Hai Tống Hiểu Vân nhìn tôi và Tư Gia Dự đầy vẻ quyến rũ, trong miệng không ngừng phát ra những tiếng cười q/uỷ dị khiến người ta tê dại, dáng người uyển chuyển di chuyển, nhẹ nhàng vung vẩy váy áo, vậy mà lại bắt đầu múa may trước mặt hai chúng tôi.

10

Mắt Tư Gia Dự trợn tròn: "Vãi, cái, cái này là làm gì? Biểu diễn văn nghệ cho chúng ta xem à? Chậc chậc."

Tôi mạnh tay véo vào đùi cậu ta một cái: "Biểu diễn cái đầu cậu, chúng nó đang vẽ cấm trận cho chúng ta đấy! Nó múa xong là h/ồn phách hai ta sẽ bị trói ch/ặt ở đây, không cử động được nữa!"

Tư Gia Dự gào lên một tiếng, đ/au đến mức nhe răng trợn mắt: "Này này này, sư phụ, cô ra tay nhẹ thôi! đ/au ch*t con rồi! Ái chà! Cắn vào lưỡi rồi!"

Tôi lườm cậu ta một cái, ghé sát tai cậu ta thì thầm: "Tôi làm thế là sợ cậu lại bị linh mị mê hoặc tâm trí. Thiên nhãn của tôi hôm nay đã dùng hết rồi, không thể phân biệt được đâu là linh mị. Ngôi nhà này bị người ta hạ cấm chế, tôi không thể dùng thuật pháp. Tôi chỉ còn một lá bùa đặc biệt, có thể bỏ qua cấm chế. Tư Gia Dự, giao cho cậu đấy, cậu bảo con nào là linh mị thì tôi đá/nh con đó! Tôi chỉ có một cơ hội ra tay này thôi, nếu đá/nh sai là hôm nay hai ta tiêu đời cả lũ."

Tư Gia Dự lập tức toát mồ hôi lạnh: "Khôông phại chớ sư hụ? Thật hay giả đố?"

Tôi vừa định m/ắng cậu ta lúc này rồi còn giả vờ đáng yêu, thì chợt nghĩ, ồ, thằng nhóc này cắn vào lưỡi rồi.

"Nói nhảm, tất nhiên là thật. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, đợi linh mị vẽ xong Q/uỷ Bộ Phù là chẳng ai trong chúng ta thoát được đâu."

Lần này tôi không lừa Tư Gia Dự, ngoại trừ câu đầu tiên là giả, những câu sau đều là thật.

Tư Gia Dự tuy linh lực bình thường nhưng vận khí cực tốt, mỗi lần đưa ra lựa chọn đều có thể đoán trúng phóc.

Nếu không thì sao cậu ta có thể đầu th/ai vào nhà tổng tài bá đạo ở kinh thành chứ?

Tư Gia Dự vẫn còn đang do dự, tôi nhìn linh mị bước chân ngày càng nhanh, vội vàng thúc giục: "Đừng do dự nữa, cậu cứ chỉ đại một con đi, sống ch*t có số, giàu sang do trời, tin tưởng bản thân là không sai đâu!"

Tư Gia Dự nhắm mắt nghiến răng: "Á á á, nó, nó chính, chính là nó!"

Nói xong, Tư Gia Dự mở bừng mắt, giơ ngón tay chỉ vào Tống Hiểu Vân đang vẽ Q/uỷ Bộ Phù trước mặt tôi.

Lời vừa dứt, tôi giơ tay tung ra một quả cầu lửa màu xanh, theo một chuỗi tia lửa b/ắn tung tóe, Tống Hiểu Vân thét lên một tiếng rồi ngã nhào xuống đất.

Lúc này, Tống Hiểu Vân còn lại bỗng chốc biến mất không dấu vết.

Tim tôi chùng xuống, xong rồi, đá/nh nhầm rồi!

H/ồn phách bị linh mị câu ra không có ý thức tự chủ, linh mị làm gì thì cô ta làm nấy, đến cả né tránh cũng không biết, càng không thể chạy trốn.

Điều này có nghĩa là, Tống Hiểu Vân này là thật, con chạy trốn kia mới là linh mị.

Tư Gia Dự nhắm mắt không dám nhìn: "Thế lào rồi sư hụ? đá/nh trúng chư a?"

Tôi không nói gì, bước nhanh lên phía trước kiểm tra tình hình của Tống Hiểu Vân.

Không ngờ tôi vừa chạy đến bên cạnh Tống Hiểu Vân, bóng dáng cô ta bỗng mờ dần, cuối cùng hóa thành một làn khói đen bay mất.

Lúc này Tư Gia Dự cũng mở mắt ra đi đến bên cạnh tôi: "Sư hụ, chuyện lày là thế lào?"

Tôi nghe giọng cậu ta chỉ thấy đ/au đầu, vỗ một cái vào đầu cậu ta: "Từ giờ trở đi, không có sự cho phép của tôi thì cậu không được nói câu nào!"

Tư Gia Dự vội vàng mím ch/ặt môi.

Tôi nhíu mày quan sát tình hình xung quanh.

H/ồn phách của Tống Hiểu Vân sao lại đột ngột biến mất?

Hơn nữa chúng tôi rõ ràng đã đá/nh nhầm, tại sao linh mị lại tha cho chúng tôi?

Đột nhiên, trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ táo bạo.

"Nhóc con, quả nhiên cậu đoán đúng rồi, Tống Hiểu Vân mới là kẻ cầm đầu!"

Tôi cứ tưởng là linh mị kh/ống ch/ế Tống Hiểu Vân, giờ tôi mới hiểu ra, là Tống Hiểu Vân kh/ống ch/ế linh mị!

Tống Hiểu Vân cũng biết rõ bản lĩnh của tôi, vốn định lấy linh mị làm lá chắn, sau khi tôi đá/nh trúng linh mị thì tiếp tục vẽ nốt Q/uỷ Bộ Phù để nh/ốt chúng tôi lại.

Nhưng cô ta không ngờ Tư Gia Dự lại đoán đúng, tôi ra tay đá/nh trúng Tống Hiểu Vân, làm hỏng kế hoạch của cô ta.

Thảo nào vừa rồi Tống Hiểu Vân trúng quả cầu lửa của tôi thì linh mị lại chạy mất, hóa ra là như vậy!

Tôi vỗ Tư Gia Dự một cái: "Thừa thắng xông lên, đuổi theo!"

Nói rồi, tôi vội vàng lao về phía làn khói đen bay đi.

Ở trên lầu hai!

Tôi lôi Tư Gia Dự xông vào một căn phòng trên lầu hai, chỉ thấy chính giữa có một người đang nằm ngay ngắn.

Tôi nhìn kỹ, là Tống Hiểu Vân!

11

Lúc này tôi mới để ý, đây chính là căn phòng Tống Hiểu Vân livestream.

Nhưng vì mất điện nên máy tính của Tống Hiểu Vân cũng tắt, buổi livestream bị buộc phải dừng lại.

Tôi nhẹ nhàng kéo Tư Gia Dự, ra hiệu cho cậu ta đừng tiến lên nữa.

Đột nhiên, cửa phòng đóng sầm lại mà không có bất kỳ ai chạm vào.

Tôi gi/ật mình, theo bản năng quay đầu nhìn cửa phòng.

Khi tôi quay đầu lại, Tống Hiểu Vân vốn đang nằm trên đất không biết từ lúc nào đã đứng dậy, tiến đến bên cạnh tôi!

Tư Gia Dự nắm ch/ặt lấy tay áo tôi, r/un r/ẩy không ngừng, kéo cả tôi cũng run theo.

Thứ không nên thân này, thua người không thua trận, đạo lý này không hiểu à?

Thôi xong, chưa đá/nh nhau mà Tống Hiểu Vân đã tưởng tôi sợ đến mức run cầm cập rồi, thế này chẳng phải để người ta coi thường sao!

Tôi lại véo mạnh vào đùi Tư Gia Dự, Tư Gia Dự muốn kêu mà không dám, chỉ đành nghiến răng hừ một tiếng.

Tôi lạnh lùng nhìn Tống Hiểu Vân: "Hừ, tất cả những cái này đều là do cô sắp đặt đúng không? Dùng linh mị dẫn dụ chúng tôi đến đây, nói đi, mục đích của cô rốt cuộc là gì?"

Tống Hiểu Vân cười khanh khách một hồi, khi cất tiếng nói lại là giọng nam!

"Linh sư Thanh Bình, Lạc Ôn Tuyết. Chậc chậc, ta cứ tưởng ngươi có bản lĩnh cỡ nào, không ngờ cũng chỉ đến thế mà thôi."

Thằng này quả nhiên là cao thủ, vậy mà biết danh tính của tôi!

Tôi giấu hai tay ra sau lưng âm thầm vẽ bùa, miệng vẫn bình thản đáp: "Biết đại danh của ta mà không mau cút đi? Sao, cú đá/nh vừa rồi chưa đủ đ/au à?"

Tống Hiểu Vân lại cười gằn: "Ha ha ha ha, được rồi Lạc Ôn Tuyết, đừng giả vờ nữa, ngươi chỉ có lá bùa đặc biệt đó thôi, ngươi tưởng ta không biết à? Lấy ra đi, lén lút làm gì? Chỗ này đã bị ta hạ cấm chế, không ai có thể dùng thuật pháp. Chỉ là, ta có thể dựa vào trận pháp mình bày ra để gi*t ngươi, còn ngươi thì sao? Dựa vào cái gì? Dựa vào nước bọt à?"

Tôi xòe hai tay ra, cười lạnh: "Được thôi, đã vậy thì để ta làm một con q/uỷ hiểu chuyện. Mục đích cô làm tất cả những điều này rốt cuộc là gì?"

Tống Hiểu Vân nhìn tôi, bĩu môi kh/inh bỉ: "Phản diện ch*t vì nói nhiều, ngươi tưởng ta không hiểu đạo lý này à? Ta không thèm nói nhảm với ngươi đâu."

"Cô là vì Tư Gia Dự, ta nói không sai chứ?"

Tống Hiểu Vân nghe tôi nói xong, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Tôi tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào mắt cô ta.

"Cô nhắm vào h/ồn phách của Tư Gia Dự, đúng không? Từ lúc cô xuất hiện trong phòng livestream, ta đã nên nhận ra đây là một cái bẫy. Cô cố tình giả tạo trà xanh kích tướng Tư Gia Dự, rồi lại mỉa mai ta, mục đích là dẫn dụ chúng tôi đến chỗ cô, sau đó dùng trận pháp nh/ốt ta lại, ăn th!t h/ồn phách của Tư Gia Dự. Chậc chậc, chắc là lần trước cô thấy Tư Gia Dự trên phòng livestream của ta nên đã nhắm vào mệnh cách chí âm và vận khí tuyệt vời của cậu ta, muốn ăn th!t cậu ta để tăng cường tu vi của mình. Để ta đoán xem, kẻ có thể làm ra chuyện này, chẳng lẽ ngươi là tà sĩ của Q/uỷ Dị Các?"

Tống Hiểu Vân sắc mặt đại biến: "Là Quy Nghĩa Các! Ngươi, sao ngươi biết?"

Tôi cười lạnh: "Hừ, một tên tà sĩ bàng môn tả đạo mà dám khiêu chiến với Thanh Bình Quán ta? Ai cho ngươi dũng khí!"

Tống Hiểu Vân lúc này cũng trấn tĩnh lại: "Thanh Bình Quán các ngươi cũng đâu phải danh môn chính phái gì, chẳng phải cũng là một lũ yêu đạo sao! Được rồi, Lạc Ôn Tuyết, đừng câu giờ nữa. Ngươi chẳng lẽ còn muốn đợi ai đến c/ứu ngươi sao? Ta không nói nhảm với ngươi nữa, tiễn ngươi lên đường đây!"

"Cô nói nhảm đã đủ nhiều rồi, Tư Gia Dự, chính là bây giờ!"

Lời vừa dứt, Tư Gia Dự đột nhiên xuất hiện sau lưng Tống Hiểu Vân, dùng sức vật ngã cô ta xuống.

12

Vừa rồi tôi giấu tay ra sau không phải để vẽ bùa, mà là phát tín hiệu cho Tư Gia Dự, để cậu ta nhân lúc Tống Hiểu Vân không chú ý mà đá/nh lén.

Lúc này tôi mới nhìn rõ, trên tay Tư Gia Dự vậy mà lại cầm một con d/ao phay.

"Vãi, sao cậu lại mang theo hung khí bên người thế?"

Tư Gia Dự múa may quay cuồ/ng trước mặt tôi.

"Cậu làm gì đấy? C/âm rồi à? Nói chuyện đi!"

Nghe tôi nói xong, Tư Gia Dự mới thở phào một hơi.

"Chẳng phải cô không cho con nói chuyện sao! Tức ch*t con rồi, phù. Con cầm d/ao phay phòng thân đấy! Hề, thằng cháu, cái này gọi là võ công cao đến mấy cũng sợ d/ao phay. Võ công có đỉnh đến đâu cũng bị một viên gạch đ/ập nằm!"

Tôi nhìn vẻ đắc ý của Tư Gia Dự, đảo mắt: "Được rồi, ra vẻ ngầu lòi, chẳng phải là không nỡ xuống tay đ/ộc á/c sao? Cầm sống d/ao đ/ập người ta."

Vừa nói xong, Tống Hiểu Vân nằm trên đất đột nhiên ngồi dậy với một tư thế q/uỷ dị, miệng lẩm bẩm gì đó.

Hỏng rồi, cô ta muốn kích hoạt trận pháp!

Tôi căng thẳng nhìn Tống Hiểu Vân vặn vẹo trên đất, sắc mặt hơi biến đổi.

Tư Gia Dự cuống cuồ/ng hét lên: "Sư phụ, con, con không cử động được nữa! Làm sao bây giờ!"

Tôi cắn môi, hơi r/un r/ẩy, nhìn chằm chằm vào Tống Hiểu Vân.

"Không vội, đợi thêm chút nữa."

Trên mặt Tống Hiểu Vân hiện lên vẻ cuồ/ng vọng, trợn ngược mắt, hai tay chỉ lên trời, gầm lên với tôi: "Ha ha ha ha, ta đang đợi trận pháp kích hoạt, ngươi đang đợi cái gì?"

"Ta đang đợi kỹ năng hồi chiêu!"

Nói xong, tôi cũng trợn ngược mắt, dùng lòng trắng nhìn chằm chằm vào Tống Hiểu Vân.

Ngay sau đó, cả căn biệt thự đột nhiên rung chuyển dữ dội, đồ đạc trong phòng rơi lả tả xuống đất.

Tống Hiểu Vân ngồi bệt xuống đất, trợn to mắt nhìn tôi đầy khó tin.

"Ngươi! Ngươi không phải đã mở thiên nhãn ba lần rồi sao? Sao còn có thể..."

Lúc này tôi đã khôi phục bình thường, mỉm cười nhìn Tống Hiểu Vân: "Này chị gái, qua mười hai giờ rồi, bây giờ là ngày thứ hai rồi nhé."

Trận pháp của Tống Hiểu Vân đã bị tôi phá hủy hoàn toàn, lúc này cô ta tuyệt đối không kịp sửa chữa, tôi rút thước Phược Linh ra, từng bước áp sát Tống Hiểu Vân.

"Được, coi như ngươi giỏi, chúng ta sau này còn gặp lại!"

Trong không khí đột nhiên truyền đến tiếng một người đàn ông, ngay sau đó, Tống Hiểu Vân nhắm mắt, ngã thẳng xuống đất.

Hỏng rồi, để thằng cháu này chạy mất rồi!

Tôi cuống cuồ/ng hét lên với Tư Gia Dự: "Mau bắt lấy hắn!"

Tư Gia Dự nhảy lên vồ hụt hai cái trong không trung: "Sư phụ, con, con bắt được chưa ạ?"

13

Tôi cạn lời nhìn Tư Gia Dự đang giả vờ ngây thơ.

"Được rồi, đến xem 'ánh trăng sáng' của cậu thế nào rồi."

Nói xong tôi tiến lại gần Tống Hiểu Vân.

Không ngờ, tôi vừa đến bên cạnh, cơ thể Tống Hiểu Vân đột nhiên bắt đầu phân hủy, ngay sau đó chảy ra một bãi nước vàng, sống sờ sờ biến thành một bộ xươ/ng trắng ngay trước mắt chúng tôi!

Tôi kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, đột nhiên hiểu ra mọi chuyện.

Người vừa rồi không phải Tống Hiểu Vân, Tống Hiểu Vân thật sự là linh mị trong bức tranh!

Tôi lần theo âm khí, tìm thấy linh mị đang trốn trong góc.

Không còn sự kh/ống ch/ế của kẻ kia, Tống Hiểu Vân thật sự này mới khôi phục lại tự do, tôi nhìn thấy rõ tất cả mọi chuyện đã xảy ra năm đó trên người cô ấy.

Hóa ra, mười năm trước Tống Hiểu Vân đã bị hại rồi.

Kẻ kh/ống ch/ế Tống Hiểu Vân chính là tên giả thiếu gia năm đó.

Tên giả thiếu gia đó tu tà thuật, dựa vào ăn h/ồn phách người để tăng tu vi.

Hắn nhắm vào linh lực của Tống Hiểu Vân, dùng linh mị mê hoặc tâm trí cô ấy.

Sau đó rút h/ồn phách của Tống Hiểu Vân luyện thành linh mị, nuôi trong bức tranh Tụ Linh.

Nuôi trong tranh mười năm, linh lực của Tống Hiểu Vân sẽ tăng mạnh, đến lúc đó ăn th!t h/ồn phách của cô ấy, tu vi của tên giả thiếu gia sẽ tiến bộ không ít.

Để không bị lộ tẩy, tên giả thiếu gia đã rút một phách của mình nhập vào người Tống Hiểu Vân, cứ thế kh/ống ch/ế cơ thể cô ấy mười năm.

Tống Hiểu Vân này, cũng là một người phụ nữ đáng thương.

Tôi không giấu giếm, kể hết mọi chuyện cho Tư Gia Dự nghe.

Tư Gia Dự nghe xong cả người đờ đẫn, hồi lâu trên mặt không có chút cảm xúc nào.

Đột nhiên, h/ồn phách Tống Hiểu Vân động đậy, dẫn chúng tôi đi về phía trước.

Đến trước bức tranh Tụ Linh, Tống Hiểu Vân nhìn bức tranh trống rỗng, phát ra một tiếng bi thương, sau đó cô ấy thò tay vào trong tranh, lấy ra một thứ từ đống đ/á vụn.

Ngay sau đó, cô ấy bay đến trước mặt Tư Gia Dự, nhẹ nhàng vuốt ve tay cậu, ra hiệu cho cậu xòe tay ra, rồi đặt thứ đó vào lòng bàn tay Tư Gia Dự.

Là miếng cổ ngọc của Tư Gia Dự.

Trong khoảnh khắc, hốc mắt tôi ướt đẫm.

Tống Hiểu Vân trước khi bị câu h/ồn phách đã bị mê hoặc tâm trí, nhưng cô ấy vẫn nhớ kỹ phải cất kỹ cổ ngọc của Tư Gia Dự.

Tôi quay đầu đi, giọng hơi r/un r/ẩy: "Tôi ra ngoài trước đây."

Vừa ra khỏi phòng, chỉ nghe thấy Tư Gia Dự gào khóc như một đứa trẻ.

Không biết qua bao lâu, Tư Gia Dự đột nhiên ra ngoài nhẹ nhàng chạm vào tôi.

"Sư phụ, con, con có thể đưa ra một yêu cầu vô lý không?"

Tôi biết cậu ấy muốn nói gì, lấy lá bùa Chuyển Sinh đã viết sẵn ra.

"Cảm ơn sư phụ! Con đảm bảo sẽ b/án thêm cho cô một trăm lá nữa, nhanh thôi! Thật đấy!"

Tư Gia Dự kích động đưa tay định nhận.

Tôi lại nâng tay lên, nhìn chằm chằm vào mắt cậu ấy.

"Sự việc đến nước này ta cũng không giấu cậu nữa. Một trăm lá bùa này là quà ta tặng cậu. Giờ chỉ còn thiếu lá này, cậu mới có thể thực sự bước vào cửa tu đạo. Cậu chắc chắn muốn làm vậy chứ?"

14

Tư Gia Dự trợn tròn mắt: "Đây, đây là của con?"

Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

Tư Gia Dự lau nước mắt: "Vậy thì càng không cần nói gì nữa! Nếu là của cô thì con còn thấy áy náy, đã là của con thì con chắc chắn phải làm thế. Đừng nói là tu vi của một trăm lá bùa, dù là một ngàn lá, một vạn lá! Con, con cũng sẽ cân nhắc."

Nhìn vẻ mặt cậu ấy tôi không nhịn được cười, đặt lá bùa Chuyển Sinh vào tay cậu ấy.

Cậu ấy cầm lá bùa, do dự một chút, cuối cùng vẫn dán lên người Tống Hiểu Vân.

Tống Hiểu Vân hôn nhẹ lên trán cậu ấy, ngay sau đó dần dần trở nên trong suốt, cho đến khi biến mất hoàn toàn.

Tư Gia Dự nhìn hướng Tống Hiểu Vân biến mất, khẽ thở dài: "Cô ấy thế này, coi như là đi rồi nhỉ?"

"Đi rồi. Sao, chẳng lẽ cậu còn muốn nuôi h/ồn phách của cô ấy à?"

Tư Gia Dự cúi đầu: "Cũng không biết kiếp sau, con còn có thể gặp lại cô ấy không..."

Tôi không muốn nhắc đến chủ đề buồn bã này nữa, vỗ vỗ cậu ấy: "Này, miếng ngọc đó đưa đây ta xem nào."

"Ồ."

Tư Gia Dự đưa cổ ngọc cho tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy miếng cổ ngọc đó, mắt tôi trợn tròn!

Đây đâu phải là ngọc, đây mẹ nó là Long Cốt trong truyền thuyết!

Thảo nào Tư Gia Dự tuy là mệnh cách chí âm, nhưng trước khi bị kẻ khác sửa mệnh cũng chưa bao giờ gặp phải thứ bẩn thỉu.

Hóa ra là vì đã đeo miếng Long Cốt này!

Thần khí, thần khí, thần khí tuyệt đỉnh!

Dù tôi có kiến thức rộng rãi, nhưng bảo bối như thế này, tôi vẫn chưa bao giờ thấy cái thứ hai!

Tên giả thiếu gia kia tu tà thuật, để thứ bảo bối như thế này mà lại không nhận ra, ha ha ha.

Tôi không tự chủ được mà cười thành tiếng.

Tư Gia Dự nhìn trạng thái dần dần đi/ên cuồ/ng của tôi, có chút nghi hoặc.

"Lạc Ôn Tuyết, cô làm gì đấy? Mau trả ngọc cho con."

Tôi khẽ ho một tiếng.

"Khụ, cái đó, miếng ngọc này của cậu bị thứ bẩn thỉu làm ô nhiễm rồi, cậu cầm cũng vô dụng, chi bằng tặng ta đi."

Tư Gia Dự trợn tròn mắt: "Này, có cô như thế à? Cư/ớp à?"

Tôi lấy một thứ từ trong túi ra đưa cho Tư Gia Dự: "Không lấy không của cậu đâu, này, cái này tặng cậu, coi như trao đổi."

Tư Gia Dự ngẩn ngơ nhìn Viện Giáp trên tay, hồi lâu mới phản ứng lại: "Này, đây là đồ của cô à?"

Tôi lại trực tiếp bỏ Long Cốt vào túi, cười lớn, vừa cười vừa đi ra ngoài: "Ha ha ha, có phải của ta hay không thì cũng tặng cậu rồi, dùng cổ ngọc trăm năm đổi lấy rùa ch*t ngàn năm, thằng nhóc cậu lời to rồi đấy!"

Tư Gia Dự tức đến mức tiến lên túm lấy tôi, ấp úng hồi lâu mới nói: "Vậ, vậy cô phải tặng con thêm một trăm lá bùa nữa mới được!"

"Tặng tặng tặng, ta tặng cậu một ngàn lá cũng được."

Nói xong, tôi mới phản ứng lại, vỗ một cái vào đầu cậu ấy.

"Vừa rồi quên nói với cậu, thằng nhóc cậu đã xuất sư rồi. Từ hôm nay cậu là đệ tử của môn phái Toán Thuật, cầm Viện Giáp này, đúng là như cá gặp nước, toàn thiên hạ đều bị cậu tính sạch."

Tư Gia Dự vẫn chưa phản ứng lại: "Nhưng mà, lá bùa đó không phải là..."

"Không độ q/uỷ vật là quy tắc của môn phái Thuật Tử chúng ta, môn phái Toán Thuật các cậu không cần tuân thủ."

"Gì? Sao cô không nói sớm? Con tự cảm động nãy giờ! Lạc Ôn Tuyết, đồ l/ừa đ/ảo, con gi*t cô!"

"Này này này, ta là sư phụ của cậu đấy, thằng nhóc mất dạy này! Một trăm lá của cậu b/án xong rồi, một trăm lá của ta cậu còn chưa giúp ta b/án đâu. Ta cho cậu thêm một tháng nữa đấy, mau b/án hết cho ta! Này, đừng đi, đợi ta với! Lamborghini của cậu chạy nhanh quá ta đuổi không kịp, này!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
123.14 K
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
3 Ấp trứng Chương 13.
4 TRƯ NAM Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 335: Thiêu chết quỷ đòi mạng, huyệt trấn xác sống
10 Ra đề Chương 16
12 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm