Năm tôi năm tuổi, mẹ - người đã biết bố sắp tái hôn - đột nhiên quay trở về.
Bà chặn cửa trường mẫu giáo, cưỡng ép đưa tôi đi và dùng tôi để u/y hi*p bố:
"Tống Tri Hàn, nếu anh dám kết hôn với người đàn bà khác, tôi sẽ khiến anh vĩnh viễn không bao giờ được gặp Đường Đường!"
Mẹ tôi vốn luôn kiêu hãnh, chưa từng cúi đầu, nói ra những lời này đã xem như là đang cho bố một bậc thang để xuống.
Thế nhưng, phản ứng của bố lại vô cùng lạnh nhạt:
"Lâm Sơ Vũ, giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, cô mau đưa Đường Đường trả lại đây."
Mẹ không thể tin nổi, bà khóc lóc làm ầm ĩ với ông, sống ch*t không chịu trả tôi về.
Để khiến bố phải hối h/ận, bà thậm chí lén đưa tôi chuyển đến thành phố khác, ép bố phải nhận sai và cúi đầu.
Ai ngờ, bố trực tiếp báo cảnh sát, yêu cầu mẹ phải đưa tôi về.
Mẹ không cam tâm, lấy cái ch*t ra đe dọa để giữ tôi lại.
Bà tưởng rằng bố sẽ quay đầu, nhưng bố vẫn tổ chức hôn lễ đúng hạn, thậm chí còn có con với người vợ mới.
Cho đến một năm sau, khi đứa trẻ kia chào đời, mẹ mới hoàn toàn tuyệt vọng.
Bà thu dọn hành lý, đưa tôi đến trước cửa nhà vào đêm hôm ấy.
"Đường Đường, mẹ phải bắt đầu cuộc sống mới rồi, con cứ ở với bố như trước đây đi."
1
"Mẹ, mẹ đừng bỏ con lại..."
Tôi đeo cặp sách, đưa tay ra nắm lấy vạt áo bà đầy dè dặt, lòng sợ hãi bà sẽ vứt bỏ mình.
Mẹ cau mày, nhanh chóng gạt tay tôi ra:
"Đường Đường, mẹ làm vậy đều là vì tốt cho con thôi. Mẹ sắp đến một nơi khác để gây dựng sự nghiệp, con theo mẹ thì không thể có cuộc sống ổn định được."
Tôi mân mê bàn tay mình, lí nhí nói: "Nhưng mẹ ơi, đã một năm rồi con không được gặp bố, con sợ ông ấy không cần con nữa..."
Trong suốt một năm qua, mỗi lần tranh cãi với bố qua điện thoại xong, mẹ đều khóc lóc nói với tôi:
"Đường Đường, là mẹ vô dụng, mẹ không những không thể c/ứu vãn được bố con, mà còn hại ông ấy đến cả con cũng không muốn nữa."
Nghe những lời này quá nhiều, trong thâm tâm tôi mặc định rằng bố sẽ không cần mình.
Vì thế, tôi không dám để mẹ đi, sợ mình sẽ trở thành đứa trẻ không ai cần như lời người lớn vẫn thường nói.
Mẹ vốn tính tình nóng nảy, nghe vậy liền tỏ vẻ mất kiên nhẫn:
"Ông ấy là bố con, sao có thể không cần con chứ? Con là trẻ con, đừng có suốt ngày suy nghĩ lung tung."
Tôi h/oảng s/ợ, lắp bắp giải thích:
"Mẹ, chính mẹ nói bố không cần con mà, mẹ còn bảo bố bây giờ đã có con khác rồi, chắc chắn sẽ không bao giờ quay lại nhìn hai mẹ con mình nữa..."
Bố đã cưới dì khác, lại còn có thêm con, giờ tôi quay lại, bố... chắc chắn sẽ không chào đón tôi đâu.
"Được rồi! Bảo con ở lại thì cứ ở lại, sao mà lắm lời thế!"
Có lẽ bị những lời của tôi làm cho kích động, giọng mẹ lớn hẳn lên, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu.
Tôi sợ hãi ngậm miệng, cẩn thận quan sát bà.
Mẹ không nhìn tôi nữa, bà cúi đầu xem đồng hồ rồi nói bằng giọng lạnh lùng:
"Mẹ phải đi rồi, lát nữa con tự gõ cửa đi."
Nói xong, bà quay lưng bỏ đi, chiếc váy đen đắt tiền bay phấp phới trong gió.
"Mẹ ơi!"
Tôi sợ hãi gọi với theo một tiếng, nhưng bà không hề quay đầu lại, lên xe rồi rời đi, để lại tôi một mình ở nơi này.
Ngẩn ngơ nhìn chiếc xe khuất dần, nước mắt tôi không kiểm soát được mà rơi xuống, lòng đầy tủi thân.
Chẳng lẽ mẹ chưa từng nghĩ, nếu bố không cần tôi, tôi biết đi đâu về đâu chứ?
Tôi đeo cặp đứng ch/ôn chân tại chỗ rất lâu, rét đến run cầm cập.
Đã mấy lần tôi lấy hết can đảm muốn gõ cửa, nhưng mỗi lần bước đến trước cửa, tôi lại từ bỏ.
Bây giờ đã rất muộn rồi, chắc chắn bố và mọi người đã ngủ say.
Nếu tôi gõ cửa lúc này, họ và cả cô em gái mới chào đời đều sẽ bị đá/nh thức mất.
Tôi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ngồi xuống bậc thềm trước cửa nhà lặng lẽ chờ đợi.
Đợi trời sáng, tôi sẽ gõ cửa.
Tôi mở mắt chờ đợi rất lâu, cuối cùng không thắng nổi cơn buồn ngủ, đầu gật gù rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy một giọng nữ rất dịu dàng:
"Cháu là con nhà ai thế?"
Giọng nói ấy rất gần, tôi lơ mơ mở mắt, ngay lập tức chạm phải ánh nhìn của người kia.
Cô ấy mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt, trông vừa hiền hậu lại vừa xinh đẹp.
Tôi gần như nhận ra gương mặt này ngay lập tức.
Dì Chu, người tái hôn với bố tôi, cũng là "kẻ á/c" đã chia rẽ bố mẹ theo lời mẹ tôi.
Trong một năm sống cùng mẹ, tôi từng thấy mẹ thuê người lén chụp ảnh dì ấy, cũng từng thấy cảnh mẹ vừa ch/ửi bới vừa x/é nát những bức ảnh đó sau khi nhận được.
Khi ấy, tôi bị gương mặt dữ tợn của mẹ làm cho h/oảng s/ợ, chỉ biết co rúm người vào góc tường mà khóc nhỏ.
Sau khi phát hiện, mẹ lôi tôi ra khỏi góc tường.
Bà chỉ vào dì Chu trong ảnh và nói với tôi:
"Đường Đường, nhìn cho kỹ, đây chính là con tiện nhân đã cư/ớp bố con khỏi tay mẹ con mình!"
"Nếu không phải tại cô ta, bố mẹ đã sớm làm hòa với nhau rồi!"
"Con nhất định phải ghi nhớ gương mặt này, đây là kẻ th/ù cả đời của hai mẹ con mình!"
Tôi sợ đến mức khóc không ngừng, cho đến khi tôi gật đầu nói "vâng" thì mẹ mới buông tôi ra.
Hoàn h/ồn lại, nhìn gương mặt này, tôi theo bản năng lùi lại phía sau, sợ hãi mân mê bàn tay mình.
"Cháu chào dì, cháu... cháu đến tìm bố cháu ạ."
Chu Thu Mạn sững sờ, nhìn chằm chằm gương mặt tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc: "Cháu là... Đường Đường?"
2
Tôi né tránh ánh mắt của cô ấy, cúi đầu nhìn mũi chân, lí nhí đáp một tiếng.
Chu Thu Mạn im lặng một lát, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
Tôi cẩn thận ngước nhìn cô ấy, vừa vặn bắt gặp biểu cảm đó, lập tức trở nên căng thẳng.
Tôi sợ cô ấy sẽ đuổi tôi đi.
Chu Thu Mạn dường như nhận ra sự căng thẳng và sợ hãi của tôi, ánh mắt càng trở nên phức tạp hơn, dường như còn xen lẫn một chút xót xa khó nhận ra.
"Vào trong trước đi, bố cháu hôm qua có việc nên không về."
Sự xua đuổi như tôi dự đoán đã không xảy ra, tôi ngẩn ngơ đi theo dì Chu vào nhà.
Chu Thu Mạn ngồi xổm xuống ở hiên nhà, lấy từ tủ giày ra một đôi dép lê màu hồng.
"Đây là đôi mới, từ giờ cháu cứ đi đôi này nhé."
Tôi gật đầu đầy lúng túng, ngồi xổm xuống ngoan ngoãn thay giày.
Chu Thu Mạn dẫn tôi vào phòng khách, rót cho tôi một cốc trà gừng.
"Ở ngoài trời lạnh lâu như vậy, uống chút trà gừng đi cho đỡ ốm."
Tôi nhỏ giọng cảm ơn, cầm cốc trà lên uống một ngụm.
Chu Thu Mạn ngồi đối diện, do dự một lát rồi cuối cùng cũng lên tiếng hỏi:
"Cháu đến từ đêm qua sao?"
Tôi mím môi: "Vâng, mẹ đưa cháu đến ạ."
"Mẹ cháu đưa cháu đến vào đêm hôm rồi bỏ đi luôn sao?" Đôi lông mày thanh tú của dì Chu hơi nhíu lại, có vẻ hơi tức gi/ận.
Tôi không dám nói dối, ngoan ngoãn gật đầu.
Chu Thu Mạn nhíu mày ch/ặt hơn, cô ấy nhìn kỹ tôi, hồi lâu sau mới hỏi:
"Đường Đường, bình thường mẹ cháu không quan tâm đến cháu sao?"
Ánh mắt cô ấy rơi xuống chiếc váy hơi bẩn của tôi, mặt tôi đỏ bừng, lúng túng đứng dậy vì nghĩ rằng cô ấy chê tôi làm bẩn ghế sofa.
"Mẹ bình thường rất bận, không có thời gian quan tâm đến con, nên váy của con mới..."
"Xin lỗi dì Chu, con làm bẩn ghế sofa rồi."
Tôi cúi đầu nhìn sàn nhà, tuyệt nhiên không dám ngước lên xem phản ứng của dì.
Chu Thu Mạn bị phản ứng của tôi làm cho gi/ật mình, cô ấy vội vàng lên tiếng:
"Đường Đường, dì không có ý đó, cháu thế này... ôi."
Cô ấy nói được nửa chừng thì bất lực đứng dậy, đi tới nắm lấy tay tôi.
"Phòng của cháu ở trên lầu, dì dẫn cháu lên thay quần áo trước nhé."
Bàn tay cô ấy rất ấm áp, tôi quên cả phản ứng, cứ thế ngoan ngoãn đi theo cô ấy lên lầu.
Khi thay quần áo, Chu Thu Mạn nhìn thấy vết thương trên cánh tay tôi, cô ấy có chút để tâm, nhẹ nhàng hỏi:
"Đường Đường, cháu có thể nói cho dì biết vết thương này từ đâu mà có không?"
Tôi cúi đầu nhìn vết bầm trên cánh tay, sợ hãi siết ch/ặt tay không dám hé răng.
Sắc mặt Chu Thu Mạn thay đổi nhẹ, nhưng không hỏi thêm nữa.
Đúng lúc này, điện thoại bỗng reo lên, dì Chu lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện chữ "A Hàn".
Mẹ từng dạy tôi viết tên bố, tôi có thể nhận ra đó là bố.
Chu Thu Mạn nhìn tôi một cái rồi ôn hòa nói: "Dì đi nghe điện thoại trước nhé."
Cô ấy ra ban công, giọng nói không lớn, tôi chỉ nghe được vài câu.
"Đứa bé bị lạnh cả đêm... quá vô trách nhiệm..."
"Được, anh mau về đi."
Tôi thất thần nhìn vết thương trên cánh tay, đột nhiên nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Mẹ ngày nào cũng bận rộn việc của mình, không có thời gian chăm sóc tôi, tôi đang ở nhà tự gặm bánh mì thì mẹ đột nhiên quay về.
Đôi mắt bà đỏ hoe, lẩm bẩm một mình: "Tại sao... tại sao đứa trẻ đó vẫn bình an chào đời..."
"Ông ấy đã có con khác rồi, chắc chắn sẽ không bao giờ quay lại nhìn mình nữa..."
Tôi không hiểu bà đang nói gì, nhưng theo bản năng lại lùi xa, không dám đến gần mẹ lúc đó.
Mẹ ngồi bệt trên ghế sofa trong trạng thái thất thần, mở rất nhiều chai rư/ợu vang rồi uống đến say mèm.
Tôi sợ bà bị cảm lạnh nên lấy chăn định đắp cho bà.
Ánh mắt mẹ rơi trên người tôi, đột nhiên cau mày rồi đẩy mạnh tôi ra.
"Không cần con ở đây thương hại mẹ!"
"Tống Tri Hàn đối xử với mẹ tà/n nh/ẫn như vậy, con là con gái ông ta, chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì!"
"Con tránh xa mẹ ra! Tốt nhất là cút càng xa càng tốt!"
Tôi bị đẩy ngã xuống, cánh tay đ/ập mạnh vào bàn trà, đ/au đến mức trước mắt tối sầm lại.
"Mẹ ơi, con đ/au..."
Sau một hồi, tôi mới thốt lên trong tiếng nức nở.
Mẹ không thèm để ý đến tôi, bà nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Đợi đến khi bà tỉnh lại thì đã là đêm khuya, sau khi tỉnh rư/ợu, mẹ vò đầu bứt tai rồi bật khóc.
"Lâm Sơ Vũ ta vốn ngang ngược bá đạo, dám yêu dám h/ận, từ bao giờ lại trở thành người đàn bà oán h/ận không có đàn ông thì không sống nổi thế này."
3
Bà khóc một hồi rồi đưa ra quyết định mà bà cho là đúng đắn.
"Chỉ là một người đàn ông thôi mà, không cần nữa là được, mình không thể vì ông ta mà h/ủy ho/ại cả đời mình."
Bà chỉnh đốn lại bản thân, sau khi lấy lại tinh thần thì nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng chững lại.
Khi ấy, ánh mắt mẹ nhìn tôi cứ như thể tôi là vật cản đường để bà bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi sợ hãi co rúm vào góc tường không dám lên tiếng.
Sau một lúc lâu, mẹ đứng dậy thu dọn quần áo cho tôi.
Bà bảo tôi đeo chiếc cặp sách đã nhét đầy quần áo, hiếm hoi lắm mới ngồi xổm xuống dịu dàng nói:
"Đường Đường, mẹ sắp đến nơi khác rồi, mang theo con không tiện."
"Mẹ sẽ đưa con đến chỗ bố ngay bây giờ, sau này con cứ ở với bố như trước đây đi."
Lời nói dịu dàng đến cực điểm, nhưng không phải đang thương lượng với tôi, mà chỉ là thông báo rằng bà sắp vứt bỏ tôi.
Sắc mặt tôi tái nhợt, sợ hãi việc bị vứt bỏ, tôi nhỏ giọng c/ầu x/in bà:
"Mẹ ơi, mẹ đừng đưa con đi được không, sau này con sẽ ngoan, tuyệt đối không gây phiền phức cho mẹ đâu."
Mẹ làm ngơ, nắm lấy tay tôi rồi kéo đi.
Tôi ngồi trên xe, cứ lén lút khóc mãi.
Tôi không hiểu nổi, lúc trước rõ ràng là mẹ cưỡng ép đưa tôi đi, tại sao bây giờ lại muốn đưa tôi rời xa?
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu ra.
Chu Thu Mạn nghe điện thoại xong, thấy gương mặt trắng bệch đang ngẩn ngơ của tôi, trong mắt thoáng qua vẻ xót xa.
Cô ấy đi tìm th/uốc rư/ợu để xử lý vết thương trên cánh tay cho tôi.
Tôi hoàn h/ồn lại, nhìn cô ấy chăm sóc mình một cách tỉ mỉ và dịu dàng, sống mũi bỗng cay cay.
Trong ký ức, mẹ chưa từng dịu dàng với tôi như vậy.
Bà luôn bận rộn với việc của mình, bận điều tra dì Chu, bận khiến bố quay đầu.
Bà rất ít khi quan tâm đến tôi, những lần hiếm hoi cũng chỉ lạnh lùng dặn dò:
"Mẹ có việc phải xử lý, nếu con đói thì tự đi lấy bánh mì mà ăn."
Tôi rụt rè nhìn ánh mắt dịu dàng của dì Chu, khoảnh khắc này bỗng cảm thấy, dì Chu không hề giống kiểu người mà mẹ vẫn thường nói.
Cơ thể vô thức thả lỏng, tôi đi theo dì Chu xuống lầu dùng bữa.
Ăn xong, đang mông lung không biết tiếp theo nên làm gì thì cánh cửa lớn được đẩy ra.
Bố bước vào với gương mặt lạnh tanh, vừa nhìn thấy tôi, ông liền cau mày, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo.
Trong đầu tôi vô thức nhớ lại những lời mẹ từng nói.
"Bố con bây giờ đã hoàn toàn gh/ê t/ởm hai mẹ con mình rồi..."
"Ông ấy đã có con khác, Đường Đường, trong lòng ông ấy còn chỗ nào cho con nữa?"
Tôi sợ hãi lùi lại một bước, lặng lẽ trốn sau lưng dì Chu.
Bố nhíu mày, đột nhiên hỏi một câu với giọng trầm thấp: