Anh trai tôi là một kẻ lụy tình, chỉ yêu mỗi đóa hoa trắng nhỏ bé.
Hệ thống bảo đây gọi là nam phụ thâm tình, tôi không hiểu.
Tôi chỉ biết mỗi khi đóa hoa trắng kia buông một câu, tài sản nhà tôi lại chảy đi hàng ngàn hàng vạn.
Hoa trắng nói thích biển, anh tôi liền m/ua mười hòn đảo; hoa trắng nói muốn ngắm sao, anh tôi liền đầu tư vào tên lửa và vệ tinh.
Hệ thống đe dọa tôi: "Đây mới chỉ là chi phí cho một mình nữ chính, đợi sáu đứa em trai 'vinh hiển tổ tông' của cô ta lớn lên, cô cứ chờ xem."
Tôi kinh hãi tột độ, đêm hôm hóa thân thành nữ phụ đ/ộc á/c, tìm mọi cách quậy phá.
Thế nhưng, kẻ lụy tình quá khó để ngăn cản, nam nữ chính chiến tranh lạnh, anh tôi vậy mà lại muốn nhân cơ hội này để cầu hôn.
Hệ thống sốt sắng: "Mau ngăn anh trai cô kết hôn đi, nếu không tại lễ cưới nam chính sẽ cư/ớp dâu, nữ chính bỏ trốn, anh trai cô sẽ đ/au lòng đến mức t/ự s*t đấy!"
Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng bồ câu trong tay anh mình, nhếch mép cười khẩy, đêm hôm đó liền in ra ảnh của sáu cậu em trai tóc vàng của chị dâu tương lai.
Sáng hôm sau, trong bữa sáng, tôi đ/ập xấp ảnh lên bàn.
"Anh, em muốn thân càng thêm thân, anh xem trong số các em trai tóc vàng của chị dâu, ai đẹp trai hơn, em sẽ theo đuổi về làm em rể cho anh."
Anh tôi tối sầm mặt mũi, ly cà phê trong tay hắt hết lên người.
Việc cầu hôn tạm dừng, nhà sắp bị bọn tóc vàng tr/ộm mất rồi!
1
Anh trai tôi, Cố Ngôn Châu, người giàu nhất thành phố A, vẻ ngoài bảnh bao, nhưng trong đầu toàn là nước.
Lúc này, anh ấy đang ngồi trên chiếc sofa da thật trị giá hàng chục triệu, nhìn màn hình điện thoại mà cười ngây ngô.
Trên màn hình là bài đăng mới nhất của Lâm Sở Sở: một bức ảnh cô ấy giơ tay làm ký hiệu chữ V về phía bầu trời, kèm dòng trạng thái: "Hôm nay cũng là một ngày nỗ lực sống nhé~".
"Sở Sở thật kiên cường quá." Cố Ngôn Châu cảm thán, tiện tay chuyển cho Lâm Sở Sở 5,2 triệu tệ, kèm ghi chú: "M/ua chút trái cây ăn nhé".
Tôi ngồi đối diện, nghe tiếng hệ thống gào thét chói tai trong đầu.
【Ký chủ! Anh trai cô lại phá gia chi tử rồi! Đó là 5,2 triệu tệ đấy! Đủ cho cô m/ua bao nhiêu chiếc Hermes rồi!】
Tôi vô cảm uống ly cà phê đ/á trong tay, lòng đang rỉ m/áu.
Tôi là người xuyên sách.
Đây vốn là tin tốt, dù sao tôi cũng là em gái của người giàu nhất, tuy là em gái kế, nhưng Cố Ngôn Châu này ngoài việc lụy tình ra thì đối với người nhà không có gì để chê.
Tin x/ấu là, đây là một cuốn tiểu thuyết tổng tài ngược luyến cổ điển.
Anh tôi là nam phụ thâm tình, chuyên phụ trách việc đưa tiền, đưa tài nguyên, đưa hơi ấm cho nữ chính, cuối cùng còn phải mỉm cười chúc phúc trong lễ cưới gương vỡ lại lành của nữ chính và nam chính, sau đó vì trầm cảm mà uống th/uốc ngủ t/ự s*t.
Còn tôi, chính là cô em gái xui xẻo sau khi anh ấy ch*t, vì mất đi chỗ dựa nên bị sáu đứa em trai cực phẩm của nữ chính hút cạn sạch tài sản, cuối cùng phải lang thang đầu đường xó chợ nhặt rác.
"Anh," tôi đặt ly xuống, cố gắng thực hiện nỗ lực cuối cùng, "5,2 triệu tệ m/ua trái cây, anh định để cô ta bao trọn cả Hoa Quả Sơn à?"
Cố Ngôn Châu ngước nhìn tôi, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng ba phần, giễu cợt ba phần và thờ ơ bốn phần — đây là miêu tả về anh ấy trong nguyên tác, thực tế tôi thấy chỉ là do anh ấy bị cận thị nặng mà thôi.
"Miên Miên, em không hiểu đâu." Anh ấy đẩy đẩy cặp kính gọng vàng, giọng điệu cưng chiều mà bất lực, "Sở Sở lòng tự trọng cao, đưa tiền trực tiếp cô ấy sẽ không nhận đâu, chỉ có thể dùng cách này thôi."
Tôi đảo mắt.
Phải, lòng tự trọng cao.
Lần trước cô ta nói muốn ngắm cực quang, anh trực tiếp bao máy bay đưa cô ta đến Bắc Cực, cô ta cảm động khóc cả đêm, rồi đăng lên mạng xã hội rằng "Hóa ra đây là cảm giác được cưng chiều", quay đầu lại liền gọi điện cho nam chính Lục Tư Hàn nói "Em nhớ anh quá".
Anh trai tôi chính là điển hình của việc: Tôi cảm động trời, cảm động đất, sao lại không cảm động được em.
【Cảnh báo! Cảnh báo! Nút thắt cốt truyện sắp tới rồi!】
Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống đột nhiên trở nên dồn dập.
【Phát hiện nam chính Lục Tư Hàn và nữ chính Lâm Sở Sở xảy ra tranh cãi, bước vào thời kỳ chiến tranh lạnh. Anh trai cô Cố Ngôn Châu sắp nắm bắt cơ hội, cầu hôn Lâm Sở Sở tại bữa tiệc từ thiện cuối tuần này!】
Tay tôi run lên, cà phê đổ tràn ra bàn.
Cầu hôn?
Cầu hôn ngay bây giờ sao?
Theo cốt truyện nguyên tác, lần cầu hôn này tuy sẽ bị Lục Tư Hàn ngắt quãng, nhưng tâm lý "lốp dự phòng lên chính thức" của anh tôi sẽ đạt đến đỉnh điểm, từ đó càng dốc hết gia sản để lấy lòng Lâm Sở Sở.
đ/áng s/ợ nhất là, một khi họ đính hôn, sáu đứa em trai có thuộc tính "hút m/áu chị gái" của Lâm Sở Sở sẽ như đỉa đói bám lấy.
"Anh, gần đây anh có đang xem nhẫn không?" tôi dò hỏi.
Trên mặt Cố Ngôn Châu thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng — ch*t ti/ệt, một tổng tài cao 1m88 mà lại biết thẹn thùng.
"Miên Miên thông minh thật, anh muốn cho Sở Sở một mái nhà."
Cho cái khỉ gì mà mái nhà! Anh là đang tự đào m/ộ cho mình đấy!
Tôi hít sâu một hơi, đ/è nén sự thôi thúc muốn hắt ly cà phê vào mặt anh ấy.
"Anh, anh nghĩ kỹ chưa? Nhà Lâm Sở Sở có tận sáu đứa em trai đấy."
Cố Ngôn Châu không chút bận tâm phẩy tay: "Thì sao chứ? Anh yêu ai yêu cả đường đi lối về. Em trai của Sở Sở cũng là em trai của anh, anh sẽ chăm sóc chúng như em ruột của mình."
Tôi nghe thấy tiếng thở dài tuyệt vọng của hệ thống.
【Xong rồi, ký chủ. Anh trai cô không còn là lụy tình nữa, mà là n/ão bộ teo nhỏ rồi.】
Theo suy diễn dữ liệu lớn, một khi anh cô tiếp quản sáu đứa em trai này, dòng tiền của tập đoàn Cố thị sẽ bị tiêu xài sạch bách trong vòng ba năm.
