Tại buổi lễ đính hôn, người chủ trì đang đọc những lời chúc phúc.

Mẹ tôi bất ngờ cư/ớp lấy micro, hướng về phía gia đình bạn trai Lâm Hạo mà nói:

"Cuộc hôn nhân này tôi không đồng ý."

Chưa đợi khách khứa kịp phản ứng, bà lại tiếp tục:

"Chỉ với mười vạn tiền sính lễ mà đã muốn rước con gái cưng của tôi về nhà, các người thật biết tính toán đấy."

"Con gái tôi có cơ địa dễ thụ th/ai, hơn chục người bạn trai trước đây, ai cũng đều đậu th/ai ngay lần đầu tiên."

"Nhà họ Lâm các người muốn có người nối dõi tông đường, thì phải đưa cho tôi năm mươi vạn, một đồng cũng không được thiếu."

Cả hội trường xôn xao.

Sắc mặt Lâm Hạo tái mét, bố mẹ anh tức gi/ận đến mức đ/ập vỡ cả ly ngay tại chỗ.

Tôi cố gắng giải thích với Lâm Hạo, nhưng anh hất tay tôi ra: "Nguyệt Nguyệt, anh nghĩ chúng ta đều cần bình tĩnh lại một chút."

Buổi lễ đính hôn kết thúc trong sự hỗn lo/ạn.

Tôi đ/au lòng trở về nhà, nhưng vô tình nghe thấy mẹ đang điện thoại cho cậu:

"Thằng nhóc đó từ nhỏ đã thích Nguyệt Nguyệt, đợi vài hôm nữa tôi bảo nó làm nũng một chút, chắc chắn nó sẽ ngoan ngoãn mang tiền đến thôi."

"Khoản n/ợ c/ờ b/ạc của cậu sắp trả xong rồi, yên tâm đi."

Giọng mẹ tôi vẫn tiếp tục:

"Con bé Nguyệt Nguyệt này tôi nắm thóp ch/ặt lắm, tính cách nó mềm như quả hồng chín, chỉ cần tôi khóc lóc vài tiếng, nói nuôi nó không dễ dàng gì, là nó sẽ mềm lòng ngay."

"Điều kiện nhà Lâm Hạo, năm mươi vạn là lấy ra được, chỉ là họ không muốn đưa thôi."

Tôi cảm thấy m/áu toàn thân dồn lên n/ão, mạnh mẽ đẩy cửa bước vào.

Thấy là tôi, mẹ vội vàng cúp máy.

"Con ranh này, vào nhà không biết gõ cửa à!"

Tôi r/un r/ẩy, giọng khản đặc hỏi:

"Mẹ, con là người trong sạch, Lâm Hạo là mối tình đầu của con, tại sao mẹ lại tạt nước bẩn lên người con?"

Mẹ tôi liếc mắt, không hề bận tâm nói:

"Mẹ làm vậy là đang giúp con đấy!"

"Bây giờ người giàu coi trọng nhất cái gì? Chính là hương hỏa!"

"Mẹ nói con từng mang th/ai hơn chục lần, thì đó là chứng minh con đất tốt, mắn đẻ! Đó là bản lĩnh của con!"

Tôi không thể tin nổi nhìn bà.

Đây lại là lời mà một người mẹ có thể nói ra.

"Đó là bịa đặt! Bố mẹ Lâm Hạo sẽ nhìn con thế nào? Họ hàng bạn bè sẽ nhìn con thế nào?"

"Sau này con còn làm người được nữa không?"

Mẹ tôi hừ lạnh.

"Danh tiếng có ăn được không? Thể diện đáng giá bao nhiêu tiền?"

"Chỉ cần tiền vào tay, con quản họ nhìn thế nào làm gì."

"Nếu Lâm Hạo thực sự yêu con, đừng nói năm mươi vạn, dù là một trăm vạn nó cũng phải móc ra."

Tôi tức đến run người, dạ dày quặn thắt.

"Là vì khoản n/ợ c/ờ b/ạc của cậu, đúng không?"

Sắc mặt mẹ thay đổi, có chút chột dạ tránh né ánh mắt tôi.

"N/ợ c/ờ b/ạc thì sao? Đó là cậu ruột của con!"

Tôi cười lạnh.

"Đó là tiền dưỡng già mà bố mẹ Lâm Hạo vất vả tích góp, dựa vào đâu mà đưa cho mẹ để lấp cái hố không đáy của cậu?"

"Lâm Hạo đã chia tay với con rồi, số tiền này mẹ cũng đừng hòng nữa!"

2

Mẹ tôi sững sờ một lúc.

Ngay sau đó bà nhảy dựng lên, t/át mạnh vào mặt tôi.

"Đồ vô dụng!"

"Đến một thằng đàn ông cũng không giữ nổi, mẹ nuôi con có ích gì?"

"Không lấy được năm mươi vạn này, cậu con phải làm sao?"

"Mẹ không cần biết con dùng cách gì, đi dỗ dành Lâm Hạo quay lại cho mẹ!"

"Dù là quỳ xuống đất van xin, hay cởi sạch đi quyến rũ, cũng phải mang tiền về đây cho mẹ!"

Má tôi đ/au rát.

Tôi hít sâu một hơi, cố nén nước mắt.

"Con không đi."

"Lâm Hạo là người tốt, nhưng anh ấy cũng có giới hạn của mình."

"Hôm nay mẹ s/ỉ nh/ục anh ấy và bố mẹ anh ấy như vậy ở lễ đính hôn, đổi lại là ai cũng không thể nhịn nổi."

"Mối tình này, đã kết thúc rồi."

Mẹ tôi túm ch/ặt lấy cánh tay tôi.

"Kết thúc cái con khỉ!"

"Mẹ nói cho con biết Lâm Nguyệt Nguyệt, năm mươi vạn này là tiền c/ứu mạng của cậu con!"

"Nếu con không mang tiền về, mẹ sẽ đến tận đơn vị của Lâm Hạo mà làm lo/ạn! Đến cửa nhà nó mà tr/eo c/ổ!"

"Để xem nó còn mặt mũi không! Để xem bố mẹ nó làm giáo viên có còn giữ được công việc không!"

Tôi lạnh toát cả người.

Sao trước đây tôi không nhận ra bà là người vì tiền mà không có bất kỳ giới hạn nào như thế này?

"Nếu mẹ dám làm lo/ạn, con sẽ báo cảnh sát."

Tôi nghiến răng, từng chữ một nói.

"Báo cảnh sát? Mày báo đi! Cảnh sát còn quản được việc nhà à?"

"Tao là mẹ mày! Tao sinh mày nuôi mày, đòi chút sính lễ là thiên kinh địa nghĩa!"

"Đồ sói mắt trắng, ăn cây táo rào cây sung, lại đi giúp người ngoài b/ắt n/ạt mẹ ruột của mình!"

Tôi cảm thấy một sự bất lực sâu sắc.

Với loại người này, căn bản không thể nói lý lẽ.

Nhân lúc bà không chú ý, tôi mạnh mẽ hất tay bà ra, lao ra khỏi cửa nhà.

Lúc này, Lâm Hạo gọi điện đến.

Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng cũng bắt máy.

"Nguyệt Nguyệt, chúng ta gặp nhau đi, chỗ cũ."

Nửa tiếng sau, tại quán cà phê.

Lâm Hạo ngồi đối diện tôi, đáy mắt đầy những tia m/áu.

"Xin lỗi."

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh.

"Chuyện hôm nay, là mẹ em không đúng, em thay bà xin lỗi chú dì."

Lâm Hạo cười khổ.

"Nguyệt Nguyệt, bố anh tức đến nỗi tái phát b/ệnh cao huyết áp, bây giờ vẫn đang nằm viện truyền dịch."

"Mẹ anh thì cứ khóc mãi."

"Bà nói bà dạy học cả đời, chưa bao giờ phải chịu sự s/ỉ nh/ục như thế này."

Tim tôi đ/au nhói.

Bố mẹ Lâm Hạo đều là những người tri thức hiểu lễ nghĩa, đối với tôi luôn rất tốt.

Trò hề hôm nay, tác động đến họ lớn thế nào có thể tưởng tượng được.

"Năm mươi vạn, thực ra nếu là vì tổ ấm nhỏ của chúng ta, anh cũng có thể nghĩ cách xoay xở."

Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.

"Nhưng Nguyệt Nguyệt, những lời mẹ em nói…"

"Bà nói em có cơ địa dễ thụ th/ai, nói em có hơn chục người yêu cũ…"

"Anh biết những điều đó là giả, nhưng họ hàng bạn bè sẽ nhìn thế nào?"

"Họ bây giờ đều đang sau lưng cười chê gia đình anh, nói anh cưới phải một đứa…"

Lâm Hạo đ/au đớn ôm mặt.

"Nguyệt Nguyệt, anh yêu em, nhưng anh thực sự không chịu nổi áp lực này."

"Anh không thể để bố mẹ anh ở cái tuổi này rồi mà còn bị người ta chỉ trỏ."

Hóa ra anh ấy biết hết, chỉ là không chọn đứng về phía tôi.

Đã như vậy, cũng không cần phải tiếp tục nữa.

Tôi lấy trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng.

Đó là thẻ sính lễ Lâm Hạo đưa cho tôi trước đây, bên trong có mười vạn.

"Em hiểu rồi."

"Số tiền này trả lại cho anh."

Lâm Hạo nhìn chiếc thẻ, hốc mắt đỏ hoe.

Anh vươn tay ra, dường như muốn xoa đầu tôi, nhưng cuối cùng lại thu về.

"Nguyệt Nguyệt, sau này… chăm sóc bản thân cho tốt."

"Chuyện mẹ em, tốt nhất em nên sớm tính toán đi."

"Tính cách như bà ấy, sẽ không bỏ qua đâu."

3

Tôi thuê một căn phòng tại khách sạn gần công ty.

Cả đêm đó, tôi không hề chợp mắt.

Chỉ cần nhắm mắt lại, là khuôn mặt tham lam của mẹ tôi hiện lên.

Ngày hôm sau, tôi đi làm với hai quầng thâm mắt to đùng.

Vừa đến chỗ làm, đã cảm thấy không khí không bình thường.

Các đồng nghiệp tụm năm tụm ba, chỉ trỏ, xì xào về phía tôi.

"Là cô ta đấy à? Nghe nói bị đ/á ngay tại lễ đính hôn?"

"Chứ sao nữa, nghe nói mẹ cô ta đòi năm mươi vạn sính lễ, còn nói cô ta dễ thụ th/ai, trước đây từng ph/á th/ai hơn chục lần cơ đấy!"

"Trời ạ, không nhìn ra đấy, bình thường giả vờ thanh thuần lắm, không ngờ đời tư lại lo/ạn như vậy?"

"Ai mà biết được, biết người biết mặt không biết lòng, loại phụ nữ này ai mà dám cưới?"

Những lời lẽ chói tai đó như những cây kim đ/âm vào tai tôi.

Tôi ép bản thân tập trung vào công việc, nhưng điện thoại bắt đầu rung liên hồi.

Là mẹ tôi.

Tôi cúp máy.

Bà gọi lại.

Tôi chặn số.

Bà đổi số khác gọi tiếp.

Thậm chí bắt đầu gửi tin nhắn oanh tạc.

"Lâm Nguyệt Nguyệt, con ranh này, dám không nghe máy à?"

"Lâm Hạo không cần mày nữa đúng không? Đáng đời!"

"Đã chia tay rồi thì mau cút về đây cho tao!"

"Cậu mày đã chọn cho mày một đối tượng mới, ông chủ lớn, giàu có!"

"Lần này nếu mày còn dám làm hỏng, tao sẽ đến công ty mày phơi bày hết đống chuyện bẩn thỉu của mày ra!"

Nhìn những dòng chữ đ/ộc á/c trên màn hình, tôi tức đến mức toàn thân lạnh toát.

Bà không những không hề hối h/ận, mà còn làm tới mức quá đáng hơn.

Tôi tắt máy, cố gắng trốn tránh tất cả.

Nhưng đến gần trưa, lễ tân đột nhiên nhắn tin cho tôi.

"Lâm Nguyệt Nguyệt, lễ tân có người tìm, nói là mẹ cô."

Tim tôi "thịch" một cái.

Một linh cảm chẳng lành dâng lên.

Chưa đợi tôi đi đến quầy lễ tân, đã nghe thấy mẹ tôi đang xô xát với bảo vệ.

"Lâm Nguyệt Nguyệt đâu? Bảo nó cút ra đây cho tao!"

"Tao là mẹ nó! Tao đến thăm con gái tao, các người dựa vào đâu mà ngăn cản tao?"

Thấy tôi xuất hiện, bà lập tức lao tới.

"Con ranh này, trốn tao à? Điện thoại cũng không nghe, mày muốn tạo phản hả?"

Bà giơ tay định đá/nh tôi.

Tôi theo bản năng né sang một bên, bà vồ hụt, suýt chút nữa ngã xuống.

Mẹ tôi liền ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi bắt đầu gào khóc.

"Trời ơi không còn đạo lý gì nữa rồi! Con gái đá/nh mẹ ruột rồi!"

"Mọi người mau ra xem đây! Đây là nhân viên Lâm Nguyệt Nguyệt của công ty các người!"

"Ở bên ngoài lo/ạn nam nữ, có th/ai rồi thì đi phá, bây giờ đến mẹ ruột cũng không nhận nữa!"

"Tao nuôi nó lớn từng này, giờ nó cứng cánh rồi, không thèm đoái hoài đến sự sống ch*t của tao nữa!"

Toàn bộ khu văn phòng lập tức im lặng.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Có kh/inh bỉ, có chế giễu, và cả những người đang xem kịch vui.

Cảm giác nh/ục nh/ã nhấn chìm tôi như thủy triều.

Tôi lao đến muốn kéo bà dậy.

"Mẹ! Mẹ đừng làm lo/ạn nữa được không!"

"Đây là công ty đấy! Mẹ không cần mặt mũi thì con còn cần nữa!"

Mẹ tôi hất mạnh tay tôi ra.

"Mặt mũi? Mày còn mặt mũi à?"

"Đến một thằng đàn ông cũng không giữ nổi, mày còn mặt mũi gì nữa?"

"Vì Lâm Hạo không cần mày, thì mày phải nghe theo sự sắp xếp của tao!"

"Tối nay đi gặp ông Vương với tao, người ta sẵn sàng bỏ ra tám mươi vạn sính lễ!"

"Nếu mày không đi, tao sẽ đến đây làm lo/ạn mỗi ngày! Để xem công ty nào dám nhận mày!"

Lúc này, trưởng bộ phận mặt đen như đít nồi bước tới.

"Lâm Nguyệt Nguyệt, đây là chuyện gì?"

"Coi công ty là cái chợ à? Ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự văn phòng!"

"Hôm nay cô nghỉ phép đi, giải quyết xong việc nhà rồi hãy đến làm!"

4

Tôi gần như bị mẹ kéo lê về nhà.

Vừa vào cửa, đã thấy cậu và một người đàn ông lạ mặt với khuôn mặt bặm trợn đang ngồi trên ghế sofa.

Mẹ tôi vừa nhìn thấy người đó, lập tức cười tươi.

"Ôi chao, ông Vương, sao ông lại đích thân đến đây thế?"

Bà đẩy tôi về phía trước.

"Ông nhìn xem, đây là Nguyệt Nguyệt nhà tôi, nhan sắc không chê vào đâu được chứ?"

Ông Vương nheo đôi mắt ti hí, ánh mắt không kiêng dè gì dán ch/ặt lên người tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
123.14 K
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
3 TRƯ NAM Chương 10
4 Ấp trứng Chương 13.
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 335: Thiêu chết quỷ đòi mạng, huyệt trấn xác sống
10 Ra đề Chương 16
12 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm