Thực tập sinh Tiêu Lâm đã sử dụng thủ thuật chuyển tiền từ tài khoản của tôi. Dù trong thẻ tôi có bao nhiêu tiền đi chăng nữa, số dư cuối cùng cũng chỉ còn vỏn vẹn 50 tệ.

Ở kiếp trước, tôi từng mơ ước m/ua được một căn nhà của riêng mình gần công ty. Cho đến khi tôi gom đủ 500.000 tệ tiền đặt cọc, lúc quẹt thẻ thanh toán, nhân viên b/án hàng lại thông báo số dư không đủ. Tôi đi kiểm tra sao kê, đối chất với ngân hàng, báo cảnh sát, nhưng tất cả đều coi tôi là kẻ đi/ên. Bởi vì trong bảng sao kê ngân hàng của tôi, mọi giao dịch đều được ghi chép rõ ràng. Thế nhưng, những khoản chi tiêu đó rõ ràng không phải do tôi, người vốn luôn tằn tiện, thực hiện!

Tôi khóc lóc gọi điện cho bố mẹ ở xa, không ngờ đáp lại tôi chỉ là những lời trách m/ắng: "Noãn Noãn, con đang tìm cớ để bao biện cho việc mình là 'cú tháng' (người tiêu sạch tiền lương mỗi tháng) đấy à? Thậm chí còn bịa ra lý do hoang đường như vậy! Muốn xin tiền bố mẹ thì cứ nói thẳng, không cần phải nói dối."

Tôi đem chuyện này kể với đồng nghiệp, không ngờ sau khi xem bảng sao kê trong thẻ tôi, vài gã đồng nghiệp nam x/ấu tính lại chế giễu: "Noãn Noãn thường xuyên tiêu vài nghìn tệ ở quán bar vào giữa đêm, giá này vừa khớp với phí bao đêm của nam người mẫu đấy!"

Đối mặt với những hiểu lầm này, tôi có giải thích thế nào cũng vô ích. Tôi đăng ẩn danh chuyện này lên mạng, cư dân mạng bình luận rằng tôi đang bịa chuyện để câu view nhằm b/án hàng online; chỉ có một bình luận khuyên tôi nên quan sát xem những người xung quanh có ai có lịch sử tiêu dùng trùng khớp với bảng sao kê của tôi hay không.

Sau khi quan sát kỹ lưỡng, tôi quả nhiên phát hiện Tiêu Lâm, cô thực tập sinh mới đến bộ phận chúng tôi, hễ cô ta tiêu một khoản tiền là trong thẻ tôi lại hiện ra một khoản trừ tương ứng. Ngay cả khi cô ta m/ua một cốc nước cũng hiển thị ngay lập tức.

Sau khi x/ác định được mục tiêu, tôi trực tiếp tìm Tiêu Lâm, nhưng lại bị cô ta chế giễu, nói rằng tôi tự mình tiêu xài hoang phí, không giữ được tiền mà lại muốn đổ tội cho người khác, đúng là bị đi/ên rồi. Cô ta thậm chí còn liên kết với các đồng nghiệp trong công ty, trực tiếp đưa tôi vào b/ệnh viện t/âm th/ần.

Ở trong b/ệnh viện hai năm, không chịu nổi sự tr/a t/ấn, cuối cùng tôi tìm cơ hội trốn thoát rồi nhảy sông t/ự t*. Không ngờ khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày trước khi đi m/ua nhà.

1

Sau khi trùng sinh, việc đầu tiên tôi làm là mở ứng dụng ngân hàng để kiểm tra số dư. Quả nhiên, trong đó chỉ còn lại 50 tệ.

Tôi nhanh chóng xâu chuỗi lại mọi việc, lúc này tiền của tôi đã thông qua th/ủ đo/ạn không rõ nguồn gốc của Tiêu Lâm mà chuyển sang thẻ của cô ta rồi.

Tôi rất muốn cùng Tiêu Lâm ch*t chung, nhưng nhớ lại kiếp trước sau khi tôi ch*t, nhìn thấy bố mẹ bạc trắng cả đầu, tôi đã hối h/ận. Nếu tôi lại bốc đồng như kiếp trước, thì chỉ đi vào vết xe đổ mà thôi.

Đúng lúc này, quản lý Vương của bộ phận gọi tôi qua: "Noãn Noãn, đơn hàng lần này tuy hơi khó nhằn nhưng tiền hoa hồng lên tới 5.000 tệ đấy! Đừng nói chị không nghĩ cho em nhé!"

Cổ họng tôi cuộn lên, gần như là phản xạ tự nhiên, tôi nuốt nước bọt. 5.000 tệ, đủ để tôi trả tiền thuê nhà một tháng, còn dư lại hơn một nửa. Nhưng tôi vẫn từ chối.

"Chị Vương, cảm ơn chị. Nhưng một tháng tới, em không muốn nhận đơn hàng nữa."

Không để ý đến vẻ mặt sững sờ của chị Vương, tôi quay người bước ra khỏi văn phòng. Vì cách âm không tốt, các đồng nghiệp bên ngoài đều đã nghe thấy. Ngay lập tức, những tiếng bàn tán nổi lên.

【Tô Noãn Noãn là người có doanh số cao nhất công ty, biệt danh là 'cô nàng liều mạng'. Hôm nay lại không nhận đơn?】

【Đâu chỉ hôm nay, cậu không nghe cô ấy nói một tháng tới đều không nhận sao!】

Không bận tâm đến những lời bàn tán xung quanh, tôi trực tiếp mở ứng dụng đặt đồ ăn, gọi một cốc cà phê Americano đ/á size lớn nhất, rồi trừ 50 tệ cuối cùng trong thẻ.

Phải biết rằng, tôi ở kiếp trước, ngay cả cốc trà sữa 4 tệ cũng không nỡ m/ua. Để có thể bám trụ lại thành phố Càn Thành đắt đỏ này, tôi đã đá/nh đổi cả mạng sống. Ngày nào cũng thức đến 2-3 giờ sáng để gọi điện chăm sóc khách hàng, trời chưa sáng đã dậy, chen chúc trong tàu điện ngầm đông đúc như hộp cá mòi suốt hai tiếng đồng hồ chỉ để kịp giờ đến công ty chấm công.

Đi muộn một lần, mất 50 tệ. Đó là tiền ăn gần một tuần của tôi.

Tôi mơ ước m/ua được căn nhà của riêng mình gần công ty, dù chỉ là căn hộ đ/ộc thân 30 mét vuông. Mỗi tháng nhận lương, tôi chỉ giữ lại 300 tệ tiền sinh hoạt phí. Số còn lại, tất cả đều gửi vào thẻ ngân hàng. Nhưng không ngờ, 500.000 tệ tiền cọc mà tôi liều mạng gom góp, lại chui vào túi kẻ khác!

Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra.

"Chị em ơi! Trưa nay tôi mời!"

Giọng nói oang oang của Tiêu Lâm vang lên. Cô ta mặt mày hồng hào, tay xách chiếc túi Chanel mới nhất, dáng vẻ như một kẻ trúng số 5 triệu tệ.

"Chúng ta đến khách sạn Tân Duyệt! Muốn ăn gì cứ gọi thoải mái!"

Văn phòng bùng n/ổ, các đồng nghiệp thi nhau vây quanh.

"Lâm Lâm, phát tài rồi à?"

"Đây là bám được đại gia nào rồi?"

Tôi không nhúc nhích, chỉ cầm cốc cà phê, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô ta. Bởi vì tôi biết, thứ cô ta đang tiêu là tiền của tôi.

Tiêu Lâm được mọi người vây quanh, cô ta xua xua tay, cố tỏ vẻ khiêm tốn: "Ôi, chỉ là hai hôm trước tiện tay m/ua tờ vé số, trúng được giải nhỏ thôi."

Có kẻ hiếu kỳ lập tức hỏi dồn: "Trúng bao nhiêu thế?"

2

Tiêu Lâm liếc nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý.

"Không nhiều," cô ta thản nhiên nói, "cũng chỉ vài trăm nghìn thôi."

"Xì——"

Xung quanh vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc. Vài trăm nghìn, đối với những người làm công ăn lương chỉ hơn chục nghìn mỗi tháng như chúng tôi mà nói, là một con số khổng lồ.

Nhưng tôi chú ý thấy, từ khi Tiêu Lâm bước vào cửa, ánh mắt cô ta luôn vô tình hay hữu ý lướt qua tôi. Giống như đang quan sát phản ứng của một con chuột thí nghiệm. Cô ta đang xem tôi đã phát hiện ra thẻ ngân hàng của mình trở thành thẻ rác hay chưa.

Tôi kìm nén nỗi h/ận th/ù đang cuộn trào trong lòng, dằn xuống câu hỏi gần như sắp thốt ra. Lúc này, tôi vẫn chưa thể 'đả thảo kinh xà' (làm kinh động kẻ địch).

Tôi đứng dậy, trên mặt nở một nụ cười vừa vặn, thậm chí còn mang theo vài phần ngưỡng m/ộ.

"Lâm Lâm, chúc mừng nhé! Phải để chị hưởng chút vía của em mới được."

Tiêu Lâm thấy thái độ tôi bình thường, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, sau đó chột dạ thở phào nhẹ nhõm. Cô ta chắc hẳn nghĩ rằng, tôi vẫn chưa phát hiện ra sự bất thường trong tài khoản của mình.

Sắp đến giờ ăn trưa, Mạnh Mạnh ngồi cạnh tôi đột nhiên ghé lại gần.

"Chị Noãn Noãn, chẳng phải chị nói gom đủ tiền cọc là đi xem nhà sao? Khi nào đi vậy? Em đi cùng chị."

Nhắc đến chuyện nhà cửa, tôi nắm ch/ặt tay, móng tay gần như găm vào th!t. Nhưng tôi nhanh chóng buông ra, nét mặt vẫn bình thản như không.

"Không vội," tôi nói.

"Hai hôm trước làm mất căn cước công dân, làm lại cần có thời gian. Hơn nữa, giá nhà giờ giảm nhanh thế này, cứ chờ thêm chút nữa xem sao."

Lời vừa dứt, tôi cảm thấy một ánh nhìn lại rơi trên người mình. Là Tiêu Lâm. Cô ta lại đang nhìn tôi, trong ánh mắt còn mang theo chút đắc ý không giấu giếm.

Tiêu Lâm vốn là thực tập sinh mới đến công ty được hai tháng, cao 1m60, nặng 80kg, ngoại hình bình thường, doanh số đội sổ. Ở bộ phận kinh doanh coi trọng ngoại hình và doanh số như chúng tôi, cô ta đáng lẽ phải là người ở dưới đáy chuỗi thức ăn. Thế nhưng kiếp trước, chính cô ta là người cầm 500.000 tệ của tôi, trước hết đi hút mỡ toàn thân, sau đó đi phẫu thuật thẩm mỹ. Một bước hóa thân thành 'bạch phú mỹ' (người giàu có và xinh đẹp) được mọi người yêu mến. Cũng chính cô ta, dùng tiền của tôi để m/ua chuộc lòng người, liên kết với vài đồng nghiệp nam, lấy lý do tôi 't/âm th/ần không ổn định' mà tự tay đưa tôi vào b/ệnh viện t/âm th/ần.

Nhớ lại sự tr/a t/ấn suốt hai năm trong b/ệnh viện t/âm th/ần đó, tôi lại hít sâu một hơi để bình ổn tâm trạng.

Buổi trưa, Tiêu Lâm đưa chúng tôi đến khách sạn Tân Duyệt ăn cơm, cô ta tỏ vẻ hào phóng bảo chúng tôi cứ gọi thoải mái. Tôi không khách sáo, mở thực đơn, trực tiếp chỉ vào mấy trang đắt nhất.

"Cua hoàng đế, lấy con to nhất."

"Sashimi tôm hùm Úc."

"Còn món này nữa, gan ngỗng kiểu Pháp."

"Cho tôi một phần tổ yến nữa nhé."

Tôi gọi món nào, biểu cảm của các đồng nghiệp xung quanh lại đặc sắc thêm một phần. Mạnh Mạnh khẽ kéo tay áo tôi: "Chị Noãn Noãn, thế này thì... lãng phí quá."

Tôi cười với cô bé, không nói gì. Tiêu tiền của chính mình, sao gọi là lãng phí được?

Cơ mặt Tiêu Lâm gi/ật gi/ật, nhưng trước mặt mọi người, cô ta đành phải gồng mình gượng cười.

"Không sao, chị Noãn Noãn là người có doanh số cao nhất của chúng ta, công lao to lớn, ăn nhiều chút bồi bổ là đúng rồi."

Cô ta cười rạng rỡ: "Sau này còn phải ăn nhiều làm nhiều, tạo thêm doanh số cho bộ phận chúng ta chứ!"

Tôi chưa kịp mở lời, một đồng nghiệp bên cạnh đã tiếp lời:

"Ôi, Lâm Lâm, sáng nay cậu không đến nên không biết đâu, chị Noãn Noãn vừa nói với chị Vương, một tháng tới, đơn hàng của chị ấy đều tạm dừng hết."

Không khí im lặng tức thì. Tôi thong thả dùng khăn ăn lau khóe miệng, ngước mắt nhìn Tiêu Lâm. Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ từng chút một.

"Cậu nói cái gì?"

Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, giọng gào lên sắc lẹm:

"Tô Noãn Noãn, tại sao cậu lại dừng nhận đơn?"

"Cậu có ý gì?"

3

Tôi đối diện với đôi mắt gần như muốn phun lửa của Tiêu Lâm, chậm rãi nhếch môi.

"Tôi dừng nhận đơn, cậu kích động làm gì?"

Các đồng nghiệp xung quanh cũng nhìn nhau, ngọn lửa hóng hớt trong mắt bùng ch/áy dữ dội.

"Đúng đấy Lâm Lâm," Mạnh Mạnh cũng không nhịn được lên tiếng, "Chị Noãn Noãn còn chẳng vội, sao cậu lại phản ứng mạnh thế?"

"Phải đó, người không biết còn tưởng người dừng nhận đơn là cậu đấy."

Những lời bàn tán của mọi người giống như gáo nước lạnh, lập tức dội tỉnh Tiêu Lâm đang mất bình tĩnh. Sự hung dữ trên mặt cô ta nhanh chóng biến mất, cố nặn ra một biểu cảm cực kỳ quan tâm.

"Tớ... tớ chẳng phải là lo lắng cho chị Noãn Noãn sao!"

Cô ta cao giọng, như thể làm vậy mới tỏ ra chân thành được.

"Chẳng phải chị nói chỉ thiếu vài đơn cuối là đủ tiền cọc rồi sao? Đơn hàng ở khu Thành Nam Nhất Hào khó giành thế nào chứ, giờ dừng lại thì mất bao nhiêu tiền hoa hồng! Tớ thấy tiếc cho chị thôi!"

Cô ta rơm rớm nước mắt, diễn như thật.

Tôi cười.

"Mệt rồi, muốn nghỉ ngơi thôi."

Tôi thản nhiên cầm lấy một con tôm càng, chậm rãi bóc vỏ.

"Hơn nữa," tôi dừng động tác, ngước mắt nhìn cô ta, ánh mắt trong veo vô hại, "Chẳng phải cậu vừa trúng giải lớn sao? Vài trăm nghìn cơ mà. Lỡ như tiền cọc của tôi thực sự thiếu một chút, cậu... sẽ không không cho tôi v/ay chứ?"

Không khí lại đông cứng. Mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào Tiêu Lâm. M/áu trên mặt cô ta "vụt" một cái rút sạch, môi r/un r/ẩy, không thốt ra được một chữ nào.

Tôi bỏ miếng th!t tôm đã bóc vào miệng, thong dong bổ sung:

"Lâm Lâm nhà chúng ta rộng rãi thế này, chắc chắn sẽ cho v/ay, đúng không?"

Cô ta bị tôi đẩy lên đống lửa, bị ánh mắt mọi người nướng chín, cuối cùng, gần như rít qua kẽ răng mấy chữ:

"Đương... đương nhiên là có."

Cô ta như sợ tôi thực sự mở lời, lập tức nói thêm: "Nhưng mà, tớ cũng không trúng nhiều lắm, chỉ là... chỉ là tiền tiêu vặt thôi."

Tôi nhìn chiếc váy Celine mới m/ua trên người cô ta, chiếc túi Chanel phiên bản giới hạn bên cạnh, và cả bàn đại tiệc đủ cho người bình thường ăn nửa năm này.

Quả thật.

500.000 tệ của tôi, đúng là không đủ cho cô ta đ/ốt vài ngày.

Bữa cơm này, tôi ăn rất thỏa mãn.

Trước khi đi, tôi bảo nhân viên phục vụ gói toàn bộ số cua hoàng đế và tôm hùm chưa đụng đến.

Có vài đồng nghiệp bàn tán sau lưng:

"Trời ạ, ăn không hết còn mang về, cách ăn uống cũng khó coi quá nhỉ?"

"Đúng đấy, cứ như chưa từng được ăn cơm vậy, thật x/ấu hổ."

Tôi nghe thấy, nhưng coi như không nghe, chỉ mỉm cười nhìn Tiêu Lâm.

"Lâm Lâm, cậu xem cậu tốn kém quá, nhiều đồ ngon thế này, không mang về thì lãng phí lắm. Chị mang về nhà ăn, cậu chắc không để ý đâu nhỉ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm