Ngày tôi được chẩn đoán mắc u/ng t/hư, tôi hớn hở cầm tờ kết quả kiểm tra chạy về nhà.

Cánh cổng lớn mở ra, bố mẹ và anh trai vẫn như mọi khi, vây quanh cô con gái giả để dỗ dành cho cô ta vui.

Tôi xông vào, đ/ập tờ giấy lên bàn, nói:

"Bố mẹ, anh, con bị u/ng t/hư dạ dày, giai đoạn cuối, không sống nổi ba tháng nữa đâu."

Bố mẹ và anh trai sững người tại chỗ, tôi tràn đầy hy vọng, tưởng rằng sẽ nhìn thấy vẻ hối h/ận muộn màng của họ.

Tôi nghĩ, dù cho họ có khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống c/ầu x/in, tôi cũng sẽ không tha thứ cho họ.

Thế nhưng, viễn cảnh tôi dự đoán đã không xảy ra.

Tờ kết quả chẩn đoán được họ chuyền tay nhau xem, trong bầu không khí im lặng, bố lên tiếng hỏi tôi:

"Muốn loại hũ đựng tro cốt như thế nào?"

Mẹ cũng lên tiếng, nói:

"Ba tháng nữa là lễ trưởng thành của Khê Khê, nên đám tang của con không được tổ chức linh đình, tránh mang lại điềm xui!"

Không có cái gọi là hiện trường hối h/ận quỳ lạy, tôi ch*t cô đ/ộc vào đúng ngày lễ trưởng thành của Quý Tuyết Khê.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày đầu tiên được nhận người thân.

...

Vùng dạ dày đ/au nhói dường như vẫn còn co thắt, bên tai bỗng chốc trở nên ồn ào.

Tôi bàng hoàng mở mắt, đúng lúc nhìn thấy cảnh Quý Tuyết Khê đang vùi đầu vào lòng mẹ khóc nức nở.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khi tôi còn chưa kịp thoát khỏi cảm giác choáng váng của việc trọng sinh.

Thì cảm thấy cơ thể bị ai đó đẩy mạnh, loạng choạng ngã xuống đất.

Ngước nhìn lên, tôi chạm ngay ánh mắt đầy địch ý của Quý Tuyết Tranh:

"Tao nói cho mày biết, tao chỉ thừa nhận Khê Khê là em gái duy nhất, nên bất cứ ai hay việc gì gây tổn thương cho con bé, tao đều sẽ đích thân giải quyết."

Bộ n/ão đang đơ cứng bắt đầu hoạt động, tôi nhớ ra rồi, đây là lúc tôi được bố mẹ đưa về nhà lần đầu tiên.

Tôi đã bị ng/ược đ/ãi suốt mười sáu năm trời, cho nên khi được bố mẹ ruột nhận lại và đưa về nhà.

Tôi đã tràn đầy hy vọng rằng mình sẽ nhận được tình thân, nhận được tình yêu, nhận được tất cả những gì tôi từng khao khát trong mơ.

Thế nhưng, tôi không ngờ rằng trong nhà đã sớm có một cô con gái giả, thay tôi tận hưởng tất cả mọi thứ.

Vì vậy, khi bị Quý Tuyết Tranh đẩy ngã, sự tủi thân và cam chịu tích tụ suốt mười sáu năm bùng n/ổ trong chớp mắt.

Tôi khóc đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa, yêu cầu bố mẹ đuổi Quý Tuyết Khê ra khỏi nhà.

Tôi tưởng họ không biết về những trải nghiệm của mình, nên tự tay vạch trần vết s/ẹo quá khứ, từng chữ từng chữ như đẫm m/áu.

"Mẹ của Quý Tuyết Khê là cố ý, bà ta cố tình bế nhầm tráo đổi con, chính miệng bà ta đã nói với con!"

"Xươ/ng sườn của con từng bị bà ta đá/nh g/ãy ba lần, cánh tay phải trật khớp mười hai lần, đùi và ngựk còn có vô số vết bỏng..."

"Năm bảy tuổi, con đã bị bà ta b/án vào gánh xiếc, ăn ngủ cùng súc vật, không chút tôn nghiêm mà phải đóng giả chó sủa, bắt chước chó tè, chui qua vòng lửa nóng rực trên sân khấu..."

Tôi vừa khóc vừa hét, không màng tôn nghiêm mà x/é toạc quần áo trên người.

"Bố mẹ, anh, mọi người nhìn xem, nhìn những vết s/ẹo trên người con đi, lúc đó con đ/au lắm, đ/au lắm..."

"Mọi người thương xót con đi... đuổi Quý Tuyết Khê đi, đừng để nó gọi mọi người là bố mẹ, anh trai nữa được không?"

Tôi ngước lên, chờ đợi, tưởng rằng họ sẽ đ/au lòng ôm lấy tôi, sẽ dịu dàng lau đi những giọt nước mắt.

Thế nhưng, sắc mặt bố mẹ có chút gượng gạo, đáy mắt anh trai còn thoáng qua tia gh/ét bỏ.

Anh ta lên tiếng, mỉa mai:

"Cho dù những gì mày nói là thật, thì điều đó có liên quan gì đến Khê Khê?"

"Năm đó nó cũng chỉ là một đứa trẻ, nó không biết gì cả, nó vô tội."

"Bây giờ đột ngột biết mình không cùng huyết thống với gia đình, trong lòng Khê Khê chắc chắn còn buồn hơn mày nhiều."

Nước mắt đọng lại trên mặt, tôi nhìn họ với vẻ không tin nổi, phát hiện anh trai hoàn toàn không có ý đùa giỡn.

Thế là tôi quay sang nhìn bố mẹ, những người đã đích thân đưa tôi về.

Người mẹ vừa mới đ/au lòng rơi nước mắt vì tôi lúc nãy, giờ đây lại đang ôm Quý Tuyết Khê, vẻ mặt khó xử nói:

"Đúng vậy! Phất Liễu, anh con nói đúng, Khê Khê dù sao cũng vô tội, con cũng thông cảm cho nó một chút có được không?"

Bố lên tiếng, thậm chí còn đưa ra quyết định thẳng thừng:

"Được rồi, tất cả đều ở lại, nhà họ Quý không phải là không nuôi nổi."

"Mau đứng dậy khỏi mặt đất rồi đi thay bộ quần áo tử tế vào, bộ dạng này trông ra thể thống gì nữa?"

Thế là, ở kiếp trước, ngày đầu tiên về nhà, tôi đã đứng về phía đối lập với mọi người.

Ba năm sau đó, tranh cãi không dứt.

Mà suốt một nghìn không trăm chín mươi lăm ngày, tôi chưa từng thắng Quý Tuyết Khê dù chỉ một lần.

Cho nên, khi cầm tờ kết quả kiểm tra u/ng t/hư trên tay.

Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sợ hãi, không phải là đ/au lòng, mà là hả hê.

Tôi hy vọng rằng cái ch*t của mình có thể trừng ph/ạt những bậc cha mẹ thiên vị, có thể khiến người anh trai gh/ét bỏ tôi phải hối h/ận.

Đáng tiếc thay! Tôi lấy mạng mình ra làm canh bạc, nhưng vẫn thua một cách thảm hại.

Ngày lễ trưởng thành mười tám tuổi của Quý Tuyết Khê, hũ tro cốt của tôi cũng lặng lẽ được ch/ôn cất dưới m/ộ.

Không lập linh đường, không có lễ truy điệu, cũng... không một ai đến tiễn đưa.

Bố mẹ, và cả anh trai nữa!

Kiếp này, tình yêu của mọi người, con không cần nữa.

Nghĩ đến đây, tâm trí thu hồi, tôi ngước lên nhìn người anh trai đang gi/ận dữ, lên tiếng:

"Thiếu gia Quý, tôi không nói là muốn làm em gái của anh."

Quý Tuyết Tranh khựng lại, ngay cả bố mẹ đang ôm Quý Tuyết Khê an ủi cũng kinh ngạc nhìn sang.

2

Bố tôi nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng:

"Lý Phất Liễu, đừng làm lo/ạn nữa!"

"Nhà họ Quý gia tài bạc triệu, sau này Khê Khê có gì, con cũng sẽ có cái đó, chúng ta sẽ không để con gái ruột của mình phải chịu thiệt thòi đâu."

Mẹ nhìn thân hình g/ầy gò của tôi, đáy mắt cuối cùng cũng thoáng qua tia đ/au lòng.

Bà buông Quý Tuyết Khê ra, ngồi xổm xuống đỡ tôi, khuyên nhủ:

"Phất Liễu, đừng nói lời gi/ận dỗi nữa, hơn nữa, con bây giờ chưa thành niên lại không có tiền."

"Không nhận người thân về nhà, chẳng lẽ còn muốn quay lại gánh xiếc làm con khỉ, bị khán giả xem như súc vật mà trêu đùa sao?"

Ngay cả khi tôi đã từng ch*t một lần, sống lại một kiếp.

Nghe thấy những lời này, hốc mắt vẫn không kìm được mà cay xè.

Mọi người nhìn xem, mẹ ruột của tôi đấy!

Bà ấy thực sự biết tôi đã chịu khổ, cũng biết nhân cách và tôn nghiêm của tôi đã bị chà đạp suốt mười sáu năm.

Thế nhưng, dù vậy, bà ấy vẫn có thể dùng những lời lẽ thản nhiên nhất để nói ra những lời gây sát thương nhất cho tôi.

Thế mà, kiếp trước, tôi lại quá khao khát được yêu thương, khao khát đến mức hoàn toàn không nhận ra sự lạnh lùng ẩn giấu sau vẻ quan tâm của bà ấy.

Còn bây giờ...

Sau khi đứng vững, tôi nâng cánh tay lên, đẩy bàn tay đang đỡ mình ra, rồi lạnh lùng nói:

"Tôi nói thật đấy."

"Dù sao thì bên ngoài cũng chưa ai biết tin tức về tôi, mọi người hoàn toàn có thể tuyên bố với bên ngoài là đã tài trợ cho một học sinh nghèo vùng núi."

Tranh thủ trước khi họ kịp phản bác, tôi nói nhanh:

"Hơn nữa, bây giờ tôi cũng không hiểu lễ nghi gì cả, càng không biết thưởng rư/ợu, điều hương hay cắm hoa..."

"Tôi sợ sau khi bên ngoài biết thân phận của tôi, sẽ làm mất mặt nhà họ Quý."

Bố mẹ vốn đang định lên tiếng, nghe vậy liền nhìn nhau, cả hai đều im bặt.

Thấy vậy, tôi cúi đầu, trong mắt thoáng qua tia cười nhạo đầy nhẹ nhõm.

Kiếp trước cũng như vậy, Quý Tuyết Khê cố tình đưa tôi tham gia những bữa tiệc sang trọng, cố tình nhìn tôi làm trò cười.

Mà sự áy náy và thương hại của bố mẹ dành cho tôi cũng dần biến mất sau mỗi lần tôi làm mất mặt.

Tôi h/oảng s/ợ, tưởng rằng do mình chưa đủ xuất sắc, gần như thức trắng đêm để bổ sung kiến thức và lễ nghi.

Sau đó, trong các bữa tiệc, tôi cũng bắt đầu ứng phó trôi chảy, thậm chí còn thể hiện tốt hơn cả Quý Tuyết Khê.

Tôi tưởng rằng bố mẹ sẽ khen ngợi tôi, anh trai sẽ thay đổi cái nhìn về tôi.

Thế nhưng, Quý Tuyết Khê chỉ cần rơi một giọt nước mắt, bao nhiêu nỗ lực của tôi đều hóa thành tro bụi trong chớp mắt.

Anh trai c/ắt nát tất cả váy dạ hội của tôi, bố mẹ cho thôi việc người thầy đã thuê cho tôi.

Còn Quý Tuyết Khê lại nhận được một buổi hòa nhạc piano cá nhân vô cùng xa hoa.

Nghe nói, bố mẹ đã chi gần mười triệu cho việc đó.

Mười triệu đấy!

Nếu tôi nhớ không lầm, hũ tro cốt của tôi chỉ vừa vặn hơn một nghìn tệ.

Quả nhiên, kiếp trước vẫn chưa đủ hiểu chuyện, luôn cảm thấy mình tủi thân, không kìm được mà tranh giành, cư/ớp đoạt.

Để rồi, tự làm mình thương tích đầy mình, mà vẫn không nhận được lấy một chút thương cảm từ họ.

Giờ nghĩ lại, cần gì chứ?

Lý Phất Liễu, cần gì chứ?

Tranh giành đến cuối cùng, ngay cả một đám tang tử tế cô cũng không có...

Trong bầu không khí im lặng, bố lên tiếng:

"Vậy thì cứ làm theo những gì Phất Liễu con nói, chúng ta sẽ tìm giáo viên chuyên nghiệp cho con."

"Đợi con học xong, chúng ta sẽ tổ chức tiệc nhận người thân, công bố thân phận tiểu thư nhà họ Quý của con."

Tôi gật đầu, khách sáo nói:

"Cảm ơn ông Quý."

Quý Thiết Lâm nghe vậy, nhíu mày đính chính:

"Đây là nhà, không cần khách sáo như vậy, có thể gọi ta là bố."

Tôi lắc đầu, mỉm cười xa cách:

"Thôi ạ, cứ gọi ông là ông Quý đi! Tránh trường hợp ngày nào đó gọi quen miệng, ra ngoài lại làm lộ qu/an h/ệ."

Tôi lại quay đầu nhìn Lưu Nhu, cũng đổi cách xưng hô:

"Cũng cảm ơn bà Lưu Nhu, tôi chỉ cần mọi người nuôi tôi đến khi trưởng thành, sẽ không làm phiền mọi người quá lâu đâu."

Sắc mặt mẹ tôi trở nên tái nhợt, bà cười gượng gạo, lại định nắm lấy tay tôi:

"Phất Liễu, con không cần phải làm vậy, dù sao con cũng là con gái của mẹ, chúng ta..."

Tôi tránh bàn tay của Lưu Nhu ra, cảm thấy hơi mệt, cũng không muốn nghe thêm những lời giả tạo của họ nữa.

Vì vậy, trực tiếp đeo chiếc túi rá/ch nát lên, đi về phía căn phòng khách ở tầng một.

Phía sau truyền đến giọng nói đầy thận trọng của Quý Tuyết Khê:

"Chị Phất Liễu, em đã nhường phòng của mình rồi, chị, chị lên đó đi, em ở phòng khách là được rồi!"

Bước chân tôi khựng lại, chỉ đáp lại một câu:

"Không cần, dù sao bây giờ, cô mới là đứa con gái danh chính ngôn thuận của nhà họ Quý."

Đi thêm vài bước nữa, tôi nghe thấy giọng nói đầy gi/ận dữ của anh trai:

"Khê Khê, không cần quan tâm đến nó."

"Đến bố mẹ cũng không gọi, không biết đang giả vờ đáng thương cho ai xem nữa!"

"Nó đã muốn chịu khổ thì cứ để nó chịu cho triệt để, phòng khách cũng đừng cho ở nữa."

"Dì Trương, đi lấy chìa khóa nhà kho, để Lý Phất Liễu vào đó ở."

Tôi có thể cảm nhận được, trong chớp mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi không quay đầu lại, cũng không phản bác, chỉ lặng lẽ đi theo bước chân dì Trương để nhận chìa khóa.

3

Đến giờ ăn tối, tôi không ra ngoài ăn mà chỉ lấy thức ăn mang về nhà kho.

Khi đi ngang qua phòng ăn, Quý Tuyết Khê cùng bố mẹ và anh trai đang cười đùa vui vẻ.

Không biết có phải cố ý hay không, khi tôi đi ngang qua, giọng nói của họ lại càng lớn hơn.

Quý Tuyết Tranh thậm chí còn suýt chút nữa đút thẳng cơm vào miệng Quý Tuyết Khê.

Tôi của kiếp trước chắc chắn sẽ bị không khí bài xích này làm tổn thương, sau đó làm ầm ĩ lên khiến ai cũng không vui.

Mà giờ đây, tôi chỉ gật đầu khách sáo với gia đình họ rồi quay người rời đi.

Bây giờ tôi có rất nhiều việc phải cân nhắc.

Kiểm tra sức khỏe, tập luyện, học tập, và... kỳ thi đại học...

Thật sự có quá nhiều việc, tôi thực sự không có tâm trí để lãng phí thời gian vào những người và việc không liên quan.

Bây giờ là tháng tám, còn một tháng nữa là khai giảng.

Tôi đi kiểm tra sức khỏe toàn diện, sau khi thấy dạ dày vẫn chưa bị u/ng t/hư hóa, tôi hoàn toàn trút được gánh nặng.

Sau đó, tôi lập một kế hoạch sinh hoạt lành mạnh nghiêm ngặt, xin trọn bộ sách giáo khoa của ba năm cấp ba.

Mỗi ngày, khi người nhà họ Quý còn chưa ngủ dậy, tôi đã vệ sinh cá nhân xong xuôi, chạy bộ tập thể dục.

Sau đó, canh thời gian trước khi họ xuống lầu, tôi ăn sáng rồi về phòng học bài.

Phu nhân Quý rất nhiều lần bưng sữa muốn đến trò chuyện với tôi, nhưng đều bị thái độ lạnh nhạt của tôi chặn đứng.

Dần dần, đối phương có lẽ cũng thấy bực, thái độ bắt đầu lạnh nhạt đi, sữa cũng đổi thành dì Trương mang đến.

Khi học đến mức đầu óc quay cuồ/ng, tôi ngước mắt lên, vừa vặn nhìn thấy ly sữa dưới ánh đèn vàng ấm áp.

Ly sữa vốn dĩ ấm nóng, giờ đây đã nguội ngắt.

Khóe miệng tôi không kìm được lộ ra một nụ cười mỉa mai.

Người mẹ này của tôi đấy!

Nói bà ấy vô tâm thì không phải, bà ấy luôn cho tôi hy vọng ở những điều nhỏ nhặt.

Bưng một ly sữa, giúp chải tóc một lần, những ngày sinh lý đích thân nấu nước đường đỏ gừng cho tôi...

Thế nhưng, nói bà ấy có tâm thì cũng không phải!

Bà ấy không biết tôi không dung nạp lactose, cũng không biết tôi dị ứng với gừng, hơn nữa mỗi lần tôi suy sụp, bà ấy chỉ để mặc tôi tự hồi phục."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm