Tôi là một succubus trong trò chơi kinh dị, đứng đầu danh sách những con boss bị người chơi gh/ét nhất.

Họ ch/ửi rủa tôi trên các diễn đàn ẩn danh:

【Có thật là các người đi phó bản Đảo Thần không? Con boss đó vừa yếu đuối vừa vô n/ão, cơ chế thiết kế chẳng có chút thử thách nào.】

【Vượt ải chậm mà cô ta còn khóc, có phải tưởng mình xinh đẹp nên khóc lên là người chơi sẽ mềm lòng không?】

【Lầu trên c/âm miệng! Rõ ràng cô ta là một con quái vật x/ấu xí, ai nhìn cũng muốn nôn, mọi người tuyệt đối đừng đến phó bản của cô ta.】

Cho đến khi phó bản "Đám cưới toàn máy chủ" mở ra, người vượt ải thành công có thể kết hôn với boss.

Tôi đợi mãi chẳng thấy bóng người nào, chán nản nghĩ rằng sẽ chẳng có ai tới tham gia.

Hệ thống thông báo: 【Do số lượng người chơi t/ử vo/ng vì ẩu đả trong phó bản của bạn quá nhiều, hiện tại chỉ cho phép người chơi trong bảng xếp hạng vào thách đấu!】

Tôi: "Hả... Ơ?"

Sao tình hình có vẻ gì đó sai sai?

1

Ứng dụng trò chơi kinh dị đã mở bảng xếp hạng đá/nh giá mới.

Trong bảng xếp hạng boss được người chơi yêu thích, tôi đứng đầu với số điểm thấp nhất, bỏ xa những người còn lại.

Dưới con số 0.1 điểm chói mắt, có người chơi lập bài ch/ửi tôi:

【Tránh xa phó bản Đảo Thần, boss vừa t/ởm vừa vô n/ão, ai đi là thằng ngốc.】

Bài đăng này nhanh chóng nổi đỏ, vô số người bình luận phụ họa:

【Boss chỉ có cái danh succubus, chẳng dính dáng gì đến succubus cả, các ải thiết kế siêu vô n/ão, không có tính giải trí chút nào.】

【Suốt ngày mặc cái váy rá/ch đó, lắc lư cái đuôi qua lại, tưởng sẽ có bao nhiêu người nhìn cô ta chắc, cạn lời.】

【Tôi nhìn bộ dạng đó của cô ta không nổi, nên đành miễn cưỡng m/ua cho cô ta vài bộ quần áo rẻ tiền trong cửa hàng, ai ngờ cô ta vẫn mặc mãi bộ đó, tức ch*t đi được.】

【Vượt ải chậm mà tôi còn thấy cô ta khóc nữa! Chưa từng thấy con boss nào tâm lý yếu như vậy, sợ nhất là phụ nữ x/ấu khóc, làm tôi sợ quá phải vội tặng mấy viên kim cương để cô ta nín.】

【Lầu trên, ải đơn giản thế mà còn vượt chậm à? Chỉ số IQ của cậu thấp đến mức nào vậy, rốt cuộc là đang lề mề cái gì thế?】

【Tôi vượt ải nhanh hay chậm thì liên quan gì đến cậu? Buồn cười, nhìn thời gian chơi của cậu hơn mười nghìn tiếng mà chỉ vượt mỗi phó bản của cô ta, chính cậu mới là kẻ lề mề đấy?】

【Tôi không vượt ải chậm, tôi vượt ải nhiều lần, hiểu chưa? Tôi đang nghiên c/ứu xem tại sao cô ta có thể thiết kế các ải chán ngắt như vậy.】

Có người qua đường tò mò hỏi: 【Thật sự tệ như các người nói sao? Tôi muốn thử xem.】

Ngay lập tức vô số câu trả lời ập đến với anh ta:

【Dừng dừng dừng, đừng đi người anh em.】

【Đã khuyên thế rồi mà còn đi, bro tưởng mình là người tỉnh táo nhất thế gian chắc.】

【666, tôi chỉ muốn gọi cậu là Vua Ăn Phân, hơn nữa cậu có tiền m/ua không? Một lần vào phó bản của cô ta tốn mười nghìn vàng đấy cậu biết không? Hoàn toàn không đáng!】

Xem xong những bình luận này, tôi cảm thấy vô cùng chán nản.

Đến cả cái đuôi cũng ỉu xìu rũ xuống.

Nhiều người chơi gh/ét tôi như vậy... tôi sẽ không có thu nhập, cứ đói bụng mãi thôi.

Hơn nữa, không hiểu sao giá phó bản của tôi lại bị điều chỉnh đắt như vậy, hỏi hệ thống thì nó bảo là điều chỉnh theo nhu cầu người chơi.

...Có lẽ họ quá gh/ét tôi chăng? Nên cố tình đẩy giá lên cao để không ai đến chơi nữa.

Sống mũi tôi cay cay, muốn rơi nước mắt.

Hu hu, nhưng không được khóc.

Khóc một cái là lại bị người chơi ch/ửi cho xem.

2

Theo ý kiến phản hồi của người chơi, tôi bắt đầu cải tiến các ải.

Hệ thống thân thiện đưa ra gợi ý cho tôi:

"Người chơi có thể cảm thấy chế độ vừa vào đã thấy mặt bạn là quá vô n/ão, bạn cần đặt thêm vài lối rẽ ở phía trước."

Quả thật.

Tôi gật đầu, rất nhiều người chơi vừa vào đã đứng trước mặt tôi, không tìm manh mối, cứ đứng ì ra đó treo máy.

Hệ thống tiếp tục dẫn dụ: "Hay là chúng ta thêm một mê cung lớn đi? Rồi đặt phí ở mỗi lối rẽ, mỗi lần một trăm vàng nhé."

Tôi vô cùng thắc mắc: "Nhưng phí phó bản đã đắt lắm rồi, thêm phí ẩn vào thì chẳng có ai đến đâu."

Hệ thống chỉ cười hì hì vài tiếng.

"Khó nói lắm, cứ thử xem sao. Bạn nghĩ xem, có lẽ có người vì tò mò điểm số mà đến xem thì sao?"

Tôi do dự thêm ải mê cung vào, rồi bắt đầu ngồi ăn vặt ở lối ra.

Trước đây khi người chơi treo máy, tôi đợi không kiên nhẫn nên hay tấn công họ vài cái.

Mỗi khi tôi tấn công, không hiểu sao trên người họ lại tự động rơi ra vài món đồ ăn ngon.

Tôi cứ tưởng đây là "rơi trang bị" trong truyền thuyết, giờ nghĩ lại có lẽ họ gh/ét tôi, nên cố tình làm vậy để tôi b/éo lên.

Điều này khiến tâm trạng ăn vặt của tôi cũng trở nên u uất, ngay cả miếng khoai tây chiên vị kim chi trong miệng cũng chẳng thấy ngon nữa.

Chẳng bao lâu sau, người chơi phát hiện sự bất thường của các ải, họ cuống cuồ/ng chạy quanh trong mê cung.

Để chứng minh tôi không vô n/ão như họ nói, thiết kế mê cung lần này tôi sắp xếp bản đồ độ khó cao nhất, lần đầu giải mã ít nhất cần 48 tiếng.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân sột soạt, có vài người rõ ràng chỉ cách tôi vài bước chân, nhưng vì ngăn cách bởi một bức tường mà không thể lại gần.

"Mẹ kiếp cái mê cung ch*t ti/ệt gì thế này, hệ thống, tên khốn nhà ngươi, ông đây muốn ngươi ch*t!"

"Chắc chắn là cái hệ thống rác rưởi đó l/ừa đ/ảo Thần, chứ sao Đảo Thần lại tự thiết kế ra thứ như vậy được?"

Đây là đang mỉa mai tôi ngốc sao?

Tôi buồn đến mức chẳng buồn ăn vặt nữa, vứt đó rồi lủi thủi rút lui.

Đương nhiên cũng không nghe thấy những tiếng gào thét đi/ên cuồ/ng trong mê cung.

"Hu hu hu cho tôi gặp Đảo Thần đi - Đảo của tôi đâu rồi -"

"Cái trò chơi lừa tiền ch*t ti/ệt này n/ợ tôi một cô bé thiên thần đáng yêu!"

"Đảo Thần ơi, mẹ dành dụm được chút tiền đến thăm con đây này? Cái gì? Tốn hơn mười nghìn tệ rồi mà vẫn không gặp được Đảo Thần, ha ha, không sao đâu..."

"Alo tổng đài, tôi vì Đảo Thần mà nạp hơn mười triệu vào cái trò chơi này rồi, đừng chỉ đặt lối rẽ thu phí nữa, lối ra ở đâu? Bao nhiêu tiền tôi cũng sẵn sàng trả để ra ngoài!"

Tôi cuộn mình trong chăn, sụt sịt mũi hỏi hệ thống:

"Nhiều người gh/ét tôi như vậy, cậu nói xem tôi có phải là một con succubus thất bại không?"

Giọng nói của hệ thống trả lời tôi lại trở nên vô cùng q/uỷ dị:

"Chưa chắc đâu... Nhiều người gh/ét bạn, chứng tỏ có nhiều người đang dõi theo bạn, điều đó cũng đại diện cho một loại sức hút."

3

Diễn đàn nhanh chóng cập nhật bài đăng, ở một khu vực kín đáo hơn.

【Bàn luận: Liệu Đảo Thần có nhìn thấy diễn đàn người chơi không?】

Nhanh chóng có những phản hồi mới bên dưới:

【Không phải chứ... sao cô ta có thể có quyền xem diễn đàn người chơi, chẳng phải cái này chỉ có chính thức mới xem được thôi sao?】

【Nếu cô ta không nhìn thấy, vậy tại sao lại điều chỉnh các ải?】

【Mẹ kiếp các người không biết hôm nay tôi đã đi trong cái mê cung ch*t ti/ệt đó bao lâu và tốn bao nhiêu tiền đâu, cuối cùng vẫn không thấy được bản tôn!!! Tức ch*t mất!】

【Ai bảo các người cứ giả vờ ch/ửi cô ta ở đó, giờ thì hay rồi nhé? Tôi h/ận tất cả các người!】

【Không thể nào, các ải của boss khác đều không cập nhật điều chỉnh, mọi người cũng đang đăng bài thảo luận mà, nên đây chắc chắn là trùng hợp.】

【Tôi đồng ý, là hệ thống thấy cô ta có thể hút tiền nên lại thêm dự án thôi, nhưng thế này thì quá đáng quá, rốt cuộc đã sửa bao nhiêu lần rồi?】

【Rốt cuộc còn ai nhớ thiết lập ban đầu của succubus là có thể ôm ấp không? Bây giờ tôi chỉ cần cô ta cào vài cái lúc tấn công thôi cũng thấy như là ban ơn rồi, được chưa?】

Khi tôi đang mơ hồ đọc đến đây, hệ thống tắt màn hình.

"Đừng xem những thứ vô bổ này làm ảnh hưởng tâm trạng nữa." Hệ thống khuyên nhủ, "Bạn nhìn các boss khác xem, ngày đêm nghĩ cách chạy chỉ tiêu, làm sao để người chơi top đầu ưu ái hơn. Còn bạn? Chỉ xem mấy lời của kẻ gh/ét mình thì có ích gì."

Tôi gi/ận dỗi: "Là tôi không muốn họ đến sao? Giờ điểm số thấp thế này, người chơi cao cấp càng không bao giờ đến."

Khác với người chơi bình thường, người chơi cao cấp có một bảng xếp hạng riêng.

Các NPC trò chơi kinh dị đều mong chờ người chơi cao cấp ghé thăm phó bản, vì tầm ảnh hưởng và sức kêu gọi của một người chơi cao cấp có thể khiến một phó bản vô danh trở nên đắt khách ngay lập tức.

Nhưng để cày điểm giữ hạng, người chơi cao cấp đa số ưa chuộng các phó bản thử thách sinh tồn, phó bản độ khó như tôi không nằm trong phạm vi yêu thích của họ.

Trừ người đứng đầu bảng đó ra—

J treo cao, tựa như "Joker" trong bộ bài, đại diện cho ý nghĩa của quân bài tẩy.

4

Tôi nhìn qua danh sách, thứ tự của những người này luôn thay đổi không ngừng.

Chỉ có hạng nhất luôn là cùng một người, hiển thị loại phó bản người đó thích bao gồm tất cả các loại.

Tôi chỉ vào một cái tên khác: "Người tên Lý Mông này dạo này hình như toàn cày phó bản thoát hiểm vật tư, tôi có nên làm cái gì đó tương tự không?"

Hệ thống im lặng một lúc, không biết có phải tôi ảo giác không, trong giọng điện tử của nó có sự bất mãn tinh tế:

"Tại sao bạn lại quan tâm đến hạng hai mà không quan tâm đến hạng nhất?"

Ơ?

Tôi nghiêng đầu, hạng nhất từ trước đến nay thần long thấy đầu không thấy đuôi, dù đã lâu không ai nghe tin tức về sự xuất hiện của Ngài, điểm số của Ngài vẫn ổn định ở hạng nhất không đổi.

Hệ thống lại không chút khách khí: "Nỗ lực lâu như vậy mà không vượt qua được hạng nhất, không thấy người này rất phế sao?"

Hệ thống vẫn quá nghiêm khắc, có người đến đã là tốt lắm rồi.

Tôi thở dài buồn bã, ỉu xìu tham gia cuộc họp định kỳ của NPC trò chơi kinh dị hàng năm.

Cuộc họp này là để các boss có thành tích tốt khoe khoang, kí/ch th/ích sự cạnh tranh của mọi người.

Tháng này người nở mày nở mặt nhất là Đồ Tể Đêm Mưa, chiếc c/ưa máy kim loại của hắn đặt trên bàn, bên trên vẫn còn nhỏ giọt m/áu tươi, như thể vừa gi*t người xong chạy đến.

Hắn nhìn tôi đang ở cuối bảng, ánh mắt lộ vẻ mỉa mai:

"Này Đảo Thần, cô từ cấp S rơi xuống cấp C, cũng không tự kiểm điểm lại mình sao? Tôi đây là từ cấp C lên cấp A, sắp bước một chân vào cấp S rồi..."

Hắn chưa nói dứt lời, từ phía chéo đột ngột bay ra một con d/ao nhỏ màu tối.

May mà phản xạ của hắn nhanh, nhưng vẫn bị c/ắt đ/ứt động mạch cổ.

Đồ Tể Đêm Mưa ôm vết thương đang phun m/áu, phát ra tiếng kêu chói tai:

"Cô làm gì thế..."

Hắn chưa nói hết câu, đột nhiên nhận ra người ra tay là ai, sợ hãi quỳ sụp xuống:

"Xin lỗi Phu nhân, xin lỗi... Là tôi ăn nói xúc phạm, to gan lớn mật, có nhiều đắc tội, xin bà lượng thứ!"

Các NPC đồng loạt im bặt, nhìn về phía đầu kia của dãy bàn dài.

Một quý bà toàn thân bao phủ trong màu đen đang ngồi yên lặng ở đó, áo đen mũ đen, trên mặt còn che tấm khăn voan đen, trang nghiêm như một đám tang long trọng.

Hiện thân của Cái Ch*t Đen thời trung cổ, giọng nói của Phu nhân Dị/ch bệ/nh và Ôn dịch khàn đặc như máy hát bị đ/ứt kim:

"Ngươi tưởng ngươi là ai, ngươi có tư cách gì mà nói cô ấy?"

Bà rời khỏi chỗ ngồi, cánh tay cầm c/ưa máy của Đồ Tể Đêm Mưa như bị th/ối r/ữa mà rơi xuống.

—Hắn không bao giờ có thể dùng tay phải nâng c/ưa máy để gi*t người được nữa.

Hắn sợ hãi quỳ xuống c/ầu x/in, mà Hắc Phu nhân lại không hề để ý.

Bà chậm rãi bước tới, vén khăn voan, dùng găng tay đen cầm lấy tay tôi, dùng đôi môi nhợt nhạt hôn lên nó:

"Đảo Thần, đứa trẻ đáng thương của ta. Vinh quang ngày trước của con rốt cuộc đâu rồi?"

Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt: "Phu nhân, con chỉ là một succubus bình thường thôi ạ."

Bà lắc đầu, nhìn ánh mắt tôi sâu thẳm miên man:

"Không phải như vậy, chỉ là con quên mất thôi.

"Con từng là người đầu tiên, và cũng là người duy nhất đạt cấp SSS trong số chúng ta."

5

Trên đường trở về, hệ thống im lặng suốt.

Cảm xúc của tôi cuối cùng căng thẳng đến cực điểm:

"Tại sao cậu chưa bao giờ nói cho tôi biết? Tôi cứ tưởng mình là kẻ bỏ đi, còn luôn cảm thấy làm liên lụy đến thành tích của cậu."

Boss xếp hạng dựa trên biểu hiện cụ thể của người chơi, Hắc Phu nhân là boss cấp SS, loại NPC cấp bậc này bình thường sẽ không đến tham gia cuộc họp kiểu này, không biết tại sao năm nay lại tham gia.

Nó vẫn không trả lời tôi, tôi tức gi/ận mở trang game ra:

"Tôi muốn xin đổi hệ thống, cậu biến đi cho tôi!"

Hệ thống cuối cùng cũng miễn cưỡng lên tiếng:

"Này, thế này thì hơi bất nhân quá đấy, ít nhất tôi cũng đã giúp bạn nhiều như vậy."

Tôi nghe giọng điện tử vô cảm của nó là thấy bực:

"Cậu biến ra thực thể đi cho tôi đá/nh một trận, tôi sẽ tha thứ cho cậu."

Hệ thống luôn có thực thể, nhưng chỉ xuất hiện vài lần hiếm hoi.

Một lúc sau, có tiếng bước chân đứng lại phía trước tôi:

"Được chưa?"

Tôi biết nó đã hiện thân, nhưng vẫn không nhìn thấy nó, chỉ có thể gi/ận dữ nói:

"Tại sao cậu luôn dùng hình thái tàng hình, thế này thì tôi đá/nh cậu kiểu gì?"

Nó khẽ nói: "Vì... trông đẹp trai quá, sợ làm bạn sợ."

Tự luyến à? Tôi đảo mắt, nhưng cảm thấy bàn tay trái của mình bị nắm nhẹ.

"Xin lỗi, không phải cố ý giấu bạn." Giọng hệ thống khựng lại, "Đây là thỏa thuận không thể tiết lộ."

Chẳng bao lâu sau, tôi biết tại sao hệ thống phải hiện thân.

Người trong góc đột ngột lao ra, nhưng không ngờ trước mặt tôi vẫn còn một người tàng hình.

Hành động muốn gi*t tôi của Đồ Tể Đêm Mưa bị chặn đứng.

Cái cổ vốn được kh//âu lại bằng kim chỉ bị ch/ém ngang giữa không trung, lần này n/ổ tung hoàn toàn.

Hắc Phu nhân đã nương tay với hắn, không muốn gây ra nhiều tranh chấp, nhưng hắn bây giờ vẫn ch*t.

Hắn trợn mắt đổ gục trong vũng m/áu, chiếc c/ưa máy từng gi*t vô số người rơi xuống từ không trung của tay trái, mang theo tiếng kêu vo vo, c/ắt đ/ứt đùi hắn.

M/áu th!t tung tóe, vũ khí sắc bén gi*t người của đồ tể, đã tiễn hắn nốt chặng đường cuối cùng.

"049, ngươi đi/ên rồi! Hệ thống không được phép cản trở xung đột giữa các NPC trong trò chơi!"

Thấy con boss mình quản lý ch*t thảm hại như vậy, hệ thống lạ mặt đó h/oảng s/ợ hét lên:

"Ngươi, sao ngươi còn có thể hóa thành thực thể? Ngươi có sức mạnh như vậy từ khi nào?"

Sức nặng trong lòng bàn tay tôi biến mất, 049 trước mặt lại trở về hư vô.

Nó hiếm khi lộ ra chút hơi người, giọng điệu lại đầy mỉa mai và kh/inh bỉ:

"Cũng là đồ ng/u ngốc giống như chủ nhân của ngươi vậy. Đi cảnh cáo những kẻ khác, nếu còn dám đến quấy rầy Đảo Thần, cái ch*t chỉ là hình ph/ạt nhẹ nhất thôi."

6

【Tất cả NPC hãy nghe lệnh, phó bản chủ đề Đám cưới toàn máy chủ hiện đã thống nhất mở ra, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng, đón chào người chơi đến!】

Ngoài việc các NPC có thể tự biên soạn phó bản, cứ cách một khoảng thời gian, hệ thống cũng sẽ tự động phát hành, tất cả boss đều phải tham gia thực hiện.

"Vượt ải thành công có thể kết hôn với boss..." Tôi đọc các lưu ý, cả người chán nản xuống, "Nhiều người gh/ét tôi như vậy, đây chẳng phải là nhắm vào tôi sao!"

Do thông báo nhiệm vụ, toàn bộ Đảo Thần biến đổi hoàn toàn.

Những bụi hoa ven đường đều biến thành hoa hồng đỏ đại diện cho tình yêu, dệt thành một tấm thảm đỏ đẫm m/áu rực rỡ, kéo dài từ đầu này sang đầu kia của hòn đảo.

Giữa các cây có những con chim bồ câu trắng ngậm khăn voan nhẹ, xung quanh vang lên âm nhạc vui tươi, dường như đang chờ đợi điều tốt đẹp đến.

Đảo Thần, đúng như tên gọi, là hòn đảo nơi các vị thần tụ họp.

Bờ rìa của nó là đại dương mênh mông, tôi đứng trên cầu, gió thổi mạnh vào vạt váy, tôi vươn cổ nhìn ra xa, đợi chờ chuyến phà chở người chơi cập bến.

Nhưng đợi từ sáng đến tối, cũng không thấy bóng dáng con tàu nào.

Tôi hoàn toàn nản chí, định quay người rời đi.

Ở phía chân trời hoàng hôn màu cam, đột nhiên xuất hiện một con du thuyền.

Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt, bóng dáng nó nhỏ bé đến mức lần đầu tiên tôi phán đoán sai kích thước của nó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
123.14 K
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
3 Ấp trứng Chương 13.
4 TRƯ NAM Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 335: Thiêu chết quỷ đòi mạng, huyệt trấn xác sống
9 Ra đề Chương 16
12 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm