Bố tôi thì sững sờ: "Con đá/nh nhau với gà đấy à?"
Bố tôi sau đó mới sực nhớ ra: "Giang Lai! Có phải con đã để nó vào trong chuồng nhặt trứng không!"
Tôi nín cười.
Người bình thường nào lại chui vào chuồng gà để nhặt trứng chứ.
Cuối cùng, tôi bị mẹ m/ắng cho một trận tơi bời, còn bị ra lệnh dẫn Thẩm Trì ra thị trấn m/ua bộ đồ mới để thay.
Tôi nhanh nhẹn gửi vị trí cho Thẩm Trì: "Anh tự lái xe mà đi đi."
Thẩm Trì: "Xe của anh vẫn còn ở dưới ruộng..."
Cuối cùng, tôi bị mẹ đuổi ra khỏi cửa.
Thẩm Trì đứng sau chiếc xe ba bánh điện, gió thổi làm kiểu tóc vuốt ngược của anh ta càng thêm bóng mượt.
"Bảo bối~"
"Đây chính là chiếc xe mui trần của em sao?"
"Quả nhiên là gió lùa mạnh hơn xe của anh nhiều!"
Lại nữa rồi!
Tôi phanh gấp một cái, nửa thân người anh ta đổ ập về phía trước.
Tôi quay đầu, nghiến răng, dùng ánh mắt gần như đe dọa nhìn anh ta.
"Thẩm Trì, tôi đã nói là tôi có thể xin lỗi anh, rốt cuộc anh còn muốn gì nữa? Mấy người giàu có các anh rảnh rỗi quá nhỉ."
Thẩm Trì chớp chớp mắt: "Tại sao em cứ xin lỗi anh mãi thế?"
"Em chỉ là bận thôi, chứ có phải cố tình không trả lời anh đâu."
"Anh không gi/ận!"
Cái đồ...!
Cái tên làm màu này!!!!!!
Tôi nghiến ch/ặt răng, thực sự muốn thả phanh tay cho anh ta trượt xuống cái ao phía trước.
Để xả cục tức, tôi dẫn Thẩm Trì đến cửa hàng chuyên b/án đồ cho người già lâu đời nhất thị trấn.
Không phải chứ...
Sao anh ta mặc cái gì cũng đẹp trai thế này?
Càng tức hơn.
6
Để Thẩm Trì sớm rời đi, tôi đã chi một số tiền lớn thuê xe cẩu cho anh ta.
Từ thị trấn về là bắt đầu cẩu.
Đắt kinh khủng.
Tim tôi rỉ m/áu, xe cẩu nhích một bước, tim tôi lại rỉ một đống m/áu.
"Đường ở ngay kia, anh không thể tự lái ra sao?"
"Anh cố tình đúng không!"
Thẩm Trì vẻ mặt vô tội, anh ta chỉ vào đám cải dầu ngoài ruộng: "Lái thẳng ra chắc chắn sẽ đ/è ch*t nhiều cây cối lắm."
Cái quái...
"Cây cối cái đầu anh, đây là cải dầu, đồ nhà quê thành phố."
"Phiền anh lái chiếc Maybach của anh, ngay lập tức, rời khỏi trang viên của tôi!"
Đúng vậy, trước đây khi còn diễn với Thẩm Trì, tôi gọi làng mình là trang viên.
Thẩm Trì nghe tôi nói trang viên, cúi đầu nín cười.
Trong thị trấn có một đoạn đường nát bét, q/uỷ mới biết làm sao anh ta lái được Maybach vào đây.
Tôi lười quản anh ta rồi, trả tiền xe cẩu xong tôi quay lưng bỏ đi.
Thẩm Trì đi theo sau tôi: "Bảo bối~"
Trước đây tôi thích nhất nghe anh ta gọi bảo bối, giọng nghe rất ngọt ngào.
Giờ nghe chỉ thấy anh ta đang mỉa mai mình.
"Lai Lai~"
Tôi dứt khoát bịt tai lại, không nghe không nghe.
"Giang Lai!"
Thật phiền phức!
Tôi quay người lại: "Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh còn thế nữa là tôi thả chó đấy..."
"Nguyên Bảo à? Em từng nói Nguyên Bảo không dám cắn người mà!"
Tôi đột nhiên dở khóc dở cười.
Cái tên ch*t ti/ệt này.
Biết thế đã bớt tán gẫu với anh ta rồi.
Tôi không cãi lại anh ta, nhưng tôi tránh được, tôi quay người bỏ đi.
Anh ta kéo vạt áo tôi, chắn trước mặt tôi.
"Giang Lai!"
"Anh nghiêm túc đấy."
"Trong lòng anh, chúng ta chưa bao giờ là yêu qua mạng cả."
Câu thoại này nghe sao mà quen thế, hình như khi người ta muốn nhiều hơn, họ thường tìm những cái cớ như thế này.
Điều này rất ý nghĩa với anh, đây không chỉ là những gì em nghĩ đâu, vân vân...
"Em lừa anh, nhưng anh cũng lừa em mà."
Xem kìa, tôi biết ngay anh ta chắc chắn cũng đang lừa người.
"Thực ra nhà anh không chỉ có ba trăm mét vuông đâu!"
Tôi đúng là... bó tay.
Khi người ta cạn lời thì chỉ muốn cười.
"Anh thích em, vì em là Giang Lai, là Giang Lai mỗi ngày đều trêu anh cười và quan tâm đến anh."
"Không phải vì trang trại của em, trang viên của em, hay sân golf của em."
Tôi cứ cười mãi, vì tôi cứ cạn lời mãi...
Anh ta rốt cuộc muốn nói gì thế!!
"Anh bỏ họp, lái xe bốn tiếng trên cao tốc, băng qua núi non một tiếng."
"Em có biết phản ứng đầu tiên của anh khi nhìn thấy em là gì không?"
Còn có thể là gì nữa, anh ta là tên đại ngốc chứ sao!
"Là trái tim treo lơ lửng cả buổi sáng của anh cuối cùng cũng hạ cánh."
"Anh rất vui, em đứng đó một cách nguyên vẹn, em không gặp bất kỳ nguy hiểm nào."
"Dù em có lừa anh, nhưng những chuyện đó không còn quan trọng nữa."
"Vì vậy xin em đừng đuổi anh đi."
Chẩn đoán rồi, n/ão anh ta có vấn đề.
Bị lừa mà còn vui thế này.
Vậy rốt cuộc anh ta trở thành người giàu thế nào vậy?
Anh ta sốt ruột: "Anh không tin mấy tháng nay em không có chút tình cảm nào với anh!"
"Có chứ!"
Tôi nói thật.
Sáu tháng, sao có thể không có tình cảm.
"Thậm chí em từng tưởng tượng cảnh một ngày nào đó gặp anh."
"Anh cũng như em, bình thường thôi, chúng ta hẹn nhau ở tiệm trà sữa."
"Rồi mỉm cười đầy ăn ý."
"Nói: Có muốn uống trà chiều do đầu bếp nhà em đích thân pha không?"
"Chứ không phải như bây giờ, anh có đầu bếp thật!"
Đồ làm màu gặp phải hàng thật, tôi thực sự rất bất lực.
Vạt áo sau lưng tôi bị ai đó kéo.
"Chị~ Anh ta là giả đấy, em là muốn uống trà sữa thật, em có thể giặt quần áo cho chị một tháng!"
Là con trai út của bác tôi.
Mắt Thẩm Trì sáng lên, như thể phát hiện ra kho báu.
"Chắc chắn em chính là người hầu của Lai Lai rồi!"
Chuyện này tôi không nói dối.
Cuối cùng Thẩm Trì vẫn theo tôi về nhà.
Vì nếu không đi... người ta sẽ vây kín mất...
Bà cô hàng xóm tay cầm hạt dưa, vây quanh chúng tôi, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Bà cô thì thầm:
"Lai Lai, không thích thì cũng đừng để nó đi chứ, giới thiệu cho thằng cả nhà bác!"
Bà cô vốn có giọng oang oang, làm gì có chuyện thì thầm.
Thẩm Trì nghe xong: "..."
Anh ta chạy trước tôi về nhà.
Anh ta vẫn còn bàng hoàng.
"Hàng xóm của em, đ/áng s/ợ quá..."
Thế này đã gọi là đ/áng s/ợ à?
"Thẩm Trì, chúng ta thực sự không hợp! Anh đi đi."
Thẩm Trì cúi đầu, kiểu tóc vuốt ngược cũng vì một ngày bôn ba mà giờ có chút rối bời.
Anh ta đi rồi.
Lần đầu tiên trong đời tôi đi gặp người yêu qua mạng, tuyên bố thất bại!
Bà cô hàng xóm nhăn mặt lại: "Sao cháu lại để nó đi."
Tôi nhìn con đường ra khỏi làng, không nói gì.
Tôi cứ tưởng chuyện của tôi và Thẩm Trì kết thúc tại đó.
Cho đến sáng hôm sau, khi mở cửa, tôi lại nhìn thấy một chiếc xe địa hình.
7
Thẩm Trì đang dựa nghiêng vào xe.
So với hôm qua, anh ta như biến thành người khác.
Mặc đồ thường ngày, tóc vuốt ngược cũng rủ xuống trán.
Thấy tôi mở cửa, anh ta cười cong cả mắt: "Bảo bối~"
Giọng "bảo bối" nghe trong điện thoại sáu tháng nay, lúc này đột nhiên khớp với người trước mặt.
Trong tưởng tượng của tôi, Thẩm Trì nên là như thế này.
Tôi đột nhiên không kiểm soát được khóe miệng đang cong lên.
Miệng vẫn nói: "Anh lại đến làm gì? Hôm qua tôi đã nói rất rõ rồi, chúng ta không hợp."
Thẩm Trì nhướn mày hỏi ngược lại tôi: "Không hợp chỗ nào? Anh thích trang trại của em, chó của em, và cả th!t thú cưng của em nữa."
"Chẳng lẽ em không thích xe mui trần, biệt thự, và cả đầu bếp của anh sao?"
