Một con nhện hoang dã xuất hiện trong nhà tôi.
Sau khi nhìn nhau trân trối, nó để lại một đồng xu rồi bỏ chạy.
Đêm đó, một con nhện nhỏ màu đen đầy vẻ hèn nhát đã báo mộng cho tôi.
"... Chào bạn, tiền cho bạn đây, có thể đừng phá cái mạng nhện tôi dệt nữa được không?"
Nó r/un r/ẩy bổ sung thêm.
"Và, và đừng chọc vào mông tôi nữa, tôi sợ lắm!"
"Tôi biết sống trong nhà con người phải đóng phí sinh hoạt, tôi sẽ cố gắng ki/ếm tiền đóng tiền thuê nhà."
Con nhện nhỏ lộ ra một chút đôi mắt.
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào nó.
Một lúc sau, tôi nặn ra một câu.
"Khoan đã... trông bạn hơi quen quen."
1
Đây là lần thứ hai rồi.
Trên bàn trang điểm của tôi lại xuất hiện thêm một đồng xu nữa.
Hơn nữa, chiếc bàn vốn hơi lộn xộn tối qua nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp.
Nhưng lần này.
Người làm việc đó đã bị tôi bắt quả tang tại trận.
"Một con... nhện?"
Con nhện nhỏ vốn đang quay lưng, chật vật kéo đồng xu bỗng cứng đờ người.
Nó chậm rãi quay đầu lại.
Đôi mắt oOOo đó tràn đầy vẻ không tin nổi khi nhìn thấy tôi.
Sau khi nhìn nhau trân trối.
Con nhện nhỏ sợ tới mức tám cái chân xòe ra, lông lá xù lên như con mèo bị kích động.
Nó vứt lại một đồng xu rồi bỏ chạy.
Nó phóng vút đi nửa mét, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Tôi im lặng, lặng lẽ bước ra khỏi phòng.
Rồi lại bước vào.
"Có lẽ là do mình đã dọn dẹp bàn trước khi đi ngủ tối qua, chỉ là mình không nhớ thôi."
Tôi vô cảm tự an ủi bản thân.
Giả vờ như không thấy đồng xu thừa ra.
Sau đó xách túi, ba chân bốn cẳng chạy đi làm.
Không phải vì sợ, mà là nếu không ra khỏi nhà thì tiền chuyên cần của tôi sẽ không giữ được!
Đêm hôm đó.
Tôi trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhoài, không còn muốn suy nghĩ về sự việc vô lý đã thấy hôm nay nữa.
Nhưng vẫn dùng lá bưởi, cành bách và ngải c/ứu đun nước tắm rửa.
Tôi nhìn chằm chằm vào trần nhà sáng bóng một lúc lâu.
Một lúc sau.
Cuối cùng cũng x/ác định được, bụi bẩn ở góc tường đã được quét sạch.
Thế là tôi nói với không khí: "Mặc dù không biết bạn là nhện hay là m/a điều khiển nhện, nhưng cảm ơn bạn nhé."
"Góc trần nhà sạch lắm, tôi nhìn thấy thoải mái hơn nhiều rồi."
Xung quanh yên tĩnh.
Thực ra tôi cũng chẳng định nhận được câu trả lời.
Nhưng tôi lại nghe thấy một tiếng đáp lại nhỏ như tiếng muỗi kêu ở góc tường: "... Không có chi."
Tôi: "..."
Nó còn khá là lịch sự đấy chứ.
2
Đêm đó, tôi nằm mơ.
Một con nhện nhỏ màu đen pha tím lông lá đang bồn chồn đứng trước mặt tôi, giữ khoảng cách một mét.
"Rất xin lỗi vì đã liên lạc với bạn theo cách này, nhưng tôi thực sự hết cách rồi."
Con nhện nhỏ lấy hai cái chân che mặt, vô cùng hèn nhát c/ầu x/in.
"... Chào bạn, tiền cho bạn đây, có thể đừng phá cái mạng nhện tôi dệt nữa được không?"
Nó r/un r/ẩy bổ sung.
"Và, và, đừng chọc vào mông tôi nữa, tôi sợ lắm!"
"Tôi biết sống trong nhà con người phải đóng phí sinh hoạt, tôi sẽ cố gắng ki/ếm tiền đóng tiền thuê nhà."
Thực ra con nhện nhỏ che không kín, lộ ra một chút đôi mắt.
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào nó.
Một lúc sau.
Tôi nặn ra một câu.
"Khoan đã... trông bạn hơi quen quen."
Ánh mắt tôi không tự chủ được mà rơi vào cái mông tròn trịa đầy lông của con nhện nhỏ.
Hình như đã gặp ở đâu đó rồi.
Tôi sực nhớ ra, bừng tỉnh đại ngộ.
"Bạn chính là con nhện dệt mạng ở góc ban công, dệt thì nghiêm túc nhưng lại rất rá/ch nát đó!"
Con nhện nhỏ cứng đờ người, nỗi sợ bị dày vò lại quay về.
Nó vừa khóc vừa chạy đi: "Đồ bi/ến th/ái —"
3
Con nhện nhỏ đến đây từ một tuần trước.
Khi phát hiện ra nó, nó đang cố gắng thu hồi mạng nhện mình vừa dệt, giống như con người thấy trời mưa thì thu quần áo vậy.
Lúc đó không để ý, suýt chút nữa đã tặng cho nó một cái t/át để đi ngủ.
Đương nhiên.
Tôi không phải là bi/ến th/ái.
Chỉ là sau khi tưới cây ở ban công thì đứng thẫn thờ, rồi nhìn thấy con nhện nhỏ đầy lông đang lặng lẽ dệt mạng ở góc.
Cái mông quá đỗi thu hút, cái chân thứ tư phía sau di chuyển cực nhanh.
M/a xui q/uỷ khiến thế nào.
Tôi tìm một chiếc găng tay dùng một lần, đưa tay chọc một cái.
Không giống những con nhện bình thường khác, con này có màu đen sâu pha chút tím, viền bụng có những đường vân ẩn hiện, đặc biệt là đầy lông.
Nhện xuất hiện trong nhà đa số không đ/ộc, dù có đ/ộc thì cũng rất nhẹ.
Cho nên tôi không sợ mình bị nó cắn một cái.
Cái mông đầy lông của con nhện quả thực rất tròn trịa.
Tôi nhìn đầu ngón tay mình, không nhịn được mà vê vê.
"Quả nhiên, nặng trịch, hơi mềm, cảm giác cực tốt."
"... Đúng là chú mèo nhỏ của giới nhện mà."
Con nhện nhỏ chắc là lần đầu gặp chuyện như vậy.
Nó cứng đờ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt đang chực chờ muốn thử lại lần nữa của tôi.
"Ờ, xin lỗi nhé?"
Lúc nãy, có phải nó đang lườm người không nhỉ?
"..."
Con nhện nhỏ lóng ngóng chân cẳng, nhẫn nhịn bỏ đi.
4
Tuần đó chúng tôi sống hòa bình.
Thỉnh thoảng tôi tò mò chọc thủng mạng của nó, con nhện nhỏ cũng không gi/ận.
Chỉ lẳng lặng đợi tôi đi rồi, không nói tiếng nào mà lắc cái mông đi vá mạng.
"Ơ... dính quá."
Con nhện nhỏ chớp chớp đôi mắt oOOo ngây thơ, lần theo âm thanh quay đầu lại.
Ánh mắt rơi vào đầu ngón tay tôi, trên đó có... mạng nhện nó vừa dệt xong, nhưng giờ đã rá/ch nát.
Tôi lại đến rồi.
Tôi thu tay lại, hơi ngượng ngùng.
Con nhện nhỏ không chạy trốn.
Ngược lại còn đi/ên cuồ/ng c**** m*** về phía tôi, giơ chân lên múa may.
Tôi chần chừ một chút.
"Là muốn tôi sờ một cái sao? Được thôi."
Thế là đưa tay ra.
"!!"
Con nhện nhỏ h/oảng s/ợ che mông, vút một cái chạy mất.
Tôi cứ tưởng nó bảo tôi sờ.
Nhưng giờ xem ra, sự thật không phải vậy.
Tôi vội vàng xua tay: "Tôi không phải bi/ến th/ái."
Con nhện nhỏ vốn luôn hiền lành vừa khóc vừa tố cáo.
Còn trốn tôi thật xa, thút thít.
"Không được qua đây." Nó dường như còn không chấp nhận được từ đó hơn cả tôi, suy sụp: "Bạn sờ tôi... còn nói không phải bi/ến th/ái!"
"Rõ ràng tôi đã cảnh báo bạn rồi."
Tôi thắc mắc: "Bạn có sao?"
Con nhện nhỏ bị vẻ ngơ ngác của tôi chọc cho tức gi/ận.
Nó lạch bạch chạy ra khỏi góc, lặp lại hành động trước đó.
"Bạn m/ù à?"
Con nhện nhỏ nghẹn ngào: "Đây là tư thế tôi chuẩn bị tấn công, lần trước là tôi đang cảnh báo bạn."
"Nhện khi sợ hãi sẽ c**** m*** lên, như vậy sẽ trông mình to lớn hơn, hòng dọa lui kẻ th/ù."
"Kết quả, kết quả là bạn không nói tiếng nào, lao vào sờ tôi!"
"Còn phá mạng tôi dệt, tôi ăn không no rồi."
"Cứ thế này nữa, tôi đi ch*t cho xong."
Con nhện nhỏ nức nở, vô cùng suy sụp.
Hóa ra là tôi hiểu lầm.
Cứ tưởng con nhện nhỏ đưa mông qua cho tôi chọc.
"Xin lỗi, tôi không biết." Tôi thành thật xin lỗi con nhện nhỏ, và hứa sẽ không chọc thủng mạng nhện nó vất vả dệt nữa, còn hứa sẽ bồi thường cho nó.
Con nhện nhỏ khóc nấc lên, giọng khàn khàn hỏi tôi: "Thật không?"
Tôi ừ một tiếng.
"Lần sau tôi lấy vợt điện muỗi bắt muỗi cho bạn, ném lên mạng của bạn, cho bạn một bữa tiệc xa hoa."
Con nhện nhỏ nấc c/ụt lau nước mắt.
Sau đó nó nói tôi là người tốt.
"Hóa ra ngồi tù cũng không khó chịu đến thế, bạn không hề đ/áng s/ợ như quản giáo nói."
Tôi: "?"
5
Hóa ra, con nhện nhỏ vì phạm tội nên bị giam trong nhà tôi để lao dịch.
Tôi tiện miệng hỏi một câu, cũng không định nhận được câu trả lời của nó.
Con nhện nhỏ cẩn thận ngước nhìn tôi một cái.
Khẽ nói: "Tôi... tôi đã gi*t cha dượng của mình."
"Ông ta lừa dối mẹ tôi, còn nhân lúc tôi l/ột x/ác muốn làm chuyện đó, tôi không muốn nên đã lỡ tay gi*t ông ta."
Sau đó nó vì tội ngộ sát nên bị nh/ốt vào căn phòng này, lao dịch cải tạo.
Sắc mặt tôi lập tức thay đổi.
Không tự chủ được mà nghĩ đến những chuyện không vui mình gặp phải mấy ngày trước, giọng điệu sắc lạnh.
"S/úc si/nh quả thực... ở đâu cũng có."
"Trải nghiệm của chúng ta đúng là giống nhau, đối tượng xem mắt gặp chưa quá năm lần của tôi cũng có hành vi kinh t/ởm y hệt cha dượng bạn."
"Nếu có thể, tôi cũng muốn giống bạn, lỡ tay một chút."
Giọng tôi u uất, vô tình để lộ suy nghĩ đen tối của mình.
Con nhện nhỏ im lặng vì lời nói của tôi.
Nó lặng lẽ từng chút một tiến lại gần, chụm chân ôm lấy đầu ngón tay tôi, vỗ vỗ.
Sau đó lại nhanh chóng giữ khoảng cách.
Tôi sững người.
Không tự nhiên co đầu ngón tay vừa được ôm lại.
Cái ôm của nhện, mềm mềm.
Có chút... không quen.
Tôi cứng nhắc đổi chủ đề.
"Không nói chuyện đáng gh/ét này nữa, nói chuyện khác đi."
"Tôi tò mò, sao trong mắt các bạn, ở cùng một nhà với tôi lại là sự tr/a t/ấn khi ngồi tù?"
Con nhện nhỏ đi bằng tám cái chân rất ngăn nắp, có chút đáng yêu.
"Quản giáo khảo sát thấy bạn gh/ét nhện."
"Nhện mà ở trong nhà một con người gh/ét nhện thì cuộc sống quả thực khó khăn, đó chính là hình ph/ạt dành cho tôi."
Tôi bừng tỉnh.
"Vậy quản giáo trong miệng bạn chắc chắn nhầm rồi, tôi không hề gh/ét nhện."
Con nhện nhỏ lắc đầu.
Thấy tôi không tin, nó thăm dò tiến lên một bước nhỏ.
"Tôi lại gần, chạm vào da bạn, cho bạn xem cái này." Con nhện nhỏ dặn dò không yên tâm: "... Nhưng bạn không được thừa cơ t/át ch*t tôi đấy nhé."
Nó chìa chân ra, chạm vào đầu ngón tay tôi.
Cảm giác này rất kỳ diệu.
Chân nhện hóa ra có kết cấu như da thuộc, khi không duỗi móng ra thì cảm giác lông lá mát lạnh.
Tôi nhận ra những ngón chân đầy lông của nó có phân nhánh.
"Hai cái móc nhỏ trên chân bạn có thể co giãn không?"
Con nhện nhỏ đỏ mặt trong một giây.
Lông trên người lại xù lên.
Nó cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, giọng nghiêm túc: "Con người ơi, tôi đang nói chuyện chính sự, bạn đừng trêu chọc tôi."
"Cẩn thận lát nữa tôi cào bạn đấy."
Suỵt!
Nó lịch sự thật đấy, trước khi cào tôi còn cảnh báo trước.
6
Ánh sáng lóe lên trong chốc lát.
Con nhện nhỏ cho tôi thấy cảnh quản giáo theo dõi tôi mà nó kể—
Khi mới chuyển đến đây.
Nhà vệ sinh còn khá đơn sơ, tôi đang trong quá trình cải tạo.
Gặp một con nhện nhà (Heteropoda venatoria) rất lớn, nó cố gắng co rúm cơ thể lại, trốn trong góc.
Rất nhát gan.
Tôi chỉ cần cử động một chút, tám cái chân của nó đã chạy biến mất.
Liên tục mấy ngày đều thấy nó, tôi bỗng nổi hứng.
Thế là dậm chân dọa nhện.
Có lẽ do bị dọa nhiều, nó không sợ nữa.
Có lần tôi làm lại trò cũ, dậm chân một cái, con nhện rõ ràng sững người.
Sau đó.
Nó bò nhanh dọc theo ống quần tôi lên.
... Sau một khoảng lặng ngắn ngủi.
Tôi hét lên chói tai.
Ai mà không sợ chứ?!
Con nhện nhỏ ngẩng đầu, nghiêm túc nói: "Thấy chưa? Đó chính là quản giáo."
"Sau khi kiểm tra, mức độ gh/ét nhện của bạn gần như đạt điểm tối đa, đây là nơi họ chọn kỹ lưỡng cho tôi lao dịch."
"Ừm... tuy không chắc có thể sống sót ra ngoài."
"Nhưng trong thời gian lao dịch, tôi cần giữ nhà cửa sạch sẽ, quét dọn vệ sinh, bắt muỗi các thứ."
Con nhện nhỏ bẻ ngón chân đếm, một chân không đủ lại giơ chân khác lên đếm.
Cuối cùng, con nhện nhỏ nói: "Tôi báo mộng là muốn nói với bạn."
Nó nhấn mạnh đầy x/ấu hổ: "Bình thường đừng tùy tiện chọc vào mông tôi, nh.ạy cả.m lắm, tôi không chịu nổi đâu."
Thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Tất cả đều vì sự sống sót.
Nếu là nghe theo con người này, nó có thể chấp nhận.
Con nhện nhỏ ngẩng đầu.
Đối diện với vẻ mặt muốn nói lại thôi của tôi.
Nó chậm rãi che mặt, giọng điệu thỏa hiệp, lí nhí.
"Nếu, nếu bạn thực sự muốn chọc thì..."
"Nhớ nói với tôi một tiếng, ít nhất cũng cho tôi có sự chuẩn bị tâm lý chứ."
Ừm?
7
Tôi tỉnh dậy.
Trên đầu giường xuất hiện một mảnh giấy, trên đó viết nguệch ngoạc hai dòng chữ.
【Mỗi tuần nhiều nhất chỉ được sờ ba lần, sờ nhiều tôi sợ.】
【Còn nữa, đã sờ thì phải chịu trách nhiệm với nhện.】
Người ký tên: Chu Du.
Mảnh giấy đầy vẻ nghiêm trọng của con nhện nhỏ khiến tôi trông như một kẻ cầm thú.
Tôi im lặng.
Người im lặng chạy xuống gốc cây khu tập thể cũ kỹ cầm vợt điện muỗi, đ/ập ch*t rất nhiều muỗi.
Con nhện nhỏ không biết chạy đi đâu, không thấy bóng dáng.
Chỉ có cái mạng nhện dệt lưa thưa ở ban công đang rung rinh trong gió.
Tôi thực sự có ý tốt, định tạo bất ngờ cho con nhện.
Kết quả.
Vừa đặt thức ăn lên mạng của nó.
Mạng nhện sập.
Gió thổi qua, rơi xuống tầng dưới không thấy bóng dáng đâu.
Khóe miệng tôi mím lại, vô cảm thốt lên một câu: "Ha, xong đời rồi."
Quay đầu.
Đối diện với con nhện nhỏ đang bưng nước uống trong lòng hoa hướng dương, lúc này đang ngẩn ngơ.
Tôi lập tức bó tay.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi.
Con nhện nhỏ không nhịn được nữa, khóc òa lên.
"Đồ khốn!"
"Không muốn bồi thường thì nói thẳng đi, đ/ập phá nhà tôi làm gì chứ?!!"
Con nhện nhỏ suy sụp chạy mất.
Dù tức đến mức lông lá xù cả lên, cũng không lao vào vồ người.
Thật là hèn nhát.
Ánh sáng trắng lóe lên.
Con nhện nhỏ biến thành người, chính x/ác mà nói—
Là một thanh niên nửa người nửa nhện cao lớn.
Anh ta quay đầu lại, tôi vô tình chạm phải đôi mắt h/oảng s/ợ nhưng xinh đẹp của anh ta.
Có một đôi là mắt kép, nằm phía trên mắt người bình thường.
Quái dị, đẹp một cách yêu mị quá mức.
Tôi nhìn đến ngẩn người.
Anh ta đang cố gắng trốn đi, nhưng vì thân hình nên không cách nào vào được.
Tôi đứng ngây ra tại chỗ.
Sau đó.
Đang ngơ ngác không hiểu sự tình, tôi liền đưa tay sờ vào cái mông nhện tròn trịa đầy đặn.
Còn nâng lên một chút.
Cảm giác lông tơ ấm áp cực kỳ tuyệt vời.
"Oa~" Tôi đờ đẫn thốt lên.
"Cái mông nhện b/éo mầm."
Chu Du im lặng.
Đồng tử dị sắc màu tím thẫm hơi giãn ra vì kinh ngạc.
Tôi như không có chuyện gì xảy ra, nắm một cái.
Anh ta không thể tin nổi quay đầu lại, trên gương mặt trắng nõn quá mức ửng hồng, cả người nhện ấp úng: "Bạn, bạn..."
"Bạn tỉnh táo lại đi!"
Tôi bị giọng nói có thể gọi là x/ấu hổ này làm cho tỉnh người.
Sau khi nhận ra mình đã làm gì, tôi đi/ên cuồ/ng xin lỗi.
"Xin lỗi xin lỗi!"
"Tôi cũng không biết tại sao, cứ như là không thể kiểm soát được."
Thanh niên cắn ch/ặt môi, ngăn không cho phát ra những âm thanh không đứng đắn.
Hóa ra d/ục v/ọng nội tâm bị phóng đại của tôi, không có bất kỳ sự ám muội hay dơ bẩn nào.
Thế mà chỉ là, đơn thuần muốn nắm một cái mông nhện của anh ta!
Biết thế thì đã không thử.
Anh ta sắp khóc đến nơi rồi: "Biến lại đi, đáng gh/ét, mau biến lại đi!"
Cuối cùng anh ta thỏa hiệp.
Một nửa cái mông nhện tròn trịa cứ thế lộ ra ngoài, anh ta dán một mảnh giấy ghi chú từ trong tủ quần áo ra.
Trên đó viết ngay ngắn một dòng chữ nhện bằng bút nước màu đỏ, còn cố tình viền đậm—
Tôi đang cố gắng tiêu hóa mọi thứ trước mắt, cố gắng thấu hiểu.
Nhưng rất tiếc.
"... Không đọc được."
Thanh niên chìa một tay ra, phẫn nộ rút mảnh giấy lại, viết bản dịch nguệch ngoạc bên dưới, dán mạnh ra ngoài: 【Con người cấm vào!】
Được rồi.
Có thể hiểu được, vẫn đang gi/ận.
"Nhưng đây là tủ quần áo của tôi."
Từ bên trong truyền ra giọng nói không có lý lẽ của thanh niên.
"Thế mà bạn còn sờ mông tôi đấy, tôi trốn trong tủ quần áo của bạn thì sao chứ?"