「Được.」 Anh nói.

Giây tiếp theo, màn hình điện thoại rung lên, rồi camera nhanh chóng hướng xuống dưới.

Tôi không kịp đề phòng, hét lên một tiếng rồi tắt video.

8

Tôi ôm lấy gương mặt nóng bừng, hồi lâu vẫn chưa hoàn h/ồn.

Thực ra chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng mà anh, sao anh có thể phóng túng đến thế...

Điện thoại rung lên, Chu Kỳ vẫn đang tắm gửi tới một chữ:

【Nhát】

"……"

Kỳ nghỉ đông hơn một tháng không dài cũng không ngắn, sau khi về nhà hai tuần, những bức ảnh Chu Kỳ đăng trên vòng bạn bè ngày càng không màng lễ nghĩa liêm sỉ.

Chẳng lộ gì cả, chỉ là kỹ thuật chụp ảnh chắc chắn đã được nâng cấp.

Tôi để lại bình luận: 【Trợ lý Chu, cho anh năm phút, em muốn sờ được người đàn ông này】

Chu Kỳ: 【Đã rõ, Tổng giám đốc Thẩm】

Điểm tốt nữa của người bạn trai này là anh cũng rất hay lướt mạng, lúc nào cũng bắt kịp mấy cái meme của tôi.

Nhưng tôi quên mất, anh bắt kịp quá nhanh rồi.

Chiều hôm sau, tôi nhận được điện thoại của Chu Kỳ: "Anh đang ở Hoài Thị."

Hoài Thị chính là thành phố tôi đang ở.

Tôi sững người, cho đến khi Chu Kỳ xuất hiện trước mặt, tôi vẫn cảm thấy hơi ảo giác.

Anh ôm lấy tôi, khẽ nói: "Người đàn ông mà bạn Thẩm của chúng ta muốn sờ thì nhất định phải được đưa đến tận nơi chứ."

Cảnh biển ở Hoài Thị khá nổi tiếng, Chu Kỳ đến đây, đương nhiên tôi phải làm tròn trách nhiệm chủ nhà.

Chạng vạng tối ngắm hoàng hôn trên bãi biển, màn đêm dần buông xuống, ánh đèn xung quanh sáng lên.

Người qua lại tấp nập.

Phía xa bỗng trở nên ồn ào, quay đầu nhìn lại, hóa ra có người đang cầu hôn.

Người nam quỳ một gối, rất to tiếng và nồng nhiệt hỏi cô bạn gái mặc váy đỏ: "Em có đồng ý lấy anh không?"

Cách một khoảng cách vẫn nghe rõ mồn một.

Cô gái che miệng, đưa bàn tay trái ra cho đối phương đeo nhẫn.

Ánh sáng nơi đó thật đẹp, gió biển thổi qua, bầu không khí giữa cặp đôi cầu hôn và bạn bè họ thật hoàn hảo.

Tôi không khỏi cảm thán: "Lãng mạn quá."

Chu Kỳ: "Lãng mạn lắm sao?"

"Không lãng mạn à?" Tôi hỏi ngược lại, định bụng sẽ phân tích cho Chu Kỳ nghe.

Giây tiếp theo, chỉ thấy anh chụm hai tay lại thành hình cái loa, hướng về phía biển, hét lớn: "Thẩm Văn Âm, anh thích em—— em có đồng ý ở bên anh không——"

Tôi gần như cuống cuồ/ng lấy tay bịt miệng anh.

"Anh làm cái gì vậy!" Đồ dở hơi này.

Chu Kỳ bị tôi bịt miệng nhưng đôi mắt vẫn nheo lại cười.

Anh còn hôn vào lòng bàn tay tôi, hỏi ngược lại đầy vô tội và tinh quái: "Anh tưởng em thích kiểu lãng mạn này chứ."

Tôi suýt nữa thì đào hố tự ch/ôn mình, phải kéo bằng được anh đi.

Chu Kỳ vẫn cười: "Em vẫn chưa trả lời mà, có đồng ý ở bên anh không?"

Tôi nhét quả dâu tây bọc đường vừa m/ua vào miệng anh.

"Đồ ăn cũng không chặn được miệng anh."

Anh cắn một quả, vừa nhìn tôi vừa cười.

Thời gian không còn sớm, tôi đưa anh về khách sạn.

Đã đến tận đây rồi, tôi tiện thể đi xem môi trường sống mấy ngày nay của anh, vừa vào cửa, Chu Kỳ đã hỏi một câu: "Em còn nhớ trước đây em từng nói gì không?"

"Gì cơ?"

Anh đột ngột cúi đầu áp sát, đẩy tôi vào sau cánh cửa, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Em nói gặp mặt là phải hôn ch*t anh đấy."

"……"

9

Nghỉ lễ không gặp được người, thời gian lâu dần, cái tật nói suông của tôi lại tái phát.

Buổi tối gọi video, Chu Kỳ đôi khi vừa tắm xong, sạch sẽ thơm tho, nhìn mà tôi thèm thuồng, thế là những lời trêu ghẹo cứ thế tuôn ra như không mất tiền.

Anh lại làm thật.

Lúc này áp sát lại, chóp mũi cọ cọ vào mũi tôi, thân mật như có sợi lông vũ đang gãi vào tim tôi.

"Lại nói không giữ lời à?"

Đôi khi tôi thực sự cảm thấy Chu Kỳ là một cái bẫy được thiết kế riêng cho tôi.

Anh đòi hôn, nhưng chỉ kiềm chế cọ cọ chóp mũi, rồi hôn lên cằm tôi, duy nhất không chạm vào môi.

Hơi thở đan xen vào nhau.

Cho đến khi tôi không chịu nổi cảm giác tim gan bị gãi ngứa này nữa, chủ động tìm ki/ếm đôi môi anh, giây tiếp theo, bàn tay trái của Chu Kỳ đỡ sau đầu tôi, nụ hôn cuồ/ng nhiệt ập đến.

Tôi thậm chí không biết nụ hôn này kéo dài bao lâu.

Ban đầu là ở sau cửa, sau đó chúng tôi cùng đổ gục xuống giường.

Chu Kỳ nằm úp trên hõm cổ tôi, hơi thở ấm nóng phả vào da th!t tôi.

Anh còn nhàn nhã cười một tiếng, vừa nghịch tay tôi vừa nói: "Bạn Thẩm cuối cùng cũng có một lần nói được làm được."

"……"

Một lúc lâu sau, Chu Kỳ ngồi dậy: "Được rồi, anh đưa em về nhà."

Tôi sững người, liền nghe anh nói: "Hay là tối nay em muốn ở lại khách sạn..."

Lời anh chưa dứt, tôi lập tức đứng dậy: "Em về nhà."

Chu Kỳ lại cười: "Sợ gì chứ? Ý anh là, nếu em muốn ở khách sạn, anh xuống lầu thuê thêm phòng."

Tôi: "...Em sợ chính mình không kiềm chế được."

Câu này lại làm Chu Kỳ bật cười, nhưng tôi cứ thấy anh đang chế giễu mình có tâm mà không có gan.

Trên đường về, tôi mới sực nhớ ra, Chu Kỳ bảo tôi đưa anh về khách sạn là có ý đồ cả.

Đáng gh/ét là lúc bắt taxi, anh nắm lấy tay tôi, hai bàn tay cứ xoa nắn, thỉnh thoảng lại đan mười ngón tay vào nhau.

Thôi bỏ đi.

Chu Kỳ ở Hoài Thị chơi mấy ngày rồi lại về.

Khó khăn lắm mới qua Tết khai giảng, số môn học cần lên lớp ít đi nhiều, tôi cũng thuận lợi tìm được thực tập.

Nhưng vì xa trường quá nên phải ra ngoài thuê nhà.

Chu Kỳ đi xem nhà cùng tôi, cuối cùng chọn tới chọn lui, thuê một căn một phòng ngủ một phòng khách có ban công.

Sau đó là sắm sửa đủ thứ đồ đạc và dọn dẹp vệ sinh.

Cuối cùng cả hai đều mệt lả.

Tôi lấy điện thoại ra định đặt đồ ăn ngoài thì bị Chu Kỳ chặn lại.

"Bạn Thẩm nhỏ đã ném nửa tháng lương thực tập vào căn nhà này rồi, gặm tạm bạn trai đi," anh xoa tay tôi, "Bạn trai em thực ra cũng có chút tiền đấy."

Anh cho tôi xem số dư tài khoản.

"……"

"Em sắp th/ù người giàu rồi, cư/ớp đây!"

Chu Kỳ nhìn tôi, những ngón tay thon dài gõ vài cái trên màn hình.

Cùng lúc điện thoại tôi vang lên tiếng thông báo, anh nói: "Cho anh mượn điện thoại chút."

Tôi không nghĩ ngợi gì, đưa cho anh.

Kết quả thấy anh mở khung chat giữa tôi và anh, nhận khoản chuyển khoản 5200 vừa gửi tới.

?

Chu Kỳ dang rộng vòng tay về phía tôi, cười đầy lả lơi: "Ngoài cư/ớp tiền ra, có định cư/ớp sắc không?"

"……"

10

Khi thực tập, Chu Kỳ thỉnh thoảng lại qua căn hộ thuê của tôi.

Đôi khi tan làm về, thấy có người đeo tạp dề bận rộn trong bếp, mùi thơm của món ăn lan tỏa, tôi lại thấy hạnh phúc vô cùng.

Chu Kỳ đã được giữ lại học thạc sĩ tại trường, theo kế hoạch thì còn phải học vài năm nữa.

Tôi cũng về trường hàng tuần, lúc đi ăn cùng Chu Kỳ tình cờ gặp bạn cùng phòng của anh, thế là ngồi chung bàn ăn luôn.

Bạn cùng phòng của anh giờ tôi đều quen cả rồi.

Tranh thủ lúc Chu Kỳ đi m/ua canh hầm, bạn cùng phòng anh tố cáo: "Bạn Thẩm, bạn nói cậu ấy đi, ngày nào cũng khoe ân ái trong ký túc xá, ngoài cái mặt ra, bạn còn nhìn trúng cái gì ở cậu ấy thế?"

Tôi hồi tưởng lại một chút, rồi uyển chuyển đáp: "Em trước đây khá thích xem vòng bạn bè của anh ấy." (ý nói ảnh cơ bụng).

"Vòng bạn bè?" Một bạn cùng phòng khác của anh kinh ngạc, "Cậu ta khi nào thì thích đăng vòng bạn bè chứ, chẳng phải là từ khi quen cậu mới đăng mấy bài đó thôi sao?"

?

Nhắc đến vòng bạn bè của Chu Kỳ, bạn cùng phòng anh lại bắt đầu phàn nàn về hành vi khoe khoang muốn cả thế giới biết mình có cô bạn gái xinh đẹp của anh, duy nhất không có câu nào về cơ bụng của anh cả.

Chu Kỳ bưng hai bát canh hầm quay lại, hỏi chúng tôi đang nói chuyện gì.

Bạn cùng phòng anh tranh nhau nói, bỏ qua chuyện vòng bạn bè tôi vừa nhắc.

Còn tôi thì đăm chiêu nhìn người bên cạnh.

Điện thoại của Chu Kỳ thực ra không khó lấy, mật khẩu anh tôi cũng biết.

Cuối tuần anh sẽ qua chỗ tôi.

Tranh thủ lúc anh ra ngoài đổ rác, lần đầu tiên tôi kiểm tra điện thoại bạn trai.

Rồi tôi phát hiện ra, những bài đăng vòng bạn bè mà tôi cho là còn đỉnh hơn cả mấy blogger khoe thân trên mạng, hóa ra đều chỉ mình tôi thấy.

Chu Kỳ vào cửa, thấy tôi vẻ mặt trầm tư: "Sao thế?"

Tôi buông điện thoại anh ra.

Ánh mắt Chu Kỳ rơi trên màn hình điện thoại mình, thấy sự việc bại lộ, anh còn nhướng mày: "Sao nào, anh dùng bản lĩnh để dụ dỗ được bạn gái, có vấn đề gì à?"

Tôi kéo mạnh anh xuống, lật người ngồi lên người anh, tra khảo: "Rốt cuộc anh thích em từ khi nào? Đừng nói là lúc xin phương thức liên lạc đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên đấy nhé."

Cứ tưởng anh bị những lời khen hoa mỹ không bao giờ trùng lặp của tôi làm cho cảm động chứ.

Chu Kỳ ngước nhìn tôi, đôi tay đỡ lấy eo tôi, ánh mắt cười cười: "Thì biết làm sao được? Lúc đó crush đến xin phương thức liên lạc mà."

"Crush? Là em?"

Chu Kỳ nói: "Em xinh đẹp, thông minh, tính cách cởi mở, gu thẩm mỹ cũng tốt, tại sao không thể làm crush của anh chứ?"

Có thể thì có thể thật.

"Là chuyện từ khi nào vậy?"

"Khoảng một tháng trước khi em đến hỏi xin phương thức liên lạc của anh."

Đó là lúc vừa khai giảng năm ba.

Chu Kỳ nói, lúc đó tôi đang dẫn dắt các đàn em trong câu lạc bộ đào tạo, anh đi ngang qua văn phòng đó, gặp lại tôi lần nữa, anh đã x/ác định mình thích tôi rồi.

"Lúc gặp em, cứ cảm giác bên tai sẽ vang lên nhạc nền, chẳng có lý do gì đặc biệt cả." Anh cười nói.

Đôi mắt lấp lánh ánh sáng ấy chăm chú nhìn tôi, dùng ánh mắt nói cho tôi biết, anh rất thích tôi.

"Vậy mà anh không theo đuổi em, lại còn dụ dỗ em theo đuổi anh?" Tôi tiếp tục truy tội.

Chu Kỳ nắm lấy tay tôi, hôn lên mu bàn tay.

"Chẳng phải em thích xem sao?"

"……"

Chu Kỳ thẳng thắn, nói với tôi rất nhiều lời, nói rằng khi đối mặt với những bình luận "lộng ngôn" của tôi, anh đã vui sướng biết bao.

Thời gian trôi chậm rãi, chớp mắt đã đêm khuya, Chu Kỳ vỗ vỗ lưng tôi, khẽ nói: "Anh đi tắm trước."

Anh đứng dậy định đi, tôi theo bản năng thốt lên: "Vừa mới nói yêu em, mà tắm cũng không nỡ cho em xem."

Chu Kỳ khựng bước chân, quay người lại.

"Đi? Cùng đi."

Không đâu, anh lại làm thật.

Tôi lùi lại: "Đùa thôi, em tắm rồi!"

Chu Kỳ nhiệt tình mời gọi: "Không sao, vào đây cho em chỗ ngồi VIP."

"Thôi thôi..."

Lời tôi chưa dứt, Chu Kỳ trực tiếp cúi người bế ngang tôi lên, bế thẳng vào phòng tắm.

Giọng nói của tôi bị nhấn chìm trong nụ hôn của anh, và trong tiếng vòi hoa sen.

...

Nụ hôn của Chu Kỳ trôi theo dòng nước.

Tôi được anh đỡ mới đứng vững.

Trước đây chỉ nếm thử chút ít, đêm nay lại tràn đầy dục niệm.

Khuôn mặt Chu Kỳ khi tình mê ý lo/ạn đặc biệt gợi cảm, tôi muốn nói gì đó, anh hiểu lầm ý, lại hôn xuống.

Nhưng chưa hề dừng lại.

...

11

Đúng là độ tuổi tràn đầy năng lượng.

Cả tôi và Chu Kỳ đều vậy.

Đặc biệt là, Chu Kỳ chưa hề dừng việc "cập nhật" của mình, chỉ là từ vòng bạn bè chỉ mình tôi thấy, chuyển thành trò chuyện riêng.

Năm cuối đại học, tôi sớm nhận được offer, sau khi tốt nghiệp đi làm luôn.

Khoảng thời gian đó, Chu Kỳ nghỉ học, hợp đồng thuê nhà của tôi hết hạn, tôi chuyển sang căn nhà khác.

Chu Kỳ ngày nào cũng nấu cơm dọn dẹp, tối đến lại dùng hành động thực tế dỗ tôi ngủ, khiến tôi có ảo giác như đang bao nuôi một nam sinh đại học.

Chỉ là anh rất thích kịch bản này.

Khi tôi đang đi làm, Chu Kỳ gửi một bức ảnh qua.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, bên trong thấp thoáng nhìn thấy đeo vòng ngựk.

"……"

Công việc này thực sự khó làm quá.

Đợi đến khi Chu Kỳ sắp tốt nghiệp cao học, tôi đổi một công việc khác, lương cũng tăng.

Nhìn anh ban ngày mặc vest chỉnh tề đi phỏng vấn, tối đến cũng vẫn đang "phỏng vấn".

Anh nói: "Tổng giám đốc Thẩm, em có thể vào không? Em nhất định sẽ làm việc thật tốt."

"……"

Chức vụ hiện tại của tôi, đúng là trưởng bộ phận.

Tôi muốn bịt miệng anh lại, rồi bị anh cắn vào dái tai.

"Tổng giám đốc Thẩm để lại bình luận trên mạng xã hội, nói rằng thích kiểu tình yêu công sở này, em thể hiện thế nào?"

"……"

Đêm qua trước khi ngủ lướt thấy bài đăng, đại khái là về sở thích đọc truyện.

Tôi nói thích tình yêu công sở, kiểu người ở vị trí cao bị cấp dưới áp chế.

Tác phẩm văn học mà, thích ăn món ngon thì sao nào!

Sao lại để anh bắt được chứ?

Chu Kỳ nói, tuy không cùng ngành với tôi, nhưng anh có thể diễn.

Anh hỏi: "Còn thích kiểu nào khác không? Anh chơi cùng em."

"……"

Ngoại truyện

Chu Kỳ thích một cô gái vào năm ba.

Anh không nói rõ được thứ tình cảm đó, nhưng một khi người này xuất hiện trong tầm mắt, ánh mắt anh sẽ lập tức khóa ch/ặt lấy.

Chu Kỳ là người có khả năng hành động rất mạnh.

Đêm bị xin phương thức liên lạc đó, anh đang mời khách.

Anh thỉnh giáo ba người bạn cùng phòng đều đã từng yêu đương về kỹ năng theo đuổi cô gái.

Họ nói:

"Cậu chỉ cần cởi sạch trước mặt người ta là đủ rồi."

"Có cái mặt này rồi, thì phải học cách dùng mỹ nam kế."

"Mỹ nam kế dùng tốt, người ta mới chịu tìm hiểu tính cách, tài năng và sở thích của cậu."

"……"

Chu Kỳ ghi chú trong đầu, quay đầu lại, người trong mộng ở ngay trước mắt, nói với anh: "Anh đẹp trai, anh trông giống bạn trai tương lai của em lắm, kết bạn nhé?"

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294
3 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
10 DẮT HỒN Chương 10
12 Chung cư Hạnh Phúc Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm