Tôi tên là Phùng Chân, đang theo học tại trường cấp 3 Đồng Thành.
Học kỳ hai lớp 11, lớp tôi có một nữ sinh chuyển đến tên là Tề San.
Nghe nói là chuyển từ Lịch Thành đến.
Trong lòng tôi đã hiểu rõ, chắc là học sinh của ngôi trường Thịnh Bồi đó.
Nửa đầu năm nay, bê bối của Thịnh Bồi làm xôn xao dư luận trên mạng.
Phụ huynh cấu kết với nhà trường, dung túng cho các hành vi b/ắt n/ạt.
Nghe nói phụ huynh học sinh và giáo viên chủ nhiệm còn tổ chức những buổi tiệc d/âm lo/ạn ở sau núi của trường.
Kết quả vận xui ập đến, bị cảnh sát bắt quả tang tại trận.
Chỉ có thể nói, đám người này thật biết chơi.
Ngày Tề San chuyển đến, cả trường cấp 3 Đồng Thành đều sôi sục.
Đây chính là người trong cuộc của sự kiện Thịnh Bồi.
Ai cũng muốn nghe cô ấy kể lại xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở Thịnh Bồi.
Lời nguyền trên mạng có thật sự tồn tại không?
Chỉ là Tề San có vẻ không phải là người dễ gần.
Giờ vào lớp cô ấy mới bước chân vào cửa, tan học vừa nghe chuông đã lao ra ngoài.
Thời gian lâu dần, mọi người trong lòng đều thầm thì.
Chẳng ai thích lấy lòng người khác để rồi nhận lại sự lạnh nhạt.
Không phải chỉ có chút tiền thôi sao, cô ta kiêu ngạo cái gì chứ?
Chưa chắc đã giàu đến thế, nếu không tại sao các học sinh khác của Thịnh Bồi đều chuyển sang trường cấp 3 Đồng Thành số 1, mà riêng cô ta lại đến cái trường cấp 3 hạng ba vô danh tiểu tốt này của chúng ta?
Học sinh trường cấp 3 số 3 không mấy mặn mà với việc học, nhưng lại cực kỳ hăng hái với chuyện bát quái.
Nói đi cũng phải nói lại, Tề San quả thực có chút kỳ lạ.
Lúc cô ấy chuyển đến là vào giữa mùa hè.
Người khác đều mặc áo phông quần đùi, ước gì được mặc càng mát mẻ càng tốt.
Vậy mà Tề San lại mặc áo dài quần dài, quấn mình kín mít.
Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán cô ấy không ngớt, vậy mà cô ấy vẫn cứng miệng nói mình bị hàn, chẳng thấy nóng chút nào.
Bạn học xì xào bàn tán, nghi ngờ cô ấy có vấn đề về th/ần ki/nh.
Lần lượt chạy đến hỏi tôi.
Bởi vì người trường số 3 ai cũng biết, chú tôi là Phùng Kiến Khôn mở một b/ệnh viện t/âm th/ần nội trú ở Lịch Thành.
Thỉnh thoảng tôi lại qua đó giúp đỡ.
02.
Theo quan sát của tôi, Tề San không giống như có vấn đề về th/ần ki/nh.
Mà giống như bị một loại rối lo/ạn hành vi cực kỳ kỳ quái nào đó hơn.
Chính x/ác mà nói, cô ấy dường như cực kỳ sợ mình bị thương.
Ngoài mặt và tay ra, Tề San không bao giờ để lộ bất kỳ tấc da nào trên cơ thể.
Trước khi ngồi xuống, cô ấy sẽ trải một tấm đệm mềm dày cộp, trong hộp bút cũng chưa bao giờ xuất hiện kéo hay compa.
Giờ thể dục và chạy bộ buổi sáng thì tuyệt nhiên không bao giờ tham gia.
Cô ấy dường như đang theo bản năng tránh né mọi hoạt động có thể khiến mình bị thương.
Ngay cả các hoạt động giờ ra chơi cũng đứng cách xa đám đông.
Điều khó hiểu nhất chính là, cô ấy hầu như không bao giờ đi vệ sinh ở trường.
Rõ ràng môi đã khô nứt nẻ, vậy mà cô ấy nhất quyết không uống lấy một ngụm nước.
Quá kỳ lạ.
Thật là—
Quá thú vị.
Tôi nheo mắt, li/ếm li/ếm chiếc răng nanh.
Từ nhỏ tôi đã có hứng thú mãnh liệt với những thứ b/ệnh hoạn, kỳ quái.
Càng b/ệnh hoạn, tôi càng hưng phấn.
Chú nói, đây là thứ chảy trong dòng m/áu của gia tộc chúng ta.
Trước mặt người khác phải che giấu cho kỹ, nếu không sẽ rất phiền phức.
Tôi vẫn luôn làm rất tốt.
Các thầy cô đều rất quý tôi, khen tôi tính cách ôn hòa, dễ chịu.
Ngoan đến mức không giống học sinh trường số 3.
Tôi cười tủm tỉm lắng nghe.
Thực ra tôi cũng là học sinh chuyển trường, chuyển từ trường cấp 3 Đồng Thành số 1 đến.
Cũng giống như Thịnh Bồi, trường số 1 Đồng Thành cũng là một trường tư thục.
Chỉ là khác với Thịnh Bồi, trường số 1 là nơi có kỷ cương nghiêm ngặt thật sự.
Chủ trương đào tạo học sinh phát triển toàn diện theo hướng đức, trí, thể, mỹ, lao.
Sống giữa những người bình thường luôn khắc hai chữ "phấn đấu" trên trán này, thực sự chán ngắt.
Đi học như đi cải tạo lao động.
Thế là tôi chuyển đến trường cấp 3 Đồng Thành số 3, nơi kỷ luật lỏng lẻo, đám l/ưu ma/nh hoành hành.
Chà, thoải mái hơn nhiều rồi.
Thỉnh thoảng hứng lên thì trêu chọc vài tên đầu gấu, kích động chúng đá/nh nhau vài trận.
Cuộc sống tuy không gọi là quá tiêu d/ao, nhưng cũng coi như đầy màu sắc.
Nhưng Tề San thực sự đã khơi dậy hứng thú của tôi.
Giống như có một chú mèo nhỏ cào một đường vào tim, ngứa ngáy khó chịu.
Trên người cô ấy, tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Bí mật sinh ra từ cái á/c và bóng tối, tựa như đóa hoa anh túc nở rộ trong đêm khuya.
Khiến tôi mê mẩn, không thể dứt ra được.
Tôi nhất định phải l/ột lớp da của cô ấy ra, xem thử thứ gì đang ẩn giấu bên dưới.
03.
Tôi nói với Tề San rằng giáo viên chủ nhiệm đang tìm cô ấy.
Tề San không chút nghi ngờ, đứng dậy đi về phía văn phòng.
Tôi sờ sờ khuôn mặt mình, đắc ý vô cùng.
Chú từ nhỏ đã khen tôi có một khuôn mặt lương thiện, cười lên trông rất chân thành và thẳng thắn.
Lúc đ/âm sau lưng người khác, khiến họ không kịp đề phòng.
Không giống như hai người chị họ vô dụng, sinh ra đã lẳng lơ, bắt mắt.
Tự nhiên khiến người ta sinh lòng đề phòng.
Tôi chậm rãi nhét bức thư tình mà tên nam thần tóc vàng đưa cho mình vào trong cặp sách của Tề San.
Và "vô tình" tiết lộ chuyện này cho chị đại trường học, người đang si mê tên nam thần đó.
Chị đại tức gi/ận không chịu nổi, lập tức dẫn theo đám đàn em tinh nhuệ, lôi người vào nhà vệ sinh.
Chuẩn bị dạy cho cô nàng tiểu thư nhà giàu dám tranh giành đàn ông với mình một bài học.
Tôi ngồi trên nắp bồn cầu trong buồng vệ sinh, thư thái vô cùng.
Càng sợ điều gì, thì càng né tránh điều đó.
Tề San kiêng kị nhà vệ sinh như vậy, chắc chắn phải có lý do gì đó.
Sau vài tiếng hét ngắn ngủi và kìm nén, từ buồng bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn.
Theo sau đó là tiếng hét chói tai.
Tôi ngạc nhiên nhướng mày.
Nghe ra thì lại là giọng của chị đại và đám đàn em.
Tôi đếm thầm trong lòng ba giây.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước ra, tôi thay bằng một vẻ mặt hoảng hốt, ngây thơ.
"Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra thế?"
Không ai để ý đến tôi.
Chị đại và đám đàn em mặt mày kinh hãi.
Đường kẻ mắt đậm bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt.
Trông nực cười một cách kỳ lạ.
Tôi kìm nén sự hưng phấn, nhìn theo ánh mắt của họ.
Tề San đang ngồi bệt giữa bồn cầu và bức tường, cố gắng cuộn tròn người lại.
Chiếc quần bị chị đại l/ột đến một nửa vẫn còn vắt trên bắp chân.
Đùi cô ấy đầy m/áu me.
Ban đầu tôi tưởng là vết cào cấu.
Sau đó mới nhìn rõ, m/áu đó chảy ra từ trong quần l/ót.
Trên đôi chân trắng nõn, m/áu chảy thành dòng đan xen chằng chịt.
Những ấu trùng màu trắng dày đặc đang lắc đầu nguẩy đuôi, lăn lộn vặn vẹo.
Ánh mắt tôi đông cứng lại.
Trong đầu như có pháo hoa rực rỡ n/ổ tung, đến cả hơi thở cũng khựng lại.