【Đứa cả c/ờ b/ạc, đứa hai đua xe, đứa ba v/ay nặng lãi, đứa bốn đá/nh nhau, đứa năm đứa sáu tuy vẫn đang đi học nhưng đã là dự bị đại ca học đường rồi.】
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh sáu thanh niên choai choai đang nhảy điệu "xã hội d/ao" trong biệt thự nhà mình, lập tức cảm thấy đỉnh đầu r/un r/ẩy.
Không được.
Tuyệt đối không được để anh tôi cưới Lâm Sở Sở.
Đã nói lý lẽ anh ấy không nghe, vậy thì chỉ có thể dùng m/a pháp để đá/nh bại m/a pháp.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý.
"Giúp tôi điều tra toàn bộ thông tin của sáu đứa em trai Lâm Sở Sở, càng chi tiết càng tốt. Đặc biệt là ảnh, phải là ảnh độ phân giải cao, không che."
Cúp điện thoại, tôi nhìn Cố Ngôn Châu vẫn đang cười ngây ngô với điện thoại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Anh à, đã anh thích làm anh rể của lũ "phục đệ m/a" (kẻ nô lệ em trai) đến thế, thì em sẽ cho anh trải nghiệm thế nào gọi là "thân càng thêm thân" thực sự.
2
Trợ lý làm việc rất hiệu quả.
Đêm đó, một tập tài liệu dày cộp đã nằm trên bàn học của tôi.
Trên bìa ghi rõ "Tổng hợp thông tin sáu con hổ nhà họ Lâm".
Tôi lật trang đầu tiên, một mùi vị quê mùa nồng đậm xộc thẳng vào mũi.
Đứa cả: Lâm Long, 25 tuổi, thất nghiệp, sở thích là đăng video "Đừng kh/inh thiếu niên nghèo" lên Kuaishou, sở trường là mặc quần bó sát tạo hiệu ứng giãn tĩnh mạch.
Đứa hai: Lâm Hổ, 23 tuổi, nghề nghiệp là "phần tử nhàn rỗi xã hội", châm ngôn "Thế giới phồn hoa làm mờ mắt, không có thực lực đừng ra vẻ", sở trường là lái xe máy nẹt pô trên phố.
Đứa ba: Lâm Báo, 21 tuổi, cao thủ tiệm net, n/ợ nần chồng chất, ước mơ trở thành tuyển thủ e-sport, dù đến rank đồng cũng không đá/nh nổi.
...
Lật đến đứa út là đứa thứ sáu, mới 15 tuổi đã nhuộm một đầu tóc vàng, bắt đầu đi thu tiền bảo kê trong trường học.
【Ký chủ, đây đúng là bộ sưu tập giáo án ngược của những người đàn ông chất lượng cao đấy.】 Hệ thống chậc lưỡi kinh ngạc.
Tôi nhìn hàng loạt mái tóc đủ màu sắc — đỏ, vàng, xanh, tím, thực sự có thể ghép thành một chiếc cầu vồng.
"Đây đâu phải là em trai, đây rõ ràng là Hồ Lô Oa chuyển thế, chuyên đến để thu phục yêu quái."
Tôi chọn ra vài tấm ảnh có tính thị giác mạnh nhất.
Trong ảnh, Lâm Long mặc chiếc áo phông bó sát in chữ "Toàn bộ là kẻ á/c", chân đi đôi giày lười màu đỏ, làm một động tác tay cực kỳ vặn vẹo, trong ánh mắt lộ ra một thứ ánh sáng "trí tuệ".
Lâm Hổ thì là đầu tóc uốn giấy bạc, miệng ngậm điếu th/uốc, giơ ngón giữa về phía ống kính, bối cảnh là phòng bida cũ nát.
"Hệ thống, cô nói xem anh trai tôi vốn mắc b/ệnh sạch sẽ, mắc chứng rối lo/ạn ám ảnh cưỡ/ng ch/ế, thẩm mỹ ở trên chín tầng mây như thế, nếu nhìn thấy những bức ảnh này thì sẽ phản ứng thế nào?"
【Chắc là võng mạc sẽ bong ra đấy.】
"Nếu tôi nói, tôi muốn gả cho một trong số đó, anh ấy sẽ phản ứng thế nào?"
Hệ thống im lặng ba giây.
【Ký chủ, cô đang muốn anh trai mình đột tử tại chỗ sao?】
"Phải đặt vào chỗ ch*t mới tìm được đường sống chứ." Tôi cầm kéo, bắt đầu c/ắt tỉa những bức ảnh, dán chúng lên một tờ giấy A4 màu hồng, rồi vẽ đầy hình trái tim xung quanh.
Đã anh tôi cho rằng yêu một người là phải bao dung tất cả mọi thứ của cô ta, vậy thì tôi sẽ cho anh ấy thấy, cái "tất cả" này nặng nề đến mức nào.
3
Sáng hôm sau.
Trong phòng ăn của biệt thự nhà họ Cố, không khí tràn ngập hương thơm của cà phê mới xay.
Cố Ngôn Châu mặc bộ vest đặt may thủ công vừa vặn, đang tao nhã c/ắt miếng trứng Benedict trên đĩa.
Mỗi cử động của anh ấy đều như được lấy ra từ sách giáo khoa lễ nghi, toát lên vẻ quý phái.
"Anh, chào buổi sáng."
Tôi mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bù đi xuống lầu, tay cầm tấm "poster chọn chồng" được chế tác công phu.
"Chào buổi sáng, Miên Miên." Cố Ngôn Châu đặt d/ao nĩa xuống, nhìn tôi đầy cưng chiều, "Sao hôm nay dậy sớm thế? Không ngủ thêm chút nữa à?"
"Không ngủ được, trong lòng có chuyện." Tôi kéo ghế ngồi xuống, đ/ập tờ giấy dán đầy ảnh tóc vàng vào giữa bàn.
"Bộp!"
Một tiếng vang giòn giã phá vỡ sự yên tĩnh của phòng ăn.
Ánh mắt Cố Ngôn Châu thuận thế rơi xuống.
Giây tiếp theo, đồng tử của anh ấy trải qua một trận động đất, sóng thần và núi lửa phun trào.
"Đây... đây là cái gì?"
Trong ảnh, sáu thanh niên choai choai đang nhe răng trợn mắt với anh ấy, cái vẻ quê mùa và phi chính thống tràn ra khỏi màn hình đó, không hề ăn nhập với căn phòng xa hoa này.
"Đây là các em trai của chị dâu đấy." Tôi cầm một lát bánh mì, thản nhiên phết mứt.
"Anh, em suy nghĩ rồi. Đã anh muốn cưới Lâm Sở Sở, vậy hai nhà chúng ta là thông gia. Để thân càng thêm thân, em nghĩ mình cũng nên tìm một đối tượng trong nhà họ Lâm."
Tôi chỉ vào ảnh đứa cả Lâm Long, cười ngượng ngùng: "Anh, anh thấy cậu tóc đỏ này thế nào? Em thấy cái khí chất 'nếu không yêu xin đừng làm tổn thương' của cậu ấy thật sự rất mê người."
"Phụt—"
Cố Ngôn Châu vừa uống ngụm cà phê vào miệng liền phun ra không chút hình tượng.
Chất lỏng màu nâu b/ắn lên chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của anh ấy, tạo thành những vết bẩn loang lổ.
Nhưng anh ấy chẳng màng lau chùi, cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó, tròng mắt suýt nữa thì lồi ra.
"Em... em nói cái gì?" Anh ấy nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề.
"Em nói, em muốn theo đuổi cậu ấy." Tôi chớp chớp đôi mắt ngây thơ, "Anh, không phải anh thường nói yêu ai yêu cả đường đi lối về sao? Em cũng muốn giúp anh chia sẻ trách nhiệm chăm sóc các em trai. Anh nhìn xem, chỉ cần em gả cho Lâm Long, sau này chuyện nhà họ Lâm chính là chuyện của em, cũng là chuyện của nhà họ Cố, tốt biết bao!"
Khuôn mặt Cố Ngôn Châu lập tức đen như đáy nồi.
Anh ấy r/un r/ẩy chỉ vào cái quần bó sát sắp bục ra của Lâm Long: "Em... em thích kiểu này? Kiểu... quái vật tóc đỏ này?"
"Quái vật tóc đỏ gì chứ! Đây là trào lưu! Là thời thượng!" Tôi lớn tiếng phản bác, "Anh, anh đừng có quê mùa như thế. Bây giờ đang thịnh hành kiểu đàn ông bụi bặm này, đây mới gọi là có chất đàn ông!"
Tôi vừa nói vừa cố tình bắt chước giọng điệu của Lâm Long: "Thế giới phồn hoa làm mờ mắt, không có thực lực đừng ra vẻ. Anh, anh không thấy câu này rất triết lý sao?"
Cố Ngôn Châu ôm ngựk, hít một hơi lạnh.
Tôi thấy gân xanh trên trán anh ấy đang gi/ật đi/ên cuồ/ng, đó là dấu hiệu của huyết áp tăng vọt.
【Ký chủ, điểm hảo cảm! Điểm hảo cảm của anh trai cô dành cho Lâm Sở Sở đang d/ao động!】 Hệ thống phấn khích hét lên.
Quả nhiên, chiêu "cùng chìm xuống" này rất hiệu quả.
"Không được!" Cố Ngôn Châu đ/ập mạnh bàn, đứng dậy, "Anh không đồng ý! Tuyệt đối không được!"
"Tại sao?" Tôi tỏ vẻ oan ức, "Anh, không phải anh nói chúng sinh bình đẳng sao? Không phải anh nói nhà Lâm Sở Sở nghèo nhưng nhân phẩm quý giá sao? Sao đến lượt em trai cô ấy, anh lại kỳ thị người ta?"
"Đây không phải là vấn đề nghèo hay không! Đây là..." Cố Ngôn Châu chỉ vào bức ảnh, nửa ngày không thốt ra được câu nào hoàn chỉnh.
Đây là b/ắt n/ạt thẩm mỹ! Đây là ô nhiễm thị giác!
Tôi biết anh ấy muốn nói gì, nhưng tôi không cho anh ấy nói ra.
"Anh, anh tiêu chuẩn kép quá." Tôi thở dài, thất vọng nhìn anh ấy, "Anh yêu Lâm Sở Sở, có thể vì cô ấy mà bao dung tất cả. Em muốn yêu Lâm Long, anh lại trăm phương ngàn kế ngăn cản. Chẳng lẽ chỉ cho phép quan châu đ/ốt đèn, không cho phép dân chúng thắp lửa sao?"
"Miên Miên, em nghe anh nói, chuyện này không giống..." Cố Ngôn Châu sốt sắng đến mức mồ hôi đầm đìa.
"Không giống chỗ nào?" Tôi dồn ép từng bước, "Vì cậu ấy nhuộm tóc? Hay vì cậu ấy mặc quần bó? Hay là vì anh thấy cậu ấy không có học thức? Anh, trước đây anh từng dạy em, không được trông mặt mà bắt hình dong. Tuy cậu ấy trông có vẻ... bất cần, nhưng chắc chắn cậu ấy có một trái tim vàng, giống như Lâm Sở Sở vậy, đúng không?"
Cú boomerang này nhắm thẳng vào đầu gối của Cố Ngôn Châu.
Anh ấy há miệng, á khẩu không nói được gì.
Nếu anh ấy thừa nhận Lâm Long là rác rưởi, thì tương đương với việc thừa nhận môi trường gia đình của Lâm Sở Sở có vấn đề, từ đó nghi ngờ gen và giáo dưỡng của Lâm Sở Sở.
Là một kẻ lụy tình thâm niên, vòng lặp logic của anh ấy bị kẹt cứng.
"Dù sao em cũng không quan tâm." Tôi thu ảnh lại, ôm vào lòng, "Em quyết định rồi, hôm nay em sẽ đến nhà họ Lâm tìm anh trai tóc đỏ này. Em phải dùng chân tình của mình để cảm hóa con dã thú nhỏ lạc lối này!"
Nói xong, tôi quay người chạy ra ngoài.
"Đứng lại! Cố Miên, em đứng lại cho anh!"
Cố Ngôn Châu gầm lên phía sau, giọng điệu đầy hoảng lo/ạn.
Tôi giả vờ như không nghe thấy, chạy biến khỏi biệt thự, ngồi lên chiếc xe của tài xế Vương đã đợi sẵn từ lâu.
"Lái xe! Đến tiệm c/ắt tóc lớn nhất!"
Đã diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ.
Tôi phải cho Cố Ngôn Châu biết, thế nào gọi là "tóc vàng cưỡi lên mặt mà xuất chiêu".
4
Để vở kịch thêm chân thực, tôi không thực sự đi tìm Lâm Long.
Thằng cha đó là kẻ l/ưu ma/nh thứ thiệt, tôi không muốn dính dáng vào.
Tôi đến phim trường thành phố A.
Ở đó, tôi chi một khoản tiền lớn thuê một diễn viên đóng thế.
"Ông chủ, cô xem bộ dạng này của tôi, có hài lòng không?"
Người đàn ông trước mặt, mái tóc đỏ rực kiểu tóc sát-m/a-tơ, mặc bộ đồ bó sát in hình hoạt hình, chân đi đôi giày Chelsea, đi đứng lắc lư ba bước một, cái khí chất "xã hội d/ao" đó thật sự là bẩm sinh.
Anh ta tên là Triệu Thiết Trụ, nghệ danh "Táng Ái - Lãnh Thiếu", là diễn viên chuyên nghiệp nổi tiếng ở Hoành Điếm, chuyên đóng vai l/ưu ma/nh phản diện trong các bộ phim ngắn quê mùa.
"Quá hoàn hảo." Tôi đi vòng quanh anh ta, hài lòng gật đầu.
"Từ giờ trở đi, anh chính là đứa em cả của Lâm Sở Sở, Lâm Long. Nhiệm vụ của anh chỉ có một: khiến anh trai tôi gh/ê t/ởm, càng gh/ê t/ởm càng tốt."
"Được thôi!" Triệu Thiết Trụ búng tay, "Cô chủ cứ yên tâm, nói về độ quê mùa, tôi là chuyên gia. Cái khí chất này của tôi, đảm bảo là chuẩn không cần chỉnh."
"Nhớ kỹ, anh phải thể hiện sự thâm tình với tôi, đồng thời thể hiện cái kiểu... chưa từng thấy đời nhưng lại cực kỳ tự tin của gã đàn ông tự luyến."
"Hiểu! Đàn ông tự luyến mà, sở trường của tôi rồi."
Triệu Thiết Trụ lập tức đổi sang vẻ mặt dầu mỡ, đưa tay vuốt lọn tóc đỏ, nháy mắt với tôi: "Người đẹp, cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi."
Tôi nhịn cơn buồn nôn, chuyển cho anh ta mười nghìn tệ tiền cọc.
"Đi, theo tôi về nhà ra mắt gia đình."
Khi trở về biệt thự nhà họ Cố, đã là buổi chiều.
Cố Ngôn Châu vẫn chưa đi làm.
Nghe nói hôm nay anh ấy đã hủy ba hợp đồng trị giá hàng trăm triệu chỉ để chặn đường tôi ở nhà.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy Cố Ngôn Châu đang ngồi trên sofa phòng khách, tay cầm lọ th/uốc cấp c/ứu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Anh, em về rồi!" tôi vui vẻ hét lên.
Cố Ngôn Châu đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tôi, rơi vào Triệu Thiết Trụ đang đứng phía sau.
Khoảnh khắc đó, tôi như nghe thấy tiếng gì đó vỡ vụn.
Có lẽ là thế giới quan của Cố Ngôn Châu, hoặc có lẽ là võng mạc của anh ấy.
Bộ dạng này của Triệu Thiết Trụ hôm nay, trong căn đại sảnh kim bích huy hoàng, đầy phong cách cổ điển châu Âu của nhà họ Cố, trông chẳng khác nào một đống phân rơi vào cốc sữa, nổi bật đến mức muốn ngó lơ cũng khó.
"Yo, đây là anh rể tương lai phải không?"