Bà ta lập tức quay đầu nhìn lại, khi thấy bố, ánh mắt vừa hoài niệm lại vừa mang theo vài phần oán h/ận.

"Tống Tri Hàn, sao anh lại ở đây?"

Ánh mắt bố không hề dừng lại trên người bà, ông nhìn tôi, sự lạnh lẽo trong giọng nói tan biến ngay lập tức.

"Đường Đường học ở đây, tôi đến đây, đương nhiên là để đón con bé về nhà."

"Đường Đường, qua đây."

Tôi không chút do dự, hất tay mẹ ra, đeo cặp sách chạy lon ton về phía bố, trốn thẳng ra sau lưng ông.

Sau giây phút sững sờ, trong mắt mẹ bùng lên ngọn lửa gi/ận dữ:

"Tống Tri Hàn, anh có ý gì?"

"Đường Đường cũng là con của tôi, tôi có quyền đưa con bé đi!"

Bố nghiêng đầu nhìn bà, ánh mắt chán gh/ét:

"Đưa con bé đi rồi thì sao? Để con bé lại như trước đây, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngày ngày ở nhà gặm bánh mì sao?"

Mẹ khựng lại, sau đó nghiến răng nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy oán h/ận.

"Đồ không có lương tâm này, vì muốn hòa nhập với bọn chúng mà bày trò vu khống mẹ ng/ược đ/ãi mày đúng không?"

7

Bị ánh mắt oán h/ận ấy nhìn chằm chằm, chân tay tôi lạnh toát, trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi.

Tôi rất muốn nói rằng con không có, con không hề mách lẻo, cũng không vu khống mẹ, nhưng tôi quá sợ bà, đến một câu cũng không thốt ra được.

Bàn tay lạnh lẽo của tôi đột nhiên được ai đó nắm lấy, tôi quay đầu nhìn lại, là dì Chu.

Chu Thu Mạn một tay nắm lấy tôi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mẹ, đôi lông mày vốn dịu dàng thường ngày giờ trở nên lạnh lẽo.

"Đường Đường không nói gì cả, tất cả những điều đó đều là tôi tự nhìn ra."

Mẹ vốn đã coi dì Chu như kẻ th/ù, lúc này nhìn thấy dì, đôi mắt bà đỏ ngầu đ/áng s/ợ.

"Cô là người ngoài, dựa vào đâu mà ăn nói bậy bạ?"

Chu Thu Mạn nói với giọng khẳng định:

"Ngày Đường Đường trở về, quần áo rất bẩn, người cũng g/ầy gò, nhìn là biết cô không hề chăm sóc tốt cho con bé."

Như chợt nhớ ra điều gì, biểu cảm của Chu Thu Mạn càng lạnh hơn.

"Cô thậm chí không cho con bé đi học mẫu giáo, ngày ngày nh/ốt con bé trong nhà, Lâm Sơ Vũ, cô căn bản không phải là một người mẹ xứng đáng."

Đây là lần đầu tiên tôi nghe dì Chu nói những lời nặng nề đến vậy, tôi nghiêng đầu cẩn thận nhìn dì vài lần.

Sau khi nhận ra ánh mắt của tôi, Chu Thu Mạn nhìn tôi bằng một nụ cười trấn an.

Bàn tay dì Chu rất ấm áp, tôi được dì nắm tay, nỗi sợ trong lòng vơi đi rất nhiều.

Bố che chắn trước mặt chúng tôi: "Mạn Mạn, không cần phải nói nhiều với cô ta đâu, chúng ta về nhà thôi."

Dì Chu gật đầu, kéo tôi định lên xe.

Mẹ như phát đi/ên lao tới định lôi kéo tôi.

"Tống Tri Hàn, anh với người đàn bà khác thế nào tôi không quản, nhưng Đường Đường là con gái tôi, tôi sẽ không để các người đưa con bé đi đâu!"

Bà nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi không buông, tôi đ/au đến mức bật khóc thành tiếng:

"Mẹ ơi, tay con đ/au quá..."

Mẹ như thể không nghe thấy gì, bà càng dùng sức kéo tôi, lớn tiếng nói:

"Các người yên tâm, lần này sau khi tôi đưa Đường Đường đi, tuyệt đối sẽ không xuất hiện làm phiền các người nữa."

Chu Thu Mạn thấy bà nắm ch/ặt cánh tay tôi không buông, ánh mắt đầy lo lắng:

"Cô không nghe thấy Đường Đường đang kêu đ/au sao? Mau buông ra!"

Mẹ lườm dì Chu một cái, hoàn toàn không có ý định buông tay.

Bà như muốn đối đầu với dì Chu, muốn cư/ớp lấy tôi từ tay dì.

Thấy sắc mặt tôi ngày càng trắng bệch, trong mắt dì Chu thoáng qua vẻ xót xa.

"A Hàn, anh đứng ngẩn ra đó làm gì, mau kéo cô ta ra đi."

Bố giơ tay nắm ch/ặt lấy cánh tay mẹ, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.

"Lâm Sơ Vũ, buông tay."

Ông lạnh lùng nhìn mẹ, trong mắt là ngọn lửa gi/ận dữ không thể diễn tả.

Cánh tay mẹ đ/au nhói, lập tức buông tay đang nắm lấy tay tôi ra.

Dì Chu thậm chí không thèm nhìn họ, vội vàng ngồi xuống kiểm tra cánh tay tôi.

"Đường Đường, con không sao chứ?"

Tôi với khuôn mặt trắng bệch, cánh tay đ/au đến mức không nói nổi câu nào.

Khi thấy vết bầm trên cánh tay tôi, sắc mặt dì Chu lạnh đến đ/áng s/ợ.

"Lâm Sơ Vũ, cô căn bản không xứng làm mẹ của Đường Đường."

Nói xong câu đó, dì mở cửa xe, bế tôi vào trong.

Mẹ nghiến răng nhìn bố: "Tống Tri Hàn, chúng ta đã không còn bất kỳ qu/an h/ệ nào nữa, anh buông tôi ra!"

Nói rồi, bà quay đầu nhìn qua cửa kính xe vào trong.

"Đường Đường, mẹ lúc nãy cũng chỉ vì quá lo lắng, không cố ý làm con bị thương đâu, con đừng gi/ận mẹ, mau xuống xe đi theo mẹ đi."

Tôi trốn trong lòng dì Chu, nghe thấy giọng bà thì r/un r/ẩy.

Ánh mắt dì Chu đầy xót xa: "Đường Đường đừng sợ, chỉ cần có bố con ở đây, hôm nay không ai có thể đưa con đi được đâu."

8

Dì đóng cửa sổ xe lại, bảo tôi đừng nghe âm thanh bên ngoài.

Nhưng giọng mẹ rất lớn, tôi dù có muốn không nghe cũng không được.

Bố nhịn hết nổi, cảnh cáo bà:

"Lâm Sơ Vũ, tôi không cần biết cô định giở trò gì, tóm lại, từ nay về sau hãy tránh xa tôi và gia đình tôi ra."

"Đường Đường là một con người, không phải món đồ mà cô muốn thì lấy, không muốn thì vứt bỏ."

Nói xong câu đó, bố hất tay bà ra, mở cửa xe rồi bước vào.

Chú Vương đạp ga, chiếc xe lập tức lao đi cách đó vài mét.

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, có thể thấy qua gương chiếu hậu cảnh mẹ đang đ/ập phá đồ đạc vì gi/ận dữ.

Chiếc túi đắt tiền bị bà ném xuống đất, mắt bà đỏ hoe, gào lên:

"Tống Tri Hàn, anh dựa vào đâu mà đối xử với tôi như vậy!"

Tôi mím môi, buồn bã cúi đầu.

Quả nhiên mẹ đã lừa tôi, bà căn bản chưa từng buông bỏ bố.

Việc bà nói muốn đưa tôi đi để bắt đầu cuộc sống mới trước đó, chắc là muốn lợi dụng tôi để tiếp cận bố lần nữa.

Tôi buồn bã, bố nhận ra điều đó.

Ông quay đầu, bình thản nói:

"Đường Đường, con cứ an tâm học hành, những chuyện khác không cần phải bận tâm."

"Bố với mẹ con... đó là vấn đề của người lớn, con là trẻ con không cần nghĩ ngợi quá nhiều."

Tôi lí nhí đáp một tiếng "vâng", nhưng tâm trạng vẫn không tốt.

Bởi vì tôi luôn cảm thấy mẹ sẽ còn tìm đến mình nữa.

Sau ngày hôm đó, chú Vương mỗi ngày đều đến trước cổng trường đợi tôi sớm nửa tiếng, còn mang theo cả vệ sĩ để đề phòng tôi bị mẹ đưa đi.

Tôi nơm nớp lo sợ suốt hai ngày, không thấy mẹ đâu nữa, lòng cũng dần nhẹ nhõm hơn.

Thế nhưng một buổi trưa nọ, khi tôi đ/au bụng tranh thủ giờ nghỉ trưa đi vệ sinh thì bị người ta bịt miệng kéo vào góc.

Mẹ mặc bộ đồ nhân viên vệ sinh, tháo khẩu trang và mũ xuống, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy oán h/ận.

"Đường Đường, con là con gái của mẹ, mẹ cứ tưởng con sẽ mãi mãi đứng về phía mẹ chứ."

Bà bịt miệng tôi lại, tôi sợ hãi mở to mắt, toàn thân r/un r/ẩy.

Mẹ nhìn chằm chằm vào tôi, một lúc lâu sau, đột nhiên nở một nụ cười dịu dàng với tôi.

"Đường Đường, con yên tâm, mẹ sẽ không làm hại con đâu."

"Mẹ đến tìm con lần này là muốn con giúp mẹ làm một việc."

Bà thò tay vào túi lấy ra một chiếc lọ nhỏ, đưa đến trước mặt tôi, trong mắt lóe lên ánh nhìn khác lạ.

"Con đổ cái này vào sữa bột của em gái con, sau khi xong việc, mẹ sẽ đưa con đi m/ua váy mới."

Tôi không phải là đứa ngốc, mẹ gh/ét dì Chu và em gái như vậy, thứ trong lọ này chắc chắn không phải đồ tốt.

"Con không làm đâu."

Tôi lấy hết can đảm từ chối, giây tiếp theo, nụ cười trên mặt mẹ biến mất.

Bà bóp ch/ặt cánh tay tôi, dùng sức nghiến răng nghiến lợi nói:

"Đồ con cái phản bội, mới về nhà họ Tống ăn được mấy bữa cơm mà đã không nghe lời mẹ nữa rồi à?"

"Mẹ nói cho con biết, chuyện này, con không làm cũng phải làm."

Bà nhét chiếc lọ vào túi áo tôi, đe dọa:

"Nếu con dám không làm, mẹ sẽ gửi đoạn ghi âm con ch/ửi bố và con tiện nhân kia cho bố con, bảo ông ấy đuổi con ra khỏi nhà."

Tôi sững người, thất thần nhìn mẹ.

Lúc trước khi mẹ ép tôi ch/ửi bới cùng bà, bà đã ghi âm lại sao?

Cảm giác h/oảng s/ợ tột độ bao trùm lấy tôi, mặt tôi trắng bệch, đến đứng cũng không vững.

Mẹ cười đắc thắng rồi đứng dậy:

"Đường Đường, con hãy suy nghĩ kỹ xem, rốt cuộc là muốn giúp mẹ làm xong việc này, hay là muốn bị bố con đuổi đi."

9

Mẹ nói xong câu đó rồi bỏ đi.

Tôi đỏ hoe mắt, đến khóc cũng không khóc nổi, đầu óc trống rỗng.

Dì Chu đối xử với tôi tốt như vậy, tôi không nên, cũng không muốn nghe lời mẹ mà làm hại em gái.

Nhưng nếu không làm việc này, lại sẽ bị bố đuổi ra ngoài vì đoạn ghi âm đó...

Tôi ngồi xổm dưới đất, khóc rất lâu.

Buổi tối về nhà, dì Chu nhìn cái là biết tâm trạng tôi không tốt.

Dì đặt em gái đang ngủ vào nôi, bước tới dịu dàng ôm lấy tôi.

"Đường Đường, ở trường gặp chuyện gì sao?"

Tôi dựa vào lòng dì Chu, càng lúc càng căng thẳng.

"Dì Chu, con, con có chuyện muốn nói với dì."

Một lúc lâu sau, tôi mới lấy hết can đảm lên tiếng.

Chu Thu Mạn mỉm cười dịu dàng: "Đường Đường có gì muốn nói cứ nói thẳng là được."

Tôi chậm chạp lấy chiếc lọ nhỏ kia ra, bàn tay hơi r/un r/ẩy:

"Cái, cái này là mẹ đưa cho con hôm nay, bà ấy bảo con đổ cái này vào sữa bột của em gái."

Sắc mặt Chu Thu Mạn thay đổi nhẹ, dì nhận lấy chiếc lọ từ tay tôi.

Tôi thu tay lại, căng thẳng không dám ngẩng đầu.

Chu Thu Mạn nắm ch/ặt chiếc lọ, biểu cảm nghiêm trọng.

"Đường Đường, tại sao lại đưa cái này cho dì?"

Tôi lắp bắp giải thích: "Vì dì Chu đối xử với con rất tốt, em gái cũng rất đáng yêu, con không muốn giúp mẹ làm việc x/ấu."

Dì Chu ôm lấy tôi, vỗ nhẹ vào vai:

"Đường Đường đừng nghĩ nhiều, tối nay ngủ một giấc thật ngon, bố con sẽ xử lý chuyện này."

Tôi há miệng, còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn thôi.

Đêm đó, tôi nằm trên giường ôm con búp bê vải, nằm mãi mà không ngủ được.

Tôi không giúp mẹ làm việc x/ấu, nếu bà ấy biết được, chắc chắn sẽ gửi đoạn ghi âm cho bố.

Những ngày đầu khi mẹ đưa tôi đi, ngày nào bà cũng ép tôi ch/ửi bố cùng bà.

Sau này khi bố và dì Chu kết hôn, bà ép tôi ch/ửi càng nhiều hơn.

Nếu bố và dì Chu nghe được những lời đó, chắc chắn sẽ gh/ét tôi lắm.

Tôi ôm ch/ặt con búp bê, đến khóc cũng không dám phát ra tiếng.

Sáng hôm sau không phải đi học, tôi rón rén xuống lầu thì thấy bố cũng ở đó.

Ông thấy tôi, bình thản nói: "Đường Đường, qua đây ăn cơm đi."

Tôi cẩn thận bước tới, vừa ăn được vài miếng đã nghe bố nói:

"Đường Đường, con có nhớ vì sao bố và mẹ con lúc trước lại ly hôn không?"

Tôi gật đầu: "Con nhớ một chút ạ."

Tôi biết chuyện khá sớm, trong ký ức, bố mẹ thường xuyên cãi nhau.

Mẹ tính tình kiêu ngạo, hay giở thói tiểu thư, mỗi lần cãi nhau đều chạy vào thư phòng của bố đ/ập phá đồ đạc.

Có lần cãi nhau, bà đã x/é nát một tập tài liệu rất quan trọng trên tay bố.

Lần đó đã chạm đến giới hạn của bố, bố không chịu nổi nữa nên đề nghị ly hôn.

Bố bình thản nói: "Mẹ con được nuông chiều từ nhỏ, rất ít khi biết nghĩ cho người khác, bố đã tìm cách đưa cô ấy ra nước ngoài rồi."

"Bố không biết cô ấy đã nói gì với con mà khiến con cứ tâm h/ồn treo ngược cành cây như vậy."

"Bố chỉ có thể nói với con rằng, đừng quá để tâm những lời cô ấy nói, dù có chuyện gì xảy ra, con mãi mãi là con gái của bố."

Nghe được những lời này, lòng tôi lập tức nhẹ nhõm hẳn.

Dì Chu ôm em gái, dịu dàng cười nhìn tôi:

"Đúng vậy, Đường Đường, con không cần phải nghĩ đến những chuyện đó đâu."

"Dì nghe giáo viên ở trường nói hôm qua con được một trăm điểm, Đường Đường hay là nghĩ xem muốn phần thưởng gì trước đi."

Bầu không khí trong nhà ấm áp, tôi thả lỏng người, vui vẻ mỉm cười.

"Dì Chu ơi, con muốn ăn kem!"

Dì Chu cười đồng ý: "Được, nhưng không được ăn quá nhiều đâu nhé."

Tôi cười gật đầu lia lịa, ghé sát vào nhìn cô em gái đang cười khúc khích, cẩn thận chạm nhẹ vào má con bé.

Bố đứng bên cạnh nhìn chúng tôi, khóe miệng nở nụ cười nhẹ.

Cả gia đình hòa thuận vui vẻ, đó mới chính là cuộc sống mà tôi hằng mong ước.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
123.14 K
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
3 Ấp trứng Chương 13.
4 TRƯ NAM Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 335: Thiêu chết quỷ đòi mạng, huyệt trấn xác sống
9 Ra đề Chương 16
12 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm