Anh ấy gác một tay lên vô lăng, ngoắc ngoắc ngón tay với tôi: "Lên xe không?"

10

Ngồi trên ghế phụ, tôi ôm ly sữa nóng thở phào một hơi: "Cuối cùng cũng sống lại rồi."

Hoắc Diễm nhìn mà buồn cười: "Sao không biết vào trong khách sạn mà đợi?"

Tôi lầm bầm: "Tôi cứ tưởng đầu đường dễ bắt xe hơn chứ."

Hoắc Diễm nhìn mấy khớp ngón tay đỏ ửng vì lạnh của tôi, trêu chọc: "Lát nữa m/ua cho em miếng dán giữ nhiệt, tay này của em là để đá/nh người đấy, không được để bị cóng đâu."

Nghe vậy, tôi giơ tay tặng anh một cú đ/ấm.

"Bộp" một tiếng, âm thanh vang dội, Hoắc Diễm đ/au đến mức nhe răng trợn mắt: "đá/nh thật à?"

Tôi hừ một tiếng: "Sợ bị cóng, vận động tí cho ấm."

Hoắc Diễm xoa xoa cánh tay như thật: "Em dùng lực này để đ/ấm nạn nhân đấy à?"

"Đùa gì thế!"

Tôi giơ ba ngón tay lên: "Ít nhất là mạnh gấp ba lần thế này."

Hoắc Diễm nghe xong thì im lặng.

Vài giây sau, anh bật đèn xi-nhan rẽ trái: "Nếu không thì chúng ta cứ đến đồn cảnh sát nói chuyện trước đi... Ơ ơ! Đùa thôi mà!"

Thấy tôi lại giơ nắm đ/ấm lên, Hoắc Diễm vội vàng xin tha: "Được rồi được rồi, em đi đâu? Anh đưa em đi."

Tôi đưa định vị cho anh xem: "Phố dân gian."

Trên đường, hai chúng tôi trò chuyện về vụ án, tôi khá tò mò: "Cái lão dê cụ đó đ/ập gáy xuống đất, là tự mình gây ra hay bị người ta đẩy?"

Hoắc Diễm cũng không giấu giếm: "Hiện tại khó mà phán đoán, nhưng camera giám sát cho thấy, từ lúc hắn về phòng đến khi chúng ta phát hiện th* th/ể, tổng cộng có ba người đã vào phòng hắn, hơn nữa thời gian lưu lại cũng không hề ngắn."

Tôi không nhịn được cảm thán: "Đúng là kiểu ba chọn một kinh điển của Conan rồi."

"À đúng rồi," tôi hỏi tiếp, "Tại sao vali của tôi lại ở trong phòng hắn? Có phải hắn tr/ộm không?"

Nhắc đến chuyện này, Hoắc Diễm có chút ngượng ngùng: "Có lẽ là..."

Tôi không hiểu: "Thế nào gọi là có lẽ?"

Hoắc Diễm hắng giọng: "Vì trong vali còn đựng một vài... ừm, đồ dùng cá nhân của phụ nữ, đủ loại kích cỡ đủ loại màu sắc, chúng tôi đoán... có lẽ đều là đồ do nạn nhân tr/ộm được, khi khách sạn rà soát hỏi thăm thì cũng có nữ khách hàng nhắc đến chuyện bị mất đồ."

Tôi nghe vậy thì gi/ận tím người: "Á đù! Cái lão bi/ến th/ái dê cụ này! Chuyên đi tr/ộm đồ của phụ nữ á?!"

Thật đúng là ch*t không oan!

Trong lúc nói chuyện thì đã đến gần phố dân gian, xe tấp vào lề, tôi thư giãn tâm trạng chuẩn bị xuống xe, quay đầu lại thì thấy Hoắc Diễm cũng đã tháo dây an toàn.

Tôi khó hiểu nhìn anh một cái: "Anh cũng đi m/ua đồ à?"

Hoắc Diễm ừ một tiếng.

