Tao chỉ thấy mình là đàn ông khi đá/nh phụ nữ thôi."
Hạ Kỳ Vân vô cùng tuyệt vọng: "Kiếp trước tôi tạo nghiệp gì mà ông trời lại đối xử với tôi như vậy."
Tôi hơi thẫn thờ, cứ ngỡ mình chưa hồi sinh, giờ phút này vẫn đang ở dưới địa ngục.
Cửa sân khép hờ, tôi nhẹ bước đi vào, trước tiên đến phòng tạp vụ lấy một cây rìu.
Cây rìu hơi nặng, nhưng tôi có thói quen tập gym, cầm nó cũng khá dễ dàng.
Sau đó, tôi đứng trước cửa, gõ từng nhịp một.
"Ai đấy," giọng gã đàn ông chột mắt vang lên đầy khó chịu, "Không nghe thấy tao đang bận đá/nh vợ à?"
Tôi tức cười, sao hắn có thể nói ra những lời s/úc si/nh như vậy một cách lý lẽ thế được.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ gõ cửa.
"Đừng có gõ nữa, nếu để tao biết mày không có việc gì quan trọng tìm tao, tao gi*t ch*t mày."
Người đàn ông ch/ửi bới đi ra mở cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi cầm rìu ch/ém xuống.
Cây rìu này nhắm vào đầu hắn.
Hắn dường như cảm nhận được nguy hiểm, hơi nghiêng đầu sang trái.
Tôi ch/ém một rìu vào vai hắn, sống sượng ch/ặt đ/ứt cánh tay phải của hắn.
Nhìn cánh tay đ/ứt lìa rơi bên chân, tôi đ/á nó về phía con chó sói đang ngủ cách đó không xa.
Thích dùng tay này đá/nh phụ nữ lắm phải không, tao phải để nó không bao giờ đá/nh người được nữa.
Con chó sói bị xích sắt nghe thấy mùi m/áu liền tham lam gặm nhấm nó.
Gã đàn ông chột mắt nhìn thấy cảnh này, mắt trợn trừng: "Á, con khốn, tao gi*t ch*t mày."
Cơn gi/ận làm mờ lý trí hắn, hoàn toàn quên mất tôi còn có vũ khí trong tay.
Hoặc có lẽ hắn nghĩ rằng mình là đàn ông, dù chỉ còn một tay, gi*t một người phụ nữ như tôi cũng dư sức.
Tôi nhanh nhẹn né sang một bên, hắn loạng choạng lao về phía trước, suýt ngã.
Lại một nhát rìu hạ xuống, lần này tôi không ch/ém lệch, cây rìu cắm thẳng vào đầu hắn.
"Mày..."
Đôi mắt gã đàn ông chột mắt mở to, đầy vẻ không thể tin được.
Chắc hắn không ngờ rằng hôm nay mình sẽ ch*t, lại còn ch*t trong tay người phụ nữ mà hắn coi thường nhất.
Các bình luận thi nhau khen ngợi:
【Tốt quá, Hạ Kỳ Vân được nữ chính c/ứu rồi, hôm nay sẽ không t/ự s*t nữa.】
【Nữ chính này tôi yêu rồi, người tà/n nh/ẫn không nói nhiều.】
【Các chị em vẫn nên tập luyện đi, nói thật, thân hình mảnh khảnh của tôi cầm cây rìu này còn thấy hơi nặng.】
【Ngày mai tôi sẽ đi tập gym!】
Tôi đ/á gã đàn ông chột mắt vào trong nhà.
Hạ Kỳ Vân bị đá/nh nằm dưới đất cuối cùng cũng hoàn h/ồn sau biến cố này, cô ấy khập khiễng bò dậy từ dưới đất, nhanh chóng đóng cửa lại.
8
Trong nhà.
Gã đàn ông chột mắt vẫn chưa ch*t hẳn, như cái bễ lò rèn cũ kỹ, thở hổ/n h/ển từng hơi.
Hắn thều thào thốt ra: "Con khốn, mày... mày tưởng gi*t ch*t tao là mày được tự do sao? Tao nói cho mày biết, người trong thôn sẽ không tha cho mày đâu."
Tôi mỉm cười: "Gi*t sạch hết là được chứ gì?"
Đồng tử gã đàn ông chột mắt co rút, nhìn tôi như nhìn thấy quái vật.
Tôi rút rìu lên, lại ch/ém xuống, kết liễu hoàn toàn mạng sống của hắn.
M/áu b/ắn lên người Hạ Kỳ Vân, cô ấy ngẩn người ra trước, sau đó từ từ chớp mắt, đợi khi phản ứng lại rằng con á/c q/uỷ hànhz hạz cô ấy bao nhiêu năm nay cuối cùng đã ch*t, cô ấy gào khóc.
Như muốn trút hết nỗi đ/au khổ chịu đựng suốt bao nhiêu năm qua.
"Được rồi," tôi an ủi, "Hắn không bao giờ đá/nh cô nữa đâu."
Hạ Kỳ Vân bình tâm lại đôi chút, đôi mắt đỏ hoe nói lời cảm ơn với tôi.
Lại hỏi tôi: "Cô định chạy trốn sao? Ở đây toàn là núi cao, lại toàn là người của bọn chúng, cô không chạy thoát đâu."
Nói đến cuối, cơ thể cô ấy không nhịn được r/un r/ẩy.
Hiển nhiên, cô ấy đã phải chịu không ít khổ sở vì chuyện này.
Tôi bình thản: "Tại sao tôi phải chạy, người đáng phải chạy là bọn chúng mới đúng. Cứ ở yên đây, đừng làm chuyện dại dột, sớm muộn gì tôi cũng sẽ mang cô rời khỏi cái nơi q/uỷ quái này."
Hạ Kỳ Vân nhìn gã đàn ông chột mắt nằm bên cạnh, chuyển sang nhìn tôi đầy tin tưởng: "Vậy tôi có thể làm gì cho cô?"
Tôi nghĩ ngợi: "Nhà có th/uốc diệt chuột không?"
"Có."
Cô ấy vội vã lục tìm th/uốc diệt chuột trong nhà.
Tôi lại hỏi: "Cô có biết Chu Quyết sống ở đâu không?"
Nghe thấy tên hắn, Hạ Kỳ Vân siết ch/ặt tay, móng tay cắm sâu vào da th!t mà không hề hay biết, trong mắt bùng ch/áy ngọn lửa th/ù h/ận.
Cô ấy nói: "Tôi biết, cần tôi dẫn cô đi không?"
"Không cần, cô chỉ đường cho tôi là được. Cô cứ ở yên trong nhà, không được đi đâu cả, tôi sẽ mang đầu hắn đến gặp cô."
Tôi có sự tính toán của riêng mình.
Gặp nguy hiểm ch*t người, tôi ch*t rồi vẫn có thể hồi sinh.
Nhưng Hạ Kỳ Vân chỉ có một mạng, không thể liều mạng như tôi.
Hơn nữa trước khi đi tính sổ với Chu Quyết, tôi còn việc quan trọng hơn phải làm, đó là đi c/ứu Tiểu Phương.
Vừa rồi tôi đã chú ý đến thông tin kịch bản từ bình luận, tối nay Tiểu Phương sẽ bị bà chủ tiệm tạp hóa b/án đi.
Cô ấy rơi vào tay một tên bi/ến th/ái, không trụ được quá hai ngày.
Hạ Kỳ Vân nhìn cái chân g/ãy của mình, dứt khoát đồng ý.
"Được, tôi nghe theo cô hết, tuyệt đối không làm vướng chân cô."
9
Sau khi nghỉ ngơi đôi chút chỗ Hạ Kỳ Vân, tôi đi đến tiệm tạp hóa.
Kế hoạch ban đầu của tôi là lén đột nhập từ sân sau, giải quyết cả nhà bà chủ, rồi c/ứu Tiểu Phương ra.
Đến ngoài bức tường sân sau, tôi lại phát hiện cả nhà bà chủ đều ở trong sân, ngay cả Chu Quyết cũng ở đó.
Nhưng tôi không thấy Tiểu Phương, tôi không rõ lúc này cô ấy đã bị b/án đi hay vẫn đang ở trong nhà.
Bình luận chỉ nói tối nay cô ấy sẽ bị b/án, không nói thời gian cụ thể.
Lúc này, ông chủ đang tranh cãi với Chu Quyết.
"Chu Quyết, mày nhìn việc tốt mà mày làm đi. Tao bảo mày tìm một người phụ nữ ngoan ngoãn biết nghe lời, mày lại tìm cho tao kiểu này đây. Đứa con trai duy nhất của tao đều bị nó gi*t rồi."
Ông chủ túm cổ áo Chu Quyết, chỉ về phía bên phải.
Ở đó đặt th* th/ể của đứa con trai b/éo.
Nó đã được thay bộ quần áo sạch sẽ, nằm bất động trên tấm ván cửa, trên gương mặt tái nhợt đá/nh hai vệt má hồng, môi cũng được tô son đỏ chót.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên người nó, trông có vẻ hơi m/a quái.
Bà chủ hoàn toàn không hay biết, bà ta âu yếm vuốt ve khuôn mặt nó, rơi lệ: "Diệu Tông nhà ta mới ba mươi tuổi thôi mà, đã ch*t như thế này rồi."
Chu Quyết nhíu mày: "Cháu không biết Đường Nguyệt sẽ làm ra chuyện như thế này, cháu và cô ấy quen nhau nửa năm rồi, cô ấy luôn ngoan ngoãn lương thiện. Ngày thường, đến cá cô ấy còn không dám gi*t, nói gì đến gi*t người."
Ánh mắt kh/inh bỉ rơi trên người Diệu Tông.
"Liệu có phải do Diệu Tông nhà bác quá vô dụng nên mới..."
Lời còn chưa dứt, hắn đã bị ông chủ đ/ấm mấy cú.
Trên khuôn mặt thanh tú đó, m/áu mũi chảy ròng ròng, vô cùng thảm hại.
Chu Quyết định đá/nh trả.
Phải biết ở công ty, hắn có hào quang sinh viên trường top, ngoại hình lại đẹp, làm việc lại chu đáo, ai cũng khách sáo với hắn, còn có không ít cô gái ngưỡng m/ộ hắn, hắn làm gì chịu thiệt thòi kiểu này.
Nhưng Chu Quyết ngày thường quen ngồi văn phòng, rốt cuộc không phải là đối thủ của gã đàn ông thôn quê như ông chủ.
Hắn ăn thêm mấy cú đ/ấm nữa, cuối cùng nhận rõ thực tại, không còn giãy giụa.
Bà chủ bước tới, cũng t/át hắn mấy cái, bà ta đỏ hoe đôi mắt.
"Diệu Tông nhà tao ch*t rồi, sao mày dám đổ oan cho nó như thế, không biết nó ở dưới suối vàng có tự chăm sóc bản thân được không."
Ông chủ an ủi: "Vợ à, bà không cần lo cho Diệu Tông đâu. Thôn bên cạnh vừa ch*t một người phụ nữ, người phụ nữ đó lúc sống tính tình hiền lành, vừa vặn chúng ta có thể m/ua về làm vợ cho nó, để nó làm trâu làm ngựa cho Diệu Tông nhà chúng ta dưới suối vàng. Còn Đường Nguyệt, tao cũng tìm cho nó chỗ tốt rồi."
Tôi cười lạnh.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?