Chuyện này tôi không trả lời được, tiền bạc là thứ tôi rất thích, tôi không thể nói dối, nói dối là nó nghe thấy sẽ lẻn mất đấy.
"Chị, em thích, em muốn đầu bếp!"
Tôi: "..."
"Quần áo của em giặt xong chưa?"
Thẩm Trì thấy người hầu của tôi, quay đầu lấy từ trong xe ra một cốc trà sữa: "Tuy không phải do đầu bếp nhà anh làm, nhưng là cốc đắt nhất tiệm đấy."
Người hầu của tôi: "...Anh rể~"
Không chịu nổi nữa rồi.
Tôi cầm cuốc đi ra ruộng.
Nhà tôi làm nông, mỗi ngày ngoài nhổ cỏ, thì là đào đất, rồi lại mang rau đi giao...
Tôi quay đầu nhìn Thẩm Trì: "Đi thôi, không phải anh nói thích trang trại của tôi sao? Đi đá/nh golf cùng tôi đi."
Tôi xoa tay, bắt đầu cho Thẩm Trì biết tay.
"Anh mà đào ch*t rau của tôi, đền một trăm một gốc!"
Thẩm Trì xắn tay áo, lông mày hơi nhíu, không nói gì mà đi theo sau tôi.
Bắt chước dáng vẻ của tôi.
Làm một mạch cả buổi sáng, tôi thỉnh thoảng đi vệ sinh uống nước, anh ta cũng chẳng nghỉ lấy một giây.
Quần áo từ áo khoác cởi ra chỉ còn lại một cái áo Iót.
Tôi hơi tò mò: "Anh không mệt à?"
Nếu anh ta không mệt, thì anh ta đúng là thiên tài làm nông.
Thẩm Trì thở dài một hơi: "Anh làm nhiều thêm một chút, em sẽ làm ít đi một chút."
Tôi liếc mắt, anh ta đúng là tên ngốc.
"...Về nhà thôi, trưa rồi."
Bố tôi về nhà trước chúng tôi một bước.
Cho đến khi nhìn thấy Thẩm Trì bắt đầu chuyển từng thùng đồ từ trên xe xuống, ông mới sực tỉnh.
Bố mẹ tôi: "Cậu đến thật à?"
Thẩm Trì đặt thùng cuối cùng xuống, trong ánh mắt ngỡ ngàng của bố mẹ tôi, anh ta bắt đầu giới thiệu: "Chào bác trai bác gái, chính thức giới thiệu với hai bác, cháu tên là Thẩm Trì."
"Nhà cháu ở thành phố A, cháu có một công ty niêm yết, bố mẹ đều khỏe mạnh."
"Cháu thích Lai Lai, hy vọng hai bác có thể đồng ý cho cháu theo đuổi cô ấy với mục đích kết hôn."
Tôi mới sực nhớ ra.
Ch*t ti/ệt!
Anh ta đến thật kìa!
"Cháu biết hai bác cảm thấy cháu không đáng tin, cháu sẽ chứng minh!"
Trong lúc nói chuyện, mẹ tôi liếc nhìn bàn tay đầy vết phồng rộp của Thẩm Trì.
"Cậu để nó xuống ruộng rồi à?"
Mẹ tôi vừa mở miệng, tôi lại sắp gặp họa rồi.
Tôi giả ngốc cười: "Anh ấy một mình nhổ được nửa mảnh cỏ đấy, giỏi không."
Mẹ tôi: "Giang Lai!!!!"
Thôi được rồi, thực ra những việc thế này chúng tôi toàn thuê người trong làng làm...
Cánh đồng rộng thế kia, dựa vào gia đình tôi thì đến bao giờ mới xong.
Anh ta không phải làm màu, anh ta là ngốc thật.
8
Lòng bàn tay Thẩm Trì đầy vết phồng rộp.
Tôi giúp anh ta sát trùng rồi chọc vỡ.
"Thẩm Trì, bây giờ anh hối h/ận vẫn chưa muộn đâu."
Thẩm Trì không lên tiếng, chăm chú nhìn động tác trên tay tôi.
Cho đến khi tôi xử lý xong.
"Bảo bối, chúng ta thực sự không thể quay lại như trước sao?"
"Nói nhảm, sao có thể giống được?"
Thẩm Trì dường như thực sự khác với những gì tôi nghĩ.
Anh ta đi theo sau tôi, tôi làm gì anh ta làm nấy.
Tối về nơi ở tại thị trấn, sáng sớm lại đến.
Tay lúc nào cũng cầm bữa sáng cho tôi.
Trước đây có lần trò chuyện, anh ta hỏi tôi tại sao không ăn sáng.
Vì tôi dậy muộn, mẹ không để phần cơm cho tôi...
Nhưng tôi không thể nói thế, tôi nói: "Sáng nay người hầu đình công."
Vì thế Thẩm Trì gõ cửa phòng tôi: "Bữa sáng đến rồi, tiểu thư của anh."
Yêu qua mạng đúng là một thứ kỳ diệu.
Đặc biệt là khi người bên kia màn hình bước đến trước mặt bạn, từng lời nói cử chỉ, dường như đã gặp nhau vô số lần rồi.