Tôi cũng không hỏi nhiều, tiếp tục đi vào trong phố dân gian.

Lúc này mới qua tám giờ, các cửa hàng vẫn chưa mở cửa, tôi tìm một quán chè ngồi chờ.

Hoắc Diễm ngồi bên cạnh tôi, đôi mày hơi nhíu lại, trông có vẻ rất buồn ngủ.

"Anh ngồi đây làm gì?"

Tôi chọc chọc anh, rất thắc mắc: "Anh không đi chỗ khác dạo một chút à?"

Hoắc Diễm quét mắt nhìn con phố bên ngoài, lười biếng đáp: "Chỗ nào cũng như nhau, chẳng có gì để dạo cả."

Nhìn anh ngáp dài ngáp ngắn, rõ ràng đã buồn ngủ không chịu nổi nhưng vẫn cứ ngồi bên cạnh tôi không chịu rời đi, tôi không khỏi nảy ra một suy đoán kỳ quặc:

"Ngài cảnh sát... anh sẽ không phải là không nỡ rời xa tôi, muốn ở bên tôi lâu thêm chút đấy chứ?"

11

Hoắc Diễm nghe vậy thì ngẩn người: "Hả??"

Tôi sờ sờ mặt mình, thở dài: "Tôi hiểu mà, dù sao đêm qua chúng ta vừa cùng hoạn nạn, có chút hiệu ứng cầu treo cũng là chuyện bình thường."

Hoắc Diễm gi/ật gi/ật khóe miệng: "Cũng không đến mức đó..."

Tôi vỗ vỗ anh, tiếp tục thở dài: "Không sao, anh thích đi theo thì cứ đi theo, như vậy anh yên tâm mà tôi cũng yên tâm."

Hoắc Diễm buồn cười: "Chẳng lẽ em không nên nghĩ anh đi theo em không phải vì cái hiệu ứng cầu treo gì đó, mà là—"

"Ơ! Mở cửa rồi!"

Phía đối diện, cửa tiệm đồ gốm có người đến, tôi nhìn thấy ngay, cũng chẳng bận tâm đến nửa câu sau của anh, kéo anh đi: "Đến đây! Cho anh chiêm ngưỡng mấy món đồ tự làm của tôi!"

Ông chủ tiệm gốm vẫn nhớ tôi, vừa mở cửa vừa chào mời: "Tiệm chúng tôi gần đây có chương trình ưu đãi, rất nhiều món m/ua cái thứ hai được giảm nửa giá, cô xem có cần gì không? M/ua mỗi người một cái với bạn trai là vừa đẹp nha!"

Tôi chỉ nghe thấy được giảm nửa giá, rất vui vẻ: "Thật sao? Vậy thì tôi phải chọn thật kỹ mới được!"

Bên cạnh, Hoắc Diễm dường như khựng lại một chút, cúi đầu nhìn tôi.

Tôi nhận ra ánh mắt của anh, cố gắng phân tán một chút sự tập trung từ vô vàn món đồ gốm: "Sao thế?"

Hoắc Diễm định nói lại thôi vài giây, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không có gì."

Tôi giơ món đồ gốm hình chú mèo đang nhe nanh múa vuốt trên tay cho anh xem: "Thế nào, có đáng yêu không?"

Hoắc Diễm nhìn chằm chằm chú mèo trong lòng bàn tay tôi, ánh mắt lướt qua lớp men sứ trắng rồi chạm vào mắt tôi.

Vài giây sau, anh khẽ đáp: "Đáng yêu."

12

Tôi ngẩn người, cứ cảm giác giây đó anh không phải đang nói về chú mèo.

Hoắc Diễm đã dời ánh mắt đi, hắng giọng một tiếng, giơ tay chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ trên cổ tôi một cách khá cứng nhắc: "Quàng cho kỹ vào, gió lùa đấy."

Tôi thầm nghĩ trong nhà thì lấy đâu ra gió.

Nhưng câu này có vẻ không hợp thời điểm lắm, nên tôi không lên tiếng.

Ông chủ đi vào trong lấy đồ gốm, trong phòng chỉ còn hai chúng tôi.

Thật là yên tĩnh.

"Cái đó..."

Tôi cảm thấy bầu không khí hơi gượng gạo, tiện miệng tìm chủ đề: "Anh cũng m/ua đồ đi, xem có món nào thích không, quen biết nhau một trận, tôi tặng anh, coi như quà chia tay."

Hoắc Diễm im lặng hai giây, giơ tay chỉ vào chú mèo trong tay tôi: "Tôi muốn cái này."

"Không được!"

Tôi không nghĩ ngợi gì mà từ chối ngay: "Tôi cũng thích cái này, anh chọn cái khác đi!"

Hoắc Diễm tức đến bật cười: "Em bảo anh chọn, chọn xong lại từ chối, có ai tặng quà kiểu em không hả?"

Tôi cũng hơi chột dạ, vớ lấy một món đồ gốm hình chú chó đen bên cạnh nhét vào tay anh: "Tặng anh cái này, con chó này cũng đáng yêu mà."

Hoắc Diễm cạn lời: "Đây là con sói."

Tôi lập tức tỏ vẻ gh/ét bỏ: "Đừng có mà làm màu."

Hoắc Diễm lại tức đến bật cười, lấy khăn quàng cổ siết cổ tôi.

"Khăn của em này."

Đang đùa giỡn, Hoắc Diễm bỗng cúi đầu ngửi ngửi: "Vẫn còn thơm đấy."

Khi anh nói câu này thì khoảng cách rất gần, tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi nước xả vải thoang thoảng trên người anh, tự dưng cảm thấy hơi nóng mặt: "Sáng nay vừa lấy từ tiệm giặt về."

Hoắc Diễm cười khẽ: "Sáng sớm đã giặt đồ à?"

Tôi đang định giải thích thì ông chủ bưng hộp ra: "Cô gái ơi, đồ gốm cô đặt đây."

Tôi lập tức bị thu hút sự chú ý, vội vã ghé vào xem.

Trong hộp, cô bé quàng khăn trông rất đáng yêu, ngay cả ông chủ cũng khen tay nghề khéo.

Hoắc Diễm đứng bên cạnh nhìn một lúc, bỗng lên tiếng: "Anh cũng nên tặng em một món quà chia tay, đúng không?"

Tôi liếc nhìn anh: "Đúng vậy, thế anh định tặng gì?"

Hoắc Diễm khẽ cười: "Giữ bí mật."

C/ắt, không nói thì thôi.

Đóng gói xong đồ gốm, tôi ôm hộp rời khỏi tiệm.

Hoắc Diễm đã đi theo sau tôi, lững thững, hình bóng không rời.

Đi thêm mười phút nữa, cuối cùng tôi không nhịn được quay đầu nhìn anh: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Hoắc Diễm vẻ mặt vô tội: "Không nỡ rời xa em mà."

"Bớt đi!"

Tôi không nhịn được vạch trần anh: "Anh rõ ràng là đến để theo dõi hành tung của tôi đúng không?!"

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Hoắc Diễm khựng lại, dần nhạt đi, anh nhìn tôi, hạ giọng hỏi: "Tối hôm qua em từng đến tìm nạn nhân, đúng không."

13

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hoắc Diễm, tôi không đáp mà hỏi ngược lại: "Vậy hôm nay anh quả thực là đến để theo dõi tôi sao?"

Nói đến đây tôi có chút cạn lời: "Anh có chuyện gì cứ trực tiếp hỏi tôi không được sao, cứ phải vòng vo thế làm gì."

Hoắc Diễm lại rất nghiêm túc: "Ngộ nhỡ em thực sự có liên quan đến vụ án, anh không muốn 'đả thảo kinh xà' (đá/nh cỏ động rắn)."

Tôi bĩu môi: "Có liên quan một chút, nhưng không nhiều, hôm qua tôi đúng là có lên tìm nạn nhân, nhưng tôi không hề vào cửa!"

Hoắc Diễm gật đầu, rõ ràng là đã thấy trong camera giám sát: "Thời điểm em lên tìm người và thời gian t/ử vo/ng của nạn nhân không cách nhau bao xa, có phải em nghe thấy gì đó nên mới lên lầu không?"

"Cái đó thì không." Tôi thở dài, túm lấy chiếc khăn quàng cổ trước ngựk mình, "Tôi là vì cái này mới lên lầu."

Bữa tối hôm qua ăn th!t nướng, áo khoác và khăn quàng đều không tránh khỏi bị bám mùi khói, sau khi về phòng khách sạn, tôi đã treo cả áo khoác và khăn lên lan can ban công, định để gió thổi bay mùi.

"Lúc đó chắc là hơn mười một giờ, trước khi anh mang vali đến. Tôi đang thu dọn hành lý thì nghe thấy tiếng nước chảy róc rá/ch trên ban công, chạy ra xem thì thấy tầng trên đang đổ nước xuống!"

Nhắc đến lại thấy tức, tôi cầm chiếc khăn quàng cổ không nhịn được gào lên: "Nước đó đổ hết lên khăn của tôi! Tức quá nên tôi chạy thẳng lên lầu tìm người tính sổ!"

"Sau khi lên đó tôi gõ cửa hồi lâu nhưng không ai trả lời. Tôi cứ tưởng hắn sợ nên trốn, ai mà ngờ hắn đã ch*t rồi!"

Hoắc Diễm nghe vậy nhíu mày: "Lúc em lên đó, cửa có khóa không?"

Tôi không chắc lắm: "Tôi có gõ cửa, bấm chuông, thậm chí vì tức quá còn đ/á cửa một cái, nhưng không chạm vào tay nắm cửa, nên không biết cửa có khóa hay không."

Hoắc Diễm trầm tư: "Nếu lúc đó cửa phòng đã không khóa..."

Tôi nhìn anh, cả hai cùng hiểu ý: "Vậy người vào trước tôi, chắc chắn là có hiềm nghi rất lớn rồi."

14

Trên đường về, Hoắc Diễm kể sơ qua về ba nghi phạm đã từng vào phòng nạn nhân.

Một là người bạn uống rư/ợu cùng nạn nhân, vào lúc 9:20, rời đi lúc 9:30.

Một là cô lao công, vào lúc 10:40, năm phút sau rời đi.

Người cuối cùng là cô bé phục vụ phòng, hơn 11 giờ nạn nhân liên hệ lễ tân gọi mì tôm, cô ấy mang vào, hai phút sau là ra.

"Cô bé đó vừa đi được năm phút thì em lên, hai người trước sau cách nhau không xa." Hoắc Diễm nói, "Biết đâu là lúc cô ấy rời đi đã không đóng cửa cẩn thận."

Tôi đáp một tiếng, nhưng câu chuyện lại xoay chuyển: "Vậy chẳng phải cô ấy có hiềm nghi lớn hơn sao? Dù sao nếu hai người trước gây án, người vào sau chắc chắn sẽ phát hiện ra điều gì đó, còn tôi thì không hề vào phòng."

Hoắc Diễm lại lắc đầu: "Ngoài việc người bạn của nạn nhân nói rằng khi anh ta rời đi, nạn nhân đang nằm trên giường, thì cô lao công và cô bé phục vụ đều nói lúc vào phòng, nạn nhân đang ở trong phòng tắm, họ đều không hề giáp mặt nạn nhân."

"Hơn nữa," Hoắc Diễm bổ sung, "Cô bé đó từng bị nạn nhân quấy rối, cô ấy sợ lại xảy ra chuyện nên đã gọi bạn trai đi cùng để đưa mì. Bạn trai cô ấy đứng ngoài cửa, rất chắc chắn rằng cô bé cũng không hề vào phòng tắm."

Nghe ai cũng có vẻ vô tội...

Tôi ngáp một cái, lười biếng nói: "Liệu có phải là lão dê cụ đó uống say quá nên tự ngã không? Là t/ai n/ạn?"

"Cái đó phải đợi kết quả từ pháp y."

Hoắc Diễm nói rồi liếc nhìn tôi: "Buồn ngủ à?"

Tôi chống một tay lên đầu, gật đầu: "Một chút."

Hoắc Diễm chỉnh máy sưởi cao lên: "Còn phải lái xe hai mươi phút nữa, em chợp mắt một lát đi."

Tôi cũng không khách sáo với anh, tựa vào cửa xe nhắm mắt lại.

Giấc ngủ này rất sâu, chóp mũi luôn vương vấn mùi hương thoang thoảng, ấm áp và dễ chịu.

Tôi chậm rãi mở mắt, nhìn thời gian trước.

Á đù, mười giờ rưỡi rồi ư?!

Tôi ngủ trên xe tận một tiếng rưỡi sao??

Tôi gi/ật mình ngồi dậy, chiếc áo trên người trượt xuống.

Là áo khoác phao của Hoắc Diễm.

Thảo nào ngủ ấm thế.

Tôi vội vàng nhặt áo lên, phần lông quanh mũ rất mềm, cảm giác rất thích.

Tôi mân mê lớp lông mềm mại đó, không biết nghĩ thế nào, theo bản năng cúi đầu vùi mặt vào trong.

Quả nhiên rất thoải mái.

Cộc cộc--

Cửa sổ xe bị gõ.

Tôi ngẩng đầu, chạm ngay vào ánh mắt nửa cười nửa không của Hoắc Diễm.

Anh nhìn tôi, môi khẽ động:

"Khương Lai, em đang làm gì thế?"

15

Tôi gi/ật thót trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản, chậm rãi mở cửa: "Tôi ngủ lâu thế sao anh không gọi tôi dậy?"

Hoắc Diễm cười: "Thấy em ngủ ngon nên không nỡ gọi, dù sao anh cũng phải quay lại khách sạn để điều tra chi tiết, em ngủ trong xe cũng chẳng ảnh hưởng gì."

Tôi cứng miệng: "Tôi sợ bị ngộ đ/ộc khí carbon monoxide thôi."

"Không bị đâu." Hoắc Diễm cười nói, "Nửa tiếng anh lại ra kiểm tra em một lần, hơn nữa--"

Anh chỉ vào cửa sổ ghế sau: "Có hé cửa đấy, anh không thể để quán quân của chúng ta gặp chuyện được."

"Anh lại trêu tôi!"

Tôi giơ chân định đ/á anh, nhưng không để ý dưới chân có bậc thềm nhỏ, vấp chân một cái liền nhào về phía trước.

"Cẩn thận!"

Hoắc Diễm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tôi, giọng hơi căng thẳng: "Không bị trẹo chân chứ?"

Tôi vận động thử: "Không sao."

Ngước mắt nhìn thấy biểu cảm của anh, tôi không nhịn được cười: "Căng thẳng thế làm gì? Chỉ là một bậc thềm nhỏ thôi mà."

Hoắc Diễm thấy tôi không sao mới thở phào, cốc đầu tôi: "Em là vận động viên, tốt nhất nên tránh những chấn thương không đáng có."

Tôi nghe vậy xua tay: "Hai năm trước tôi đã giải nghệ vì chấn thương rồi."

Hoắc Diễm ngẩn người: "Chấn thương ở đâu?"

Tôi giơ cánh tay phải lên: "Chỉ là vai hơi..."

Chưa nói hết câu, tôi chợt thấy một chàng trai trẻ từ khách sạn bước ra, người đó rõ ràng là nhắm thẳng về phía Hoắc Diễm, bước chân rất vội, biểu cảm căng cứng đến mức hơi dữ tợn, trông không giống người tốt.

Hoắc Diễm vẫn đang đợi tôi nói tiếp: "Vai làm sao-- Này!"

Không đợi anh nói hết, tôi bất ngờ đẩy mạnh anh ra, trực tiếp đưa tay đ/è lấy chàng trai đang lao tới, nắm khuỷu tay xoay hông dùng lực, một cú quật qua vai quật người đó ngã nhào xuống đất!

"Không được cử động!"

"Anh muốn làm gì? Tấn công cảnh sát à?!"

Hoắc Diễm gi/ật mình, phản ứng lại liền lấy c/òng tay ra định c/òng người.

"Ơ anh cảnh sát Hoắc! Là tôi! Tôi là bạn trai của cô Tiểu Liễu!"

Tiểu Liễu?

Tôi chớp chớp mắt, nhìn về phía Hoắc Diễm.

Hoắc Diễm lúc này cũng nhìn rõ mặt người kia, ra hiệu cho tôi buông tay: "Đây là bạn trai của cô bé phục vụ phòng đó."

Tôi giảm bớt lực một chút, nhưng không hoàn toàn buông ra: "Biểu cảm vừa nãy của anh ta rất lạ, giống như muốn gây sự, hơn nữa còn nhắm thẳng vào anh."

Bạn trai Tiểu Liễu nghe vậy liền kêu oan: "Tôi không phải gây sự, tôi chỉ là, chỉ là có chuyện cần khai báo!"

"Tôi hình như biết, lão họ Chu đó ch*t thế nào rồi."

16

Nghe vậy cả tôi và Hoắc Diễm đều sững sờ.

"Ai, nói ra cũng là tại tôi không tốt."

Bạn trai Tiểu Liễu vò đầu bứt tai, rất hối h/ận: "Bạn gái tôi không phải bị lão họ Chu đó quấy rối sao, tôi tức quá, nên, nên đã bỏ chút th/uốc vào đồ của hắn..."

Sắc mặt Hoắc Diễm trầm xuống: "Bỏ th/uốc gì? Nói rõ xem!"

"Là th/uốc xổ."

Bạn trai Tiểu Liễu ủ rũ nói: "Chiều nay lúc tôi giúp bạn gái dọn phòng, đã đổi chai nước của lão họ Chu thành nước có pha th/uốc xổ, tối đến hắn cứ ở lỳ trong nhà vệ sinh, chắc là uống nước xong nên không kiểm soát được..."

"Tôi đoán chắc là hắn bị đi ngoài đến kiệt sức, đứng dậy bị chóng mặt nên mới ngã đ/ập đầu..."

Hoắc Diễm nhíu mày: "Th/uốc xổ đó anh lấy ở đâu?"

Bạn trai Tiểu Liễu thành thật khai: "Tr/ộm của cô lễ tân, tôi biết cô ấy bị táo bón nên luôn dùng th/uốc, th/uốc để trong ngăn kéo ở quầy lễ tân, tôi tranh thủ lúc cô ấy đi ăn tối đã lén lấy một ống..."

Chàng trai khóc mếu máo, giọng r/un r/ẩy: "Thực ra biết lão họ Chu ch*t, tôi cũng rất sợ và hối h/ận, tôi chỉ muốn dạy cho hắn một bài học nhỏ, tôi không ngờ hắn sẽ ch*t..."

"Tôi nghe nói loại t/ai n/ạn dẫn đến t/ử vo/ng này sẽ không bị t//ử h/ình, hơn nữa tôi chủ động đầu thú, chắc sẽ không bị ph/ạt nặng đâu nhỉ?"

Hoắc Diễm không đáp, chỉ nghiêm mặt hỏi: "Bạn gái anh là đồng phạm?"

"Không phải không phải!"

Chàng trai vội vàng nói: "Chuyện này không liên quan đến bạn gái tôi, là một tay tôi làm, các anh muốn bắt thì bắt tôi!"

"Chưa chắc đâu."

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, tôi thâm trầm lên tiếng: "Nếu cô ấy thực sự không biết gì, tại sao lại đổ nước xuống lầu?"

Tôi hiểu ra rồi, chắc là Tiểu Liễu cũng biết chuyện, hơn nữa cô ấy sợ nạn nhân phát hiện ra nước có vấn đề, nên mới nhân cơ hội đưa mì tôm mà đổ hết nước xuống lầu, cũng coi như là dọn dẹp hậu quả cho bạn trai.

Chỉ tội cho chiếc khăn quàng cổ của tôi!

Hoắc Diễm nghe xong cũng không nói là tin hay không, mà gọi điện cho đồn cảnh sát sắp xếp một cuộc khám nghiệm t/.ử th/i chi tiết, Tiểu Liễu và bạn trai cũng bị đưa đi thẩm vấn thêm.

Tôi liếc nhìn anh: "Anh không tin lời khai của anh ta à?"

Hoắc Diễm không trả lời, chỉ nhíu mày nhìn tôi: "Vai không sao chứ? Không phải từng bị thương à?"

Lúc này tôi mới cảm thấy hơi đ/au, lắc lắc vai: "Không--"

"Đừng cử động lo/ạn nữa!"

Giọng Hoắc Diễm hơi nghiêm khắc và vội vàng: "Không thoải mái thì tôi đưa em đi b/ệnh viện!"

"Không đến mức đó đâu."

Tôi vội xua tay: "Nghỉ một chút là được rồi."

Hoắc Diễm x/ác nhận tôi không sao mới thở phào, lại chọc vào trán tôi, thực sự là hơi gi/ận: "Biết mình bị thương còn làm càn! Ngộ nhỡ chấn thương cũ tái phát thì sao?"

Tôi lý lẽ: "Thì không còn cách nào khác, người học võ chúng tôi chắc chắn phải bảo vệ kẻ yếu, vỗ về người bất lực."

Hoắc Diễm tức đến bật cười: "Yếu? Bất lực? Tôi á??"

Tôi giơ nắm đ/ấm lên.

Hoắc Diễm ấn tay tôi xuống: "Nếu thực sự có tình huống khẩn cấp, đừng quan tâm đến anh, tự mình chạy đi."

Tôi vội nói: "Sao có thể--"

"Nghe lời một lần đi, Khương Lai."

Hoắc Diễm ấn nhẹ tay lên sau gáy tôi, khoảng cách giữa chúng tôi đột ngột rút ngắn.

Anh nhìn chằm chằm tôi, trong đôi mắt đen láy như chứa đựng ngàn lời muốn nói, nhưng chỉ hóa thành một câu ngắn ngủi:

"Em bình an vô sự, đối với anh chính là sự an ủi lớn nhất."

17

Nghe vậy tôi không khỏi sững sờ, nhất thời không nói nên lời.

Hoắc Diễm dường như cũng không mong đợi tôi nói gì, chỉ xoa xoa đầu tôi: "Anh phải đến đồn cảnh sát một chuyến, em về nghỉ ngơi trước đi, trưa anh mang cơm về cho."

Tôi chớp chớp mắt, ngoan ngoãn dạ một tiếng, nhìn Hoắc Diễm quay người bước đi với đôi tai đỏ ửng.

Bên cạnh dần trở nên yên tĩnh, nhưng dường như lại không yên tĩnh lắm.

Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ thông minh, nhịp tim 120.

Hóa ra thứ không yên tĩnh chính là nhịp tim của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ, không nhịn được cười, lại đứng thổi gió lạnh một lát mới quay vào trong.

"Cô Khương."

Cô lễ tân gọi tôi lại, nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế ạ? Em thấy Tiểu Liễu và bạn trai cô ấy đều bị đưa đi rồi."

Tôi ậm ừ: "Chắc là đưa đi hỏi tình hình cụ thể thôi, dù sao hôm qua hai người họ cũng vào phòng nạn nhân."

Cô lễ tân lo lắng: "Đừng có là gây ra chuyện dại dột gì..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm