Bao gồm cả việc Tống Y Y bị tịch thu phao và điện thoại như thế nào, cô ta rời khỏi phòng thi ra sao.
Còn cả thái độ tồi tệ, gây rối trật tự phòng thi của cô ta nữa.
Video vừa được phát, không khí xung quanh lập tức trở nên sôi sục.
Tống Y Y k/inh h/oàng biến sắc, cô ta hoàn toàn không ngờ tôi lại có camera giám sát, càng không ngờ tôi lại trình chiếu cho tất cả mọi người cùng xem.
“Tại sao các người lại ép tôi!”
Cô ta gào thét trong sự sụp đổ, mũi chân lùi dần ra sau, cô ta cúi đầu nhìn xuống mặt đất, khi ngẩng lên thì nước mắt đã đầm đìa.
Lãnh đạo nhà trường thấy cô ta kích động, vội vàng kh/ống ch/ế tình hình: “Camera có thể là đồ giả! Chúng ta hãy nghe xem các sinh viên và giáo viên trong phòng thi nói gì!”
Lãnh đạo nhấn mạnh: “Các em hãy nhớ lại cho kỹ! Rốt cuộc Tống Y Y có gian lận hay không!”
Giọng điệu nặng nề ấy không hề che giấu sự uy nghiêm của vị lãnh đạo.
Các sinh viên xung quanh đều cúi đầu, ấp úng không dám lên tiếng.
Tôi có thể hiểu được, những đứa trẻ này không đấu lại được với lãnh đạo, chúng cũng sẽ không vì một công lý xa vời mà đem tương lai của mình ra đùa giỡn.
Ngay khi tôi định lấy đoạn ghi âm Tống Y Y đối chất với tôi ra, một giọng nói khiến tôi dừng động tác.
“Tôi làm chứng, Tống Y Y có gian lận!”
5.
Lần theo giọng nói nhìn qua, tôi thấy một nữ sinh trông rất bình thường đứng giữa đám đông.
Cô bé để kiểu tóc mái dày, đôi vai g/ầy gò mảnh khảnh.
Tôi có ấn tượng với cô bé, khi học lớp của tôi, cô bé luôn ngồi hàng ghế đầu, thái độ rất nghiêm túc.
Nữ sinh ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm Tống Y Y: “Tôi tận mắt nhìn thấy, Tống Y Y bị cô tịch thu phao, cô ta lại lấy điện thoại ra.”
“Sau đó, cô ta mất kiên nhẫn và gây ra tiếng ồn. Vì cô ta cứ ch/ửi bới nên cô giáo mới bắt cô ta rời khỏi phòng thi.”
Tống Y Y còn muốn ngụy biện, nhưng nữ sinh trước mặt trực tiếp cư/ớp lời: “Tống Y Y, không ngờ cũng có ngày hôm nay! Cậu không chỉ tư cách kém cỏi, mà còn đ/ộc á/c thâm hiểm! Rõ ràng là tớ cần học bổng hơn, lại bị cậu chen chân cư/ớp mất! Cậu còn quay lại b/ắt n/ạt tớ!”
Tống Y Y gương mặt dữ tợn, h/ận không thể lao lên x/é x/ác cô bé.
“Cậu nói bậy! Cậu chỉ là gh/en tị với tớ thôi!”
Nữ sinh cười lạnh, giọng nói dõng dạc: “Tớ gh/en tị với cậu cái gì? Gh/en tị vì cậu gian lận thi cử? Gh/en tị vì cậu b/ắt n/ạt bạn học?”
Tống Y Y liên tiếp chịu đả kích, như kẻ đi/ên lùi lại phía sau, nửa bàn chân đã treo lơ lửng, tay bám ch/ặt lấy lan can.
Cô ta gào thét x/é lòng: “Hoàn toàn không phải như vậy!”
Lãnh đạo nhà trường sao có thể không nhìn ra ai thật ai giả, ông ta vẫn đang thuận theo cảm xúc của Tống Y Y.
“Hôm đó còn có thầy Chu giám thị, thầy nói xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”
Lãnh đạo nháy mắt với Chu An Niên, Chu An Niên bị đẩy đến trước mặt Tống Y Y.
Tống Y Y rưng rưng nước mắt, hàng mi dài rung động, vẻ mặt cảm động: “Thầy Chu, em không gian lận, đúng không ạ?”
“Thầy tin em.” Chu An Niên nở nụ cười dịu dàng, trấn an cảm xúc kích động của Tống Y Y.
Ngay khi cô ta thở phào nhẹ nhõm, Chu An Niên nói tiếp: “Thầy tin em biết sai sẽ sửa, sau này sẽ không gian lận nữa, thầy tin em có thể trung thực đối đãi với mọi thứ.”
Từ thiên đường rơi xuống địa ngục, chỉ trong chớp mắt.
Xung quanh lại xôn xao, các sinh viên bàn tán xì xào.
“Trong mắt lãnh đạo, đúng sai chẳng quan trọng gì cả, haizz...”
“Tất cả mọi người đều chỉ trích cô ta gian lận...”
Giữa những lời bàn tán của sinh viên, lãnh đạo nhà trường không giữ được thể diện.
“Sinh viên Tống, em yên tâm! Chúng tôi sẽ cố gắng xử lý khoan hồng, không ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp đâu.”
Tống Y Y lắc đầu, ngơ ngác nhìn về phía trước.
“Không giải quyết được nữa rồi! Để tôi ch*t đi!”
Tôi nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cô ta.
“Cô nghĩ nhảy lầu là có thể giải thoát sao?”
Tôi nhìn vào mắt các nhân viên c/ứu hỏa ở hai bên, rồi nói tiếp:
“Nếu nhảy từ đây xuống, cô sẽ vì mất trọng lượng mà m/áu dồn lên n/ão, bản năng sinh tồn của con người sẽ khiến cô phải chịu đựng sự dày vò về cả thể x/ác lẫn tinh thần...”
“A--” Tống Y Y ôm đầu hét lên, gần như sụp đổ.
Tranh thủ lúc cô ta mất cảnh giác, các nhân viên c/ứu hỏa vốn đã mai phục sẵn hai bên nhanh chóng lao tới ôm lấy cô ta.
“Giang Nguyện, tôi h/ận cô! Tôi h/ận loại đàn bà đê tiện như cô!”
Tống Y Y bị ấn xuống đất, lại càng giãy giụa dữ dội hơn, đôi mắt đầy oán h/ận nhìn chằm chằm vào tôi.
Vụ nhảy lầu này đã đẩy sự việc lên hot search trên mạng.
Khi mọi người xung quanh tản đi, tôi bất lực ngồi thụp xuống, thẫn thờ nhìn chiếc máy ghi âm vẫn nắm ch/ặt trong tay.
Một bóng người cao ráo bao phủ lấy tôi, che khuất mọi ánh sáng.
6.
Anh ấy ngồi xổm xuống trước mặt tôi, thở dài: “Nhận được điện thoại của em, anh đã bay từ sân bay về ngay.”
Tôi cúi đầu, ánh mắt vô h/ồn, cổ họng khô khốc.
“Cảm ơn anh, nhưng có lẽ anh sẽ hối h/ận vì đã nhận cuộc điện thoại này...”
Kiếp trước, khi Tống Y Y nhảy lầu, Chu An Niên vừa vặn được cử đi học tập ở nơi khác để chuẩn bị cho việc xét duyệt chức danh.
Kiếp này, để tự bảo vệ mình, tôi buộc phải hy sinh sự thăng tiến nghề nghiệp tốt đẹp của Chu An Niên.
“Không đâu, chuyện này cũng liên quan đến anh.”
Ánh đèn quá mờ, tôi cứng đờ ngẩng đầu lên, vẫn không nhìn rõ biểu cảm của anh.
Kiếp trước, đã nếm trải đủ ấm lạnh nhân tình, sự giả tạo của lòng người, nay lại cảm nhận được một tấm chân tình, sống mũi tôi cay cay.
Tôi và Chu An Niên lần lượt bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, người chồng sắp cưới không mời mà đến của tôi bước thẳng tới, giọng điệu đanh thép.
“Giang Nguyện, cô bị làm sao vậy? Công ty đang chuẩn bị lên sàn, chuyện này tốt nhất đừng kéo tôi vào!”
Tôi cười khẩy: “Anh có tư cách gì mà chỉ trích tôi? Là chồng sắp cưới của tôi, khi chưa rõ sự tình, anh không một lời an ủi mà lại quay sang trách móc tôi. Hôm nay tôi nói cho anh biết, tôi Giang Nguyện với anh chẳng là gì cả!”
Anh ta nhíu mày: “Ý cô là sao? Cô muốn chia tay?”
“Anh ng/u đến mức vẫn còn c/ứu được đấy.”
Nói xong, tôi không thèm bố thí cho anh ta nửa cái nhìn, xoay người bỏ đi.
Lãnh đạo nhà trường có lẽ thực sự sợ sự việc làm ầm ĩ quá mức, nên lập tức đưa ra một thông báo trên trang web chính thức.
Trong thông báo, nhà trường hứa sẽ làm rõ sự thật, trả lại sự trong sạch cho sinh viên và giáo viên.
Đối với những lời quan liêu này, tôi không có cảm xúc gì nhiều.
Sống lại một đời, danh tiếng là thứ hư vô nhất.
Hơn nữa, từng chữ tôi nói đều là sự thật, bằng chứng chứng minh sự trong sạch của bản thân thì nhiều vô kể.
Chiều ngày hôm sau, khi tôi chuẩn bị đến trường nộp đơn từ chức, một nam một nữ chặn đường tôi, họ cầm máy ảnh, đeo túi đựng laptop.
Họ nói, họ là truyền thông tự doanh của một nhà xuất bản.
“Chào cô Giang Nguyện, chúng tôi đã biết về sự việc gần đây và muốn phỏng vấn cô.”
Cân nhắc đến việc trên mạng vẫn còn những kẻ cào phím trắng đen lẫn lộn, đây chính là một kênh để lên tiếng, tôi đồng ý.
Tôi không nhận phỏng vấn quá nhiều, chỉ đưa ra một đoạn ghi âm làm phản hồi chính diện.
“Em đúng là có gian lận, nhưng lùi một vạn bước mà nói...”
Đoạn ghi âm này là lúc Tống Y Y đối chất với tôi mà tôi đã ghi lại, khi đó cô ta đã thốt ra những suy nghĩ thật lòng nhất, tất cả đều được tôi ghi lại chi tiết.
Sau khi đoạn ghi âm trở nên nổi tiếng, dư luận lại một lần nữa bùng n/ổ.
Internet rất mạnh mẽ, giống như kiếp trước tôi bị cư dân mạng nhiệt tình “nhân th!t” (truy lùng thông tin cá nhân), họ không chỉ bới móc đơn vị công tác của tôi, mà còn bới móc cả cha mẹ và địa chỉ nhà tôi.
Kiếp này, Tống Y Y cũng không thoát khỏi kiếp nạn, có lẽ vì làm điều á/c quá nhiều, nhiều sinh viên Đại học Chính pháp đã lần lượt đứng lên đòi lại công bằng.
Tống Y Y bị bóc phốt chuyện cư/ớp học bổng, b/ắt n/ạt bạn học, nịnh nam...
Mọi mũi dùi dư luận đều chĩa vào cô ta, cái ch*t xã hội khiến Tống Y Y không thể tiếp tục học tập và phải thôi học tại trường.
Tôi nộp đơn từ chức lên nhà trường, không còn giảng dạy bất kỳ môn học nào tại đây nữa.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến công việc trong lĩnh vực tố tụng hôn nhân của tôi.
Sự việc dần phai nhạt trên mạng internet vốn thay đổi nhanh chóng, tôi đặc biệt trân trọng cuộc sống được làm lại một lần này, tiếp tục dấn thân vào sự nghiệp tố tụng hôn nhân mà mình yêu thích, giúp đỡ nhiều phụ nữ giải quyết các vấn đề hôn nhân hơn.
7.
Những ngày bận rộn trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến năm mới.
Tôi và cha mẹ đang ở nhà xem Gala Xuân Vãn thì bị đối tác gọi điện gọi đến.
“Có một khách hàng lớn đích thân tìm cô.”
Đối tác chỉ vào phòng hội nghị.
Tôi bước vào, nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, cô ta nhướng mắt nhìn tôi: “Cô chính là luật sư Giang Nguyện?”
“Xin hỏi quý danh của bà?”
Cô ta thong thả khuấy tách cà phê trước mặt, thần sắc nhàn nhạt lên tiếng.
“Fó Kim. Giúp tôi xử lý một vụ ly hôn, chỉ cần không làm tổn hại đến cổ phiếu công ty tôi là được. Yên tâm, thắng kiện rồi sẽ không để cô thiệt.”
Tôi ngáp một cái, hơi bất mãn lầm bầm: “Bà ơi, tôi đang nghỉ phép đấy, phí luật sư phải tăng gấp đôi.”
Cô ta kh/inh khỉnh nói: “Tùy cô.”
Nói xong ném cho tôi một tập tài liệu.
Mở tập tài liệu ra, tôi nhìn thấy giới thiệu về người chồng sắp cưới cũ thân yêu của mình.
Hóa ra sau khi chia tay tôi, anh ta đã chấp nhận cuộc hôn nhân gia tộc và kết hôn với Phó Kim, người nắm quyền tập đoàn Phó thị.
Kết hôn không lâu, công ty anh ta gặp vấn đề vận hành, lún sâu vào n/ợ nần và dư luận.
Phó Kim tìm tôi, chính là muốn kết thúc cuộc hôn nhân này với điều kiện không ảnh hưởng đến lợi ích của tập đoàn Phó thị.
Chồng sắp cưới thân yêu à, không ngờ anh lại bị người khác vứt bỏ như rác rưởi chỉ vì hình ảnh công ty mà anh từng coi trọng nhất.
Xem xong tài liệu, ánh mắt tôi có chút thú vị, tôi nhận vụ án này.
Tại tòa án, khi thấy tôi là luật sư đại diện của Phó Kim, chồng sắp cưới cũ đã ch/ửi bới ầm ĩ: “Giang Nguyện, bây giờ cô vui rồi chứ? Chắc chắn là cô hại tôi!”
Chốn tòa án nghiêm minh, sao có thể để anh ta giở trò l/ưu ma/nh.
Cầm tiền của người, phải giải quyết tai họa cho người.
Thông qua sự nỗ lực của tôi, anh ta đã ly hôn trong êm đẹp với Phó Kim, và còn phải trả cho phía nữ năm trăm ngàn phí an ủi.