Kết hôn mười năm, tôi cảm thấy chán ngán chồng mình.
Bụng bia của anh ngày càng lớn, tóc cũng dần thưa đi.
Điều khiến tôi không thể chịu đựng nổi nhất là anh ngày càng bất lực trong đời sống vợ chồng.
Hay là ly hôn đi, thế giới ngoài kia biết bao trai trẻ, hà cớ gì phải treo mình trên cái cây khô héo này.
Ý nghĩ ấy ngày càng mãnh liệt.
Cho đến một lần nữa không được thỏa mãn, tôi cuối cùng không nhịn được mà thốt lên: "Quý Đình, chúng ta ly hôn đi."
01
"Cô nói cái gì?"
Đôi tay đang lau chùi của Quý Đình khựng lại.
Tôi cảm thấy hối h/ận vì sự bộc trực của mình, nhưng vẫn quyết tâm lặp lại một lần nữa.
"Quý Đình, chúng ta ly hôn đi."
"Tại sao?"
Quý Đình sững sờ nhìn tôi.
Tôi nhìn thân hình bệ vệ của anh, nhìn người anh em đã sớm "bại trận", sự bực bội trong lòng không ngừng trào dâng.
Vì nể mặt mũi của anh, tôi quay mặt đi, không nhìn không phiền lòng: "Không tại sao cả, chỉ là tôi muốn ly hôn thôi."
Quý Đình vứt tờ giấy vào thùng rác, nghiến răng nghiến lợi hỏi tôi: "Kiều Văn Tâm, cô có người đàn ông khác bên ngoài rồi à?"
"Không có." Tôi đáp một cách dứt khoát.
Tôi sẽ không ngoại tình trong hôn nhân.
Cho dù có muốn tìm người khác, tôi cũng sẽ ly hôn rồi mới tìm.
"Vậy rốt cuộc là tại sao? Tại sao cô lại đòi ly hôn?"
Trước sự truy hỏi dồn dập của Quý Đình, tôi đã nói ra lý do muốn ly hôn.
"Vì anh không được! Được chưa? Vì anh không được, anh không thỏa mãn được tôi!"
Căn phòng bỗng chốc im bặt.
02
Quý Đình ngẩn người hồi lâu, sau đó mặt mày tối sầm lại, mặc quần áo rồi rời khỏi phòng ngủ.
Tôi đứng dậy vệ sinh cá nhân, nghe thấy anh đang gọi điện cho bạn, bảo là đi ăn đêm, không say không về.
Sau khi Quý Đình ra khỏi nhà, tôi trằn trọc trên giường không sao ngủ được, tự hỏi liệu mình có phải đã quá đáng quá không.
Công tâm mà nói, Quý Đình coi là một người chồng, người cha khá tốt.
Chúng tôi kết hôn mười năm.
Trong mười năm đó, anh gánh vác trách nhiệm gia đình, phần lớn thu nhập đều đưa vào tay tôi, cũng chưa bao giờ trăng hoa bên ngoài.
Đối với con trai, anh cũng xem là yêu thương, làm tròn trách nhiệm của một người cha.
Chỉ xét từ những khía cạnh này, tôi nên biết đủ, nên vun vén tốt cho tổ ấm của chúng tôi, cứ thế mà sống hết quãng đời còn lại.
Nhưng tôi thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa.
03
Ban đầu là vì vóc dáng của anh.
Tôi là một người kỷ luật.
Công việc dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày tôi đều dành chút thời gian để vận động, duy trì vóc dáng.
Quý Đình ngày trước cũng giống như vậy, mấy năm đầu mới đi làm, anh rất thích tập gym và vận động.
Chúng tôi quen nhau khi đang leo núi, sau đó tâm đầu ý hợp, lúc yêu nhau và mới cưới thường hẹn nhau đến phòng tập để đổ mồ hôi.
Dần dần, Quý Đình bắt đầu đi xã giao nhiều hơn, con người cũng bắt đầu lười biếng.
Mỗi lần tôi rủ anh đi tập, anh ngoài miệng thì đáp "Được được được, anh đi ngay đây", nhưng cuối cùng lại tìm đủ mọi lý do để thoái thác.
Ban đầu anh bảo công việc bận, tôi tỏ ra thấu hiểu.
Sau đó tôi phát hiện ra, dù không có việc gì, anh thà nằm trên ghế sofa chơi điện thoại còn hơn là chịu đi tập gym cùng tôi.
Lâu dần, sáu múi bụng của anh biến thành một khối, con người cũng trở nên ục ịch.
Thêm vào đó, bố của Quý Đình hơi hói, hai năm nay Quý Đình cũng có dấu hiệu, tóc bắt đầu thưa dần.
Tôi thừa nhận mình có chút không vui, tôi là người có chút chú trọng ngoại hình.
Ai mà chẳng muốn người nằm cạnh mình là một soái ca chứ?
Không chỉ thuận mắt, mà cảm giác áp lực cũng giảm đi nhiều.
Nhưng tôi biết mình không thể dùng tiêu chuẩn của bản thân để yêu cầu người khác, đặc biệt là bạn đời của mình, tôi phải thấu hiểu và quan tâm anh ấy.
Tôi vẫn bày tỏ sự không hài lòng của mình với Quý Đình, nhưng tôi đặt trọng tâm vào việc: "Vì sức khỏe, anh có thể đi vận động một chút được không?"
Thời buổi này người trẻ bị tam cao (huyết áp, mỡ m/áu, đường huyết cao) không phải là ít.
Một cơ thể khỏe mạnh cũng là hậu phương vững chắc cho gia đình.
Quý Đình đồng ý, thỉnh thoảng anh cũng vận động.
Nhìn anh "ba ngày đá/nh cá, hai ngày phơi lưới", tôi lại không vui nhưng cũng nhắm mắt cho qua.
Nếu như chuyện vóc dáng tôi còn miễn cưỡng chấp nhận được, thì chuyện kia hoàn toàn khiến tôi không thể chịu đựng nổi.
04
Quý Đình trở nên rất lạnh nhạt trong chuyện vợ chồng.
Tôi là người có nhu cầu rất cao.
Đặc biệt là trước và sau kỳ rụng trứng, ham muốn sinh lý của tôi rất mãnh liệt.
Ban đầu, tôi yêu cầu Quý Đình ít nhất một tuần hai lần.
Anh lúc đó rất thích, cũng rất nhiệt tình với chuyện này, thường thì còn hơn hai lần.
Giờ con trai đã tám tuổi, tôi vẫn muốn duy trì tần suất một tuần hai lần.
Quý Đình không làm nữa.
Tôi nghi ngờ liệu có phải mình đã mất đi sức hấp dẫn rồi không.
Nhưng vóc dáng tôi vẫn giữ được, sinh con xong một năm là tôi đã lấy lại cân nặng cũ, cộng thêm việc tập luyện quanh năm, trên người không một chút mỡ thừa.
Tôi đi tập gym còn từng bị mấy cậu trai trẻ bắt chuyện.
Vậy có thể là do ở bên nhau quá lâu, nên có chút chán chường?
Tôi bắt đầu thử đủ mọi cách để khơi dậy ngọn lửa đam mê của Quý Đình, nhưng anh luôn nói rất mệt, không có hứng thú.
Phần lớn thời gian tôi chỉ đành tự giải quyết.
Một ngày nọ, tôi chứng nào tật nấy, mặc bộ nội y quyến rũ mới m/ua lượn lờ trước mặt anh.
Anh đang cầm điện thoại chơi game, thậm chí còn không thèm liếc nhìn tôi một cái.
Tôi dứt khoát ngồi lên người anh, nhưng bị anh đẩy ra.
"Đừng quậy, game của anh sắp thua rồi."
Tôi kiên nhẫn đợi anh thắng game, định giở trò cũ.
Anh lại liếc nhìn tôi một cách nhạt nhẽo: "Bộ đồ này x/ấu ch*t đi được, mau thay ra rồi đi tắm ngủ đi."
Tôi không tin Quý Đình không nhìn ra ý đồ của mình.
Trong phút chốc, sự phẫn nộ, x/ấu hổ và đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen, tôi chất vấn anh: "Có phải anh có người khác bên ngoài rồi không? Cho nên mới không muốn đụng vào tôi?"
Chẳng trách tôi suy diễn lung tung.
Chúng tôi năm nay ba mươi bảy tuổi.
Mới ba mươi bảy tuổi thôi, độ tuổi đang hừng hực sức sống, vóc dáng tôi lại giữ được như vậy.
Tại sao anh lại không muốn đụng vào tôi?
Tôi từng tâm sự chuyện này với cô bạn thân, cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cũng không thể hiểu nổi.
"Quý Đình nhà cậu hoặc là bị lãnh cảm, hoặc là cái khoản đó không được, chứ không thể nào là có người bên ngoài, ăn no bên ngoài rồi lại giữ thân như ngọc cho người phụ nữ đó được?"
Tôi vẫn tin vào nhân cách của Quý Đình, nên tôi nghiêng về vế trước, muốn kiểm chứng một chút.
Tôi cất công chọn một bộ đồ cực kỳ gợi cảm, nhưng Quý Đình thực sự không nể mặt tôi.
Tôi chỉ có thể nghi ngờ liệu Quý Đình có thực sự có người bên ngoài hay không.
05
Nghe thấy tôi nghi ngờ anh ngoại tình, Quý Đình rất tức gi/ận.
Anh lập tức thoát game, ném điện thoại lên giường.
"Có người hay không cô không biết à! Cô có muốn đi kiểm tra cho kỹ không, cả ngày trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện đó, giờ còn bắt đầu nghi thần nghi q/uỷ. Cô còn có thể sống yên ổn được không!"
"Tôi nghĩ đến chuyện đó thì sao? Đó là nhu cầu sinh lý bình thường!"
Tôi cảm thấy rất tủi thân.
Vì thấu hiểu cho anh, số lần chúng tôi làm chuyện vợ chồng trong suốt cả năm đã rất ít rồi.
Tôi thỉnh thoảng chủ động một chút, tốn bao công sức, anh lại còn từ chối tôi.
Điều này thật sự khiến người ta không thể không suy diễn liệu anh có đang lén lút ăn vụng bên ngoài hay không.
Sự tủi thân tích tụ suốt hai ba năm khiến tôi bùng n/ổ ngay lúc đó: "Quý Đình, nếu anh có người bên ngoài, anh nói với tôi, tôi không phải là người không buông bỏ được. Cùng lắm thì chia tay, tôi lại đi tìm người đàn ông khác."
Quý Đình thở dài, xin lỗi tôi.
"Anh đảm bảo với em, anh không có ai bên ngoài cả. Chuyện này là anh sai, em đừng gi/ận nữa."
Tôi không muốn để ý đến anh, thay bộ đồ ngủ khác rồi tự mình đi ngủ.
Vì chuyện này mà tôi và Quý Đình chiến tranh lạnh suốt một tuần.
Cho đến khi anh nhận lương, ngoài việc chuyển cho tôi số tiền như đã thỏa thuận, anh còn m/ua thêm cho tôi một chiếc vòng vàng, tôi mới tha thứ cho anh.
Đêm đó anh rất tích cực, tôi nể mặt chiếc vòng vàng nên cũng phối hợp hết mình.
Điều này khiến tôi nhận ra, Quý Đình thực sự không được nữa rồi.
06
Tôi không thể chấp nhận cuộc sống không có tình dục.
Tôi bắt đầu đốc thúc Quý Đình ngủ sớm dậy sớm, đừng thức khuya, bớt hút th/uốc uống rư/ợu, tập thể dục nhiều hơn.
Một thời gian trôi qua, hiệu quả không đáng kể.
Cho dù anh có giữ gìn sức khỏe rất lâu, thỉnh thoảng làm một lần cũng chỉ là cho xong chuyện, tôi còn chưa kịp tận hứng anh đã kết thúc.
Tôi bóng gió nói muốn đưa anh đi khám nam khoa, hoặc là đi xem bác sĩ Đông y để điều chỉnh lại.
Quý Đình lập tức nổi nóng với tôi: "Cô có ý gì, cô coi thường tôi phải không?"
Kể từ đó, mặc cho tôi nói thế nào, Quý Đình cũng không chịu vận động nữa.
Nghe nhiều quá, anh trực tiếp đáp lại tôi một câu: "Anh chỉ có thế thôi. Nếu người đàn ông khác tốt, cô cứ đi tìm người khác đi."
Chúng tôi đã chiến tranh lạnh vài lần vì chuyện này.
Các chị em à, tôi biết làm sao đây?
Lòng tự trọng của đàn ông rất quan trọng, nhưng hạnh phúc tình dục của tôi cũng quan trọng mà.
Tôi bình thường áp lực công việc cũng lớn, có đôi khi tôi thật sự cần giải tỏa.
Tự mình làm thì vẫn thấy thiếu thiếu, tôi muốn sự va chạm của hormone.
Anh bảo tôi đi tìm người đàn ông khác, nhưng tôi lại không thể làm chuyện ngoại tình trong hôn nhân.
Hay là ly hôn đi, thế giới ngoài kia biết bao trai trẻ, hà cớ gì phải treo mình trên cái cây khô héo này.
Ý nghĩ ấy ngày càng mãnh liệt.
Cho đến lần này lại không được thỏa mãn, tôi cuối cùng không nhịn được mà đề nghị ly hôn với anh.
07
Tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Tôi tỉnh dậy rất sớm, khi thức dậy thì thấy Quý Đình ngủ ở phòng khách.
Trong phòng tắm có bộ quần áo anh thay ra khi về tối qua, tỏa ra mùi rư/ợu và mùi th/uốc lá nồng nặc.
Sau khi tập thể dục một lát, tôi đi gọi con trai dậy, ăn sáng bên ngoài cùng con rồi đưa con đến trường.
Bận rộn công việc suốt buổi sáng, giờ nghỉ trưa tôi hẹn một người sư huynh quen thuộc gặp mặt gần công ty.
Người sư huynh này hơn tôi hai khóa, là một luật sư ly hôn vàng.
Khi tôi đến nhà hàng đã hẹn, anh ấy có vẻ như đã đợi một lúc rồi.
"Xin lỗi nhé, sư huynh, chiều em còn có việc ở công ty, nên chỉ có thể hẹn anh gặp gần đây thôi."
"Không sao." Sư huynh rót trà cho tôi, vẫn phong thái lịch lãm và nho nhã như ngày nào.
Sau khi gọi món, tôi trò chuyện với anh về chuyện giữa tôi và Quý Đình.
"Yêu cầu của em là chia đôi tài sản vợ chồng, ngoài ra em còn muốn quyền nuôi con trai Hiên Hiên."
Sau khi sư huynh hiểu rõ công việc và thu nhập đại khái của tôi, anh cho biết nếu con trai đồng ý theo tôi thì vấn đề chắc không lớn.
Tuy nhiên, anh khuyên tôi nên thương lượng ly hôn với Quý Đình, nếu khởi kiện thì không những tốn thời gian công sức, mà nếu Quý Đình không đồng ý, khả năng cao là phiên tòa sơ thẩm sẽ không ly hôn được.
Tôi gật đầu.
Trò chuyện xong việc chính, chúng tôi bắt đầu ôn lại chuyện cũ.
Sư huynh có cả con trai lẫn con gái, con gái út tháng trước vừa làm tiệc đầy tháng.
Tôi cũng được mời tham dự, cô bé khi đó ngủ rất ngon trong lòng mẹ, trông mềm mại, vô cùng đáng yêu.
Tôi hỏi thăm sư huynh dạo này bé thế nào.
Nhắc đến con gái, gương mặt sư huynh tràn đầy hạnh phúc, anh nói không dứt về những chuyện thú vị của bé, còn mở điện thoại đưa về phía tôi để khoe ảnh con.
"Em xem này, hôm nọ bé còn lè lưỡi với anh..."
Khi chúng tôi đang trò chuyện vui vẻ, tấm rèm ngăn cách trong nhà hàng bị ai đó vén lên.
Tôi tưởng là nhân viên phục vụ mang món ăn lên nên không để ý lắm, nhưng người đến lại gầm lên một tiếng: "Kiều Văn Tâm, bảo sao cô đột nhiên đòi ly hôn với tôi, nói cô có người bên ngoài cô còn không thừa nhận cơ mà?"
Nói xong, anh lao đến trước mặt sư huynh, túm lấy cổ áo anh ấy rồi giáng một cú đ/ấm mạnh vào.
08
Sư huynh phản ứng rất nhanh.
Anh giơ tay chặn cú đ/ấm này của Quý Đình.
Tôi vội vàng đứng dậy ngăn Quý Đình lại.
"Quý Đình, anh đang làm cái gì thế, đây là sư huynh của em!"
"Sư huynh chó má gì, bàn chuyện bình thường mà cần phải ngồi gần như thế à?"