Tôi đang lái xe điện thì bị đ/âm vào b/ệnh viện, tình cờ gặp lại Cố Kiêu Lễ.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt sau một năm chia tay.
Cô vợ nhỏ của anh ta đang ngồi trên ghế dài, khoác tay mẹ ruột tôi nũng nịu:
"Mẹ ơi, người ta bảo bụng bầu sẽ bị rạn da, x/ấu lắm ạ."
Bà Khúc Quyên vén những sợi tóc mai cho cô ta, động tác dịu dàng, giọng điệu cưng chiều:
"Ngoan, con đừng sợ, mẹ đã chuẩn bị loại tinh dầu tốt nhất cho con rồi. Mỗi ngày sáng tối bảo Kiêu Lễ bôi cho, chắc chắn sẽ có hiệu quả."
Cố Kiêu Lễ đứng sau lưng tôi, lúng túng lên tiếng:
"Sênh Sênh, mẹ vợ thường xuyên nhắc đến em. Hay là qua chào hỏi một tiếng đi?"
Tôi theo bản năng né tránh:
"Thôi khỏi! Tôi không còn quả thận nào nữa để cho hai người đâu, nên không làm phiền nữa."
Sắc mặt Cố Kiêu Lễ tái nhợt, đầy vẻ áy náy và bất an.
Thế nhưng, người chính tay đẩy tôi lên bàn mổ năm ấy, chẳng phải cũng là anh ta sao!
1
Sau khoảnh khắc im lặng ngột ngạt.
Tôi cầm tuýp th/uốc bôi bầm tím bác sĩ kê, quay người đi về phía thang máy.
Hôm nay trời mưa to, đơn hàng vừa giao xong coi như đổ bể.
Còn hai đơn nữa đang chờ, chậm trễ sẽ bị cửa hàng đá/nh giá kém.
Tôi quấn ch/ặt chiếc áo khoác bò đã giặt đến bạc màu, ấn nút tầng một.
Khi cửa sắp đóng lại.
Cố Kiêu Lễ dùng tay chặn lại, bước vào trong.
Ánh mắt anh ta lướt qua gấu quần dính đầy bùn đất của tôi, và mảng kem khô cứng dưới vạt áo khoác.
Muốn nói lại thôi.
Tôi không lên tiếng.
Hôm nay ra đường quên xem lịch rồi.
Tôi đang lái xe điện đi đúng làn đường.
Thì tài xế chiếc Maserati đ/âm sầm vào.
Tôi ngã xuống đất, hộp bánh kem trong giỏ lăn ra, kem b/ắn tung tóe khắp nơi.
Lại còn đụng mặt ba người mà tôi không hề muốn gặp.
Đúng là xui xẻo.
Cố Kiêu Lễ mấp máy môi, dường như có rất nhiều điều muốn nói.
Cuối cùng anh ta theo bản năng thốt ra một câu:
"Hâm Hâm có bầu rồi, mẹ vợ rất lo lắng cho sức khỏe của em ấy, nên mỗi lần khám th/ai đều đi cùng."
Tôi thuận miệng phụ họa:
"Cơ thể cô ta yếu, là chuyện nên làm."
Thấy tôi bước ra khỏi thang máy, đi thẳng về phía chiếc xe điện ở cửa chính.
Cố Kiêu Lễ đột ngột chặn tôi lại:
"Mưa to thế này, em định đi cái này à?"
"Nguy hiểm quá, để tôi đưa em về."
"Không cần..."
Tôi chưa nói dứt lời, điện thoại anh ta đã reo.
Là Khúc Hâm Hâm.
Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nũng nịu của cô gái.
Nghe lõm bõm, tôi cũng biết là cô ta nói mình đói, muốn Cố Kiêu Lễ m/ua món bánh phô mai mà cô ta thích nhất.
Cố Kiêu Lễ vẻ mặt khó xử, giữ tay tôi đang cắm chìa khóa:
"Sênh Sênh, em đợi chút, tôi quay lại ngay."
Tôi nhẹ nhàng hất tay ra.
"Không cần đâu! Vợ anh nhìn thấy tôi, lỡ đâu động th/ai, có khi bà Khúc Quyên lại đổ lỗi lên đầu tôi nữa đấy."
"Sênh Sênh, em nhất định phải nói chuyện như vậy sao?"
"Đối với mẹ vợ, em và Hâm Hâm đều là con gái của bà, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là th!t cả."
Không phải đâu.
Từ năm 5 tuổi, sau khi tôi bị người ta b/ắt c/óc, mẹ nhận nuôi con gái của cậu.
Thì tôi đã không còn mẹ nữa rồi.
Trước đây là do tôi quá ng/u ngốc.
Ảo tưởng bản thân sẽ có được những thứ không thuộc về mình.
Giờ thì không còn nữa.
2
Tôi lái xe điện đến ngã tư.
Lại bị người ta chặn lại.
Lần này không phải Cố Kiêu Lễ.
Mà là cô gái lái xe đ/âm trúng tôi.
Cô ta ngồi trong cái hộp sắt, vậy mà bị thương còn nặng hơn cả tôi - kẻ lái con lừa sắt này.
"Này này, người đẹp, sao chị không nói tiếng nào mà đã đi rồi?"
"Tôi vừa chụp phim xem có bị chấn động n/ão không, quay người lại đã không thấy chị đâu rồi."
Cô gái lái Maserati có tính cách rất hào sảng.
Thực ra lúc nãy tôi không ngã đ/au lắm.
Chỉ là bánh kem không lấy lại được thôi.
Cô ta nói xin lỗi mười tám lần, chuyển thẳng hai nghìn tệ cho tôi.
Tôi không phải người ăn vạ, nên trả lời thành thật:
"Cô đã trả tiền viện phí rồi, tôi cũng không sao, coi như huề."
"Sao thế được? Trán chị còn chảy m/áu kìa, còn làm lỡ việc giao hàng của chị, chắc chắn sẽ bị m/ắng đúng không?"
"Cho tôi WeChat đi, hôm nào tôi giới thiệu đơn lớn cho chị."
Tôi quét mã.
Nhưng không để tâm.
Chỉ nghĩ đến việc về tiệm thay quần áo, để tránh về nhà bà nội thấy lại đ/au lòng, rồi lại càm ràm.
3
Thật khéo làm sao.
Tôi vừa bước vào tiệm bánh, lại đụng mặt Cố Kiêu Lễ.
Anh ta lái chiếc Maybach chạy lòng vòng mấy tiệm, phát hiện chỉ có ở đây b/án bánh Basque ít đường.
Chỉ là nếu chỉ định khẩu vị gấp thì phải đặt làm.
"Sênh Sênh, em làm thêm ở đây à?"
"Coi như vậy đi!"
Chu Dương không bận tâm tay còn dính bột mì, ghé sát lại hỏi đầy lo lắng:
"Chị Sênh Sênh, sao chị lại ngã? Có nghiêm trọng không, em bôi th/uốc cho chị ngay nhé."
Cậu ấy là sinh viên đại học gần đây, đến tiệm làm thêm. Đẹp trai, năng động, cao 1m88, bình thường rất nhiều cô gái vì cậu ấy mà đến check-in.
"Bôi rồi, lo làm bánh cho khách trước đi."
Tôi né tránh bàn tay của Chu Dương.
Ánh mắt Cố Kiêu Lễ dán ch/ặt vào chúng tôi.
Đôi mắt sâu thẳm không nhìn ra cảm xúc, chỉ là áp suất xung quanh anh ta rõ ràng thấp đi vài phần.
Chu Dương quay người đi vào bếp sau.
Cố Kiêu Lễ bước đến bên cạnh, siết ch/ặt cổ tay tôi:
"Nhan Sênh, em giỏi lắm! Năm xưa nhặt được tôi chưa đủ, giờ lại tìm một thằng nhóc sinh viên giống tôi, không sợ bị người ta lừa sao?"
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
Trong đầu hiện lên hình ảnh năm năm trước, Cố Kiêu Lễ ngồi xổm ngoài cửa tiệm tiện lợi nơi tôi làm việc.
4
Khi đó anh ta, người đầy nước mưa, như một chú cún không ai cần.
Khi đó tôi, cũng chưa từng nghĩ tới, có người sẽ vì ngăn cản tôi nhận thân với cha mẹ mà dùng chính mình để thử lòng tôi.
Cố Kiêu Lễ cho rằng tôi lớn lên ở vùng núi xa xôi, chắc chắn đã nhiễm nhiều thói hư tật x/ấu.
Ví dụ như tham lam, thâm đ/ộc, nhỏ nhen, tính toán chi li.
Một khi trở về nhà họ Khúc, chắc chắn sẽ b/ắt n/ạt thanh mai trúc mã của anh ta.
Anh ta muốn tìm ra bằng chứng, để gia đình họ Khúc vốn có qu/an h/ệ thân thiết với gia đình anh ta đừng nhận tôi về.
Tôi không biết Cố Kiêu Lễ làm thế nào để nhận ra tôi là con gái nhà họ Khúc.
Có lẽ là vì tôi, bà Khúc Quyên và Khúc Hâm Hâm đều có đôi mắt giống nhau.
Có lẽ từ rất lâu, Cố Kiêu Lễ đã biết nhà họ Khúc bị thất lạc một người con gái.
Anh ta giả làm sinh viên nghèo, bảo tôi đưa anh ta về nhà.
Tôi nhất thời mềm lòng.
Cũng là bị vẻ ngoài của anh ta lừa.
Cứ như vậy, chúng tôi sống chung hai năm.
Ở trong căn nhà thuê không xa trường đại học.
Cố Kiêu Lễ học ở Đại học A, tôi làm thuê nuôi anh ta.
Để dành tiền m/ua vest cho anh ta tham gia bảo vệ luận văn, tôi đã đi b/án phụ kiện ở chợ đêm.
Để gom tiền phẫu thuật cho em họ anh ta, tôi đã đi làm những công việc tay chân nặng nhọc nhất ở công trường.
Khi đó tôi, sao có thể nghĩ đến việc Cố Kiêu Lễ lừa mình chứ?
Anh ta từng thăm dò hỏi:
"Sênh Sênh, em nói em bị b/ắt c/óc từ nhỏ, sao không đi tìm cha mẹ ruột?"
5
Ký ức đó quá đ/au đớn.
Tôi nhớ mang máng, mẹ vì m/ua kẹo hồ lô cho em họ mà buông tay tôi ra.
Tôi bị nhét vào chiếc xe tải tối tăm.
Trải qua bao chặng đường xóc nảy, bị b/án cho gia đình đầu tiên.
Một gã đ/ộc thân già ở vùng núi hẻo lánh, chân tay bất tiện, trong nhà thiếu người làm lụng.
Ông ta muốn tôi chăn bò, c/ắt cỏ lợn, làm lao động miễn phí.
Tôi quá nhỏ, sao làm nổi.
Theo bản năng muốn chạy trốn.
Nhưng núi non trùng điệp, căn bản không chạy thoát.
Lần nào cũng bị bắt về, đá/nh đ/ập dã man, suýt mất m/áu mà ch*t.
May mắn là, gã đ/ộc thân già đó sợ m/áu.
Tôi trong cái rủi có cái may, lại bị b/án đi b/án lại qua nhiều tay.
Có cặp vợ chồng không có con, đón tôi về nuôi được vài tháng thì người vợ mang th/ai.
Trong nhà có người thừa kế chính chủ, họ chê tôi ăn tốn lương thực, không làm được việc nặng, lại b/án đi.
Sau đó tôi gặp một người phụ nữ, bà ta muốn nuôi tôi đến mười mấy tuổi, gả cho đứa con trai nằm liệt giường của bà ta làm vợ từ nhỏ.
May là đứa con trai đó chưa đầy nửa năm đã b/ệnh ch*t, bà ta cho rằng tôi khắc chồng, lại b/án đi.
Trải qua bao nhiêu lần lưu lạc.
Tôi mới gặp được bà nội.
Bà trồng rau nuôi gà, nuôi tôi khôn lớn, cho tôi ăn học.
Nhưng đầu tôi bị gã đ/ộc thân già đ/ập trúng, việc học hành đ/ứt quãng, thành tích không tốt.
Nên sớm ra ngoài làm thuê.
Nghe xong tất cả, Cố Kiêu Lễ im lặng.
"Em kể nhiều như vậy, tại sao không trả lời tôi, sao không đi tìm cha mẹ ruột?"
Tôi nhìn những vì sao trên trời, nhẹ nhàng trả lời:
"Có lẽ là sợ, họ không nhận mình thôi?"
Nếu không, bao nhiêu năm qua, sao không có ai đến tìm tôi?
6
Nửa tháng trước khi vợ chồng Khúc Quyên tìm thấy tôi.
Bà nội mắc b/ệnh rất nặng, cần một số tiền lớn để điều trị.
Cố Kiêu Lễ nói ở trường anh ta vừa hay có người cần thận, trả giá một triệu, vô cùng kiên định nói nếu anh ta có thể hiến thì tốt biết mấy, có thể giúp được bà nội tôi.
Để bà nội sống đến ngày được bế chắt.
Tôi rất cảm động.
Đối với một người từ đầu đến chân đều m/ua quần áo ở Pinduoduo, cả người không quá 99 tệ như tôi.
Đó là một khoản tiền khổng lồ.
Nhưng sao có thể liên lụy anh ta chứ?
Đó là mối tình đầu mà tôi đã yêu không chút giữ lại.
Tôi nghĩ mình tự ý quyết định, giấu Cố Kiêu Lễ đi xét nghiệm thành công, chắc chắn sẽ kéo anh ta xuống nước.
Nên đẫm lệ đề nghị chia tay.
Đến cuối cùng mới phát hiện, tất cả đều là do anh ta dàn xếp tỉ mỉ.
Cố Kiêu Lễ biết tôi và Khúc Hâm Hâm là chị em họ, độ tương thích chắc chắn cao hơn người bình thường.
Trong vở kịch nực cười này.
Biến số duy nhất, là anh ta không ngờ mình sẽ yêu tôi.
Sau ca phẫu thuật cấy ghép, anh ta kiên quyết không chịu chia tay, muốn ở bên tôi, chịu trách nhiệm đến cùng với tôi.
Cho đến khi bà Khúc Quyên đỏ hoe mắt, c/ầu x/in trước mặt tôi:
"Sênh Sênh, mẹ biết con đã chịu nhiều khổ cực."
"Nhưng Hâm Hâm từ nhỏ đã yếu ớt, tiêm bao nhiêu th/uốc rồi. Con bé rất thích Kiêu Lễ, thiếu anh ấy con bé sẽ không sống nổi. Như vậy quả thận của con cũng hiến phí rồi."
Thấy tôi không nói gì, bà nói muốn tìm bà nội tôi nói chuyện.
Khoảnh khắc đó, tôi khó mà diễn tả được là thể x/ác đ/au đớn hơn, hay trái tim đ/au đớn hơn.
Tôi nói thẳng:
"Nếu đã chưa từng nhận nhau, thì sau này coi như người dưng."
Nghĩ đến đây, tôi nhìn thẳng vào mắt Cố Kiêu Lễ:
"Tôi nghĩ anh là người không có tư cách hỏi tôi có sợ bị lừa hay không nhất trên đời này."
Anh ta còn muốn giải thích, vươn tay muốn kéo tôi.
Chu Dương đã chặn trước mặt tôi, để lộ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay:
"Anh, bánh làm xong rồi. Không còn nhu cầu gì khác thì phiền anh đừng ảnh hưởng đến việc kinh doanh của chúng tôi!"
Cố Kiêu Lễ nhìn tôi đăm đăm:
"Sênh Sênh, em đợi đấy, tôi sẽ còn quay lại!"
Anh ta vừa dứt lời, cửa tiệm vang lên một giọng nói quen thuộc.
7
"Anh Kiêu Lễ, sao anh lâu về thế?"
Khúc Hâm Hâm khoác tay bà Khúc Quyên xuất hiện.
Hai người thân như mẹ con.
Không, còn thân hơn cả mẹ con ruột.
Cố Kiêu Lễ vội vàng đưa bánh kem qua:
"Đói rồi à? Biết thế đã m/ua cho em ít bánh mì Iót dạ trước."
Khúc Hâm Hâm tinh nghịch lè lưỡi:
"Từ khi em có bầu, anh và mẹ cứ nhồi nhét mãi, em sắp b/éo lên một vòng rồi này."
Bà Khúc Quyên cưng chiều xoa đầu cô ta:
"Ăn được là phúc! Chẳng phải Hâm Hâm muốn ăn phô mai Manchego của Tây Ban Nha sao?"
"Mẹ đã bảo đội ngũ thu m/ua ở châu Âu liên hệ với hai gia đình hầm ủ có đá/nh giá cao nhất vùng La Mancha, sàng lọc ba đợt nguyên bánh với thời gian ủ khác nhau."
"Sáng nay vừa chuyển máy bay chuyên dụng chuỗi lạnh về Hong Kong, giờ đang chờ dậy vị, về đến nhà là có ăn rồi."
"Mẹ thương con nhất!"
Tôi không nói gì.
Thấy tôi cúi đầu, cứ lặng lẽ làm bánh ở một bên.
Đột nhiên, Chu Dương nhét một miếng th!t kho tàu đỏ au vào miệng tôi.
Cậu ấy không hề hạ thấp giọng, đắc ý khoe khoang:
"Nếm thử miếng th!t kho tàu này đi, đầu bếp nhà em đào về từ khách sạn 7 sao đấy. Con lợn này có chuỗi cung ứng riêng, kiểm soát từ kh//âu chăn nuôi. Nhiệt độ hóa lỏng mỡ và độ mềm của sợi cơ đều đã được tính toán chính x/ác."
"Tan ngay trong miệng, b/éo mà không ngấy, nạc mà không khô, nước sốt thôi cũng ăn được ba bát cơm."
"Còn cái thứ phô mai chó má gì đó..."
Chu Dương đổi giọng, ánh mắt lộ vẻ chán gh/ét:
"Chị em lần trước mang từ Tây Ban Nha về, đúng là thảm họa, chỉ có thể dùng để bịt lỗ chuột thôi."
Tôi hơi cạn lời.
Chu Dương đẹp trai, biết nghe lời, có thiên phú làm bánh.
Chỉ là đôi khi nói chuyện hơi kỳ lạ.
Có lần, cậu ấy nhìn chằm chằm chiếc bánh dâu tây tôi làm, đột nhiên lên tiếng:
"Nguồn cung dâu tây có ổn định không? Nếu không ổn định, em bảo vườn trái cây nhà em ưu tiên mở khu trồng trọt riêng cho chị."
Lại có lần, thấy tôi thích nghe nhạc của một ca sĩ nào đó, nghiêng đầu nói:
"Hay là em liên hệ với bên giữ bản quyền, m/ua bài hát này làm nhạc nền đ/ộc quyền cho tiệm bánh chúng ta?"
Sao cậu ấy không khoác lác, bảo người ta đến nhà tôi mở concert luôn đi?
8
Khúc Hâm Hâm và bà Khúc Quyên đồng thời nhìn qua.
Mới phát hiện tôi ở trong tiệm.
"Sênh Sênh, sao con có thể chặn số của mẹ?"
"Đây là hành vi rất bất lịch sự, đám cưới của Hâm Hâm con cũng không tham gia, đây là cách giáo dục của con sao?"
Bà Khúc Quyên xối xả chỉ trích.
Tôi dửng dưng.
Lúc mới nhận lại tôi, bà ấy đã ôm tôi khóc.
Người chồng vẻ ngoài nghiêm nghị của bà là Hứa Lâm cũng đỏ hoe mắt.
Vì họ vừa biết được.
Người hiến thận cho Khúc Hâm Hâm, hóa ra là đứa con gái ruột thất lạc nhiều năm của họ.
Thế nhưng Khúc Hâm Hâm một câu "Bố mẹ ơi, con đ/au quá", lập tức cư/ớp mất sự chú ý của họ.
Cố Kiêu Lễ không ngừng an ủi tôi:
"Những năm em không ở đây, đều là Hâm Hâm ở bên cạnh chú dì."
"Đừng tranh giành với em ấy, có được không?"
Khi đó, tôi vẫn chưa biết tất cả đều là mưu đồ từ trước của Cố Kiêu Lễ.
Tôi từng ở nhà họ Hứa một thời gian.
Không giống như đối xử với đứa cháu gái cưng.
Bà Khúc Quyên cho rằng, tôi là con gái ruột của bà.
Bất kể là mới nhận lại hay không, đều phải tuân thủ lễ nghi của giới thượng lưu.
Sau khi phát hiện tôi và Cố Kiêu Lễ yêu nhau, bà Khúc Quyên càng không thể chấp nhận:
"Đều là lỗi của con! Tại sao phải ở bên Kiêu Lễ?"
"Hâm Hâm không làm gì sai cả, tại sao con cứ phải tranh giành với nó, con chính là không thấy nó sống tốt đúng không?"
Sau đó nữa, bà Khúc Quyên dùng tính mạng của bà nội để đe dọa tôi.
Đồng thời cho tôi biết sự thật, Cố Kiêu Lễ ngay từ đầu tiếp cận tôi, chính là vì Khúc Hâm Hâm.
Bầu trời của tôi sụp đổ.
Tôi tìm bà Khúc Quyên đòi một triệu tệ như đã hứa lúc hiến thận.
Bà ấy gào thét ép hỏi tôi:
"Có phải vì tiền, con mới đồng ý về nhà không?"
"May mà bố mẹ và con chưa công bố thân phận của con với người trong giới."
"Con chẳng bằng một góc của Hâm Hâm, tầm thường, tham tiền, không biết nhường nhịn."
Lớn lên trong những lời á/c ý và châm chọc, tôi cầm một triệu tệ bỏ đi.
Dùng 300 nghìn cho bà nội phẫu thuật, số tiền còn lại thuê một tiệm bánh, rồi tích góp chút ít phòng thân.
Tôi nghĩ, mình không muốn liên lụy gì đến cha mẹ nữa.
Tôi chặn số họ.
Ai ngờ giữa biển người mênh mông, lại một lần nữa gặp lại.
9
Tôi cong môi:
"Bà Khúc Quyên, giữa tôi và hai người, ngoài qu/an h/ệ người m/ua thận và người b/án thận ra, không thân thiết gì cả."
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?