Tôi, một người nghỉ hưu ở tuổi 58, đã xuyên không thành nữ chính trong một bộ phim ngắn ngược luyến.

Trong kịch bản gốc, tôi là "ánh trăng sáng" bị nam chính cưỡng ép kết hôn.

Anh ta bỏ ra bao tâm cơ để cưới tôi, nhưng sau khi kết hôn lại phải lòng cô trợ lý - nữ phụ.

Anh ta dung túng cho cô ta s/ỉ nh/ục, khiêu khích tôi, biến tôi thành trò cười trong giới thượng lưu.

Cuối cùng, tôi thất vọng cùng cực và đề nghị ly hôn.

Nhưng đối với một người đã góa chồng nhiều năm như tôi, kịch bản lằng nhằng này chỉ có một ý nghĩa duy nhất.

Tôi sắp có một người chồng tổng tài trẻ tuổi đẹp trai rồi!

Cái gì mà ngược luyến, ly hôn, không nói đến nữa.

Nhiệm vụ của tôi là chăm sóc tốt cho người chồng đẹp trai của mình, sau đó cùng anh ấy sinh một đứa con kháu khỉnh!

1

Quản gia mở cửa biệt thự, tay trái tôi bưng quả sầu riêng m/ua ở siêu thị giá 9.9 tệ/cân, tay phải xách mướp m/ua ở chợ được giảm giá, hiên ngang bước vào phòng khách.

Người chồng đẹp trai hơn cả nam chính trong "Tổng tài bá đạo yêu cô lao công" của tôi đang ngồi trên ghế sofa chờ tôi.

Đôi chân dài của anh ta vắt chéo, khiến trái tim già nua của tôi đ/ập thình thịch.

Chồng tôi mặt mày sa sầm, khí thế bá đạo lộ rõ: "Ng/u Vãn Tình, cô ăn mặc cái kiểu gì thế này!"

Tôi đưa đồ cho người giúp việc, tháo chiếc khăn lụa họa tiết da báo trên cổ xuống, đưa tay vò vò mái tóc ngắn uốn xù vừa làm xong.

"Đẹp không? Cậu thanh niên ở tiệm làm tóc còn khen tôi làm kiểu này trông trẻ ra mấy chục tuổi đấy."

Hạ Tuấn Chi lạnh lùng nói: "Cô đang cố tình gây sự phải không? Tôi đã nói với cô rồi, Lê An Dĩnh chỉ là thư ký của tôi, giữa chúng tôi không phải như cô nghĩ!"

Vừa dứt lời, từ trên lầu truyền đến một giọng nữ rụt rè.

"Chị Vãn Tình, chị về rồi ạ?"

Tôi ngẩng đầu, thấy một cô gái tóc tai ướt sũng, đang mặc chiếc váy sườn xám kiểu Trung Quốc rộng thùng thình của tôi, đứng ở đầu cầu thang.

"Chị đừng hiểu lầm, em vô ý làm đổ cà phê, Tổng giám đốc Hạ tốt bụng để em đến nhà làm sạch một chút."

Dường như có luồng gió lạnh thổi qua, sắc mặt cô ta dưới ánh đèn càng thêm tái nhợt, làm tôi sợ đến mức hít một hơi thật sâu, ôm lấy ngựk.

"Con gái con lứa, sao lại mặc bộ đồ trông như đồ liệm thế này, phúc khí bay sạch hết rồi."

Nước mắt ứa ra trong mắt Lê An Dĩnh, Hạ Tuấn Chi gầm lên với tôi: "Ng/u Vãn Tình! Cô nói năng kiểu gì đấy? Xin lỗi An Dĩnh ngay!"

Bị chồng đẹp trai đối xử như vậy, tôi có chút tổn thương: "Anh hung dữ cái gì chứ?"

Hạ Tuấn Chi sững người, thần sắc có chút lay động.

Đúng lúc đó, người giúp việc mang bát canh mướp vừa nấu xong ra, tôi đưa cho anh một bát: "Uống bát canh mướp đi."

Hạ Tuấn Chi đẩy tay ra: "Tôi không ăn mướp."

Tôi khuyên anh: "Mùa hè uống canh mướp rất tốt đấy."

Hạ Tuấn Chi mất kiên nhẫn: "Tôi nói là tôi không ăn!"

Tôi hít một hơi, "Anh lại nổi nóng với tôi?"

Anh nhắm mắt lại, bắt đầu hít thở sâu.

Tôi đ/au lòng nói: "Tuấn Chi, anh có nhận ra gần đây tính khí của anh ngày càng x/ấu không."

Những kỷ niệm đẹp đẽ ùa về, tôi thấy Hạ Tuấn Chi mở mắt, một chút hối lỗi đọng lại trong mắt anh.

Tôi thừa thắng xông lên: "Anh tính khí không tốt là do can hỏa quá vượng, uống chút canh mướp cho hạ hỏa đi."

Sự hối lỗi nhanh chóng chuyển thành cơn gi/ận dữ, Hạ Tuấn Chi phẫn nộ đứng dậy: "Ng/u Vãn Tình! Sao cô cứ ám ảnh mãi với bát canh mướp ch*t ti/ệt này thế hả?!"

Lê An Dĩnh trên lầu cũng đi xuống, đứng cạnh Hạ Tuấn Chi chỉ trích tôi: "Chị Vãn Tình, anh Tuấn Chi không muốn uống, sao chị cứ ép anh ấy chứ?"

Tôi ngạc nhiên ôm ngựk: "Tôi ép anh ấy lúc nào? Tôi là vì tốt cho anh ấy, anh ấy uống canh mướp hạ hỏa, có lợi cho sức khỏe của anh ấy mà."

Thật là đ/au lòng, lòng tốt không được thấu hiểu, tôi càng nghĩ càng thấy tủi thân, che mặt khóc nức nở.

"Hạ Tuấn Chi, anh còn có lương tâm không. Tôi xách hơn chục cân mướp từ chợ xa xôi về, là vì ai? Chẳng phải vì muốn bồi bổ sức khỏe cho anh sao. Anh không biết ơn thì thôi, còn nói chuyện với tôi như vậy."

Tôi đ/au buồn dúi bát canh mướp vào tay Lê An Dĩnh, vừa khóc vừa nói: "An Dĩnh, chị nói anh ấy không nghe, em là thư ký của anh ấy, em nói với anh ấy đi."

Lê An Dĩnh trở tay không kịp, bưng bát canh mướp ngẩn người ra.

Hạ Tuấn Chi lại hít thở sâu mấy hơi, gi/ật lấy bát canh mướp trong tay Lê An Dĩnh uống cạn.

"Tôi uống rồi, được chưa! Có thể đừng nhắc đến ba chữ canh mướp nữa không!"

Tôi càng đ/au lòng hơn: "Anh xem anh thái độ kiểu gì đấy! Tôi khuyên anh thế nào anh cũng không uống, cứ phải đợi người khác đưa mới chịu, anh gh/ét tôi đến thế sao?"

Khớp ngón tay cầm mép bát của Hạ Tuấn Chi trắng bệch, anh bình tĩnh nói với Lê An Dĩnh: "An Dĩnh, em dọn dẹp rồi về trước đi."

Thấy tôi vẫn tiếp tục than vãn, Hạ Tuấn Chi đặt bát xuống, phớt lờ như không nghe thấy gì, lướt đi như một bóng m/a lên lầu.

2

Lê An Dĩnh ướt sũng rời đi.

Tôi càng nghĩ càng tức, đuổi theo lên phòng ngủ trên lầu.

"Hạ Tuấn Chi, sao anh có thể dùng thái độ đó đối với tôi. Tôi quan tâm đến sức khỏe của anh thì có gì sai chứ?"

Hạ Tuấn Chi đỏ mắt mở cửa.

"Ng/u Vãn Tình, tôi làm việc cả ngày rồi, thực sự mệt lắm rồi, cô có thể đừng làm lo/ạn nữa được không?"

"Mệt?" Tôi lập tức thông suốt, "Anh biết tại sao mình dễ mệt không? Vẫn là do can hỏa của anh vượng đấy! Sau này phải nghỉ ngơi sớm, uống nhiều canh mướp vào, biết chưa?"

Hạ Tuấn Chi day day thái dương, như thể sắp n/ổ tung đến nơi.

Tôi xót xa nắm lấy cánh tay anh, vỗ vỗ vào bắp tay săn chắc của anh: "Sau này tâm tính phải rộng mở, đừng có cau có, đối mặt với lãnh đạo đồng nghiệp thì cười một cái, đi làm sẽ không thấy mệt nữa. Hiểu chưa?"

Hạ Tuấn Chi hít thở sâu hồi lâu, nặn ra một nụ cười bất lực.

Tôi vẫn chưa thỏa mãn, liền tung đò/n quyết định.

"Tuấn Chi à, còn một việc nữa tôi phải nói với anh."

"Nói đi."

Giọng anh đầy vẻ bình thản như đã nhìn thấu hồng trần.

"Chúng ta phải có một đứa con."

"Cái gì?!"

Hồng trần lại đ/è nặng lên vai anh.

"Anh xem, anh cũng đâu còn trẻ, gần 30 rồi đúng không? Ở độ tuổi này mà không có con thì cuộc đời không viên mãn, không hạnh phúc, có hiểu không hả."

Hạ Tuấn Chi với vẻ mặt "cô lại đang làm lo/ạn cái gì thế", "Ng/u Vãn Tình, cô bị mất trí nhớ à? Chính cô là người nói không muốn có con mà."

Tôi nghiêm túc chỉ trích anh: "Sao có thể như thế được. Không có con thì làm sao tăng tỷ lệ sinh cho quốc gia? Đó đều là âm mưu của gián điệp phương Tây, cố tình dùng những tư tưởng đ/ộc hại đó để đầu đ/ộc thanh niên. Không có con, sau này ai nuôi dưỡng chúng ta lúc về già?"

"Được, đây là cô nói đấy."

Hạ Tuấn Chi nhìn tôi đăm đăm.

Khuôn mặt già nua của tôi đỏ ửng, dựa vào lồng ngựk săn chắc của anh.

Eo thon chân dài mặt đẹp trai thế này, không ngờ ở cái tuổi này tôi vẫn có thể gặp được vận đào hoa như vậy, không khiến đám chị em già của tôi gh/en tị mới là lạ!

À, thanh xuân!

3

Sau đêm đó, Hạ Tuấn Chi mặt mày tái nhợt, mấy ngày liền không về nhà.

Tôi hơi chán, liền dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài, còn rất chu đáo sắp xếp lại đồ đạc của Hạ Tuấn Chi theo ý mình.

Sau đó, tôi treo bức tranh thêu chữ thập hình mẫu đơn "Gia hòa vạn sự hưng" lên tường phòng khách.

Đây là tác phẩm nghệ thuật thủ công của bậc thầy mà tôi săn được với giá 29.9 trên nền tảng livestream, rất hợp với bức tường trắng chạm khắc hoa văn trong nhà.

Dọn dẹp xong, tôi lại ra ngoài đi dạo.

Không đi không biết, đi một vòng mới phát hiện, trang viên này đúng là mảnh đất báu.

Nhiều đất đai rộng rãi thế này, nhìn là biết rất hợp để trồng cải thảo.

Quản gia lau mồ hôi ngăn cản khi tôi m/ua hạt giống cải thảo, nói rằng ở đây đã có quy hoạch, phải xây dựng cái gì mà vườn hoa hồng.

Tôi kh/inh thường.

Chuyên gia trên kênh video nói rồi, sắp có chiến tranh rồi, mọi người cần tích trữ vật tư trước. Nhỡ sau này không đủ lương thực, hoa hồng không thể thay cơm được.

Vẫn là rau tự trồng, sạch sẽ và hợp vệ sinh.

Cả buổi chiều, tôi chỉ đạo quản gia m/ua hạt giống cải thảo, rồi cùng người làm vườn cuốc lại đất một lượt.

Người làm vườn làm việc không đủ tỉ mỉ, để lại một cây cỏ dại giữa luống, tôi lắc đầu với công việc của anh ta, tự tay nhổ cỏ dại.

"Ng/u Vãn Tình! Cô đang làm gì thế!"

Giọng nữ sắc nhọn truyền đến từ xa.

Tôi ngẩng đầu, Lê An Dĩnh xinh xắn chạy đến mép ruộng, nhìn đống cỏ dại lộn xộn trong tay tôi, nước mắt rưng rưng.

Tôi cười hì hì chào cô ta.

"Tiểu Lê đến rồi à? Tuấn Chi nhà tôi có qua đây không?"

"Ng/u Vãn Tình! Cô quá đáng lắm!"

Hạ Tuấn Chi theo sát phía sau, mắt bốc lửa gi/ận.

"Sao thế?" Tôi cầm nắm cỏ, không hiểu chuyện gì.

"Gốc hoa hồng đó là anh Tuấn Chi và em cùng trồng! Anh Tuấn Chi từng nói, khi nhìn thấy gốc hoa hồng này, anh ấy sẽ nhớ đến em!"

Thật là một cô gái yêu lao động, thích dùng lao động để tạo ra những kỷ niệm chung.

Tôi ném gốc hoa hồng thảm hại sang một bên, gọi họ lại.

"Thế thì đúng lúc quá. An Dĩnh, tôi có rất nhiều hạt giống cải thảo, em và Tuấn Chi cùng qua đây trồng ít cải thảo đi."

"Sau này chỉ cần nhìn thấy cải thảo, anh ấy sẽ nhớ đến em, không phải thiết thực hơn hoa hồng sao!"

Lê An Dĩnh mặt tái mét.

"Ng/u Vãn Tình, cô đừng làm lo/ạn nữa, tôi không đồng ý cho cô trồng cải thảo trong nhà!"

Hạ Tuấn Chi gầm lên trầm đục: "Cô nhìn lại bộ dạng của mình xem, còn chút phong thái nào của phu nhân nhà họ Hạ không!"

Tôi bình tĩnh quay sang dặn quản gia: "Ông bảo nhà bếp nấu hai bát canh mướp đi."

Ánh mắt đang trừng tôi của Hạ Tuấn Chi lập tức lệch đi.

Tôi xoa dịu cảm xúc của anh: "Tuấn Chi, không phải tôi nói anh, anh cần chăm sóc sức khỏe của mình cho tốt. Mấy ngày nay anh không về nhà, nhìn là biết hỏa khí ngày càng vượng. Sau này phải về nhà uống canh mướp mỗi ngày, biết chưa?"

Trên mặt Hạ Tuấn Chi cũng lộ ra vẻ tái mét giống hệt Lê An Dĩnh.

Tôi chỉ vào mảnh đất phía sau: "Mau đi đi, không nghe An Dĩnh nói à, cô ấy muốn cùng anh trồng cải thảo. Anh là đàn ông, phải tốn nhiều sức một chút nhé!"

Lê An Dĩnh vẫn đang giãy giụa: "Em không nói!"

Tôi cười nhét hạt giống vào tay cô ta, rồi đẩy cô ta xuống đất.

"An Dĩnh còn ngại ngùng kìa. Đồ đạc ở đây cả rồi, mau đi đi, trồng xong hai người cùng vào phòng khách uống canh mướp."

Từ chiều đến hoàng hôn, dưới sự nỗ lực chung của hai người, khu vườn vô dụng cuối cùng đã biến thành mảnh đất rắc đầy hạt giống cải thảo.

Tôi chống nạnh, nhìn mảnh đất màu mỡ tỏa sáng dưới ánh hoàng hôn, nghĩ đến hình ảnh nó mọc đầy những cây cải thảo xanh mướt m/ập mạp, cảm thấy cuộc sống tràn đầy hy vọng.

Phía sau, Lê An Dĩnh nằm liệt trên luống đất, mắt đẫm lệ, lẩm bẩm: "Tại sao mình lại nhắc đến gốc hoa hồng đó cơ chứ?"

3

Trồng cải thảo xong, Lê An Dĩnh kiểu gì cũng không chịu vào phòng khách uống canh mướp. Tôi sợ lãng phí, liền bảo nhà bếp đóng gói cho cô ta mang về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm